Sống chung với sếp tổng [40~42]

Coi như là quà tết muộn của Bi & Vi ha ^^

 

Sống chung với sếp tổng

Tác giả: Ức Cẩm

 

Chương 40: Hạ Khôn và Chu Dao Phỉ trong truyền thuyết

Edit: Bi

Beta: Ú

Thứ bảy, không khí trong lành, gió nhẹ mơn man, thời tiết thật đẹp. Chỉ riêng mình Đỗ Lôi Ty đang đi trên đường là mặt mày rầu rĩ.

Mấy hôm trước, cô và đứa bạn thân Chu Dao Phỉ hẹn nhau đi ăn ở một nhà hàng mới mở. Mọi việc vốn đang diễn ra bình thường, bỗng dưng nửa tiếng sau, lúc cô mặc quần áo chuẩn bị đi thì sếp tổng đại nhân xuất hiện ngay trước cửa, nói muốn đi cùng cô. Hơn nữa, thái độ của anh không cho cô cửa để từ chối.

Thế là, Đỗ Lôi Ty 囧.

Lại nói tiếp, từ khi kết hôn đến bây giờ, cô chưa đưa sếp tổng đại nhân đi gặp người ngoài bao giờ. Nói chính xác hơn, cô chưa từng nghĩ đến việc giới thiệu sếp tổng đại nhân cho bạn bè của mình. Nguyên nhân rất đơn giản, cuộc hôn nhân này sớm muộn gì cũng kết thúc. Nếu sợ người ta biết mình ly hôn thì tốt hơn hết là ngay từ đầu đừng để cho ai biết mình đã kết hôn.

Nhưng giờ thì khác, dựa theo tình hình hiện tại, chuyện ly hôn tạm thời sẽ không xảy ra, vả lại thực lòng thì cô cũng không muốn rời khỏi sếp tổng đại nhân. Người đàn ông này tuy có hơi chuyên quyền, hơi keo kiệt, tính khí cũng hơi tệ một chút nhưng ở bên anh luôn luôn có cảm giác an tâm, giống như dù trời sập cũng có người chống cho vậy…

Dừng lại! Sao tự nhiên lại nghĩ về anh tốt như thế hả?

Đỗ Lôi Ty định thần lại, thấy sếp tổng đại nhân đang thong thả đi sau mình, trong lòng càng thêm bực bội.

Nhìn anh rõ ràng là đã tính trước sẽ đi cùng với cô, vậy mà còn cố tình xuất hiện đột ngột khiến cô không kịp trở tay, khiến cô chưa chuẩn bị gì đã phải giới thiệu pho tượng Bồ Tát lớn này cho Chu Dao Phỉ và Hạ Khôn. Đến lúc đó cô phải giải thích sao về chuyện mình là gái đã có chồng? Rõ ràng anh cố ý muốn cô phải xấu hổ!

Xấu xa! Quá mức xấu xa!!

Nghĩ như vậy, cô cúi gằm mặt đi phăm phăm.

Bỗng nhiên, một bàn tay nắm lấy vai cô.

“Sao lại đi nhanh vậy?” Người nào đó vẻ mặt thoải mái, hoàn toàn không để ý đến tâm trạng buồn bực của cô hiện giờ.

Đỗ Lôi Ty cúi đầu, không nói lời nào.

“Không phải em giận anh đấy chứ?”

“Đương nhiên là ——” Lời nói đã chực đến cửa miệng, bỗng cô nhìn thấy ánh mắt sếp tổng đại nhân đang nheo lại đầy nguy hiểm, bên môi còn đọng lại một nụ cười nửa miệng rất gian xảo.

“Đương nhiên là em vui còn không kịp!” Nở một nụ cười méo xẹo, trong lòng Đỗ Lôi Ty tự khinh bỉ mình một trăm lần rồi lại một trăm lần.Thôi, coi như là dắt chó đi dạo!

Hức… Nhưng có con chó nào lại nắm cả vai chủ nhân thế này không…

Lúc hai người tới nhà ăn thì đã mười giờ rưỡi. Chu Dao Phỉ nhắn tin rằng cô với Hạ Khôn đã đến và ngồi chờ bên trong phòng tiệc.

Đi theo người phục vụ đến phòng, cửa bỗng bật mở, một người bên trong lao ra, giang hai tay ôm chầm lấy Đỗ Lôi Ty.

“Bao cao su, em có nhớ anh không?”

Giọng nói cợt nhả này không phải của Hạ Khôn thì còn ai vào đây.

“Hồ ly chết, anh cách xa em ra một chút!” Đỗ Lôi Ty đang định đẩy anh ta ra thì đã có một bàn tay bắt được tay của Hạ Khôn trước cô, sau đó ngang nhiên chen vào đứng chắn giữa hai người bọn họ.

Đỗ Lôi Ty lắp bắp kinh hãi, Hạ Khôn cũng kinh hãi lắp bắp.

Bất ngờ một lúc, anh ta dường như hiểu được điều gì, bèn cố ý trưng ra bộ dáng đau buồn: “Anh giai này, đừng kích động như vậy, tôi thật sự không có sở thích đặc biệt đó…”

Liêm Tuấn buông tay, nghiêm mặt nói: “Tôi trước đây cũng không có, và sẽ càng không bao giờ có.”

Phụt ——

Đỗ Lôi Ty bên cạnh phun ra.

Những lời của sếp tổng đại nhân thoáng nghe thì không thấy gì, nhưng ngẫm lại thì chẳng phải anh đang nói cho Hạ Khôn rằng: Từ khi thấy anh, tôi không còn ảo tưởng gì về đồng tính luyến ái nữa.

