♥♥Bạn học, chào em! [chương 9]♥♥

♥Edit: Vi♥

Trốn cũng không phải chuyện dễ dàng. Vì vẫn ở nước ngoài suốt nên không quen nhiều bạn ở đây, trong khoảng thời gian ngắn Dụ Vi Hề thật sự không tìm nổi nơi nào để ở. Đang lúc rầu rĩ về việc này thì Lâm Nhan Ngạn chủ động tìm tới cô, nói có người quen muốn cho thuê phòng ở, bảo cô đi xem.

“Vốn là nên mời cậu về ở nhà bọn tớ nhưng tớ với Luật Quần đang tân hôn, tính dục tương đối mạnh, sợ nhỡ cậu vô tình nhìn thấy cảnh bọn tớ abcxyz lại gây tổn thương lớn về mặt tâm lí. Hơn nữa”, Lâm Nhan Ngạn trừng mắt lườm cô, “Tớ còn chưa hết giận chuyện cậu làm hỏng tiệc cưới của tớ đâu, thế nên đành phải để cậu đi ở nơi khác”.

“Thế là phải, thế là phải, có chỗ để ở tớ cũng đã rất thỏa mãn rồi”. Dụ Vi Hề vội lấy lòng, “Nhan Ngạn, cậu muốn ăn gì nào, tớ mời, coi như là chuộc lỗi”.

“Ai thèm khách sáo với cậu, đi xem phòng ở cho cẩn thận đi”. Nói xong, Lâm Nhan Ngạn kéo Dụ Vi Hề lên xe.

Một lúc sau hai người tới nơi. Phòng cho thuê ở trên tầng hai mươi, lúc đi lên Dụ Vi Hề hỏi: “Đúng rồi, chủ cho thuê nhà là một người phụ nữ thế nào, có dễ tính không?”.

“Ai bảo cậu chủ cho thuê nhà là nữ?”. Lâm Nhan Ngạn nháy mắt với cô, “Người ta là một anh đẹp trai còn độc thân”.

Dụ Vi Hề vô cùng kinh ngạc, “Người ở cùng tớ là đàn ông?”.

“Dù gì cậu cũng đã ở nước ngoài nhiều năm như thế rồi mà sao vẫn còn bảo thủ vậy? Hơn nữa, chỉ là ở chung một phòng thôi, có ai bảo hai người ngủ cùng trên một cái giường đâu”. Lâm Nhan Ngạn lườm bạn tốt.

Là người đứng dưới mái hiên (người đứng dưới mái hiên dù thế nào vẫn phải cúi đầu), Dụ Vi Hề đành phải cam chịu số phận.

“Đúng rồi, hôm hôn lễ đó cậu có bị Mộ Tử Khâm làm gì không?”. Lâm Nhan Ngạn tò mò.

Ai ngờ nghe đến chuyện này, cả người Dụ Vi Hề căng thẳng phát run lên, nói năng lộn xộn: “Không, bọn tớ, bọn tớ không xảy ra chuyện gì hết. Cậu ta… cậu ta ghét tớ nhất, còn tớ… tớ cũng ghét cậu ta nhất. Bọn tớ không hề xảy ra chuyện gì cả, sao cậu lại hỏi vậy, sao lại hỏi thế?”.

“Mặt cậu sao lại đỏ thế?”. Lâm Nhan Ngạn nghi ngờ, “Ý tớ hỏi là, cậu ta mắng cậu hay đánh cậu ấy?”.

Hoá ra là ý này, Dụ Vi Hề thở phào, vô thức sờ tay lên mặt, tay lạnh băng mà mặt lại nóng bừng, “Cậu ta…vừa đánh lại vừa mắng tớ”.

Lâm Nhan Ngạn suy đoán, “Tớ nghĩ cậu ta sẽ không quên dễ thế đâu, có thể còn tiếp tục hành hạ cậu đấy”.

Tiếp tục hành hạ? Trước mắt Dụ Vi Hề bỗng hiện lên “chú chim nhỏ” muốn giương cánh bay của Mộ Tử Khâm, mặt lập tức đỏ bừng.

