Đánh cắp tình yêu [Chương 40]

Chương 40: Vĩ thanh

Edit: Chibi

Beta: Bi

Ở đại sảnh, tiếng nhạc nhẹ nhàng thanh thoát, người người lả lướt khiêu vũ. Giản Tình đi cùng với bác Phương vào trong, ở đó, Phương Khiêm và mẹ đã thôi đấu khẩu, nhịp nhàng chuyển động theo điệu nhạc du dương.

Phương Linh thấy họ xuất hiện, vội vàng đi đến bên cạnh Giản Tình, nháy mắt với cô, “Ban nãy có rất nhiều người muốn khiêu vũ cùng anh trai em, thế là anh ấy dứt khoát nhảy mở màn với mẹ”.

Giản Tình nhìn ở trung tâm đại sảnh có một người đàn ông tuấn tú phong độ đang khiêu vũ, cô nhẹ nhàng nở nụ cười, quay đầu nói với Phương Linh: “Người muốn khiêu vũ cùng em chắc cũng không ít đâu”.

“Em không thích, trong những đàn ông trẻ trung ở đây, ngoài anh trai em ra chẳng có ai xuất sắc cả”. Cô bé vừa cười vừa nói.

Đúng vậy, người đàn ông của mình quả thật là ưu tú nhất. Giản Tình nghĩ bụng, cô có thể gặp gỡ anh, yêu anh, rồi nắm tay anh đồng hành suốt cuộc đời, đó chính là may mắn lớn nhất kiếp này của cô.

Bác Phương chờ đoạn nhạc kết thúc, đi lên phía trước, nói: “Tiểu Khiêm, mau trả nữ hoàng lại cho ba, công chúa của con ở đằng kia”.

Phương Khiêm nhíu mày, cầm tay mẹ trao cho ba, rồi mỉm cười đi về phía người con gái của mình. Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi môi của cô khép mở gọi anh, đẹp đến mức khiến anh quên cả hô hấp. Mới không gặp một lát, mà anh đã nhớ cô phát điên.

Khẽ nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, giọng anh trầm ấm hỏi: “Công chúa, anh có thể mời em khiêu vũ được không?”.

Giản Tình chớp chớp đôi mắt sáng ngời, cười đáp: “Đương nhiên, hoàng tử của em”.

Eo thon nhỏ bị anh nhẹ nhàng ôm trọn. Anh ôm cô xoay tròn theo tiết tấu của bản nhạc, tất cả mọi vật chung quanh dường như không còn tồn tại nữa, thế gian này chỉ có hai người họ. Chân cô như bước lên những bông hoa xinh đẹp ở bãi cỏ xanh mướt, giống như một đôi bướm bay lượn, thâm tình theo đuổi đối phương, trong lòng luôn hướng về đối phương.

Giản Tình chưa hề uống giọt rượu nào, nhưng cô cảm thấy hình như mình đã say, say bởi dáng điệu tươi cười của người đàn ông này, say bởi đôi mắt thâm tình nồng nàn, say bởi vòng tay dịu dàng đang ôm lấy cô.

“Vừa rồi ba anh không nói gì quá đáng với em chứ?”. Anh hài lòng hưởng thụ khoảnh khắc dễ chịu ấy, tuy nhiên lòng vẫn canh cánh việc ba anh tách hai người ra.

Giản Tình lắc đầu, ghé vào lỗ tai anh đáp: “Bác trai không nói gì cả, nhưng em sẽ cố gắng chứng minh cho họ xem, anh lựa chọn em là chính xác”.

Phương Khiêm nghe xong lời của cô, nhướn mi, “Cần gì phải chứng minh nữa, lựa chọn của anh luôn luôn là tốt nhất”.

Nghe anh nói vậy, Giản Tình chỉ mỉm cười. Cô hiểu anh là người ưu tú nhất, cũng biết bản thân mình chẳng hề kém cỏi. Chung sống với một người xuất sắc đến vậy, cô hiểu mình cần phải học hỏi nhiều điều hơn nữa. Bác Phương nói không sai, đứng sau Phương Khiêm, một người phụ nữ dịu dàng đảm đang là chưa đủ, cô cần phải kiên cường hơn nữa.