Quá hiểm! Hạ Khôn trông hơi xấu hổ, đúng lúc này Chu Dao Phỉ đang ngồi trong phòng tiệc cũng đi ra. Hôm nay cô mặc một chiếc áo màu trắng kết hợp với chân váy đen dài, làm tôn thêm vóc dáng vốn cực chuẩn. Mái tóc xoăn đen được búi gọn lại trông rất tri thức, khác hẳn với hình ảnh bà hoàng bụng dạ hẹp hòi hàng ngày.

Đỗ Lôi Ty đang định chào cô, chợt thấy cô sửng sốt nhìn Liêm Tuấn, “Sao lại là anh?”

“Là em?” Giọng nói của Liêm Tuấn cũng đượm vẻ kinh ngạc.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Đỗ Lôi Ty lúng túng hỏi: “Hai người quen nhau?”

“Ừ.” Chu Dao Phỉ gật gật đầu, lại liếc nhìn sang Liêm Tuấn. Đến khi xác định mình không nhận nhầm người, cô mới nói tiếp, “Tao từng hôn anh ta.”

*** *** ***

Đỗ Lôi Ty phải thừa nhận rằng mình đã bị đả kích rất mạnh.

Tuy rằng từ khi còn đi học, Chu Dao Phỉ đã nổi tiếng là yêu nhiều, quen biết rộng rãi đến mức ai cũng phải tặc lưỡi bái phục, nhưng cứ nghĩ đến việc cô và sếp tổng đại nhân từng hôn nhau, thì trong lòng Đỗ Lôi Ty lại có một… niềm vui không thể diễn tả được.

Một đại ma vương, một bà hoàng.

Bọn họ rốt cuộc là quen nhau như thế nào? Tò mò! Rất tò mò!

Lúc Đỗ Lôi Ty đang không ngừng tưởng tượng cảnh hai người hôn nhau ra sao thì đồ ăn đã được đưa lên. Bình thường khi có Chu Dao Phỉ thì đồ ăn đều là do cô chọn, tuy giá không rẻ nhưng có nhiều chất dinh dưỡng.

Nhưng lần này thì không, một đĩa thịt bò ngon lành được mang lên. Mùi thơm hấp dẫn kéo tâm trí của Đỗ Lôi Ty quay về. Nhìn đĩa thịt bò nóng hổi trước mắt, ngón tay cô đã chực di chuyển.

Quan tâm chuyện bọn họ hẹn hò làm gì, ăn cho no bụng mới là quan trọng nhất!

Lúc cô vươn đũa hướng tới miếng thịt bò nhiều mỡ nhất thì Liêm Tuấn đã nhanh tay hơn, gắp được miếng thịt bò trước cô.

Ô… Anh chàng thịt bò!

Đỗ Lôi Ty bực bội nhìn sang sếp tổng đại nhân, bỗng ngớ người ra.

Bởi cô thấy anh đang đưa chiếc đũa kẹp miếng thịt bò tiến dần về phía mình, sau đó bỏ vào bát của cô.

“Em gầy quá, ăn nhiều một chút.”

“…”

Sau một thoáng im lặng, một Đỗ Lôi Ty thu nhỏ bắt đầu lăn qua lăn lại, gào khóc trong lòng! Hạnh phúc quá! Thật hạnh phúc biết bao!

“Vợ à, anh cũng gắp cho em ăn.” Hạ Khôn đặt một miếng thịt bò vào trong bát của Chu Dao Phỉ.

“Ai là vợ của anh?” Chu Dao Phỉ trừng mắt nhìn Hạ Khôn, sau đó phá vỡ màn nhìn nhau rất tình cảm của Đỗ Lôi Ty và anh chàng thịt bò, “Ty Ty, sao mày lại đi cùng anh ấy?” “Anh ấy” đương nhiên là chỉ sếp tổng đại nhân.

Rời mắt khỏi anh chàng thịt bò, Đỗ Lôi Ty đang không biết phải giải thích cho Chu Dao Phỉ như thế nào thì sếp tổng đại nhân đã trả lời thẳng thừng: “Chúng tôi đã kết hôn hơn ba tháng rồi.”

Chu Dao Phỉ suýt nữa thì bị nghẹn chết bởi miếng thịt bò trong cổ họng.

“Không thể nào! Lần trước mày nói được gả vào nhà giàu là thật à?”

Thật là, sao Chu Dao Phỉ lại nói ra cả những từ ngữ thô tục như “gả vào nhà giàu” chứ? Đỗ Lôi Ty xấu hổ gật đầu, liếc mắt nhìn sếp tổng đại nhân.

Anh mỉm cười, không hề có chút giận dữ nào.

“Bao cao su, vậy bây giờ em là quý bà giàu có rồi?” Hạ Khôn tiện đà bồi thêm một câu.

Từ “quý bà giàu có” này so với “gảvào nhà giàu” còn thô tục hơn! Hai người kia lịch sự một chút không được sao? Đỗ Lôi Ty len lén nhìn sếp tổng đại nhân, trông anh vẫn bình thản như thường.

Dựa theo kinh nghiệm của Đỗ Lôi Ty, sếp tổng đại nhân không nói lời nào không có nghĩa là anh không tức giận, nói không chừng bây giờ anh đang suy nghĩ xem lát nữa phải chỉnh đốn cô như thế nào.

Không được! Cô phải nịnh bợ mới được!

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến!

Đỗ Lôi Ty đang phiền não làm thế nào để nịnh bợ sếp tổng đại nhân thì một món ăn mới được mang lên – cá dưa chua!

Món cá dưa chua của nhà hàng này nổi tiếng là tươi, cay. Tuy cô không ăn cay nhưng nếu là món ăn nổi tiếng thì chắc chắn rất ngon. Đỗ Lôi Ty hạ quyết tâm, dùng thứ này để nịnh anh xem sao!

Cô niềm nở gắp một miếng cá vào bát của sếp tổng đại nhân, tiện thể thuyết minh thêm: “Anh nếm thử món này xem, ngon lắm đấy!”

