♥♥Bạn học, chào em! [chương 13]♥♥

♥Edit: Vi♥

Dụ Vi Hề biến mất rồi. Sau khi Mộ Tử Khâm muốn cô trong phòng làm việc hôm đó, cô thừa lúc anh không đề phòng đã lặng lẽ chạy ra ngoài, cho tới hôm nay cũng không quay lại đi làm.

Mộ Tử Khâm tìm nhà trọ của cô khắp nơi nhưng Lâm Nhan Ngạn cố ý nói dối, làm hại anh mất công vô ích cả nửa ngày.

Rốt cục, Mộ Tử Khâm tìm đến nhờ Ngô Luật Quần giúp đỡ. Ngô Luật Quần ngắt điện thoại xong lập tức kéo bà xã lên giường, sử dụng kĩ thuật cơ thể cuối cùng cũng moi được tin, vội vàng báo cho Mộ Tử Khâm.

Số nhà 2030 khu A cao ốc Hoàn Vũ. Mộ Tử Khâm nhờ có thông tin mà bạn tốt dùng cơ thể đổi lấy được tìm đến nơi. Bấm chuông cửa xong, bên trong vang lên giọng nói của Dụ Vi Hề: “Ai thế?”.

Mộ Tử Khâm vội tránh sang một bên, không để cô nhìn thấy mình.

Dụ Vi Hề nhìn từ mắt mèo ra không thấy ai, vừa mở cửa lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là bọn trẻ con đùa dai?”.

Còn chưa nói dứt lời thì bỗng có một người lao tới, kéo cô vào trong nhà. Dụ Vi Hề nhìn kỹ mới thấy hoá ra đó là Mộ Tử Khâm, nhất thời sửng sốt ngây ra.

“Em cho rằng có thể trốn cả đời ư?”. Mộ Tử Khâm hỏi.

Dụ Vi Hề quay đầu, không muốn nhìn anh, “Anh định làm gì?”.

“Theo anh về nhà”. Mộ Tử Khâm kéo tay cô.

Dụ Vi Hề lại gạt tay anh ra, “Tôi không muốn!”.

“Rốt cuộc em muốn thế nào?”. Mộ Tử Khâm hỏi.

“Tôi mới là người phải hỏi anh rốt cuộc muốn thế nào đấy!”. Mặt Dụ Vi Hề vì phẫn nộ mà đỏ lên, “Mộ Tử Khâm, anh là cái đồ khốn nạn! Anh dựa vào cái gì mà làm chuyện đó với tôi, anh thực quá đáng! Tôi hận anh!”.

“Dụ Vi Hề, là em phản bội tôi trước”. Mộ Tử Khâm phản bác.

“Cái gì mà phản bội?”. Dụ Vi Hề cảm thấy không thể nói nổi, “Tôi đâu phải là gì của anh, anh dựa vào cái gì mà quản tôi?”.

Mộ Tử Khâm đi tới trước mặt cô, ôm lấy thắt lưng cô làm người cô dán chặt vào anh. Sau đó, anh nhìn cô, nói từng chữ: “Em là người phụ nữ của anh”.

Dụ Vi Hề ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh. Đôi mắt anh sáng như sao, đen tựa mặc ngọc, chỗ sâu trong nơi đáy mắt còn cất giấu những tình cảm mà cô không thấy rõ được.

Mộ Tử Khâm cúi đầu xuống hôn cô. Đôi môi anh thật mềm mại lại thật ấm áp.

Dụ Vi Hề bỗng phục hồi lại tinh thần, vươn tay đẩy anh ra, “Cái gì mà người phụ nữ của anh, có mà là nữ giúp việc ấy! Anh chính là thấy tôi dễ bắt nạt nên giữ tôi bên cạnh mãi mãi để anh muốn làm gì thì làm! Tôi còn lâu mới bị mắc lừa!”.

“Vấn đề này nói sau, bây giờ đi thu dọn đồ đạc đi, theo anh về nhà”. Mộ Tử Khâm ra lệnh.

“Tôi sẽ không đi đâu hết”. Dụ Vi Hề khoanh hai tay trước ngực, thẳng lưng, thể hiện quyết tâm không lùi bước của mình.

Ai ngờ Mộ Tử Khâm chẳng thèm để ý, vác luôn cô lên vai.