Dù anh mạnh mẽ thế nào, sẽ vẫn có lúc mệt mỏi. Cô phải ở bên anh những lúc đó, giúp đỡ anh, chăm sóc anh. Việc này không phải hễ nghĩ tới là sẽ làm được, cho nên cần phải có thời gian học tập, rèn luyện. Một ngày nào đó, Giản Tình ở bên cạnh anh, sẽ là một Giản Tình hoàn mỹ nhất.

Bên này bọn họ tình cảm, bên kia ba mẹ Phương Khiêm cũng khiêu vũ, mỗi bước chân đều uyển chuyển hơn, mỗi vòng quay đều chuẩn xác, ba Phương Khiêm nhìn vợ, cười lơi lả: “Hai ta tuy đã già, nhưng thân thể vẫn còn dẻo dai lắm”.

Mẹ Phương Khiêm xoay tròn một vòng trở lại trong lòng chồng mình, phản đối, “Chúng ta đâu có già”. Bà nghếch mắt nhìn con trai cách đó không xa, rồi nói thêm: “Ban nãy anh ra oai với con bé phải không?”.

Ba anh nhíu mày, không vui đáp: “Em xem anh là cái gì, ông ba bị chuyên dọa dẫm trẻ con à?”.

Mẹ Phương Khiêm không để ý, tiếp lời: “Lúc trước chúng ta đi gặp con bé, anh đâu có hài lòng. Sao lại đột ngột thay đổi thái độ?”.

“Trước thì rất không hài lòng, chỉ có điều bây giờ anh đã nghĩ thông. Giúp Tiểu Khiêm tìm được người vợ tốt nhất, không bằng tìm cho nó người vợ thích hợp nhất. Con trai chúng ta trước giờ rất thông minh, nó tự hiểu rõ bản thân mình muốn gì, hơn nữa, nếu quan hệ của em và con trai trở nên bất hòa, phải có một người ở giữa khuyên giải, con bé này làm được điều đó”.

Mẹ Phương Khiêm nghe chồng nói, cũng đành gật bừa, không thể tìm ra lý do phản bác ông. Bà mím môi, liếc mắt nhìn Giản Tình cách đó không xa, cô sẽ là một người hòa giải tốt ư? Thôi, dù sao mình cũng không thể thay đổi quyết định của con trai, nó yêu ai thì cho nó lấy người đó vậy.

Nhảy một lúc, chân Giản Tình hơi mỏi, hơn nữa Phương Khiêm đã bị người khác kéo đi, Giản Tình bèn tìm cái ghế dựa ngồi xuống nghỉ ngơi, được một lát thì bụng réo ùng ục.

Hai người họ vừa tan tầm đã đến đây, cơm chiều cũng chưa ăn, thử quần áo, làm kiểu tóc mất không ít thời gian, lại còn bỏ lỡ bữa tối ở nhà Phương Khiêm. Vừa rồi anh đang định mang cô đi ăn, nào ngờ lại bị vài người kéo đi, mãi chưa thấy quay lại.

Đang suy nghĩ có nên qua bên kia tìm chút thức ăn bỏ bụng không, nhưng chưa kịp đứng dậy, dì Tề đã đi đến. Giản Tình đã gặp dì ấy vài lần, trước sau vẫn là khuôn mặt vô cảm, nghiêm túc tuân lệnh chủ nhân.

“Cô Giản, cậu chủ dặn tôi đưa cô đi dùng cơm trước, còn cậu ấy sẽ ăn sau”. Dì Tề không chỉ có dáng vẻ nghiêm túc, ngay cả cách nói chuyện cũng đơn giản, không thể hiện cảm xúc.

Giản Tình giật mình gật đầu, rồi đứng dậy theo dì ấy rời khỏi đại sảnh, nghĩ bụng dì Tề quả nhiên là người tốt.

Vừa vào nhà ăn, đã thấy Phương Linh ngồi ở trước bàn ăn hình chữ nhật, còn người đàn ông ngồi bên cạnh cô bé Giản Tình cũng không xa lạ gì – Viên Dịch.

Anh ta cũng tới dự tiệc?

Phương Linh nhìn thấy cô, liền vẫy tay gọi cô đến ngồi bên cạnh, “Chị dâu, dì Tề tự tay làm món sở trường nhất là cơm rang hải sản, chị mau tới nếm thử. Nhẽ ra dì Tề đặc biệt làm riêng cho chị, không ngờ lại bị con mèo tham ăn này xơi trước”.

