♥♥Bạn học, chào em! [chương 10]♥♥

♥Edit: Vi♥

Tay Mộ Tử Khâm bao chặt nơi đẫy đà của cô, anh vuốt ve nụ hoa màu hồng phấn, thoả mãn khi cảm nhận thấy chúng ngẩng cao đầu ngạo nghễ dưới tay mình. Màu đỏ sẫm căng cứng đó được ma sát trong lòng bàn tay anh mang đến mùi vị dục vọng nguyên thủy. Nhưng đối với Dụ Vi Hề thì nó lại là một loại giày vò, cô không thể chịu nổi kích thích mà động tác này mang lại, cô cắn môi, khuôn mặt đỏ bừng vì tình dục. Lưỡi Mộ Tử Khâm vẫn đang dây dưa trong miệng Dụ Vi Hề, anh hút lấy nước mật thơm ngon của cô, cướp đi hết dưỡng khí. Cơ thể Dụ Vi Hề dần dần mềm nhũn. Mộ Tử Khâm cởi nút áo cô, chậm rãi nhẹ nhàng mở từng cái từng cái một. Dụ Vi Hề mặc nội y màu đen, bao chặt lấy hai vòng tròn trắng nõn mềm mại khiến mạch máu anh sôi sục. Đôi tay thon dài luồn ra sau tấm lưng mịn màng của cô, chỉ một động tác đã tháo được móc áo lót. Trang phục cuối cùng đã mất đi tác dụng. Mộ Tử Khâm kéo áo lót lên, hai đỉnh đồi yêu kiều cong lên lộ ra trước mắt. Anh tha cho cái lưỡi đinh hương của cô, bắt đầu tấn công vào ngực. Mộ Tử Khâm cúi đầu, dùng đầu lưỡi liếm nơi đỏ sẫm của cô, đầu lưỡi ma sát từng chút từng chút một mang đến sự rung động cực đại. Đỉnh đồi nho nhỏ mềm mại cứng lên tiết lộ cảm nhận của thân thể cô. Mộ Tử Khâm hé miệng, bao lấy nơi đẫy đà khiến bao kẻ phải khát vọng, cảm giác mềm mại này khiến anh hưng phấn. Anh vừa hút vừa khiêu khích để nơi nữ tính của cô vĩnh viễn lưu lại dấu ấn của anh. Đôi gò bồng trắng nõn mềm mại được chất lỏng trong suốt của anh phủ lên tản mát ra mùi vị thật đặc biệt. Tay Mộ Tử Khâm bắt đầu trượt xuống dưới váy Dụ Vi Hề, lướt qua đôi chân thon dài đi thẳng tới sườn trong của bắp đùi, da thịt trắng mịn mềm mại truyền đến kích thích cao hơn. Sau đó, ngón tay thon dài bắt đầu vuốt ve nơi bí ẩn của cô. Kích thích cực mạnh khiến Dụ Vi Hề phục hồi lại tinh thần.

Tuyệt đối không thể sai lầm thêm một lần nữa! Dụ Vi Hề ỷ đầu mình khá cứng, xuất ra tất cả sức lực cộp một cái thật mạnh vào trán Mộ Tử Khâm. Mộ Tử Khâm bị bất ngờ, lập tức trúng chiêu, phải lui về phía sau ba bước.

Dụ Vi Hề lập tức nắm lấy cơ hội định mở cửa chạy ra ngoài nhưng cúi đầu lại nhìn thấy mình quần áo xộc xệch, lập tức từ bỏ ý định. Cô vội vàng chạy đến cạnh bàn làm việc, tay chân luống cuống chỉnh lại quần áo.

Vừa chỉnh trang xong thì Mộ Tử Khâm cũng phục hồi lại tinh thần. Anh che cái trán bầm tím, cắn răng nói: “Dụ Vi Hề, cái đồ có ba nhiễm sắc thể X này, hôm nay tôi sẽ làm cho em không còn sức mà đi ra khỏi căn phòng này!”.

Nhìn anh hùng hổ đi về phía mình, Dụ Vi Hề nhất thời sợ đến hồn bay phách lạc, đành phải chạy vòng quanh cái bàn làm việc. Anh từ bên trái đến thì cô chạy sang bên phải, chạy đến mức chân suýt thì bị chuột rút. Nhưng cuối cùng cô vẫn bị Mộ Tử Khâm bắt được, đặt ngồi trên bàn làm việc.