May là đúng lúc này thì thang máy tới, Lâm Nhan Ngạn không chú ý đến biểu hiện kì lạ của Dụ Vi Hề mà đưa cô đi luôn tới trước cửa một phòng trọ, gõ cửa. Cửa mở, Dụ Vi Hề mới thoát được ra khỏi bóng ma chim nhỏ.

Lâm Nhan Ngạn không nói dối, chủ phòng quả nhiên rất đẹp trai. Bộ quần áo ở nhà càng làm nổi bật lên dáng người vốn đã dong dỏng cao. Đôi mắt phượng đẹp hồn xiêu phách lạc hơi cong lên, mũi thẳng, đôi môi nhuốm màu phong tình. Một người đàn ông yêu nghiệt, toàn thân tản ra hơi thở đào hoa làm lá gan Dụ Vi Hề gióng lên hồi chuông báo hiệu phải cẩn thận.

“Này, đây là chủ cho thuê nhà Giản Vu Ngôn, Giản Vu Ngôn, đây là khách trọ tôi đã giới thiệu với anh, Dụ Vi Hề. Được rồi, tôi còn có việc, phải đi trước đây, hai người cứ từ từ nói chuyện”. Nói xong, Lâm Nhan Ngạn đẩy Dụ Vi Hề vào trong phòng còn mình thì chuồn trước.

Dụ Vi Hề há hốc mồm, chỉ có thể xấu hổ cười cười. Giản Vu Ngôn mời cô vào ngồi xuống sofa, mỉm cười hỏi: “Cô muốn uống gì? Trà hay cà phê?”.

“Trà đi, cảm ơn anh”. Dụ Vi Hề ngồi xuống, nhìn quanh gian nhà thì thấy đồ dùng trong nhà đều là màu nhạt, sáng sủa, trang nhã. Không chỉ vậy, phòng ở được quét dọn sạch sẽ không một hạt bụi, sàn nhà bóng loáng soi gương được, trong không khí tràn đầy hơi thở tươi mát.

“Của cô đây”. Giản Vu Ngôn đưa trà cho cô.

“Cảm ơn”. Dụ Vi Hề đưa tay ra nhận.

Nhưng Giản Vu Ngôn chưa chịu đưa, “Trước khi uống trà phải đồng ý trước với tôi đã, không được đặt chén trà lên bàn”.

“Vì sao?”.

“Bởi vì như vậy trên bàn sẽ có vết trà, rất khó tẩy sạch”.

“À, vâng”. Dụ Vi Hề cẩn thận nhận lấy chén trà, cầm trong tay, uống một cách khó khăn.

Cô thực sự không hiểu nổi, không để chén trà xuống vậy cái bàn kia chẳng lẽ không để làm gì. Quên đi, ngoại hình đẹp trai mà tính tình hơi quái dị chút cũng là bình thường. Dụ Vi Hề hắng giọng, chuẩn bị liên hệ tình cảm với mục đích được giảm tiền thuê nhà, “Hoá ra anh và Nhan Ngạn là bạn tốt à, sao hôm đó trong hôn lễ của cậu ấy không thấy anh?”.

“Bởi vì lúc đó tôi còn chưa biết cô ấy”. Giản Vu Ngôn uống một ngụm trà, chậm rãi nói.

“Vậy làm sao hai người biết nhau?”. Dụ Vi Hề giật mình, hoá ra Nhan Ngạn mới quen anh ta có hai ngày, sao có thể yên tâm để mình ở cùng với anh ta? Nếu như anh ta là tên sát nhân điên cuồng biến thái thì làm sao bây giờ?

“Bọn tôi là vì có cùng một kẻ thù nên mới quen nhau”. Giản Vu Ngôn chậm rãi giải thích.

“Kẻ thù chung?”.

“Đúng thế”. Đôi mắt phượng dài nhỏ của Giản Vu Ngôn lóe sáng.

Dụ Vi Hề nghĩ chuyện này có gì đó không đúng nhưng lại không biết vì sao, đành phải hỏi: “Xin hỏi tiền thuê nhà một tháng là bao nhiêu?”.

“Không cần trả tiền thuê nhà”. Giản Vu Ngôn mỉm cười, “Chỉ cần cô tuân thủ một quy định là được”.

“Quy định gì?”.

“Giữ gìn vệ sinh”.