Viên Dịch đang vùi đầu ăn, nghe thấy Phương Linh nói hắn là mèo tham ăn thì khẽ nhíu mày, giận dỗi nói: “Em có thấy con mèo tham ăn nào đẹp trai thế này chưa?”.

“Hừ, đồ kiêu căng”. Phương Linh cười hì hì mắng anh ta.

Nhìn hai người trêu ghẹo nhau, Giản Tình chỉ mỉm cười. Tuy cô thấy họ nói chuyện quá tự nhiên thì hơi kinh ngạc, nhưng không biểu hiện gì ra ngoài mặt.

Nhận lấy đĩa cơm rang từ tay dì Tề, ăn một miếng, quả nhiên rất ngon, so với mình nấu đúng là ngon hơn nhiều. Cô bèn ngẩng đầu lên nhìn dì, khen một câu: “Ngon lắm ạ”.

Dì Tề đứng bên cạnh, khóe miệng dường như hơi cong lên, nếu không chú ý thì sẽ không thấy được. Giản Tình đúng lúc nhìn thấy, nụ cười của cô càng thêm rạng rỡ.

Có đôi khi lấy lòng một người, chỉ cần một nụ cười ngọt ngào là đã đủ.

Vừa ăn cơm, vừa nghe Phương Linh và Viên Dịch nói chuyện trên trời dưới biển, không khí rất thoải mái. Qua cuộc đối thoại của bọn họ, Giản Tình phát hiện một điểm, đó là Phương Linh rất để ý đến Viên Dịch. Từng câu từng chữ, nhất cử nhất động của anh ta đều khiến cô bé xao động.

Thật ra, cô cũng không mấy ngạc nhiên. Viên Dịch là một người đàn ông xuất sắc, tướng mạo tốt, hoàn cảnh gia đình không tệ, hơn nữa còn có sự nghiệp thành đạt. Người đàn ông như vậy, thường dễ dàng trở thành đối tượng tuyệt vời của các cô gái.

Giữa chừng Phương Linh bị người ta gọi đi, nhà ăn chỉ còn lại Giản Tình và Viên Dịch, không khí thoáng chốc trở nên yên tĩnh.

Giản Tình đang muốn kiếm cớ rời đi, bỗng nghe thấy Viên Dịch mở miệng, “Cô không ngờ tôi cũng tới dự tiệc phải không? Nhà của tôi và nhà họ Phương thân thiết từ mấy đời nay, cho nên bình thường tôi rất hay lui tới”.

“À”. Nghe anh ta giải thích, Giản Tình chỉ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

“Chuyện áp phích trước đây, cô Giản có vấn đề muốn hỏi tôi chăng?”. Viên Dịch cười hỏi cô.

Giản Tình ngẩng đầu nhìn anh ta, miệng khẽ đáp: “Chuyện quá khứ đã trôi qua, tôi không muốn nhắc lại”. Tuy cô có nhiều oán hận với chuyện ngày đó, nhưng giờ cô đã có được hạnh phúc. Chuyện không vui này đã sớm bị cô vứt lên chín tầng mây.

Viên Dịch nhìn gương mặt xinh đẹp trước mặt, vẻ lãnh đạm trong đôi mắt kia làm anh không tự chủ được, tim đập liên hồi. Trước kia anh từng yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, bởi vậy cho dù anh có chuẩn bị tốt cỡ nào, chỉ cần chăm chú nhìn cô, trái tim anh lại xao động, đó là một loại cảm giác mang theo chút chua xót. Chỉ tiếc trong trái tim người con gái này đã sớm có người khác.

“Không truy cứu cũng tốt, thực ra xảy ra chuyện này, nguyên nhân chỉ có một, đó là muốn kiểm tra cô. Tuy nhiên, giờ cô có thể bình yên dự tiệc của nhà họ Phương, nếm thử món ăn do tự tay dì Tề chuẩn bị, chắc rằng cô đã vượt qua bài kiểm tra này từ lâu”.

Giản Tình buông thìa trong tay, cầm khăn tay bên cạnh lau miệng, rồi mới cười nói: “Tôi cảm thấy anh dùng từ “kiểm tra” là nghiêm trọng hóa vấn đề rồi”.

