♥♥Bạn học, chào em! [chương 17] ♥♥

Chương 17

♥Edit: Vi♥

Mộ Tử Khâm cảm thấy ngày hôm nay rất kỳ lạ, tất cả nhân viên trong khách sạn đều nhìn anh bằng một ánh mắt cực kì không bình thường. Không chỉ thế, trên bàn làm việc của anh còn có một tấm card, bên trên viết: Tổng giám đốc Mộ, hãy dũng cảm nói ra khuynh hướng giới tính của mình, tất cả chúng tôi đều ủng hộ anh – Những nhân viên yêu mến anh kí tên.

Cái này rốt cuộc là thế nào? Mộ Tử Khâm gọi thư kí tới, hỏi: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay là ngày cá tháng tư à?”.

Nữ thư kí lúc nào cũng nhát gan kia chậm rãi đi tới, cầm tay anh, chân thành nói rằng: “Tổng giám đốc Mộ, đừng làm bộ nữa, mệt mỏi lắm. Anh là một ông chủ tốt, cho dù anh có thích đàn ông thì chúng tôi vẫn rất kính trọng anh”.

Hai bên thái dương Mộ Tử Khâm nổi gân xanh: “Ai nói tôi là gay hả?!”.

Thư kí bị anh quát tháo sợ hết hồn, ngập ngừng nói: “Là… là Dụ Vi Hề nói trong toilet nữ, sau đó bị cô lao công nghe thấy, truyền ra ngoài. Bây giờ tất cả mọi người trong khách sạn đều đã biết hết rồi”.

Nghe vậy, hàm dưới của Mộ Tử Khâm càng thêm cứng ngắc. Anh nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.

Dụ Vi Hề biết, lần này cô chết chắc rồi. Nhưng không phải cô cố ý mà, thực sự không phải, làm sao mà cô biết được cô lao công đang trốn trong toilet, rồi lại còn truyền tin tức ra khắp cả khách sạn như thế chứ? Nghe nói, Mộ Tử Khâm bây giờ đã hoá thân thành rồng phun lửa, đang tìm cô khắp nơi. Nếu bị tóm thì nhất định sẽ cô bị lửa giận của anh đốt cháy sạch sành sạch. Thế nên cô phải trốn ngay mới được! Thang máy thì không dám đi rồi, Dụ Vi Hề nhìn trái nhìn phải không phát hiện thấy địch, liền phi nhanh như gió xuống cầu thang thoát hiểm. Ai ngờ, rồng phun lửa đã đứng ngay đó chờ cô!

Mộ Tử Khâm trầm giọng nói: “Dụ Vi Hề, đến đây mà nhận lấy cái chết đi”.

“Em không cố ý!”. Dụ Vi Hề lùi mình vào góc tường, “Em thật sự không ngờ sẽ có người nghe lén!”.

“Vấn đề là tại sao em lại nói với người khác rằng anh là gay!”. Mộ Tử Khâm hét to hơn.

“Bởi vì bọn họ đều nghi ngờ em và anh đang hẹn hò, em bất đắc dĩ mới bịa ra cái lý do này để chứng minh chúng ta trong sạch”.

Ai ngờ Mộ Tử Khâm càng thêm tức giận, “Chúng ta vốn đúng là đang hẹn hò, sao em lại phải ra sức phủ nhận như thế?!”.

“Em…”. Dụ Vi Hề nói không nên lời.

Mộ Tử Khâm bước về phía cô, trong ánh mắt lửa cháy bừng bừng, “Lẽ nào em đồng ý ở bên anh chỉ là vì muốn anh thả em ra, là thế thật sao? Dụ! Vi! Hề!”.

Xong rồi, xong rồi, sắp bị xé xác rồi, Dụ Vi Hề gấp đến độ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Giữa lúc nguy cấp, cô bỗng nhớ ra Lâm Nhan Ngạn đã từng dạy cô, lúc đàn ông đang tức giận thì hãy dùng sắc đẹp mê hoặc khiến anh ta hạ hoả. Mắt thấy ác ma càng ngày càng đến gần, Dụ Vi Hề không kịp nghĩ nhiều, bổ nhào luôn tới, hôn anh một cái thật mạnh. Mộ Tử Khâm đầu tiên là sửng sốt nhưng sau đó ngay lập tức đã chuyển sang chủ động.

Môi chạm môi, lưỡi quấn lấy lưỡi, thưởng thức nước mật của nhau, nhiệt độ tăng lên, ngọn lửa nóng bỏng khiến hai người hôn đến không thở nổi.

