♥♥Bạn học, chào em! [Chương 19]♥♥

♥Chương 19♥

♥Edit: Vi♥

Cuộc sống, cứ như thế mà tiếp tục. Tình cảm giữa hai người dần dần càng thêm thắm thiết. Nhưng khi tưởng như tất cả đều yên bình thì một tảng đá xinh đẹp lại từ một góc không biết tên nào đó văng tới, đảo lộn cuộc sống của Dụ Vi Hề.

Hôm nay, Dụ Vi Hề đang trực ban trong đại sảnh thì thấy một người con gái tuổi còn trẻ xinh đẹp rạng rỡ, theo sau là một đám người hầu trùng trùng điệp điệp đi đến, vung tay lên cái đặt luôn phòng tổng thống ở trong vòng một tháng. Khách hàng hào phóng như thế rất hiếm thấy đích, Dụ Vi Hề không kìm được quan sát cô ta thật kĩ: Làn da mịn màng, đôi mắt to tròn khiến người ta hồn xiêu phách lạc, cả khuôn mặt sáng ngời đẹp đến hoàn hảo, đúng là một đại mỹ nhân thật sự.

Đang lúc thưởng thức thì Mộ Tử Khâm gọi điện thoại tới tìm cô, Dụ Vi Hề tưởng có chuyện gì quan trọng hơn, lập tức đi tới phòng làm việc của anh.

Ai ngờ Mộ Tử Khâm lại nói: “Hôm nay tan làm sớm một chút”.

“Vì sao?”. Dụ Vi Hề không hiểu.

Mộ Tử Khâm liếc mắt nhìn cô, “Em bị mắc chứng đáng trí của người già à? Đến cả sinh nhật mình cũng quên được?”.

Dụ Vi Hề nhếch miệng, hoá ra là anh ấy biết, coi như còn có lương tâm.

“Buổi tối làm nhiều thêm mấy món, chúc mừng em già thêm một tuổi”. Mộ Tử Khâm vẫn không nói được câu nào hay.

Dụ Vi Hề cảm thấy bất công, “Nếu là sinh nhật em thì đương nhiên là đi ra ngoài ăn chứ, sao còn bắt em xuống bếp?”.

“Đồ ăn bên ngoài cũng khó ăn chẳng kém gì đồ ăn em nấu, hà tất phải phiền phức như vậy, quyết định thế đi”. Mộ Tử Khâm thái độ kiên quyết.

Dụ Vi Hề đành phải đồng ý.

“Đúng rồi, em ở trong đại sảnh làm gì mà mãi mới lên đây?”. Mộ Tử Khâm vừa lật xem văn kiện vừa nhàn rỗi hỏi.

Dụ Vi Hề vỗ vỗ tay, “A, đúng rồi, quên chưa nói với anh, vừa có một khách hàng lớn tới, là một cô gái tuổi còn trẻ, ngoại hình rất đẹp, vung tay rất hào phóng…”.

Mộ Tử Khâm bỗng ngẩng đầu, cắt lời cô: “Cô ta tên là gì?”.

Dụ Vi Hề suy nghĩ một chút, “Hình như là Đổng Tả Ưu”.

Nghe vậy, sắc mặt Mộ Tử Khâm lập tức thay đổi, trong mắt thoáng qua chút phức tạp, anh đứng dậy mặc áo khoác, vội vàng nói: “Kế hoạch thay đổi, bây giờ chúng ta về nhà luôn”.

Dụ Vi Hề không hiểu ra sao, không kịp hỏi đã bị Mộ Tử Khâm kéo ra ngoài. Nhưng đúng lúc này, có một người đang đi vào phòng làm việc, chắn trước mặt bọn họ.

Chính là cái cô Đổng Tả Ưu kia. Cô khoanh hai tay trước ngực, ung dung hỏi: “Mộ Tử Khâm, sao vừa thấy em tới anh đã chạy thế? Chẳng lẽ anh ghét em?”.

Mộ Tử Khâm trấn định cười cười: “Sao thế được? Anh đang định đi tìm em mà”.