Liêm Tuấn nhìn miếng cá rắc đầy hạt tiêu trong bát, tay không hề động đậy.

Không thể nào? Sếp tổng đại nhân hình như giận thật rồi! Đỗ Lôi Ty căng thẳng dùng ánh mắt vô cùng chờ mong bắn về phía anh, trong lòng  không ngừng cầu xin: mau ăn đi, mau ăn đi…

Đối mặt với ánh mắt tha thiết của Đỗ Lôi Ty, Liêm Tuấn đành phải nhấc đũa hướng tới miếng cá.

Gắp lên, ăn, rời khỏi ánh mắt vui sướng của cô, lén cau mày.

Đương nhiên, cô nàng ngốc nghếch của chúng ta không chú ý tới chi tiết này, cô còn đang hớn hở vì kế sách nịnh bợ của mình đã thành công vang dội. Phải không ngừng cố gắng, tiếp tục phấn đấu!

Kết quả là miếng cá thứ hai được đặt trước mặt sếp tổng đại nhân.

Rồi lại một ánh mắt vô cùng háo hức…

Cứ như vậy, Liêm Tuấn sống gần ba mươi năm trên đời, lần đầu tiên ăn cá dưa chua, cánh gà cay, gà xào ớt, tôm cay,…

Ăn nhiều đến mức Chu Dao Phỉ phải thốt lên: “Ty Ty, chồng mày ăn cay thật đấy!”

“Đương nhiên, chồng tao mà lại!” Đỗ Lôi Ty cười tươi như hoa, gắp thêm một miếng cua cay, “Đây, anh thử tiếp món này đi!”

Liêm Tuấn: “…”

Cá dưa chua

Tôm cay

Cua cay

Gà xào ớt

Cánh gà cay

Chương 41: Đây chẳng lẽ chính là — hẹn hò trong truyền thuyết!!!

Edit: Vi

Beta: Ú

 

Từ nãy đến giờ, Đỗ Lôi Ty vẫn rất buồn bực.

Cô đã nịnh sếp tổng đại nhân mãi rồi nhưng anh vẫn chẳng hé miệng nói nửa câu, trên mặt chỉ có mỗi nụ cười nhàn nhạt, thế này rốt cuộc là sao?

Đỗ Lôi Ty nghĩ nát óc, chẳng lẽ phải nịnh nọt đến tận lúc về nhà?

Thế nên cô lại càng ân cần gắp thức ăn cho sếp tổng đại nhân. Từ lúc ấy, cái ý cười mờ nhạt duy nhất trên mặt Liêm Tuấn cũng biến mất luôn, chỉ cau mày im lặng không lên tiếng.

Thấy anh như vậy, Đỗ Lôi Ty rốt cục không chịu nổi nữa, mở miệng thử dò hỏi: “Anh không thoải mái ở đâu à?”

Liêm Tuấn lắc đầu, không nói gì.

“Thế anh đang… giận em à?”

Liêm Tuấn tiếp tục lắc đầu, vẫn không nói câu nào.

Thế mà còn bảo là không giận. Đỗ Lôi Ty phát cáu, nóng máu lên, sẵng giọng: “Anh đừng có như vậy, có gì thì cứ nói thẳng ra đi!”

“Đỗ Đỗ…” Liêm Tuấn rốt cục cũng phải bất đắc dĩ mở miệng, giọng khàn khàn, “Chỉ là cổ họng anh không thoải mái thôi…” Có ai lại trò chuyện vui vẻ được sau khi ăn một đống đồ cay thế cơ chứ? Hết lần này tới lần khác, cái người đầu têu trước mặt này chẳng hay biết gì, còn trưng ra cái vẻ mặt đáng thương thật khiến người ta không biết nên giận hay nên yêu cô nữa.

Nghe anh nói, Đỗ Lôi Ty mới nhận ra mình đã trách lầm, hoá ra không phải là sếp tổng đại nhân đang giận mình! Thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô quan tâm hỏi: “Sao tự nhiên anh lại bị khản cổ?”

“… Không biết.”

“Aizzz!” Đỗ Lôi Ty thở dài, “Ai bảo anh ăn cay nhiều thế chứ…”

Liêm Tuấn sặc một cái: “Mấy cái đấy hình như toàn là em gắp cho anh mà.”

Đỗ Lôi Ty nói như đúng rồi: “Em gắp cho anh vì anh thích ăn cay còn gì nữa!”

Liêm Tuấn ngẩn người, hỏi: “… Ai bảo em anh thích ăn cay?”

Uầy, sếp tổng đại nhân còn ngại nữa chứ! Đỗ Lôi Ty thần bí hạ giọng, “Anh đừng ngại, dì Ngô nói cho em biết rồi, thực ra thì anh đâu cần phải nhường em như vậy, thật đấy!”

“Thật ra thì…”

“Gì ạ?” Cô chăm chú nhìn anh, chớp chớp mấy cái.

Cô nàng ngốc này, nếu để cô ấy biết mình không ăn được cay thì liệu có áy náy đến chết không? Hay là lần sau tìm cơ hội rồi nói vậy.

Lời vừa tới miệng lại bị Liêm Tuấn nuốt xuống, anh chỉ thản nhiên nói: “Không có gì, bây giờ họng anh hơi khó chịu, không ăn cay nữa thì hơn.”

“Vâng!” Đỗ Lôi Ty gật đầu, “Để em bảo người ta mang cốc sữa tươi lên cho anh thanh họng.”

Khoé miệng Liêm Tuấn co giật: “… Dì Ngô rốt cuộc đã nói gì với em?”

“Hì hì.” Đỗ Lôi Ty lại cười thần bí, “Dì ấy nói hết với em rồi!”

“Sao thế ạ?”

“… Cho anh cốc nước lọc là được rồi.”