“Em hãy tỉnh ngộ đi”. Mộ Tử Khâm mỉm cười, nụ cười đó còn lạnh hơn cả trời đông giá rét. Sau đó, anh tách hai chân cô ra, chen người mình vào, thả niềm dâng trào đã sẵn sàng từ lâu ra chuẩn bị tiến vào cơ thể cô. Bàn tay của người đàn ông kéo chiếc quần lót mỏng mà trong suốt xuống, Dụ Vi Hề lập tức cảm thấy phía thân dưới lạnh run. Cô không kịp nghĩ nhiều, vươn tay ra nắm lấy nơi cứng rắn của anh.

“Thế nào, chọn hợp tác rồi à?”. Đáy mắt Mộ Tử Khâm dấy lên ngọn lửa tình dục, giọng anh cũng trở nên khàn khàn: “Nếu em làm tôi thoả mãn thì có thể tôi sẽ cho em sống thoải mái một chút”.

Dụ Vi Hề không nói gì, cô hít thật sâu, sau đó… bóp thật mạnh, thật mạnh cái chỗ cực kì quan trọng kia. Đau đớn khiến Mộ Tử Khâm nghiến răng ken két, trong mắt anh nổi lên những đường tơ máu vì phải nhịn, trên trán đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh.

Dụ Vi Hề biết rõ, nếu cô mà còn gây ra bất cứ một chuyện không thể tha thứ nào nữa thì cô sẽ chết rất thảm, rất thảm, rất thảm.

“Là cậu ép tôi”. Dụ Vi Hề thì thào: “Thực sự không liên quan đến tôi”.

Mộ Tử Khâm ngẩng đầu, đôi mắt vốn đen sáng như sao đã đóng băng, bắt đầu phóng tên độc về phía cô. Anh đan hai tay vòng ra sau giữ chặt gáy Dụ Vi Hề. Anh muốn giết cô! Anh muốn ăn tươi nuốt sống người con gái này!

Dụ Vi Hề hiểu được hàm nghĩa trong ánh mắt anh, cái hàm nghĩa thật đáng sợ. Sợ hãi lại một lần nữa che mất lý trí của cô, Dụ Vi Hề đẩy mạnh Mộ Tử Khâm ngã xuống đất. Không kịp nghĩ nhiều, cô lao tới trước mặt anh, nhắm ngay vào “Tử Khâm bé nhỏ” vừa mới dính một đòn nghiêm trọng rồi ra sức đạp, một cái, hai cái, ba cái… cho đến khi sắc mặt Mộ Tử Khâm trắng nhợt như tờ giấy cô mới hồi phục lại tinh thần, ý thức được bản thân mình đã phạm vào tội chết. Không ngờ cô dám chà đạp lia lịa “chú chim nhỏ” yếu ớt nhất của anh, cô, sẽ, chết, không, có, chỗ, chôn, thân!

“Là tại cậu ép tôi, xin lỗi, là cậu ép tôi! A!”. Dụ Vi Hề hét ầm lên chạy ra khỏi phòng làm việc.

Còn Mộ Tử Khâm ngồi trên mặt đất, tiếng bẻ tay “canh cách” vang lên. Năm khớp ngón tay bắt đầu trắng bệch như thể vì quá phẫn nộ mà sắp đâm thủng lớp da.

Cả đời này anh sẽ không buông cô ấy ra!

Nhìn Dụ Vi Hề lao vào như tên bắn, Giản Vu Ngôn hỏi: “Làm sao vậy? Hôm nay chẳng phải ngày đầu tiên cô đi làm sao? Sao lại về sớm thế?”.

Dụ Vi Hề ngồi cứng đờ trên sofa, hai mắt vô thần, sắc mặt tái nhợt, cả người toát hết mồ hôi lạnh, thì thào: “Tôi sắp chết… Tôi sẽ bị cậu ta giết chết mất”.

“Cậu ta?”. Giản Vu Ngôn nheo cặp mắt phượng dài nhỏ quyến rũ, hỏi: “Cậu ta là ai vậy?”.

“Cậu ta là… ác ma, là tên ác ma sẽ vĩnh viễn quấn lấy tôi”. Dụ Vi Hề hồn xiêu phách lạc đứng dậy, lảo đảo đi về phòng mình.

Cửa vừa đóng, Giản Vu Ngôn cầm điện thoại gọi đến cho một người. Đôi môi hồng nở một nụ cười thần bí, “Kế hoạch của chúng ta đã đi vào quỹ đạo rồi”.

