♥♥Bạn học, chào em! [chương 12]♥♥

♥Edit: Vi♥

Sau ngày hôm đó, Dụ Vi Hề bắt đầu không còn sợ Mộ Tử Khâm như thế nữa, cô cảm thấy có gì đó thân thiết hơn giữa hai người. Cô phát hiện Mộ Tử Khâm không hề đối xử với cô như kẻ thù. Biết được điều này, mỗi ngày của Dụ Vi Hề trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Không đến vài ngày, Giản Vu Ngôn đã nhìn ra đầu mối. Tối nay, khi Dụ Vi Hề đang tập yoga ở trên giường thì Giản Vu Ngôn đi đến ngồi bên giường.

Dụ Vi Hề nhiệt tình bắt chuyện: “Ngồi đi”.

Giản Vu Ngôn nhìn xuống giường, khoát khoát tay, nói thẳng: “Không được, ra giường của cô đã ba ngày chưa thay rồi”.

Nghe vậy, khoé mắt Dụ Vi Hề co giật.

Giản Vu Ngôn trở lại chuyện chính: “Tôi thấy vài ngày gần đây cô hình như rất vui vẻ”.

“Có ư?”. Dụ Vi Hề vô cùng kinh ngạc, cô có thấy gì đâu.

Giản Vu Ngôn chỉ ra: “Vài ngày trước, sau khi cô tan tầm về nhà luôn ở trong bộ dạng mệt mỏi rã rời, hơn nữa còn lẩm bẩm mắng một người tên là Mộ Tử Khâm. Nhưng mấy hôm nay tan tầm xong cô lúc nào cũng tinh thần sáng láng, còn thường ngâm nga nữa, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?”.

Dụ Vi Hề vừa làm động tác căng cơ vừa nói: “Chắc là vì gần đây tôi mới phát hiện ra ông chủ của tôi cũng có nhân tính”.

Giản Vu Ngôn nhíu mày, “Ông chủ của cô, chính là cái người tên là Mộ Tử Khâm kia sao?”.

Dụ Vi Hề gật đầu, “Đúng vậy, chính là cậu ta”.

Khoé miệng Giản Vu Ngôn nhếch lên mỉm cười mờ ám, “Vi Hề, tôi thấy liệu có phải cô có tình cảm gì với anh ta rồi không?”.

Nghe vậy, Dụ Vi Hề kích động, ra sức quá mạnh xoay trật cơ, đau đến nhe răng nhếch miệng, nhăn nhó mặt mày, “Anh đừng nói bậy!”.

Giản Vu Ngôn xoa cằm, “Nếu như không phải thích anh ta thì vì sao thái độ của anh ta với cô vừa tốt lên một chút cô đã vui đến như vậy?”.

“Đó là bởi vì, bởi vì…”. Dụ Vi Hề ngập ngừng. Nói thật, cô cũng không hiểu vì sao mình lại thấy vui vẻ.

“Bị tôi nói trúng rồi chứ gì”. Đôi môi hoa đào của Giản Vu Ngôn vẽ nên vòng cung tuyệt đẹp, “Đúng rồi, Mộ Tử Khâm kia liệu có phải cũng có ý với cô không?”.

Đầu Dụ Vi Hề bị anh ta làm rối tung, cô nheo mắt suy nghĩ, nhìn Giản Vu Ngôn, nói: “Tôi sớm đã có chút hoài nghi, anh tự kỷ, có bệnh sạch sẽ quá mức, lại tò mò như thế, hoàn toàn phù hợp với tính chất đặc biệt của gay. Nói thật đi, có phải là anh thích đàn ông không?”.

Ai ngờ Giản Vu Ngôn không thẹn quá hoá giận đạp cửa ra ngoài như trong tưởng tượng của cô, anh cúi người xuống, nhìn cô. Đôi mắt phượng phủ một tầng ánh sáng mê hoặc, cứ thế nhìn cô. Trong giọng nói của Giản Vu Ngôn ẩn chưa sự dịu dàng mãnh liệt, “Người anh thích, là em”.

Nói xong, anh lưu lại quanh cô mùi hương thơm mát thoang thoảng, nhẹ nhàng bước đi.