“Không thành vấn đề”. Dụ Vi Hề đồng ý ngay lập tức. Phòng ở tốt như vậy mà còn được ở miễn phí, bánh từ trên trời rơi xuống chỉ có đồ ngốc mới không ăn.

Thế nhưng, sau khi ở Dụ Vi Hề mới phát hiện ra, làm gì có cái bánh nào, rõ ràng là một cái bẫy.

Giản Vu Ngôn là bác sĩ, nhiễm bệnh sạch sẽ một cách nghiêm trọng. Giữ gìn vệ sinh tuy chỉ là bốn chữ đơn giản nhưng đến lúc thực hiện Dụ Vi Hề suýt mất mạng.

Giản Vu Ngôn yêu cầu trong phòng không được có bất cứ một hạt bụi nhỏ nào, bởi vậy, Dụ Vi Hề một tiếng một lần nhất định phải cầm máy hút bụi hút những sợi tóc bị rơi xuống đất của mình. Vì sợ có mẩu vụn nên Dụ Vi Hề cũng không dám ăn đồ ăn vặt nữa, nếu không nhịn được thì đành phải chạy đến bồn rửa tay mà ăn. Đáng sợ nhất chính là, Giản Vu Ngôn yêu cầu cô cứ cách sáu tiếng đồng hồ phải thay quần áo một lần, nói bên trên quần áo có rất nhiều vi khuẩn làm Dụ Vi Hề sắp đến giới hạn bùng nổ rồi.

Bởi vậy, cho dù Giản Vu Ngôn có đẹp trai đến đâu thì trong cảm nhận của Dụ Vi Hề, sức hấp dẫn của anh ta đã giảm sút.

Thời gian nhẹ nhàng nhất chính là thời gian ngủ buổi tối vì chỉ có lúc này, Dụ Vi Hề mới trốn được khỏi sự giám sát của Giản Vu Ngôn.

Thế nhưng trong đêm khuya yên tĩnh, hình ảnh một người đàn ông bắt đầu làm phiền cô. Không sai, chính là tên Mộ Tử Khâm trời đánh kia. Dụ Vi Hề chậm rãi nhớ lại từng chút từng chút một của đêm đó, tất cả đều là hình ảnh cần đặt rate của cô và Mộ Tử Khâm làm cô xấu hổ đến mức muốn nhảy lầu tự sát luôn cho rồi.

Tất cả đều đã qua rồi, Dụ Vi Hề tự an ủi mình, nam nữ trưởng thành thỉnh thoảng làm chút vận động có ích cho thể xác và tinh thần cũng không có gì đáng trách hết. Dù sao lâu như vậy mà Mộ Tử Khâm chưa tới tìm mình thì chắc chắn đã quên đi rồi, nếu thế cô cũng chẳng cần vướng bận mãi.

Dụ Vi Hề cứ thế mà thôi miên mình cả đêm, hậu quả là, cô mất ngủ. Ngày hôm sau cô thấy tóc mình rụng cả một đống, sau đó dưới sự giám sát của Giản Vu Ngôn phải quỳ dưới đất mà tìm nhặt từng sợi.

Thực sự là khổ không nói hết.

Nghỉ ngơi một tuần, điều chỉnh tâm trạng thật tốt, Dụ Vi Hề đến khách sạn Lệ Hoa trình diện, ký hợp đồng làm việc luôn. Chức vụ của cô là trợ lí quản lí, đối với người vừa tốt nghiệp như Dụ Vi Hề mà nói đó là một cơ hội tốt để tích lũy kinh nghiệm, ý chí chiến đấu của cô sục sôi, quyết tâm làm nên sự nghiệp.

Ngày đầu tiên đi làm, trưởng phòng nhân sự đi cùng cô đến gặp tổng giám đốc khách sạn. Vì là lần đầu tiên gặp sếp nên Dụ Vi Hề có vẻ hơi căng thẳng. Trưởng phòng an ủi: “Đừng lo lắng, chỉ cần cô có tài, không làm sai, cấp trên sẽ không làm khó cô đâu. Thực ra, vị sếp này của chúng ta là con trai thứ hai của chủ tịch, cũng mới đến nhậm chức mấy hôm trước, là người mới giống cô”.

“Là vậy ạ?”. Dụ Vi Hề thoáng an tâm.