“Mộ Tử Khâm, anh làm gì thế hả? Thả tôi xuống!”. Tư thế này khiến Dụ Vi Hề cảm thấy máu dồn hết lên đầu, cực kì khó chịu.

“Về đến nhà anh sẽ để em xuống”. Mộ Tử Khâm nói, đi thẳng ra cửa.

Dụ Vi Hề còn đang hoang mang lo sợ thì nghe thấy một giọng nói ung dung vang lên: “Mộ Tử Khâm, cậu đây chính là xâm phạm vào nhà dân một cách phi pháp, dùng vũ lực để cướp đoạt dân nữ”.

Là Giản Vu Ngôn. Cứu tinh tới rồi! Dụ Vi Hề vui mừng đang muốn mở miệng, lại nghe thấy Mộ Tử Khâm nói: “Giản Vu Ngôn, là cậu”.

Nghe vậy, Dụ Vi Hề vô cùng kinh ngạc, hoá ra là bọn họ quen biết nhau.

Mộ Tử Khâm buông Dụ Vi Hề xuống che chở phía sau, sau đó nhìn Giản Vu Ngôn một cách đề phòng, “Sao cậu lại ở đây?”.

Giản Vu Ngôn mỉm cười: “Đây là nhà tôi”.

“Ý cậu là… cậu ở cùng nhà với Dụ Vi Hề?”. Ánh mắt Mộ Tử Khâm trầm xuống, “Vậy hoá ra người đàn ông đã hôn cô ấy ở khách sạn chính là cậu”.

“Đúng thế”. Giản Vu Ngôn gật đầu, “Chính là tôi”.

“Giản Vu Ngôn”. Mộ Tử Khâm nghiêm giọng nói: “Cậu tiếp cận Dụ Vi Hề rốt cục là có âm mưu gì?”.

“Vi Hề đáng yêu như thế, tôi tiếp cận cô ấy cũng là điều dễ hiểu”. Trong mắt Giản Vu Ngôn có ý cười.

Mộ Tử Khâm không tin, “Sao cậu lại có thể thích loại phụ nữ không nhan sắc không dáng người lại ngu ngốc như Dụ Vi Hề được chứ?”.

Dụ Vi Hề tức giận, “Anh có ý gì thế hả?”.

Trong ánh mắt Giản Vu Ngôn hiện lên một tia gian xảo, “Vi Hề, chẳng lẽ em đã quên nói cho anh ta biết chuyện em là bạn gái anh à?”.

Để chứng minh sức hút của mình, Dụ Vi Hề gật đầu thật mạnh, “Đúng vậy, tôi là bạn gái của Giản Vu Ngôn”.

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, Dụ Vi Hề đã thấy xung quanh người Mộ Tử Khâm lập tức toả ra hơi thở nguy hiểm đến mãnh liệt, anh nhìn cô, nói từng chữ một: “Nói lại lần nữa đi, em là cái gì của anh ta?”.

Dụ Vi Hề có dự cảm nếu như cô thực sự nói, người đàn ông này chắc chắn sẽ vặt cổ cô mất. Vì vậy, cô thừa lúc anh không chú ý, nhanh chóng chạy về phía Giản Vu Ngôn định trốn phía sau anh ta tìm kiếm sự bảo vệ. Nhưng chưa chạy được vài bước, cổ tay cô đã bị Mộ Tử Khâm nắm chặt. Giản Vu Ngôn không chịu kém cạnh, giữ tay kia của cô.

“Buông cô ấy ra!”. Mộ Tử Khâm ra lệnh.

“Cô ấy là bạn gái tôi, cậu mới là người nên buông cô ấy ra đấy”. Giản Vu Ngôn bình tĩnh đáp lại.

Hai người ai cũng không muốn buông tay, đều ngầm dùng sức kéo Dụ Vi Hề về bên người mình. Dụ Vi Hề bị hai lực mạnh ở hai bên giằng cô, cô thấy như người mình sắp đứt ra đến nơi. Đau đớn khiến cô tức giận, giật tay lại từ cả hai người, mắng: “Hai người đừng có mà trẻ con quá như thế có được không hả?!!”.

Giản Vu Ngôn đề nghị: “Để cho công bằng, hãy để Vi Hề tự quyết định muốn ở với ai”.