Để lại Dụ Vi Hề đầu óc cứng đơ như kim cương.

Sau khi quay về phòng, Giản Vu Ngôn gọi một cuộc điện thoại, “Quan hệ của bọn họ hình như tiến triển rất thuận lợi”.

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Lâm Nhan Ngạn, “Bước tiếp theo anh định thế nào?”.

Giản Vu Ngôn mỉm cười, cho dù đối phương không nhìn thấy vẻ mặt mình nhưng anh vẫn cứ mỉm cười, “Sao tôi có thể để bọn họ ở bên nhau được?”.

Lâm Nhan Ngạn do dự: “Này, đừng tuyệt tình quá”.

“Cô vẫn còn nhớ đến tình bạn hả?”. Giản Vu Ngôn nhẹ giọng khiêu khích: “Nhưng không nhớ bọn họ đã phá hỏng hôn lễ của cô thế nào rồi sao?”.

Lời này vừa nói ra, lập tức khơi lên thù mới hận cũ của Lâm Nhan Ngạn, “Đúng thế, cũng phải cho bọn họ nếm thử mùi vị đau khổ chứ. Giản Vu Ngôn, anh đừng nể mặt tôi, ngược bọn họ thảm vào!”.

Giản Vu Ngôn nở nụ cười yêu nghiệt, “Tuân lệnh”.

Trưa hôm nay, Dụ Vi Hề vẫn như thường lệ chuẩn bị đưa cơm trưa cho Mộ Tử Khâm. Ai ngờ mở túi ra mới phát hiện hộp cơm của Mộ Tử Khâm không thấy đâu nữa.

Sao lại thế nhỉ? Dụ Vi Hề nghĩ thấy thật kì lạ, cô nhớ rõ ràng sáng sớm mình đã đích thân cho hộp cơm vào trong túi rồi mà, sao lại không cánh mà bay thế này?

Đang lúc nghi hoặc thì Giản Vu Ngôn gọi điện thoại tới, bảo Dụ Vi Hề là thấy cô để một hộp cơm trong bếp. Anh sợ cô bị đói nên đã quyết định tự mình đưa tới, bây giờ đang ở sảnh khách sạn chờ cô.

Cúp điện thoại, Dụ Vi Hề lập tức chạy xuống dưới lầu. Trong phòng ăn của khách sạn, cô nhìn thấy Giản Vu Ngôn, anh ta đang nhàn nhã uống cà phê. Đôi mắt đẹp đến hồn xiêu phách lạc nhìn khắp nơi, cướp lấy trái tim của vô số người, mấy vị khách nữ xung quanh đều đang liếc mắt đưa tình nhìn anh ta.

Dụ Vi Hề vội vàng nói lời cảm ơn, “Cảm ơn anh, phải phiền anh đích thân đưa tới”.

“Em khách sáo với anh như vậy từ lúc nào thế?”. Giản Vu Ngôn nhíu mày: “Với quan hệ giữa chúng ta mà còn cần nói từ cảm ơn à?”.

Dụ Vi Hề nhíu chặt đôi lông mày đen, “Quan hệ của chúng ta? Sao anh lại nói như kiểu chúng ta có gian tình vậy?”.

Giản Vu Ngôn cười sâu xa, “Chúng ta vốn có gian tình mà”.

“Càng nói càng thái quá, tôi còn có việc phải đi trước đây”. Dụ Vi Hề cầm hộp cơm định đi.

Ai ngờ Giản Vu Ngôn lại đứng dậy chặn cô lại, “Chờ một chút”.

Dụ Vi Hề nghi hoặc, “Còn gì nữa?”.

Giản Vu Ngôn bỗng nhiên cúi đầu, nhẹ chạm vào môi cô một cái, tiếp tục cười yêu mỵ, “Em quên cái này”.

Dụ Vi Hề mở to hai mắt nhìn anh ta, hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, “Anh làm gì thế hả?”.

“Hôn em mà”. Giản Vu Ngôn trả lời thế đấy.

“Đây là nơi làm việc của tôi!”. Dụ Vi Hề trừng mắt lườm, cảnh cáo: “Lần sau mà anh còn chơi trò này thì tôi đổ sốt cà chua xuống sàn nhà đấy!”.