“Hơn nữa ngoại hình không tồi, không giống mấy công tử cả ngày chỉ ăn chơi, người ta rất chuyên tâm vào công việc, có điều…”. Trưởng phòng ngập ngừng.

“Có điều gì cơ?”. Dụ Vi Hề hỏi tới.

“Có điều cái miệng khá lợi hại”. Trưởng phòng lắc đầu, bỗng ý thức được mình đang nói xấu ông chủ trước mặt người mới, vội vàng lảng sang chuyện khác, “À này, ở đây này, cô mau đi vào đi”.

Dụ Vi Hề chỉ vào mình, “Một mình tôi?”.

“Là ý của quản lí, bảo một mình cô vào”. Trưởng phòng giục, “Không sao đâu, cứ thả lỏng là ổn”.

Dụ Vi Hề hết cách, đành phải hít thở sâu rồi đi vào. Phòng làm việc hơi âm u, rèm cửa sổ sát đất buông xuống chắn hết ánh sáng mặt trời, ghế ngồi trước bàn làm việc trống không.

Không biết vì sao, tim Dụ Vi Hề không tự chủ được đập nhanh hẳn lên. Trong không khí có một hơi thở rất quen thuộc. Mùi mộc hương thoang thoảng nhè nhẹ tiến vào đầu Dụ Vi Hề, mở ra ký ức kinh khủng nhất của cô. Thân nhiệt nóng bừng, trên da hai người có một tầng mồ hôi mỏng, cơ thể trần trụi quấn lấy nhau, còn có… mùi mộc hương thoang thoảng.

Là… mùi của Mộ Tử Khâm! Dụ Vi Hề không kịp nghĩ nhiều, vội vàng xoay người lao ra cửa. Nhưng đúng lúc cô vừa chạm vào tay nắm thì một bàn tay đã chặn lại.

Không biết, không biết, cô không biết gì hết. Dụ Vi Hề không dám quay đầu lại, cô quyết tâm làm đà điểu.

Giọng nói lạnh lùng của Mộ Tử Khâm vang lên bên tai, “Dụ Vi Hề, lâu rồi không gặp”.

Không nghe thấy, không nghe thấy, cô chưa từng nghe thấy cái gì hết. Dụ Vi Hề tiếp tục giả làm đà điểu.

“Em cho rằng như vậy là có thể thoát sao?!”. Mộ Tử Khâm hoàn toàn mất kiên nhẫn, anh nắm lấy vai Dụ Vi Hề, xoay người cô lại.

Dụ Vi Hề đành phải cứng đờ mà cong khóe miệng lên, vẫy vẫy tay, “Hi, bạn Mộ, đã lâu không gặp”.

“Đừng có giả ngu”. Mộ Tử Khâm nâng cằm cô lên, mắt hơi nheo lại, “Dụ Vi Hề, việc làm của em thực sự rất ác độc”.

Dụ Vi Hề nuốt nước bọt, “Tôi đã làm gì?”.

Mộ Tử Khâm âm trầm nói: “Ăn tôi sạch sẽ đến tận xương rồi lén trốn đi, trên thế giới này có chuyện hời đến thế sao?”.

Dụ Vi Hề nhắm mắt lại, cắn môi, đấu tranh hồi lâu, rốt cục thể hiện vẻ mặt bi tráng nói: “Cậu ra giá đi… Có điều nhà tôi không khá giả lắm, trả góp được không?”.

Mộ Tử Khâm nghiến chặt hàm dưới: “Dụ Vi Hề, em muốn chết hả?”.

“Vậy cậu muốn thế nào?”. Dụ Vi Hề cẩn thận hỏi.

Mắt Mộ Tử Khâm sáng lên, “Em đối xử với tôi thế nào thì tôi cũng muốn trả thù y như thế”.

Dụ Vi Hề do dự hỏi: “Cậu muốn tôi… lên giường với cậu một lần nữa?”.

Mộ Tử Khâm lắc đầu, “Không phải”.

Dụ Vi Hề thở phào một hơi, hết hồn.

Ai ngờ Mộ Tử Khâm lại nói tiếp: “Mà là lên giường rất nhiều, rất nhiều lần”.