Rốt cục, lửa giận của Mộ Tử Khâm nhờ nụ hôn này đã thoáng tiêu tan. Dụ Vi Hề vội vã giải thích: “Em… là em lo lắng nếu chuyện chúng ta hẹn hò mà công khai thì người khác sẽ nhìn em bằng ánh mắt khác. Còn nhớ chuyện bản kế hoạch lần trước không? Đến lúc đó, bất kể em có cố gắng đến đâu thì mọi người cũng sẽ không chịu thừa nhận năng lực của em”.

Mộ Tử Khâm nhìn cô, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Được rồi, lần này tha cho em. Nhưng em phải đi làm một việc”.

Dụ Vi Hề nghi hoặc ngẩng đầu, thấy khoé miệng Mộ Tử Khâm đậm ý cười.

Thời gian nghỉ buổi trưa, toàn bộ nhân viên trong khách sạn đều bị triệu tập đến phòng họp. Chỉ thấy Dụ Vi Hề cúi đầu đứng ở phía trên, thấp giọng nói: “Tôi nói thật, Mộ Tử Khâm không phải gay, anh ấy là… bạn trai tôi”.

“Còn gì nữa?”. Mộ Tử Khâm ngồi bên cạnh nhắc.

“Còn có… tôi là người măt dày mày dạn theo đuổi anh ấy trước”. Tiếng Dụ Vi Hề càng ngày càng bé lại.

“Nói tiếp đi”. Mộ Tử Khâm giục.

“Hơn nữa… cơm hộp mỗi buổi trưa cũng là tôi nhất quyết muốn làm cho anh ấy ăn”. Đầu Dụ Vi Hề đã cúi xuống chạm đất rồi.

Mộ Tử Khâm đứng lên, kề sát vào bên tai cô, mỉm cười, “Sau này anh tin rằng em sẽ không bao giờ dám nói lung tung nữa”.

Dụ Vi Hề nhìn mọi người đang vô cùng kinh ngạc, khóc không ra nước mắt.

Vốn tưởng rằng chuyện này cứ thế mà qua đi, ai ngờ Mộ Tử Khâm hình như vẫn chưa nguôi giận, giao việc bắt cô làm mệt đến gần chết. Vì thế, tất cả mọi người trong khách sạn đều thấy Dụ Vi Hề mỗi ngày ra ra vào vào, bận bịu luôn tay.

“Cô thật đáng thương”. Ân Đình Phương nhìn Dụ Vi Hề đầu đầy mồ hôi, thông cảm lắc đầu.

“Aiz!”. Dụ Vi Hề ngoài thở dài cũng chỉ biết thở dài.

“Biết gì không? Bây giờ mọi người nhìn bộ dạng cô đều thấy may mắn vì mình không phải là bạn gái của tổng giám đốc Mộ, nếu không nhất định đã bị anh ta hành hạ đến chết rồi”. Nói đến đây, Ân Đình Phương nhíu mày, “Tôi bảo này Vi Hề, sao cô không thổi gió bên gối, bảo tổng giám đốc Mộ cho cô làm việc gì đó dễ dàng hơn?”.

“Anh ấy chỉnh tôi còn không kịp, làm gì có chuyện sẽ giúp tôi?”. Dụ Vi Hề gục đầu xuống bàn làm việc, vẻ mặt mệt mỏi, rã rời.

Hai người đang nói chuyện, thư kí của Mộ Tử Khâm đi tới, cẩn thận để một tập tài liệu dày cộp lên bàn Dụ Vi Hề, nói: “Dụ tiểu thư, tổng giám đốc bảo cô hãy chỉnh lý lại tập tài liệu này trong ngày hôm nay”.

“Cái gì?”. Dụ Vi Hề bi ai kêu lên: “Còn một tiếng nữa là hết giờ làm rồi, sao tôi làm kịp?”.

“Ừm, tôi… tôi cũng không rõ lắm, là Mộ tổng nói vậy. Dụ tiểu thư, tôi có việc đi trước đây”. Thư kí sợ mang vạ vào thân, vội vã rời đi.

“Bạn Vi Hề à, cố gắng lên đi”. Ân Đình Phương vỗ vỗ vai cô.

Nhìn đống tài liệu dày cộp cao ngất, Dụ Vi Hề đập đầu vào bàn, sao không để cô chết luôn đi!