Cuối cùng, sữa tươi đương nhiên là không thể uống, cay cũng không ăn nổi nữa, Liêm Tuấn chỉ uống mỗi cốc nước trắng.

Đến lúc uống nước xong thì tính tiền để đi về.

Đỗ Lôi Ty rất hào phóng móc ví tiền ra chuẩn bị trả tiền thì một tấm thẻ đã đưa ra trước mặt cô.

Cô ngạc nhiên, ánh mắt nhìn lên theo cánh tay cầm thẻ thì thấy vẻ mặt “chuyện đương nhiên phải vậy” của Liêm Tuấn.

Đỗ Lôi Ty đột nhiên cảm thấy: ở cùng người giàu có thật tuyệt! o (≧v≦ )o

Ăn cơm trưa xong thời gian vẫn còn sớm, Đỗ Lôi Ty đề nghị đi dạo loanh quanh.

“Bọn anh không đi đâu.” Hạ Khôn nói. Đã ăn cơm chùa của người ta đương nhiên không thể đi làm bóng đèn*, đây là chuyện ai cũng phải biết. Vả lại, chính anh cũng không muốn bị quấy rầy… Anh thoáng nhìn Chu Dao Phỉ, nở nụ cười.

(*bóng đèn: ý là làm kẻ phá rối người khác hẹn hò)

 

“Phỉ phỉ, ánh mắt con hồ ly kia nhìn mày thật háo sắc!” Một câu của Đỗ Lôi Ty làm lộ hết cả bí mật.

Chu Dao Phỉ liếc mắt: “Anh ta lúc nào mà chẳng thế, tao quen rồi.”

Hạ Khôn bày ra vẻ mặt đáng thương: “Vợ ơi, em đang nói xấu chồng đó nha.”

Chu Dao Phỉ sửa lại: “Thứ nhất, chúng ta còn chưa kết hôn, tôi không quen anh. Thứ hai, những lời tôi nói đều là sự thật.”

Hạ Khôn đặt tay lên eo cô một cách rất tự nhiên: “Baby à, chúng ta còn quen hơn cả người đã kết hôn rồi ấy chứ.”

“Bớt ba hoa đi, bỏ cái móng giò của anh ra!” Mồm thì nói như vậy nhưng Chu Dao Phỉ cũng không định giãy ra, hai người quả thật còn hiểu rõ nhau hơn cả người đã kết hôn.

Nhìn hai người này cãi nhau, Đỗ Lôi Ty không kìm được cảm thán trong lòng câu nói của Hạ Khôn, đúng là còn hiểu nhau hơn cả người đã kết hôn!

Kết hôn?

Cô chợt nhớ ra, nếu nói hai người bọn họ còn hiểu rõ nhau hơn cả đã kết hôn thì quan hệ giữa cô và sếp tổng đại nhân rốt cuộc được coi là hiểu nhau hay là không đây?

Nếu nói không hiểu, thế hành động vừa ôm vừa hôn vừa lăn khắp giường với cô của anh… là thế nào?

Còn nếu nói là hiểu… anh ấy rõ ràng chưa từng nói ba chữ kia với cô, đừng nói là ba chữ, ngay cả nắm tay hẹn hò lúc bắt đầu cũng không có, thế sao có thể gọi là hiểu nhau?

Nghĩ tới nghĩ lui, Đỗ Lôi Ty bấn hết cả người.

Đúng lúc đó, Liêm Tuấn đột nhiên nói với cô: “Đi thôi.”

“Đi đâu?” Đỗ Lôi Ty còn chưa kịp phản ứng.

Liêm Tuấn: “Đi dạo một chút.”

“Nhưng hai người Phỉ Phỉ đã đi rồi mà.”

Liêm Tuấn nhướn mày: “Hai người chúng ta chẳng lẽ không đi dạo được sao?”

Hả? Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên giật mình một cái, nhớ tới vấn đề mình vừa bấn lúc nãy.

Đi dạo phố? Hai người? Đây, đây chẳng lẽ chính là —— hẹn hò trong truyền thuyết! ! !

Không chờ cô phản ứng, Liêm Tuấn đã đi tới nắm lấy tay cô.

Bàn tay anh gần như nắm trọn cả bàn tay cô, chỉ cần hơi dùng sức đã lôi cô đi theo anh một cách máy móc.

Tình cảnh này thật kì lạ.

Một người đàn ông cao ráo tuấn tú nắm tay một cô gái mặt mũi ngây ngô, bước đi chậm rãi trên đường.

Đi được một lát, Liêm Tuấn bỗng dừng bước, bất đắc dĩ nhìn.

“Đỗ Đỗ, anh đâu phải đang dắt chó đi dạo.” Xin em có chút phản ứng đi được không hả?

“Ừm…” Đỗ Lôi Ty gật đầu, chợt tỉnh ra, “Anh, anh, anh mắng em là chó!”

Liêm Tuấn nhún nhún vai: “Đây là em tự nói đấy chứ.”

Đỗ Lôi Ty hận đến nghiến răng, lúc nãy còn cảm thấy sếp tổng đại nhân rất ân cần, thì ra tất cả đều là giả tạo!

Cô giận dữ giậm chân, muốn giằng ra khỏi tay anh nhưng sức lực chênh lệch quá xa, giãy dụa một hồi cuối cùng vẫn vô ích. Cô lại ngẩng đầu nhìn nhìn sếp tổng đại nhân, vẻ mặt kia đúng là y hệt đang chơi với chó.

(ㄒoㄒ )…

Đi cùng sếp tổng đại nhân đúng là chẳng có gì tốt đẹp hết.

Tự dưng bị sếp tổng đại nhân đùa bỡn, Đỗ Lôi Ty sinh lòng oán hận, quyết tâm sống mái một phen.

“Đỗ Đỗ.”

“…” Nghiến răng nghiến lợi, giả bộ không nghe thấy.