Ngày đó từ sau khi về đến nhà, Dụ Vi Hề trốn tiệt ở trong phòng, ngay cả phòng khách cũng không dám ra, chỉ sợ Mộ Tử Khâm sẽ đột nhiên xuất hiện kết liễu tính mạng mình. Trốn cả vài ngày vẫn không thấy động tĩnh gì, Dụ Vi Hề vừa mới thở phào chuẩn bị thu dọn đồ đạc quay về Mỹ thì Lâm Nhan Ngạn lại tìm tới cửa.

Cô ấy tới đưa tài liệu của luật sư.

“Địa chỉ liên lạc mà cậu cho khách sạn Lệ Hoa là nhà tớ mà, thế nên hôm qua bọn họ đưa cái này đến chỗ tớ”. Lâm Nhan Ngạn lắc đầu, “Dụ Vi Hề, sao cậu lại có thể kí được cái loại hợp đồng bất bình đẳng thế này hả?”.

Nhìn hợp đồng, Dụ Vi Hề há hốc mồm. Trên đó viết nếu như cô từ chức trong lúc hợp đồng vẫn còn thời hạn thì nhất định phải bồi thường năm mươi vạn đô la Mỹ.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”. Lâm Nhan Ngạn hỏi.

Dụ Vi Hề hết cách, đành phải nói hết mọi chuyện. Có điều, vì xấu hổ nên đã ỉm mất đoạn mình và Mộ Tử Khâm có quan hệ thân mật.

“Xem ra, đây là cái bẫy của Mộ Tử Khâm”. Lâm Nhan Ngạn phân tích: “Hợp đồng này viết không rõ ràng, mà cậu thì lúc nào cũng không chịu để ý cẩn thận, cậu ta đã đoán chắc là cậu sẽ không phát hiện ra”.

“Thế bây giờ tớ phải làm sao đây?”. Dụ Vi Hề hoang mang lo sợ.

“Đừng lo”. Lâm Nhan Ngạn vỗ vỗ vai cô, “Đi nào, tớ đi cùng cậu đến khách sạn nói lý với cậu ta”.

“Tớ không dám”. Dụ Vi Hề lùi bước.

“Có tớ bảo vệ cậu mà, đừng sợ!”. Lâm Nhan Ngạn kéo cô ra khỏi nhà.

Đi tới khách sạn, Lâm Nhan Ngạn không nói hai lời lôi luôn Dụ Vi Hề tới phòng làm việc của quản lí. Lúc đó, Mộ Tử Khâm đang đọc văn kiện, nhìn thấy các cô trên mặt cũng không có vẻ gì là quá kinh ngạc.

Lâm Nhan Ngạn đập bàn, “Mộ Tử Khâm, cậu hơi quá đáng rồi đấy, sao có thể dùng thủ đoạn đê tiện này để ép Vi Hề ở lại. Dù sao thì mọi người cũng từng là bạn học, cậu cần gì phải đùa giỡn với tiền đồ của Vi Hề như vậy?”.

Mộ Tử Khâm nhẹ giọng nói: “Tôi không hiểu ý cậu, lẽ nào cô ấy cho rằng làm việc tại khách sạn chúng tôi là không có tiền đồ?”.

“Nhưng cậu giữ cậu ấy lại làm việc căn bản chính là vì trả thù còn gì”. Lâm Nhan Ngạn nói.

“Nếu muốn trả thù thì có rất nhiều cách, tôi đâu cần phải lẫn lộn việc tư và việc công mà tự chuốc lấy phiền toái”. Mộ Tử Khâm nói: “Tôi cũng vì thấy năng lực của cô ấy thực sự có thể đảm nhiệm được chức vụ này mới kí hợp đồng… Đương nhiên, trong lúc làm việc, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ ức hiếp cô ấy một chút để cân bằng cuộc sống”.

“Hoá ra là vậy, thế thì tôi đây yên tâm rồi”. Lâm Nhan Ngạn vuốt vuốt ngực, đẩy Dụ Vi Hề lên phía trước, “Này, người tôi cũng đưa đến giúp cậu rồi, hai người cố gắng mà hợp tác cho tốt nhé, tôi đi trước”.

Nói xong, Lâm Nhan Ngạn xoay người chuẩn bị ra khỏi cửa lại bị Dụ Vi Hề liều mạng kéo, “Nhan Ngạn, cậu không nghe thấy à? Chính cậu ta cũng nói sẽ ức hiếp tớ đấy”.

“Người mới bước chân vào xã hội làm việc ai mà chẳng bị ức hiếp? Mấy chiêu của Mộ Tử Khâm chắc cậu cũng đã quen rồi. Hơn nữa, nếu cậu muốn từ chức thì lấy đâu ra năm mươi vạn đô la Mỹ hả?”. Lâm Nhan Ngạn nói mấy câu làm Dụ Vi Hề á khẩu không trả lời được.