Viên Dịch nhíu mày: “Tức là sao?”.

“Ba mẹ cảm thấy lo lắng khi con cái của mình sắp chung sống với một người họ không quen là chuyện rất bình thường, tôi có thể hiểu được”.

“Có thể hiểu được là tốt”. Viên Dịch cười khẽ, “Tóm lại, hy vọng cô sẽ hạnh phúc”. Đã đến lúc phải buông tay, chẳng qua con tim vẫn chưa chịu nghe lời.

“Đang nói chuyện gì vậy?”. Phương Khiêm bước vào, thấy Giản Tình làm mặt lạnh, còn sắc mặt Viên Dịch lại cô đơn, thì không nén nổi tò mò cất tiếng hỏi.

“Đang nói có phải anh đang bị thiên kim tiểu thư nào bám lấy không”. Viên Dịch trêu anh, đứng lên, “Tôi ăn no rồi, nơi này để lại cho hai người”.

Phương Khiêm cũng không hỏi nhiều, tiện tay lấy một thìa cơm Giản Tình chưa ăn hết bỏ vào trong miệng. Giản Tình muốn ngăn lại nhưng không kịp, cô bật cười: “Anh đói lắm à, dì Tề còn để lại cho anh một ít, để em lấy giúp anh”.

Viên Dịch nhìn hành động vô cùng thân mật của hai người, không nói gì nữa, bước nhanh rời khỏi nhà ăn.

Cơm nước xong, Phương Khiêm không đưa Giản Tình trở lại đại sảnh, mà kéo tay cô, úp mở nói đưa cô đi xem căn cứ bí mật của anh. Giản Tình cười đi theo anh lên tầng trên cùng.

Thì ra mái nhà còn có một nhà kiếng trồng hoa, phát hiện này làm cho Giản Tình rất kinh ngạc. Cô ngắm nhìn vườn hoa, ngạc nhiên không thốt nên lời.

Bởi trời đã khuya, dưới ánh đèn mờ, bông hoa nào cũng xuất hiện một vầng sáng mờ nhạt, hư ảo.

Rất lâu sau, Giản Tình mới cúi đầu tán thưởng, “Đẹp quá!”.

Phương Khiêm ôm cô đi vào phía trong, đặt cô lên ghế dựa bên cạnh, cười nói: “Còn có thứ đẹp hơn, em nằm ở trên đó, sẽ có kỳ tích xuất hiện”.

Giản Tình thuận theo nằm xuống, nghe thấy anh nói: “Nhắm mắt lại”.

Thế là cô nhắm mắt lại, đợi một lúc, cảm giác được anh cũng nằm xuống bên cạnh, cô bèn hỏi: “Em có thể mở mắt được không?”.

Anh hôn lên vành tai cô, “Có thể”.

Giản Tình chậm rãi mở to mắt, lập tức bị những ngôi sao dày đặc trên trời hấp dẫn. Toàn bộ đèn trong nhà kiếng đều đã tắt, nóc nhà trong suốt được mở ra. Lúc này bọn họ đang nằm trên ghế, đối diện chính là bầu trời đêm bao la, vùng ngoại thành không khí trong lành, được ngắm sao thật là tuyệt.

Bầu trời đêm đẹp quá. Trong trí nhớ, lần cuối cùng cô ngắm sao là khi nào? Chắc là từ hồi tiểu học, Giản Tình không nhớ nổi, hẳn là chuyện rất xưa rồi.

Không ngờ hôm nay cô lại có thể cùng người mình yêu nhất, nằm bên nhau, ngắm nhìn bầu trời đêm đẹp đến nhường này. Cô cảm động, khóe mắt đã hơi cay xè.

Anh thì thầm bên tai cô: “Rất lâu trước đây anh đã quyết định, nhất định phải đưa người mình yêu nhất tới nơi này”.

Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy ra từ hốc mắt Giản Tình, cô thật sự rất vui, vì người anh mang đến là cô…

“Nhìn kìa, sao băng”. Lúc này anh đã gỡ bỏ vẻ chững chạc thường ngày, thay vào đó là sự hồn nhiên vui vẻ, ngay cả giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Giản Tình cũng thấy sao băng thoáng qua, vội vàng nhắm mắt lại.

“Em đang làm gì vậy?”. Anh hỏi.