“Đỗ Đỗ?”

“…” Ai mà để ý đến anh thì người đấy là con heo!

“Đỗ Đỗ, em có muốn ăn kem không?” Liêm Tuấn bỗng nhiên dừng lại chỗ xe bán kem bên đường.

Đỗ Lôi Ty nhìn chằm chằm vào kem.

Trên thế giới này nếu có thứ gì mà Đỗ Lôi Ty không thể từ chối nổi thì chỉ có hai cái —— sếp tổng đại nhân và kem. Bây giờ sếp tổng đại nhân đang nắm tay cô hỏi cô có muốn ăn kem hay không, đối mặt với sức hấp dẫn lớn đến thế, Đỗ Lôi Ty quyết định tạm thời làm heo một lần.

Liếm liếm môi, cô gật đầu dứt khoát, “Có!”

Vào một ngày hè nắng chói chang, tay phải cầm một que kem to đùng, tay trái kéo theo một anh chàng đẹp trai, đãi ngộ như thế không phải chuyện người bình thường có thể có được.

Vì thế, tâm trạng bực bội lúc nãy của Đỗ Lôi Ty đã bay hết sạch, cô liếm que kem, nheo nheo mắt một cách vô cùng hưởng thụ.

Liêm Tuấn nhìn thấy cảnh này, không kìm được bật cười.

Cô bé này, vừa rồi còn giận ngút trời mà mới cho có mỗi que kem đã vui như trúng xổ số rồi, thật không biết trong đầu chứa cái gì nữa.

Anh nghĩ nghĩ, bất lực lắc đầu.

Động tác nhỏ này khiến Đỗ Lôi Ty chú ý.

“Sao thế?” Cô hỏi, từ lúc nãy sếp tổng đại nhân đã nhìn cô một cách rất kì lạ rồi, chẳng lẽ…

A! Cô tỉnh ra, nhất định là sếp tổng đại nhân muốn ăn kem. Chắc là ngại lớn rồi mà lại ăn kem trên đường nên mới thèm thuồng nhìn que kem trên tay cô.

Sếp tổng ơi là sếp tổng, chắc anh khó chịu lắm!

Cho nên cô hào phóng đưa que kem trên tay ra: “Cho anh cắn một miếng này!”

“Ừ.” Liêm Tuấn khẽ mỉm cười, cúi đầu xuống cắn một miếng.

Có điều, anh chẳng cắn vào kem mà lại nhằm ngay vào chút kem còn dính trên môi người ta. Răng nhẹ nhàng cắn vào môi, đầu lưỡi chậm rãi liếm kem.

Ầm một tiếng, Đỗ Lôi Ty chỉ cảm thấy trong đầu như có cái gì đó nổ tung, sức nóng cuồn cuộn bốc từ trong ra ngoài chỉ lát sau đã làm đỏ bừng cả khuôn mặt. Cô định đưa tay đẩy anh ra  nhưng một tay lại bị anh nắm, cái tay kia… Oái, phải cầm kem -_- [] [] []

Liếm hết môi một lượt xong anh còn chưa thấy đủ, đầu lưỡi tiếp tục di chuyển, linh hoạt tách miệng cô ra…

Này này, đang đi trên đường lớn đấy!

Đỗ Lôi Ty thoáng cảm nhận được những ánh mắt từ bốn phương tám hướng lia tới nhưng trong nhất thời suy nghĩ hỗn loạn, tinh thần không tỉnh táo, đành phải để lưỡi anh đang thăm dò môi cô tiến dần vào, cướp đi hơi thở của cô.

Đúng lúc này, cô bỗng cảm thấy quần bị kéo xuống. Lực kéo không mạnh, chẳng qua chỉ tụt xuống một ít thôi.

“Chờ… Chờ một chút…”

“Sao thế?” Cảm giác bị gián đoạn thật không dễ chịu, giọng Liêm Tuấn hơi bực.

“Có… Có cái gì ấy…”

Đến lúc cô quay đầu lại nhìn thì… rầm một tiếng, cô hóa đá luôn.

Một cô bé con khoảng bốn năm tuổi ôm gấu bông trong tay, vô cùng ngây thơ nhìn hai người: “Anh ơi, chị ơi, hai người đang làm gì thế?”

Ba người sáu con mắt, nhìn chằm chằm vào nhau không nói được tiếng nào.

Lúc này, một người phụ nữ chạy đến, kéo cô bé đi: “Ai yô, tiểu tổ tông của tôi ơi! Bảo con đừng chạy lung tung rồi mà, sao không nghe lời mẹ hả?” Nói xong ngại ngùng cười cười với Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty, “Hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi…”

Tiếp tục, tiếp tục cái đầu chị á!

Đỗ Lôi Ty vô thức nắm tay sếp tổng đại nhân, chạy vụt đi trong ánh mắt cực kì tò mò của cô bé.

Tóm lại, đợi đến khi cô thở dốc dừng lại, chuẩn bị ăn một miếng kem cho thuận khí thì phần kem trên tay đã bị rơi mất trong lúc chạy trốn, chỉ còn lại mỗi cái bánh ốc quế trong tay.

55555*… Vua kem ơi, tôi thật có lỗi!

(*: 555555 nghĩa là hu hu hu hu hu vì số 5 của Trung Quốc đồng âm với tiếng khóc hu hu)

 

“Anh đi mua cho em que khác.” Liêm Tuấn đứng bên cạnh nói.

“Không cần đâu.” Cô vội vàng từ chối. Một que cô đã không chịu nổi rồi, nếu mua thêm nữa ai mà biết sếp tổng đại nhân sẽ làm gì cô chứ? Thật sự là… đáng sợ quá!