Dụ Vi Hề nhìn ánh mắt cảnh cáo của Mộ Tử Khâm, lại quay sang nhìn ánh mắt cổ vũ của Giản Vu Ngôn, lập tức quyết định: “Không đi đâu hết, tôi sẽ ở lại đây”.

Mộ Tử Khâm cụp mắt xuống, vươn tay ra muốn túm lấy cô nhưng Giản Vu Ngôn nhanh tay nhanh mắt giành được trước kéo Dụ Vi Hề ra phía sau mình. Dụ Vi Hề trốn ở sau Giản Vu Ngôn, không dám nhìn Mộ Tử Khâm, chỉ nói: “Mộ Tử Khâm, hành vi của anh làm tôi không thể làm việc cùng với anh được, tôi muốn từ chức”.

Mộ Tử Khâm cắn răng, “Dụ Vi Hề, lá gan của em thật không nhỏ”.

Giản Vu Ngôn mỉm cười, “Dù sao tôi cũng có khả năng nuôi Vi Hề, để cô ấy làm thiếu phu nhân là được rồi”.

Mộ Tử Khâm trầm mặc, sau đó anh không nói thêm gì mà đi luôn.

Dụ Vi Hề lập tức tê liệt ngã vào sofa, thở phào, “Rốt cục cũng tống được anh ta đi, Vu Ngôn, vừa rồi thực sự rất cảm ơn anh”.

Giản Vu Ngôn nhún vai, “Tiện tay giúp đỡ thôi mà”.

Dụ Vi Hề bỗng nhiên nhớ ra, “Đúng rồi, sao anh lại quen với Mộ Tử Khâm thế?”.

“Bố bọn anh là bạn tốt và lúc học đại học thì là bạn cùng phòng”. Giản Vu Ngôn trả lời, lời ít mà ý nhiều.

“Thật trùng hợp”. Dụ Vi Hề vặn ngón tay, “Anh và tôi là bạn cùng phòng, anh và anh ta là bạn cùng phòng, anh và Nhan Ngạn lại có cùng chung một kẻ thù… Đợi đã!”. Dụ Vi Hề ngẩng đầu lên, nghi ngờ hỏi: “Kẻ thù chung của anh và Nhan Ngạn chính là Mộ Tử Khâm đúng không?!”.

Giản Vu Ngôn bật ngón tay, “Thông minh!”.

“Mộ Tử Khâm rốt cục đã làm chuyện gì đắc tội với anh?”. Dụ Vi Hề tò mò.

Giản Vu Ngôn cười mờ ám, “Phụ nữ”.

“Ý anh là… anh và anh ta đã tranh giành một người con gái?”. Dụ Vi Hề thầm mặc niệm cho cô gái kia. Một người nói năng độc địa, một người nghiện sạch sẽ, bị hai người cực phẩm này thích đúng là xui tám đời.

Câu hỏi này Giản Vu Ngôn chỉ cười mà không trả lời.

Dụ Vi Hề tiếp tục chìm vào suy nghĩ rồi lại thấy có gì đó không đúng, “Hai người không phải là đang bày ra âm mưu gì đấy chứ?”.

“Sao lại hỏi như vậy?”. Giản Vu Ngôn nhếch miệng.

Dụ Vi Hề cau mày, “Tôi cuối cùng cũng nghĩ ra, anh và Nhan Ngạn cố ý dẫn tôi đến đây ở”.

“Lí do anh cho em ở cùng là vì em đáng yêu mà”. Giản Vu Ngôn vừa nói vừa rướn người lại gần định hôn cô.

Dụ Vi Hề lại vươn tay ra che miệng anh lại.

“Sao vậy, em sợ nếu đón nhận nụ hôn của anh thì sẽ không kìm lòng được mà yêu anh à?”. Giản Vu Ngôn hỏi.

Dụ Vi Hề mắt giật giật, cười nhạt, “Tôi chỉ là muốn nhắc nhở anh một câu, vừa rồi Mộ Tử Khâm chưa cởi giày đã vào nhà, bây giờ trên sàn nhà có không biết bao nhiêu là vi khuẩn… Thế nào, còn muốn hôn à?”.

Vừa dứt lời, Giản Vu Ngôn lập tức trang bị vũ khí toàn thân, lôi ra một đống lớn dụng cụ vệ sinh bắt đầu cọ sàn nhà.