“Rồi rồi rồi, không chơi nữa”. Giản Vu Ngôn cười cười, xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng tuấn tú dần dần đi xa của anh ta, Dụ Vi Hề bỗng nhiên có cảm giác bị rơi vào một âm mưu.

Nhưng cô không kịp nghĩ nhiều, vội cầm hộp cơm đi tới phòng làm việc của Mộ Tử Khâm. Vì đến muộn, sợ anh tức giận nên cô vội vàng xin lỗi: “Ngại quá, có chút việc phải nán lại một chút”.

Mộ Tử Khâm đứng trước cửa sổ sát đất quay lưng về phía cô, không trả lời.

“À, cơm sắp nguội rồi, cậu nên nhân lúc còn nóng mà ăn đi, tôi đi trước”. Dụ Vi Hề thấy tâm trạng anh không vui, sợ mình bị dính lây lửa giận, muốn trốn thật nhanh.

Nhưng Mộ Tử Khâm đã bước nhanh tới, kéo cô lại, trầm giọng hỏi: “Em vừa đi đâu?”.

“Tôi đi…”, Dụ Vi Hề ngập ngừng: “Tôi đi hâm lại cơm”.

“Trước đó?”. Mộ Tử Khâm nhìn chằm chằm vào cô.

Dụ Vi Hề trong lòng chấn động, không xong rồi, không phải anh ta thấy Giản Vu Ngôn rồi chứ.

“Trả lời tôi”. Mộ Tử Khâm ép hỏi.

“Một người bạn bình thường tới tìm tôi, tôi nói với anh ta vài câu ấy mà”. Dụ Vi Hề cố gắng nói giảm hết mức.

“Bạn bè bình thường sẽ hôn em trước mặt mọi người, lại còn có thể đưa cơm hộp em không cẩn thận để quên ở nhà tới ư?”. Ngữ khí của Mộ Tử Khâm càng ngày càng tệ, “Dụ Vi Hề, người đàn ông kia ở cùng nhà với em đúng không?”.

Nhất định là có người đã đi kể lại cuộc nói chuyện vừa rồi của bọn họ cho Mộ Tử Khâm biết. Dụ Vi Hề bất đắc dĩ lắc đầu, bây giờ người mách lẻo sao mà lại nhiều thế chứ? Nếu đã bị phát hiện rồi thì Dụ Vi Hề đành phải thú nhận thành khẩn: “Anh ta là bạn cùng phòng của tôi”.

Mộ Tử Khâm cười lạnh một tiếng: “Thảo nào em vẫn không muốn đến ở cùng tôi, hoá ra là không nỡ bỏ anh ta”.

“Chuyện đó không liên quan gì đến anh ta, vấn đề là tại sao tôi phải đến ở nhà cậu chứ?”. Dụ Vi Hề hỏi.

Tay Mộ Tử Khâm giữ cô thật chặt, “Chúng ta đã lên giường với nhau rồi, sống cùng vẫn còn cần lí do ư?”.

“Nhưng lần kia là ngoài ý muốn”. Dụ Vi Hề cố sức giãy thoát ra, “Tôi uống quá nhiều rượu, căn bản không biết mình đang làm gì. Hơn nữa, loại chuyện này có xảy ra thì đàn ông đâu có phải chịu thiệt thòi gì”.

“Nói cách khác, em vốn không thèm để ý gì đến chuyện chúng ta lên giường đúng không?”. Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua mắt Mộ Tử Khâm, “Hay em cho rằng, người đàn ông kia mới là chân mệnh thiên tử của em?”.

“Tôi và anh ta chỉ là bạn bè bình thường”, Dụ Vi Hề lớn tiếng giải thích: “Cũng giống như tôi và cậu vậy”.

“Anh chưa từng coi em là bạn”. Đôi môi mềm như nước của Mộ Tử Khâm phủ một tầng hơi lạnh lẽo, “Em là… người phụ nữ của anh”.