Chương 42: Sếp tổng đại nhân… tỏ tình? ? ? (⊙o⊙ )~

Edit: Vi

Beta: Ú

Mấy chuyện hẹn hò thế này không phải là Đỗ Lôi Ty chưa từng làm bao giờ. Ví dụ như người bạn trai Trịnh Minh Minh đồng nghiệp giới thiệu cho đầu năm nay chẳng hạn. Người này thích nhất là đi dạo siêu thị, hứng thú nhất là được thưởng thức miễn phí các loại sản phẩm mới. Thế cho nên số lần hẹn hò không nhiều của Đỗ Lôi Ty và anh ta đều là ở chỗ mấy quầy thử sản phẩm miễn phí của siêu thị cả.

Khi đó Đỗ Lôi Ty chỉ cảm thấy đơn giản là người ta yêu nhau đương nhiên phải nhường nhịn nhau. Vậy nên dù có thấy việc thử sản phẩm miễn phí trong siêu thị mất thể diện đến mức nào, cô cũng hết sức giữ bình tĩnh.

Nhưng hôm nay, tình huống hoàn toàn khác hẳn!

Đối tượng hẹn hò của cô là sếp tổng đại nhân, khí chất không phải loại người như Trịnh Minh Minh có thể so sánh được. Bởi vậy cho dù chỉ là nắm tay đi trên đường thôi cũng đã khiến Đỗ Lôi Ty cảm thấy hồi hộp đến mất hết cả sức lực rồi.

Hơn nữa sếp tổng đại nhân trời sinh ngoại hình nổi bật, đi trên đường không thể không hấp dẫn ánh mắt hâm mộ của một đám nữ đồng bào cùng một số nam đồng chí. Đi một đường như thế, Đỗ Lôi Ty không kìm được cảm thán trong lòng: Mẹ ơi, đây là hẹn hò mà, sao mà cứ như đi diễu hành thế!

Cảm xúc của Đỗ Lôi Ty hiện rõ hết trên mặt, đương nhiên cũng bị Liêm Tuấn nhìn thấy, anh không nhịn được muốn trêu cô mấy câu: “Đỗ Đỗ, em đang hồi hộp đấy à?”

Oái, sếp tổng đại nhân, anh nói thẳng thế!

Đỗ Lôi Ty đỏ mặt: “Không… Làm gì có…”

Còn chưa nói xong anh đã vòng tay qua eo cô, dùng sức ôm cả người cô vào lòng. Cúi đầu, hơi thở tươi mát phả ra theo lời nói: “Chỉ là một nụ hôn thôi mà, em không cần phải căng thẳng thế đâu.”

Anh không nhắc tới nụ hôn kia thì thôi, vừa nói đến đã làm mặt Đỗ Lôi Ty đỏ au như mông khỉ.

Đang trong lúc vô cùng rối trí, đột nhiên anh lại cúi đầu, nhanh như chớp hôn nhẹ lên môi cô một cái, “Em xem, chuyện như vậy ở nước ngoài rất bình thường mà.”

>_______< Sếp tổng đại nhân, vấn đề là mình đang ở trong nước mà! Xin anh cống hiến một chút cho công cuộc hài hòa xã hội đi!

Cái đầu Đỗ Lôi Ty mặc dù chẳng thể thông minh lên được nhưng cô cũngđoán ra, nếu bây giờ mà không nói sang chuyện khác thì lát nữa sếp tổng đại nhân có khi sẽ biểu diễn tiết mục 18+ trên vỉa hè mất.

“Thế… anh thật sự đã từng hôn Phỉ Phỉ rồi à?”

Liêm Tuấn hơi sững sờ, rồi phá lên cười. Cô bé này thật đúng là biết lảng sang chuyện khác ghê, thôi cũng được, còn trêu nữa có khi sẽ khóc mất.

“Ừ.” Anh gật đầu, buông bàn tay đang đặt trên eo cô xuống.

Phù… Đỗ Lôi Ty thở phào nhẹ nhõm trong lòng, tiếp tục hỏi: “Vậy sao bọn anh không tiến triển thêm?”

Vợ mà lại đi hỏi chồng sao không tiến triển tiếp với cô gái chồng đã từng hôn, lời này đúng là chỉ có sinh vật đơn bào như Đỗ Lôi Ty mới hỏi nổi.

Liêm Tuấn có chút bất đắc dĩ, nhún vai: “Không có cảm giác.”

“Tại sao? Phỉ Phỉ là hoa khôi của khoa y trường em đấy.” Năm đó vì nhà trường có chút trục trặc trong việc phân phòng ngủ nên cô phải ngủ cùng phòng với học sinh khoa y, từ đó mới quen biết với Chu Dao Phỉ trong truyền thuyết. Quan điểm của Đỗ Lôi Ty là, chỉ cần Chu Dao Phỉ sửa cái tính quái đản đi thì vẫy vẫy tay mấy cái sẽ có luôn một xe tải đàn ông quỳ gối dưới váy cô.

Thấy cô tiếp tục đi sâu vào vấn để, Liêm Tuấn thản nhiên nói: “Anh không thích phụ nữ quá thông minh.”

“Phụ nữ thông minh có gì không tốt đâu…” Đỗ Lôi Ty thấp giọng lẩm bẩm, đột nhiên phát hiện ra có gì đó không đúng lắm. Ngẩng mạnh đầu lên, cô hỏi: “Anh mắng em ngốc?”

Phản ứng đúng là không phải chậm bình thường, Liêm Tuấn nhếch nhếch khoé miệng: “Đây cũng là tự em nói đấy nhé.”

T____T Sếp tổng đại nhân, anh không ném đá giấu tay không được à!

Trong cuộc sống, chuyện đau đớn nhất chính là bị nói là ngốc lại còn không nhận ra mà gật đầu đồng ý. Tâm trạng của Đỗ Lôi Ty bây giờ phải dùng từ bi phẫn để hình dung.