Nắm được điểm yếu của người khác thật đúng là dễ đối phó. Dụ Vi Hề đắc ý cười cười, đi vào phòng mình.

Sau hôm đó, Dụ Vi Hề một mực trốn trong nhà, mỗi ngày ngủ lại ăn, ăn rồi ngủ, buồn chán đến cả người sắp mốc meo rồi. Qua vài ngày như thế, thấy Mộ Tử Khâm không tới gây chuyện Dụ Vi Hề mới thoáng thả lỏng.

Hôm nay, Dụ Vi Hề nhận được tin nhắn của Lâm Nhan Ngạn hẹn cô ra uống trà, nói có chuyện quan trọng muốn nói. Thấy ngữ khí có vẻ rất gấp, Dụ Vi Hề tưởng Ngô Luật Quần mê muội con hồ ly tinh nào, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng lao ra cửa chạy tới quán cà phê đã hẹn.

Tìm một chỗ ngồi xuống, Dụ Vi Hề chọn đồ uống rồi đợi. Nhưng đợi một lúc lâu mà không thấy người tới, Dụ Vi Hề sốt ruột liền gọi điện thoại giục. Nhưng Lâm Nhan Ngạn đầu bên kia cũng không hiểu ra sao:,”Tớ có hẹn cậu đâu, Vi Hề, cậu nằm mơ à?”.

Nghe vậy, Dụ Vi Hề bỗng nhiên có một cảm giác có nguy hiểm đến. Cô đang muốn đứng dậy đi thì bên tai lại vang lên giọng nói của Mộ Tử Khâm: “Dụ Vi Hề, em cho rằng cứ trốn thì anh sẽ không tìm được em sao?”.

Dụ Vi Hề kinh ngạc ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Tử Khâm, lập tức hiểu ra tất cả: “Là anh lừa tôi ra đúng không?”.

“Đúng vậy”. Mộ Tử Khâm thẳng thắn nhận, “Anh đã nhờ Luật Quần dùng điện thoại của Lâm Nhan Ngạn nhắn tin cho em, không ngờ em lại dễ mắc lừa như vậy”.

“Những gì cần nói chẳng phải chúng ta đã nói hết rồi ư? Anh còn hẹn tôi ra làm gì?”. Dụ Vi Hề căng thẳng, cả người bắt đầu ở trong trạng thái cảnh giác, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.

“Tuy rằng những gì muốn nói đã nói rõ ràng nhưng những việc muốn làm thì còn cả đống nợ chưa tính”. Mộ Tử Khâm nói lời ẩn ý sâu xa.

“Làm? Chúng ta còn việc gì cần làm cơ?”. Dụ Vi Hề không hiểu ra sao.

Giọng Mộ Tử Khâm nhẹ mà rõ ràng: “Làm tình”.

~*~  hết chương 13  ~*~

8 chapters to go ^^

p/s: Này nhớ, nhà bạn Vi bị đánh dấu bờ nốc người nhớn mất rồi, thế nên từ nay ế, có H bạn ứ rate đâu, bạn bắt chước mấy tác giả chuyên viết H văn nhớ. Bạn sẽ warn là H nhẹ, H và HH(H nặng) nhé, ồ kế😉

47 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [chương 13]♥♥

  1. Hi’ hi’…hay thiet..ma cong nhan con Hề ngu that..toi ngiep..Khiem ca…her…ma dao..nay Bi mat tich dau rou..sao k pos tr tiep’..hix..

  2. he he, zai đẹp oánh nhau :)):))
    cám ơn bạn đã dịch truyện nhá, truyện cũng H mà dịch đâu ra đấy mới bít ” tuổi trẻ tài cao” :)):))

  3. Cám ơn Vi. Truyện này hay mà cũng nhẹ nhàng mà. Chắc kẻ nào ghen ăn tức ở với nàng nên nói linh tinh gì rùi.

  4. Hờ hờ, tại nàng cứ thi thoảng quẳng cái rating 17++ nên ng ta bỏ bom thui, rảnh hơi ấy mà. B cứ H nhẹ, H vừa , HH thoải mái :))

  5. tại sao các nhân vật nam chính thường rất khó đỡ thế này??? >”< Vài câu vài chữ là người ta hoặc cứng họng, hoặc tê liệt, hoặc run rẩy,hoặc……
    P/s: thanks tỷ nhiều nhá

  6. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s