“Yên tâm đi, trong khách sạn nhiều người như vậy lại còn là giữa ban ngày ban mặt, tớ không tin cậu ta dám làm gì cậu”. Lâm Nhan Ngạn cầm túi xách, phất phất tay rồi đi.

Dụ Vi Hề đứng ở trước cửa phòng, vẫn duy trì trạng thái cảnh giác, chỉ cần Mộ Tử Khâm có bất cứ hành động thiếu suy nghĩ nào thì cô lập tức sẽ chạy ra.

Nhưng Mộ Tử Khâm nhìn qua có vẻ rất bình tĩnh, anh vừa cúi đầu nhìn tài liệu vừa thong thả nói: “Lần sau nếu không đi làm thì phải xin nghỉ trước với tôi”.

Dụ Vi Hề thực sự không nghĩ ra, mình đã đạp cho “tiểu đệ đệ” của anh ta một cú mạnh thế mà Mộ Tử Khâm vẫn còn bình tĩnh đến vậy, cô đành ngơ ngác đáp: “Ừm”.

“Còn nữa, phòng làm việc của em đã được chuẩn bị tốt rồi, lát nữa bí thư Dương sẽ đưa em đi xem”. Mộ Tử Khâm vẫn cúi đầu chăm chú nhìn văn kiện.

Dụ Vi Hề càng thấy kỳ lạ hơn, lẽ nào lần trước mình không chỉ đạp vào “đầu nhỏ” của anh ta mà còn đạp cả đầu to? Sao bỗng dưng tính tình lại thay đổi kinh thế?

Thấy Dụ Vi Hề một lúc lâu không có động tĩnh gì, Mộ Tử Khâm ngẩng đầu lên, hỏi: “Còn chuyện gì nữa à?”.

Dụ Vi Hề cắn cắn môi dưới: “Cậu… thực sự tha cho tôi?”.

Mộ Tử Khâm nhếch miệng, nói từng chữ một: “Em nghĩ tốt thật đấy”.

Dụ Vi Hề hít một ngụm khí lạnh, biết ngay thằng nhãi này chẳng tốt bụng đến thế đâu mà.

“Nhưng cứ yên tâm, tôi luôn luôn công tư phân minh, tuyệt đối sẽ báo thù em trong giờ làm việc, có điều”, Mộ Tử Khâm cụp mắt xuống, “Lúc hết giờ thì không nói trước được”.

Nghe vậy, Dụ Vi Hề thoáng yên lòng. Cô thề rằng đến lúc hết giờ làm nhất định phải biết quý trọng sinh mệnh mà tránh xa khỏi Mộ Tử Khâm.

~*~  hết chương 10  ~*~

11 chapters to go ^^

Khổ, 2 ngày qua không có là tại hôm trước bạn Vi có thấy một bạn nói rằng truyện này về sau không còn hay nữa ~> bạn tự kỉ T____T  mí cả tự dưng bạn không làm nổi đoạn H nhẹ bên trên =________=

50 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [chương 10]♥♥

  1. Tks nàng nhìu,híc,dụ tỷ đạp tiểu đệ đệ của mộ ca dã man như thế,ca k trả thù tỷ mí là lạ=))

  2. miễn ko ngược là ok, vs lại truyện của Tát00…BT lắm nha, rất thú vị! ta thích, hihi ^0^ túm lại là hay! Thanks bạn vi!

  3. oạch. thế này không hay thì thế nào mới là hay.
    ta cười không ngậm được mồm nữa rồi. chị này ác thật đạp 1 cái là ok rồi. bà còn đạp cho 3 4 phát. ==|||
    ths nàng

  4. hay mà nàng, tùy từng cảm hứng mỗi người mà, ủng hộ nàng nhế, 2 ngày nay t cứ hóng suốt, hi. cố lên!

  5. Tr hay thế mà..thần kinh mới chê dở, cố làm nhanh nhanh nhe’…may’ ngày nay ngóng tr nhà bạn wá chừng…

  6. ui. anh MTK sao vu~ phu wa’ mak chi.cung~ ko phai?vua` => Hot Couple. Môi~ ngày dêu` post chap moi’ nhé ViVi. 2hum truoc’ minh` tu.ky? theo ViVi lun ây’. o(T_T)o moi.ng` vân~ ung?hô. ViVi muk. Cô’ lên!! ^_^

  7. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s