Đến lúc chỉnh lý xong hết thì trời đã tối hẳn, Dụ Vi Hề lê bước chân mệt mỏi đi về. Về đến nhà lại thấy Mộ Tử Khâm đang ngồi trên sofa nhàn nhã xem TV.

Dụ Vi Hề mệt đến không buồn tức giận, đi luôn qua anh định lên lầu ngủ. Ai ngờ Mộ Tử Khâm lại gọi cô lại, “Sao mà không thèm nói lấy một câu thế?”.

Dụ Vi Hề quay đầu, trừng mắt với anh, “Bởi vì em bị một tên khốn nạn hành hạ tới mức đến sức để mở mắt ra cũng chẳng có!”.

“Đó là vì sức khoẻ em quá kém”. Mộ Tử Khâm kéo Dụ Vi Hề đến ngồi bên cạnh mình, bắt đầu xoa bóp vai cho cô.

Không ngờ tay nghề của Mộ Tử Khâm cũng không tệ lắm, nặng nhẹ vừa phải, Dụ Vi Hề thoải mái thở dài một tiếng, khẩu khí bắt đầu dịu xuống: “Mộ Tử Khâm, anh rốt cuộc còn muốn hành hạ em bao lâu nữa?”.

“Em đúng là cái đồ IQ thấp, không nhìn ra là anh đang giúp em hay sao?”. Mộ Tử Khâm hừ nhẹ một tiếng: “Chẳng phải em sợ sau khi chúng ta công khai quan hệ thì đồng nghiệp sẽ cô lập em vì có thân phận đặc biệt à?”.

Dụ Vi Hề tỉnh ra, “Thế nên anh cố ý giao cho em rất nhiều việc để cho bọn họ thấy em không vì mối quan hệ với anh mà được chiếu cố đặc biệt?”.

“Bây giờ mới hiểu ra à? Phản ứng nhanh thật đấy”. Mộ Tử Khâm lắc đầu.

Dụ Vi Hề suy nghĩ kỹ lại, thấy rằng gần đây thái độ của đồng nghiệp với cô quả thực đã tốt rồi rất nhiều. Đương nhiên, ngoại trừ cô nàng Dư Tiêu Tiêu kia ra, mỗi lần cô ta cứ nhìn thấy cô là lại hằn học kiểu như hận không thể lột da cô ra được vậy.

“Mộ Tử Khâm, anh thông minh quá đi, cảm ơn”. Dụ Vi Hề trong lòng vui mừng không thôi.

“Vậy thì đêm nay định báo đáp anh thế nào đây?”. Mộ Tử Khâm nhướn mày.

“Em đã kiệt sức rồi, đâu còn sức lực mà làm cái chuyện đấy?”. Dụ Vi Hề khoát khoát tay, “Anh tự vào phòng tắm giải quyết đi”.

“Nếu như anh xoa bóp cho em một tiếng thì sao?”. Mộ Tử Khâm dụ dỗ.

Dụ Vi Hề nhắm mắt đấu tranh hồi lâu, cắn răng nói: “Hai tiếng đồng hồ”.

“Một tiếng rưỡi”. Mộ Tử Khâm mặc cả.

“Xong!”.

Cứ thế, khế ước dục vọng đã được kí kết.

Sau khi ở cùng nhau Dụ Vi Hề mới phát hiện Mộ Tử Khâm lôi thôi kinh khủng. Quần áo, tất từ trước đến giờ cởi ra một cái là ném lung tung khắp phòng; bát đũa ăn xong cứ để trong bồn rửa, có mốc lên cũng không chịu động tay rửa; mỗi lần nghỉ ở nhà thì đều tùy tiện mặc tạm một bộ quần áo nhăn nhúm, tóc cũng không thèm chải. Nhưng đáng giận nhất chính là, thằng ranh này dù có không mặc gì vẫn cứ đẹp hơn cô, quả thực là không có thiên lý!

“Mộ Tử Khâm”, Dụ Vi Hề có một ngày thực sự không chịu nổi nữa, bất mãn nói: “Ngày nào anh cũng biến cái nhà này thành cái chuồng lợn ấy, sao mà cứ thế được hả?”.

Mộ Tử Khâm chậm rãi đáp: “Anh làm như vậy là vì chung thuỷ với chú lợn béo như em mà”.

“Em đã nói rất nhiều lần rồi, em không béo!”. Dụ Vi Hề to tiếng cãi lại.

“Làm gì mà kích động như vậy?”. Mộ Tử Khâm xoa xoa lỗ tai.