Lúc này Liêm Tuấn lại nhìn cô một cái thật sâu xa, trong ánh mắt tựa như đang ẩn chứa điều gì đó.

Gì vậy? Đỗ Lôi Ty thật sự không nhìn ra được.

Liêm Tuấn thở dài: “Đỗ Đỗ, em thật sự là rất ngốc.”

Liên tục hai lần bị nói ngốc, Đỗ Lôi Ty rốt cục cũng tức lên: “Em sao mà ngốc? Em…” Nói đến đây, cô bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, há hốc mồm lâm vào tình trạng hóa đá.

Sếp tổng đại nhân vừa mới… vừa mới nói không thích phụ nữ quá thông minh… Sau đó anh… anh còn nói cô ngốc… Ý của anh chẳng phải là nói anh… anh thích cô sao? Thích, thích, thích…

Đến tận lúc cái từ này luẩn quẩn trong đầu Đỗ Lôi Ty như trục quay của máy giặt thì cô mới tỉnh lại được.

Sếp tổng đại nhân vừa mới tỏ tình với cô rồi!!!

Đỗ Lôi Ty nuốt nuốt nước miếng, hy vọng có thể thấy được bằng chứng trong mắt Liêm Tuấn. Nhưng anh chẳng nói lời nào mà chỉ cười.

Chính nụ cười này lại khiến trái tim nhỏ bé của Đỗ Lôi Ty nhảy mạnh lên trong lồng ngực. Cô rất muốn mở miệng hỏi nhưng sợ lỡ anh không thừa nhận thì chẳng phải cô tự tưởng bở sao? Nhưng nếu không hỏi thì trong lòng lại vừa mừngvừa lo… Ầy, cảm giác như vậy thật là đau tim quá đi!

Đúng lúc này, Liêm Tuấn kéo tay cô, tiếp tục đi về phía trước.

Đỗ Lôi Ty nhắm mắt theo đuôi, tâm trạng khác hẳn vừa rồi. Cô cảm thấy bàn tay mình được anh nắm còn nóng hơn cả tiết trời mùa hè, lòng bàn tay đang không ngừng chảy mồ hôi, ẩm ướt khó chịu.

Bỗng nhiên, lòng bàn tay trở nên mát mẻ. Sau đó, Đỗ Lôi Ty rốt cục cũng phát điên rồi.

Liêm Tuấn đưa tay cô lên trước miệng, nhẹ nhàng hà hơi, thổi khô từng giọt từng giọt mồ hôi trong lòng bàn tay cô…

——- Tôi là đường phân cách xộc xệch đến không nói nên lời——

Đỗ Lôi Ty ngồi trên ghế dài trong công viên, đầu óc ngẩn ngơ.

Cũng chỉ tại cái lúc không biết là bao lâu trước đó, cô đã nhận được lời tỏ tình vô cùng quái dị của sếp tổng đại nhân cùng với hành động trêu chọc vô cùng trắng trợn, kết quả là trái tim nhỏ bé yếu ớt mong manh của cô dưới sự vận hành quá tải đã hỏng hết cả rồi.

“Cho em này.” Liêm Tuấn đi tới, đưa cô một que kem.

Đỗ Lôi Ty không dám nhìn vào mắt anh, cúi đầu nhận lấy, lè lưỡi liếm liếm. Hơi lạnh đánh sâu vào thần kinh đại não, sau đó chẳng may cô lại nghĩ tới cảm giác mát mẻ, tê dại đến từ lòng bàn tay kia…

Trời ơi, đất hỡi, để cô ngất luôn đi cho xong! T____T

“Ăn ngon không?” Liêm Tuấn ngồi xuống, một bên người không biết vô tình hay cố ý đụng vào cô.

Đỗ Lôi Ty máy móc gật đầu, ánh mắt ngơ ngẩn: “Có.”

“Để anh nếm thử xem…”

“Ừm…” Đỗ Lôi Ty đáp lời, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Đến lúc muốn mở miệng nói không cho thì môi đã bị phủ lên, lại là một lần chiếm đoạt nóng bỏng không chừa cho nửa đường sống. Bàn tay cũng nhân tiện lần vào bên trong lớp áo mỏng, chạm vào vùng eo trần trụi.

Rất rõ ràng, người nào đó lúc nãy chưa ăn no bây giờ đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Hôn xong, Liêm Tuấn liếm liếm môi, hài lòng nói: “Ừm, rất ngọt.”

Quay sang Đỗ Lôi Ty, hai mắt mê ly, môi hơi sưng đỏ, tóc tai lộn xộn, quần áo xộc xệch… ( Đỗ Lôi Ty: Người kia, cô có thể đừng miêu tả sắc tình như thế được không? -_- [] [] [] )

Một giây đó, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên ý thức được mình giống như con chim cút, càng lùi bước thì sếp tổng đại nhân lại càng được voi đòi tiên.Cứ tiếp tục như vậy, con chim cút này rất có khả năng sẽ biến thành chim cút 18+ mất!

Không được, cô nhất định phải phản kháng!

“Anh đừng…”

Nói đến một nửa lại bị ánh mắt giết người của sếp tổng đại nhân chặn đứng, Đỗ Lôi Ty nuốt một nửa còn lại vào họng, cười gượng: “Trời nóng cẩn thận củi lửa nha…”

Liêm Tuấn nghiêm túc nói: “Đỗ Đỗ, bây giờ là mùa hè.”

Mùa hè thì chẳng phải là cần cẩn thận cháy nhà sao? Nếu không thì làm gì mà lau súng lửa nhiều lần thế? >____<

Công viên sau buổi chiều mùa hè, cây cỏ xanh tốt.

Bây giờ là mùa mưa của thành phố này, trên thảm cỏ còn lưu lại vài hạt sau cơn mưa sáng nay. Những giọt nước được ánh mặt trời chiếu vào nhìn từ xa giống như những viên ngọc ẩn trong bụi cây.