Cặp mắt yêu mỵ của Đổng Tả Ưu lướt đến bàn tay Mộ Tử Khâm đang nắm tay Dụ Vi Hề, rất có thâm ý nói: “Hoá ra vị này chính là bạn gái anh?”.

Vừa dứt lời, Mộ Tử Khâm đẩy Dụ Vi Hề sang một bên, cười nói: “Sao thế được? Anh còn chưa có bạn gái”.

Dụ Vi Hề bị đẩy lui về phía sau ba bước mới đứng vững được, vẻ mặt ai oán, cái tên Mộ Tử Khâm này, sao phải dùng thái độ ghét bỏ thế chứ?

Đổng Tả Ưu thản nhiên cười: “Nếu vậy tối nay anh hãy đi shoping cùng em đi”.

Dụ Vi Hề tưởng rằng Mộ Tử Khâm sẽ từ chối thế nhưng anh lại đồng ý luôn: “Đương nhiên, có chuyện gì có thể quan trọng hơn em được?”.

“Tốt lắm, em về phòng tắm rửa trước đã, anh chờ một chút rồi hãy đến tìm em”. Đổng Tả Ưu nói xong liền nhanh chóng rời đi.

“Cô ấy là ai thế?”. Dụ Vi Hề hỏi, khẩu khí có chút miễn cưỡng. Mộ Tử Khâm này, rõ ràng đã nói buổi tối sẽ cùng mình chúc mừng sinh nhật, sao lại nói mà không làm như thế?

“Bạn bè bình thường thôi”. Mộ Tử Khâm hắng giọng nói: “Em về trước đi, anh sẽ cố gắng về sớm”.

Dụ Vi Hề mở miệng đang định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ nói: “Được rồi”.

Vì vậy, sau khi tan tầm, Dụ Vi Hề một mình đi mua thức ăn rồi nấu cơm chờ Mộ Tử Khâm về chúc mừng sinh nhật cùng mình.

Thế nhưng, đồng hồ trên tường quay từng vòng, trời càng ngày càng tối, đồ ăn đã hâm lại vài lần mà đến cái bóng Mộ Tử Khâm cũng không thấy đâu.

Dụ Vi Hề ngồi bên cạnh bàn, chán muốn chết. Bỗng nhiên, điện thoại di động vang lên, Dụ Vi Hề tưởng Mộ Tử Khâm gọi vội vàng nghe máy. Ai ngờ là Lâm Nhan Ngạn gọi tới chúc cô sinh nhật vui vẻ, “Vi Hề, cậu đang làm gì thế?”.

“Chờ Mộ Tử Khâm về ăn cơm”. Dụ Vi Hề sờ sờ cái bụng kẹp lép, lầm bầm nói: “Rõ ràng đã nói sẽ về chúc mừng cùng tớ nhưng đến bây giờ còn chưa thấy mặt mũi đâu”.

“Cậu ta đi đâu rồi?”. Lâm Nhan Ngạn hỏi: “Sao đến cả sinh nhật bạn gái cũng vắng mặt thế, thật quá đáng”.

“Tớ cũng không biết, hôm nay có một mỹ nữ tới khách sạn, hình như là bạn anh ấy, anh ấy nói muốn đi cùng cô ấy một lúc nên bảo tớ về trước”. Dụ Vi Hề thở dài.

Lâm Nhan Ngạn vội vàng hỏi: “Cô gái đó tên là gì?”.

“Đổng Tả Ưu”. Dụ Vi Hề trả lời.

Đầu bên kia điện thoại, Lâm Nhan Ngạn nói từng chữ một: “Dụ Vi Hề, cậu phải cẩn thận đấy”.

“Sao vậy?”. Dụ Vi Hề nhận ra sự bất thường trong giọng điệu của Lâm Nhan Ngạn, “Lẽ nào cô gái đó… có quan hệ gì với Mộ Tử Khâm?”.

“Tớ đã từng nghe Giản Vu Ngôn nói qua, anh ta và Mộ Tử Khâm trở mặt chính là vì một cô gái”. Lâm Nhan Ngạn chậm rãi nói: “Mà cô gái đó tên là Đổng Tả Ưu”.