“Không kích động được chắc? Em đã bao giờ nói ‘tiểu đệ đệ’ của anh quá nhỏ đâu!”. Dụ Vi Hề hừ mũi.

Vừa dứt lời, Mộ Tử Khâm dùng một tay kéo cô vào lòng, mắt nheo lại vẻ nguy hiểm, “Dụ Vi Hề, em dám bất mãn với ‘Tử Khâm bé nhỏ’ nhà anh?”.

“Bây giờ anh đã biết tâm trạng của em rồi chứ”. Dụ Vi Hề cắn cắn môi dưới: “Coi thường dáng người của phụ nữ cũng giống như coi thường ‘tiểu đệ đệ’ của đàn ông đấy”.

“Anh nói thật mà, đâu phải coi thường gì đâu”. Mộ Tử Khâm nhún nhún vai.

Dụ Vi Hề chán nản, “Nói chung, em không muốn mỗi ngày đều phải đi theo sau mông anh dọn dẹp nhà cửa hay làm bà quản gia của anh đâu!”.

“Làm mấy chuyện này cho bạn trai lẽ ra phải có cảm giác hạnh phúc chứ?”. Mộ Tử Khâm hỏi.

“Bạn gái không phải là bảo mẫu!”. Dụ Vi Hề nhíu mày, “Hơn nữa, em cũng phải đi làm, có phải ngồi nhà cả ngày đâu”.

“Anh nuôi em là được mà”. Mộ Tử Khâm hỏi: “Chúng ta kết hôn xong em ở nhà làm bà chủ gia đình đi, sao hả?”.

Tuy rằng trong xã hội hiện đại tuân theo quy luật nam nữ bình đẳng, kinh tế độc lập, nhưng khi có một người đàn ông chịu nói ra ba chữ “anh nuôi em” thì trong lòng người phụ nữ vẫn cảm thấy rất ấm áp. Giống như Dụ Vi Hề vậy, lúc này cô đang chìm trong một cảm giác hạnh phúc, nhưng cô vẫn mạnh miệng nói: “Ai thèm chứ, không nghe mấy lời của anh nữa, em còn phải đi giặt quần áo”.

Nói xong, Dụ Vi Hề đi vào phòng giặt quần áo, đang phân loại quần áo thì bụng dưới của cô đột nhiên thấy đau như thể có người dùng tay kéo căng ra vậy. Cô ngồi xổm xuống đất, nhất thời không đứng dậy nổi.

Mộ Tử Khâm nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy vào hỏi: “Có chuyện gì thế? Em khó chịu ở đâu?”.

“Không sao”. Dụ Vi Hề yếu ớt khoát khoát tay, “Cái kia của em sắp tới rồi, đau bụng sinh lí thôi”.

“Thôi đừng làm nữa”. Mộ Tử Khâm ôm ngang người Dụ Vi Hề, bế cô ngồi xuống sofa rồi đun cốc sữa bò, săn sóc giúp cô uống hết, hỏi: “Sao rồi, khá hơn chút nào không?”.

“Không sao đâu, bệnh cũ mà”. Dụ Vi Hề cau mày, cố chịu đựng.

Mộ Tử Khâm ôm Dụ Vi Hề để cô ngồi lên đùi mình, bắt đầu lấy tay nhẹ nhàng xoa xoa bụng dưới của cô. Cảm giác ấm áp toả ra từ bàn tay anh truyền vào trong cơ thể Dụ Vi Hề khiến cơn đau dịu đi. Dụ Vi Hề cuộn mình trong lòng anh, tìm tư thế thoải mái nhất. Cô hơi hé mắt ra thì nhìn thấy sự quan tâm tràn ngập trong ánh mắt Mộ Tử Khâm mà đôi môi anh đang nở một nụ cười thật ngọt ngào.

 


~*~ Hết chương 17 ~*~

4 chapters to go ^^

Hị hị, cảm giác cứ như đang đọc đến ngoại truyện rồi í, sến ghê cơ :”>

45 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [chương 17] ♥♥

  1. hép pi quá nha =))
    ở lâu cùng MTK thì Vi Hề cũng sinh BT =)))))) khế ước dục vọng haha =))))))

  2. may mà chị ấy nhanh trí kịp thời lấy sắc dụ địch nên mới gặp dữ hóa lành như vậy,thoát dduowccj 1 kiếp.
    Tình yêu ngọt ngào bắt đầu…………

  3. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s