“Cầu nguyện”. Cô cười trả lời.

“Có anh ở đây bên cạnh em, còn phải cầu nguyện nữa sao?”. Anh kiêu ngạo nói.

Giản Tình vùi đầu vào lòng anh. Đúng vậy, đời này có anh, mong muốn của cô đã được thực hiện.

Nhưng cô vẫn tham lam cầu nguyện, cầu rằng bọn họ có thể vui vẻ bên nhau, hiểu nhau, yêu nhau, mãi mãi, vĩnh viễn…

~ Hoàn ~

♥ Hoàn chính văn vào lúc 4h49’ ngày 20/08/2011 ♥

Cuối cùng cũng đã hoàn rồi xD~

Bộ này chắc là bộ mình ngâm dấm lâu nhất, và hứa lèo nhiều nhất trong những bộ đã hoàn ở nhà mình, đôi lúc cũng hơi nản nhưng vì được mọi ngưởi giúp đỡ nên cuối cùng cũng đã kết thúc :”)

Cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ mình trong suốt thời gian vừa qua. Cảm ơn nàng ngân kiwi, ss yanka, bạn pikonn, em chibi, ss meixiang, ss Mai, ss bebi, bạn catstreet và Vi đã giúp mình hoàn thành bộ này.

Cảm ơn tất cả mọi người ♥

(Còn phiên ngoại sẽ gắng post sớm nhất có thể)

80 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 40]

  1. Thanks nàng nhiều! Thế là không được đọc truyện này nữa rồi, thấy tiếc quá >”<. Còn 3 PN nữa hi vọng sớm được đón nhận cho đỡ thèm😀

  2. chuc mung nang da hoan bo nay nha tang nang 1 bong hoa ly ta het money roy nen chj tang dc nhjeu do thoy thong cum cho ta nha

  3. cuối cùng cũng hết oy T T huhu
    Bộ truyện này thật là hay quá!
    Cám ơn bạn nhiều nha vì đã kiên trì làm hết bộ truyện này.

  4. cuối cùng cũng hoàn rồi *cảm động rơi nước mắt*
    ss Bi ơi, chỉ còn mấy chương phiên ngọai nữa là phải chia tay cặp đôi ngọt ngào này ạ? Buồn quá, huhu
    nhưng cũng chúc mừng ss đã hoàn, chúc ss tìm thêm đc nhiều bộ ngọt hoặc ngọt hơn bộ này, thể loại mà dính chết cả ruồi ý ạ, e iêu ss nhứt *chụt chọe*

  5. hoàn rùi .thích bộ này nhất. K hoàn thì cứ mong. hoàn rùi lại tiếc. Cứ mong một ngày mình gặp đk một ng như PK. haiz. Mặc dù vẫn biết Truyện thì chỉ để ngưỡng mộ thôi… :((

  6. thank Bi nhiều lắm, chúc mừng Bi đã hoàn truyện này. rất thích truyện trong nhà Bi và Vi, thank lần nữa nhé.

  7. yaeh.hoan roi.vui qua.*xuc dong rot nuoc mat* chan thanh cam on cac nang da mang toi cho moi nguoi bo truyen nay.iu cac nang.bay gio ngong phien ngoai nua thoi.huhu.tiec qua

  8. thanks nhiu, boss that tuyet ma, chuc mung treuyn hoan lun, “tung hoa, tung phao bong” an mung thui”mo sam banh ” ne

  9. Hết mất r, hơi hụt hẫng nhưng vẫn chúc mừng các nàng đã đi hết một chặng đường để hoàn thành bộ DCTY này, thật sự là truyện rất hay. Cảm ơn các ty :-*

  10. Truyện hay và dễ thương quá, cám ơn nhiều lắm.
    Rất thích GT, tính cách cô ấy tuy lúc đầu có chút yếu đuối nhưng càng về sau càng kiên cường. Một đại mỹ nhân như GT mà sống đơn giản, trong sáng và thuần khiết đến vậy, GT thật dễ thương. May mắn là cô ấy đã gặp và yêu Phương boss, cũng được PK hết lòng yêu thương. Duyên phận trong đời thật kỳ diệu, gặp được và yêu thương người toàn tâm toàn ý với mình, đó là may mắn không nhỏ.
    Cám ơn rất nhiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s