Nghe vậy, trong lòng Dụ Vi Hề giật mình, sau đó cô ra vẻ thoải mái cười cười: “Thế thì có gì đâu, đều là chuyện trước kia rồi mà”.

“Nếu cậu nghĩ như vậy thì tớ cũng không cần nói thêm gì nữa”. Lâm Nhan Ngạn nhắc nhở: “Nói chung, cô gái này rất quan trọng trong lòng Mộ Tử Khâm… Sinh nhật vui vẻ nhé!”.

Ngắt điện thoại xong trong lòng Dụ Vi Hề chua xót. Đổng Tả Ưu trong lòng Mộ Tử Khâm có vị trí rất quan trọng. Nói vậy, có khi nào bọn họ tình cũ nối lại chăng?

Nghĩ vậy, Dụ Vi Hề lắc đầu thật mạnh, không thể nào, Mộ Tử Khâm chẳng phải đã nói vẫn luôn muốn mình làm bạn gái anh ấy ư, sao bỗng nhiên lại thay lòng đổi dạ chứ?

Nhất định là bụng đói quá nên mới suy nghĩ linh tinh. Dụ Vi Hề cầm dao nĩa lên bắt đầu nhét đầy thức ăn vào miệng. Nhưng đến khi dạ dày căng không nuốt nổi nữa thì ý nghĩ kia vẫn quanh quẩn trong đầu cô không gạt đi được.

Khi Mộ Tử Khâm về nhà thì Dụ Vi Hề đã đi nằm. Nhưng cô vẫn chưa đi vào giấc ngủ được. Cô biết Mộ Tử Khâm đi vào phòng tắm, tắm rửa xong sau đó đi ra nằm bên cạnh mình.

Trên người anh có một mùi nước hoa nồng nặc mà xa lạ.

Thuộc về một người phụ nữ khác.

Hôm nay, Dụ Vi Hề trắng đêm không ngủ.

Ngày thứ hai sau khi Mộ Tử Khâm tỉnh dậy, Dụ Vi Hề hỏi thẳng: “Hôm qua, anh đi đâu thế?”.

Ánh mắt Mộ Tử Khâm hơi né tránh, “Đêm qua khách sạn có việc đột xuất, anh phải ở lại xử lý”.

Dụ Vi Hề cắn cắn môi dưới, “Em đã đợi anh rất lâu”.

“Xin lỗi!”. Mộ Tử Khâm ôm lấy eo cô: “Như vậy đi, chờ thêm vài ngày nữa hết bận anh sẽ tổ chức sinh nhật bù cho em, được không?”.

Dụ Vi Hề gật đầu, hơi gượng cười. Mộ Tử Khâm hôn lên trán cô, sau đó xuống giường bắt đầu mặc quần áo và nói: “Hôm nay anh không đưa em đi làm được. Trong khoảng thời gian này, khách sạn có chút bận rộn nên tan làm em cứ tự về nhà đi, không cần chờ anh đâu”.

Là sợ cô Đổng Tả Ưu kia phát hiện ra quan hệ của bọn họ ư?

Dụ Vi Hề nhìn bóng lưng Mộ Tử Khâm, ánh mắt dần dần trở nên cô đơn.

Sửa soạn xong, Dụ Vi Hề một mình đi tới khách sạn. Nhưng vừa đến nơi đã được báo là cô Đổng Tả Ưu kia muốn gặp cô. Dụ Vi Hề hơi do dự rồi vẫn đi tới phòng tổng thống, người giúp việc của Đổng Tả Ưu mở cửa cho cô.

Dụ Vi Hề đi vào thì thấy Đổng Tả Ưu đang quay lưng về phía mình nói chuyện với ai đó: “Em không thấy có gì khác thường cả, xem ra Mộ Tử Khâm vẫn không quên được em. Tối hôm qua, em đã lôi anh ta đi rất nhiều nơi mà anh ta không có lấy một câu oán hận, hơn nữa còn ra sức giải thích với em, nói mình và cô gái tên Dụ Vi Hề kia không có quan hệ gì cả… Hả, anh thực sự muốn em làm vậy à? Liệu có hơi quá đáng không? Thôi được rồi, đành để cô ấy chịu thiệt trước đã vậy… A, cô ấy tới, em sẽ gọi điện thoại cho anh sau”.