Nói xong, anh gạt hết tất cả mọi thứ trên bàn làm việc xuống sau đó đặt Dụ Vi Hề ngồi lên. Dụ Vi Hề bị ép vào bàn, cô ra sức giãy dụa nhưng không làm anh mảy may suy chuyển. Trên người Mộ Tử Khâm bùng lên ngọn lửa giận, động tác của anh cũng rất thô bạo, không tốn nhiều công sức đã cởi được áo cô ra. Thân thể trắng như tuyết lộ ra trước mắt anh. Mái tóc dài của cô lòa xòa rối bù. Mái tóc dài mượt tựa thác nước phủ lên tấm lưng trắng mịn càng làm tăng thêm kích thích về thị giác. Mộ Tử Khâm hôn lên tấm lưng mềm mại của cô, đốt lên từng ngọn lửa mê người trên cơ thể cô. Da Dụ Vi Hề hút lấy nhiệt độ của anh, từng chút từng chút tiến vào máu cô, tế bào trong cơ thể cô, dồn lại thành một ngọn lửa hừng hực cháy trong người cô. Tay Mộ Tử Khâm lướt qua cái bụng bằng phẳng của cô, đi tới nơi đẫy đà trước ngực nhẹ nhàng vuốt ve, không ngừng dùng ngón tay mân mê. Nụ hoa đỏ sẫm đứng thẳng lên dưới sự ma sát mãnh liệt của anh, bất giác nở rộ tựa như hưởng ứng. Sau đó, tay Mộ Tử Khâm, bàn tay đẹp tựa bạch ngọc đi tới nơi tư mật của cô. Anh dịu dàng quấn lấy nhị hoa cô, kích thích bất ngờ khiến nơi đó chảy ra dịch thể trong suốt, anh đưa ngón tay tiến vào hành lang chặt hẹp của Dụ Vi Hề, thăm dò rồi chậm rãi ra vào. Dụ Vi Hề như bị điện giật, vội vươn tay ra ngăn cản nhưng hai tay lại bị Mộ Tử Khâm giữ chặt không thể động đậy. Cô chỉ có thể cắn môi, cơ thể gồng lên quá mức, cố nén cơn sóng tình dục đang trào dâng. Hô hấp của Mộ Tử Khâm dần dần trở nên nặng nề, nơi đáy mắt là ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy. Anh không kìm chế được nữa, đưa vật cứng rắn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng của mình vào trong hành lang nhỏ hẹp ấm áp kia. Dụ Vi Hề chỉ cảm thấy phía người dưới bị đầy chật, thân thể tựa như bị chia làm hai nửa, vật lạ xâm lấn kia càng ngày càng cứng, càng nóng, bùng nổ trong cơ thể. Trán Mộ Tử Khâm toát mồ hôi hột, con đường nhỏ của cô nhỏ hẹp đến không ngờ, bao chặt lấy vật nóng rực của anh khiến anh điên cuồng. Mộ Tử Khâm ôm thắt lưng cô cử động thật nhanh. Không bình tĩnh như anh thường ngày, động tác kịch liệt mà điên cuồng giống như đang nghiêm khắc trừng phạt. Liên tiếp ra vào để nơi mềm mại của cô hoàn toàn bọc lấy nơi cứng rắn của anh, để chính anh hoàn toàn có được cô.

~*~  hết chương 12  ~*~

9 chapters to go ^^

38 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [chương 12]♥♥

  1. ua LNN nay lam the coi nhu la cung giup cho MTK va DVH thanh that hon voi nhau day chu hiiiii ko co nguoithu 3 thi lam sao 2 nguoi nay den dk voi nhau nhi hiii thank nang nhiu

  2. á á, cái chap này pải đặt warn mới pải * hắc hắc*
    thik nhất cái câu ” sốt cà chua”, ặc! như “cái món” đậu phụ sốt cà chua í :)):))
    thanks bạn nhá, cố lên bạn nhá, dịch rất hay!^^

  3. “người anh thích, là em” AAAA đọc H ks mà nghe câu này đỏ mặt a >”< khi nào mới có người nói vs mình a =))
    tks :XXX

  4. ta dạo này cũng bị stress, chỉ đợi truyện của nàng để xả stress ý, mong là nàng sớm tìm được nơi xả stress nha nàng

  5. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s