Dụ Vi Hề đầu tiên là kinh ngạc sau đó bỗng tỉnh ra, hét lên một tiếng, dùng sức đẩy thật mạnh Mộ Tử Khâm ra, chuẩn bị cướp cửa mà chạy. Điên rồi, điên rồi, người này tuyệt đối không phải Mộ Tử Khâm, hắn là người ngoài hành tinh!

Thế nhưng Mộ Tử Khâm lại chặn cửa đồng thời dùng hai tay chắn lối đi hai bên trái phải của Dụ Vi Hề. Lúc này cô đã hoàn toàn rơi vào tay giặc.

Dụ Vi Hề lùi lại, khuyên bảo hết nước hết cái, “Mộ Tử Khâm, cậu… cậu là Mộ Tử Khâm mà, chẳng phải cậu luôn nói tôi là một cái bánh bao sao? Sao cậu có thể lên giường với bánh bao được chứ… Quá mất phẩm chất, tôi đại diện cho tất cả sinh vật trên trái đất khinh bỉ cậu! Bạn Mộ, bây giờ tỉnh táo lại vẫn còn kịp đấy, mau đá tôi ra ngoài đi, tôi van cậu tôi xin cậu. Nếu không cuộc đời này của cậu sẽ bị phá hỏng, thật đấy, tôi không lừa cậu đâu, tôi… Ưm, ưm, ưm!”.

Dụ Vi Hề không thể nói hết vì miệng cô đã bị Mộ Tử Khâm chặn lại. Dụ Vi Hề trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú được phóng đại của Mộ Tử Khâm trước mắt mình, da của anh chàng này đẹp đến thế ư?!

Nhưng ngay sau đó, Dụ Vi Hề đã tỉnh táo lại từ nỗi kinh hãi, cô bắt đầu dùng sức đẩy anh nhưng Mộ Tử Khâm không chút suy chuyển.

Lưỡi anh vẽ lên khung môi Dụ Vi Hề mang đến cho cô một cảm giác tê dại. Sau đó, cuộc tấn công, lưỡi anh tách môi cô ra, không chút chần chừ muốn xâm nhập vào miệng cô. Da đầu Dụ Vi Hề tê dại, cô đóng chặt hàm răng, giữ vững phòng tuyến cuối cùng. Nhưng nó không làm khó được Mộ Tử Khâm, anh rút một tay ra trườn vào từ thắt lưng Dụ Vi Hề, lướt qua vùng bụng bằng phẳng của cô và đi tới trước nơi tròn trịa của cô, sờ nhẹ…

“A!”. Dụ Vi Hề không kìm được há mồm thở nhẹ một tiếng, Mộ Tử Khâm nhân cơ hội đưa lưỡi vào, truy đuổi cái mềm mại của cô, ngang ngược mà dây dưa, chinh phục cô hoàn toàn. Cơ thể anh đè chặt cô, mùi hương của anh quanh quẩn quấn lấy cô, nhiệt độ cơ thể anh bùng lên thiêu đốt trứ cô. Đôi môi nóng rực kia hôn người ta đến run rẩy khiến Dụ Vi Hề không hít thở nổi.

~*~  hết chương 9  ~*~

12 chapters to go ^^

44 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [chương 9]♥♥

  1. ta thấy thương *VjHề* wá nàng ơj thuê nhà gặp fảj 1 ngừơj wá ư là *sạch sẽ* .ta xjn *tem* nha nàng

  2. năng suất, năng suất ~iu bạn Vi chết đi đc, hehe, ta rất thích truyện này ^^ thanks bạn nhiều, nhiều lắm lắm ý

  3. Thank nàng. Anh chàng bác sĩ kia chắc là tình địch tương lai của MTK rùi.
    Tội nghiệp DVH, cứ gặp mặt là bị ăn a.

  4. hjhj, truyện hay, lâu lắm oy không ghé thăm nhaf của nàng được vì nhà t bị maatsmangj.
    Giờ mới được tự do, hâh

  5. Chim nhỏ … chim … nhỏ, há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há *cười lăn từ trên giường xuống dưới đất

    • Xí quên, tks bợn.
      Mờ bạn sắp thi đúng hơm? Tớ đang chơi vui cực nhé *cười gian trá*

  6. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s