Đổng Tả Ưu ngắt điện thoại, nhìn Dụ Vi Hề từ trên xuống dưới, ngạo mạn nói: “Cô chính là Dụ Vi Hề?”.

Dụ Vi Hề gật đầu, nhưng cổ họng cứ như bị bùn đất chặn lại, nghẹn đến khó chịu.

Hoá ra, tối hôm qua Mộ Tử Khâm thực sự đã ở cùng cô ta. Hoá ra, trước mặt cô ta Mộ Tử Khâm đã nói không có quan hệ gì với mình. Hoá ra, anh ấy đã lừa mình.

Đổng Tả Ưu nằm xuống ghế quý phi, váy ngủ tơ lụa dài mà sang trọng xoà xuống mặt đất, khiến cô càng thêm mỹ lệ.

“Cô và Mộ Tử Khâm có quan hệ gì?”. Cô ta hỏi.

“Mộ Tử Khâm chẳng phải đã nói với cô rồi sao, chúng tôi không có quan hệ gì hết”. Ánh mắt Dụ Vi Hề để lộ sự tổn thương sâu sắc.

“Thật sao? Nhưng, tôi vẫn còn chưa yên tâm lắm”. Đổng Tả Ưu đứng dậy, đột nhiên gạt nước hoa trên bàn trang điểm xuống đất. Thủy tinh văng khắp nơi, mùi hương nồng nặc tràn ngập căn phòng. Không sai, mùi hương này chính là thứ mà cô ngửi thấy trên người Mộ Tử Khâm hôm qua.

Sau đó, Đổng Tả Ưu cầm điện thoại, gọi cho Mộ Tử Khâm, “Chỗ em xảy ra chuyện rồi, anh tới đây nhanh lên”.

Dụ Vi Hề kinh ngạc nhìn Đổng Tả Ưu, không biết cô ta làm thế là có dụng ý gì.

Không lâu sau, Mộ Tử Khâm cùng hai người cấp dưới đi tới phòng tổng thống, hỏi: “Làm sao vậy?”.

Đổng Tả Ưu bỗng nhiên chỉ vào Dụ Vi Hề: “Nhân viên này của anh vô cớ chạy ào vào phòng em làm ầm lên, còn ném vỡ nước hoa của em, em mặc kệ, anh mau sa thải cô ta đi!”.

Dụ Vi Hề trợn to mắt, đây, đây chẳng phải là ngậm máu phun người ư? Cô vội vàng xua tay, “Không phải, là chính cô ta ném vỡ mà”.

Mộ Tử Khâm hơi nhíu mày, “Có phải là có gì hiểu lầm ở đây không?”.

Khoé miệng Đổng Tả Ưu cong lên thành một nụ cười như có như không, “Thế nào, anh không nỡ đuổi cô ta? Xem ra, giữa hai người có vẻ không đơn giản”.

Mộ Tử Khâm trầm mặc, trái tim Dụ Vi Hề cũng thót lại, không đâu, anh ấy đương nhiên là phải tin tưởng cô rồi. Thế nhưng Mộ Tử Khâm lại hít một hơi thật sâu, mở miệng: “Vi Hề, mấy ngày này tâm trạng của em không được tốt, về nhà nghỉ ngơi trước đi”.

Trái tim Dụ Vi Hề lập tức rơi xuống tận đáy cốc.

“Nghe thấy chưa?”. Đổng Tả Ưu nở một nụ cười chiến thắng, “Còn không đi đi?”.

Dụ Vi Hề định thần lại, nén lại dòng nước mắt sắp trào ra, đi ra ngoài.

“Sao?”. Mộ Tử Khâm hỏi: “Bây giờ đã thoả mãn chưa?”.

“Cũng không tệ lắm, có điều, cô bé kia hình như rất tủi thân”. Đổng Tả Ưu mỉm cười.

“Không sao, không cần phải quan tâm đến cô ấy”. Mộ Tử Khâm hời hợt nói nhưng lông mày đã nhăn lại lộ vẻ khó chịu, “Không có việc gì nữa thì anh ra trước đây”.