Đỗ Lôi Ty ngắm thảm cỏ trước mắt đến ngẩn ngơ, nghĩ lại những cảnh rung động lòng người cả ngày hôm nay mà nóng bừng cả mặt.

Quả nhiên, ở bên sếp tổng đại nhân cần phải có một trái tim cứng rắn!

Lúc này, bỗng nhiên có một chú chó Nhật màu trắng xuất hiện trước mắt cô, bộ lông trắng muốt nhảy tới nhảy lui trên bãi cỏ xanh biếc nhìn thật dễ thương.

Hai mắt Đỗ Lôi Ty sáng lên, đưa tay ra ngoắc con chó nhỏ.

“Ngoan nào, lại đây lại đây lại đây…”

Con chó kia như nghe hiểu được tiếng người, lắc lư cái mông đi tới, lúc đến bên cạnh còn lè lưỡi liếm liếm ngón tay Đỗ Lôi Ty.

“A! Thật là đáng yêu quá đi!” Cô không kìm được khen nó, quên sạch sự lúng túng vừa rồi.

Liêm Tuấn nhướn mày nhìn cô chơi với con chó nhỏ, hỏi: “Em thích à?”

“Đương nhiên rồi!” Đỗ Lôi Ty chớp chớp mắt nhìn con chó nhỏ, “Anh không cảm thấy nó rất giống một người bạn nhỏ sao? Đáng yêu quá…”

Bạn nhỏ? Liêm Tuấn bật cười, chậm rãi nói: “Đỗ Đỗ, thật ra em cũng có thể tự sinh một…”

“Này, nó là chó mà!” Đỗ Lôi Ty giận trừng mắt lên, đột nhiên cảm thấy không khí có chút khác thường, chẳng lẽ sếp tổng đại nhân đang ám chỉ… thật ra thì bọn họ có thể sinh…

Khuôn mặt vừa bình thường lại đỏ ửng hết lên.

“Đáng ghét!” Cô đỏ mặt lên, tỏ vẻ ngượng ngùng.

Liêm Tuấn bật cười nhìn cô, nhưng khoé miệng đang cong lên chợt cứng lại.

“Đỗ Đỗ, chúng ta đi thôi.” Nghe giọng nói của anh có gì đó không ổn.

Đỗ Lôi Ty hỏi: “Đi đâu?”

“Đi bệnh viện.” Anh trả lời, sắc mặt hơi tái nhợt.

Đỗ Lôi Ty đỏ mặt, hai tay vân vê áo: “Đáng ghét! Người ta còn.. còn chưa có thai mà… Đi bệnh viện cái gì chứ… Ghét ghét ghét…”

“Đỗ Đỗ…” Liêm Tuấn bất lực cắt đứt dòng suy nghĩ lung tung của cô, cười khổ: “Chúng ta không đi khoa phụ sản, mà phải đi khoa dạ dày.”

86 thoughts on “Sống chung với sếp tổng [40~42]

  1. *lật bàn* truyện này đáng yêu quá điiiiiiiiiiiii, mình kiềm chế ko nổi mà =)))
    huầy, đừng nói anh bị đau dạ dày nhé :”<

    thanks❤

  2. Luc nay co chap moi “Sep Tong” deu deu , thich ghe ! Toi nghiep anh bi may mon cay hanh ha kho than ! Chap nay de thuong qua ! Thanks cac em nhieu nha !

  3. sao ban đầu tôi còn được 3 chữ “Siu Nhưn Ú”, sau đấy rút còn “Tiu Ú”, sao bây giờ còn có mỗi một chữ “Ú” thế lày~~~~

    *tôi kiện* *tôi kiện*

  4. hi, truyện hay quá, hài hước, nhẹ nhàng, đọc thật thoải mái a.
    Sếp tổng bị đau dạ dày ùi, hê hê, vợ lại chăm chồng thôi

  5. ^^ aaa, thank ban
    cuoi cung minh kip tien do roai, zui woa…nhay tung tung…
    hihihi. minh hua la se ko bung be do an thuc uong len may tinh coi truyen nua…hihihi,don dep kho so wo…>.<, toi nghiep cai man hinh…
    trong ngong chap moi, ui zui woa…

  6. hài vật vã, cặp này làm mình k thể ngậm miệng lại đc =))
    nhìn đống ảnh giữa đêm hôm mà … T.T
    p.s: ủa sao đi tới hơn nửa đường mới thấy tên chương, mấy chương trước để ngỏ k à =))
    mình thích truyện có tên chương, dễ hình dung đc toàn cảnh😡
    thanks các nàng❤

  7. hu hu, lâu lâu chờ hoài mới có chap mới đọc + đọc nhiều ngôn tình quá nên chả nhớ Phỉ Phỉ với Khôn Khôn là ai nữa rồi T_T. Còn Ty Ty với Tuấn Tuấn lúc nào cũng đáng êu chết đc >”<

    mới vô lại thấy có mấy chap mình chưa xem, đọc liền tù tì mà thích ghê ^^, cám ơn các bạn nhé ^O^

  8. cặp này đúng là hài vô đối mà, cách tỏ tình cũng thật là khác người nữa
    Nhìn cả đống món cay thế đã cay mắt huống chi anh Liêm Tuấn chẳng ăn cay được, hèn gì đau dạ dày
    yêu các bạn ghê cơ, cố gắng đem cho nhà 3 chương liền luôn ấy, yêu quá

  9. Anh đau dạ dày … cô đau tim … mình thì đau răng @_@!! do nghiến răng, chảy nước miếng hâm mộ😀

  10. Pingback: Sống chung với sếp tổng – Chương 40 ~ 44 « Kim Long Phi Các

  11. Pingback: Sống Chung Với Sếp Tổng(http://tietdaquan.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s