“Chờ chút đã”, Đổng Tả Ưu ngăn anh lại, “Làm gì mà cứ vội vã như thế? Lẽ nào anh không muốn ở bên em thêm một lúc?”.

Mộ Tử Khâm hít sâu một hơi, mỉm cười, “Sao thế được? Anh rất hi vọng mỗi ngày đều có thể được ở bên em”.

Đổng Tả Ưu chậm rãi đi tới trước mặt anh rồi dừng lại, sau đó, đôi môi hồng căng mọng hơi hé ra: “Nếu như anh còn thích em thì hãy hôn em đi”.

~*~  Hết chương 19  ~*~

2 chapters to go ^^

È hèm, mọi ng` cứ bình tĩnh, đừng ném đá anh Khâm vội nhá😉

56 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [Chương 19]♥♥

  1. bồ ta mà như thế, ta lóc xương quăng xún biển cho cá ăn,… Đểu thật,Vi Hề phải bay vào tát con kia vài cái chứ

  2. bất kể có lý do gì thì MTK cũng k thể để 1 mình vi hề trong ngày sinh nhật đc. oh no no….mình là mình ném đá, ném đá…cho MTK sứt đầu chảy máu thì thôi.
    p/s: nói nhỏ vi nghe, vi k muốn con yêu của mình sứt đầu, mẻ trán thì nhanh tay cản mình đi nha…

  3. chuyện có vẻ phức tạp, nhưng mà còn 2 chương nữa nên chắc giải quyết nhanh thôi, tạm cất đá đi chưa ném anh TK, xem xét tình hình chương sau như thế nào đã, nhưng mà tội nghiệp DVH, thank Vi nhiều.

  4. Cho du co chuyen j ta van nem da, Vi He hien qua,luc Tu Kham noi ko co j quan trong hon cai co Ta Uu kia,ta da thay bun cho Vi He roi.sn thi de mot minh,hinh nhu thang cha nay ngay xua cung co thich con mu Ta Uu phai ko, dang ghet, haiz

  5. Hic, mặc dù bạn Vi đã khuyên can trước nhưng vẫn không thể bỏ qua cho Mộ Tử Khâm như thế được.
    Tuy không biết vì lí do gì nhưng anh ấy lại hùa vào với tòng phạm của Giản Vu Ngôn, làm tổn thương Vị Hề ngây thơ nhà t thế là không được.(Lén tìm lại tấm ảnh bôi bác của anh ta trong traank đấu bóng rổ hồi xưa ném tứ tung vào khách sạn của anh ta, trả thù cho Vị Hề)

  6. báo cáo bạn Vi là đầu mình đang bốc khói lên, và mình mong bạn mau post chap mới lên để cho cái đầu mình giảm nhiệt tí, nếu không cứ tình trạng này thì hư cả não mất
    MTK, ta ném đá ngươi, chỉ khổ sức khỏe có giới hạn, nếu không ta sẽ chỉ chọn những đá trên chục cân để đè chết ngươi, yêu gì mà là VH đau như vậy, ít ra cũng phải nói trước chứ

  7. ném đá chết tên Mộ Tử Khâm xấu xa. Dù vì lí do gì mà làm tổn thương ng yêu là xấu xa.

    Dụ Vi Hề đâu. Ngược chết hắn đi …. Ta thích tr ngược … hố hố. Nữ ngược nam. càng thảm càng sướng… Hắc hắc

    • đúng đúng ta đặc biệt thích nữ ngược nam a…càng ngược càng hay ^^~…giơ 2 tay 2 chân đồng ý vs nàng này

      • cho ngược chết tên MTK này đi. hừ. đối xử với phụ nữ thế là k đk. ném đá. ném dép…
        @ tiểu nguyệt: :X

  8. thank Vi nhé xD
    Mình thì vẫn nghĩ là có chuyện gì đó phức tạp, cơ mà làm thế cũng quá đáng rồi >””<
    Mình đag hi vọng VH bỏ về Mĩ đi cho rồi, cho a í hoảng hồn lun đi ~.~ Nhưng chỉ còn 2 chương nữa thì chắc là ko có chuyện đó nữa đâu ^^

  9. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s