♥♥Bạn học, chào em! [Chương 7]♥♥

♥Edit: Vi♥

Dụ Vi Hề nghĩ mình là một con lợn, không, đến con lợn còn phải khinh bỉ chỉ số thông minh của cô ấy chứ.

Không ngờ trong lúc hoảng loạn cô lại chạy theo Mộ Tử Khâm mà lên luôn xe anh! Không ngờ cô lại tự chui đầu vào lưới!

Một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ bên trán, chậm rãi chảy dọc đến cái cằm nhỏ nhắn của cô. Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Dụ Vi Hề thở thật sâu, đầu óc thoáng tỉnh táo lại.

Bây giờ chỉ có hai lựa chọn: Một là mở cửa xe, anh dũng nhảy xuống. Đương nhiên, với tốc độ của xe lúc này, làm thế chắc chắn sẽ chết. Hai là bị Mộ Tử Khâm đưa đến một nơi không ai biết đến, nhận lấy sự trả thù của anh ta. Mà nếu thế thì lại càng chết không có chỗ chôn!

Dụ Vi Hề trong nháy mắt đưa ra quyết định, cô lặng lẽ đặt tay lên cửa xe, ấn chốt mở, thế nhưng — không có phản ứng gì?!

“Tôi đã khoá cửa xe lại rồi”. Mộ Tử Khâm không nhìn cô, chỉ nói bằng cái giọng lạnh như băng: “Cậu không đi nổi đâu”.

Hy vọng duy nhất của Dụ Vi Hề tan vỡ, mặt cô tái nhợt, bắt đầu nghĩ xem cách tự sát nào ít đau nhất.

Xe dừng trước một biệt thự biệt lập, Mộ Tử Khâm lôi cô đi vào. Dụ Vi Hề ra sức giãy dụa nhưng vô ích, Mộ Tử Khâm nắm chặt cổ tay cô, trừ khi cô cụt tay còn không thì đừng hòng chạy.

Cứ thế, Dụ Vi Hề bị nửa lôi nửa ôm đi vào. Mộ Tử Khâm đẩy cô ngã vào sofa, sau đó, hai tay đặt hai bên người cô, dí sát vào mặt cô, ánh mắt loé lên tia u ám như đến từ địa ngục, “Dụ Vi Hề, cậu nói xem, tôi phải nghiêm phạt cậu thế nào đây?”

Dụ Vi Hề bắt đầu hóa thân thành đà điểu, cô nhắm mắt, cuộn người vào như một con tôm nhỏ.

“Đừng có giả vờ không nghe thấy!”. Mộ Tử Khâm bỗng nhiên nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn anh. Đôi mắt đẹp vốn trong veo của anh bắt đầu trở nên phẫn nộ, “Không ngờ cậu dám chỉnh tôi! Đúng là tự tìm chết!”.

Lửa giận trong lòng anh đã âm ỉ cháy suốt năm năm, hôm nay rốt cục cũng được bùng nổ ra hết. Cô dám làm anh mất hết mặt mũi trước nhiều người như vậy. Cô dám bỏ đi luôn không thèm xuất hiện lấy một lần.

Anh dùng đủ mọi cách hỏi thăm tung tích Dụ Vi Hề nhưng cô nàng Lâm Nhan Ngạn kia lại ngậm chặt miệng không chịu nói. Anh đành phải đợi, mà trong lúc đợi thì lửa giận từng ngày từng đêm càng thêm dâng lên.

Rốt cục, trước đây không lâu, anh nghe tin bạn tốt Ngô Luật Quần sắp kết hôn với Lâm Nhan Ngạn, trong lòng mừng như điên. Anh biết chắc Dụ Vi Hề nhất định sẽ tới. Lần này, anh phải giữ cô thật chặt.

Vì lo sẽ đánh rắn động cỏ nên anh nói dối rằng mình bị thương lúc đang nghỉ phép ở Úc, không tham gia hôn lễ được. Quả nhiên, chiêu này đã lừa được tất cả mọi người.

Anh vừa đi vào phòng tổ chức tiệc, liếc mắt đã nhìn thấy người con gái kia đứng bên cạnh sân khấu. Chiếc váy màu lam nhạt nhẹ nhàng thoải mái, bao bọc lấy đường cong tuyệt đẹp của cô. Mái tóc dài đen nhánh được búi cao. Cả người nhỏ nhắn xinh xắn nho nhã, dịu dàng đáng yêu. Đây chính là Dụ Vi Hề của năm năm sau, anh rốt cục cũng đợi được cô!

Người con gái này vẫn thú vị như trước đây, vừa thấy anh cứ như là nhìn thấy rắn rết. Không ngoài dự đoán, cô lại chạy trốn. Nhưng lần này, anh tuyệt đối sẽ không để cô chạy mất nữa.

Tuyệt đối không.

“Cậu… rốt cuộc muốn thế nào?”. Đôi mắt đen láy của Dụ Vi Hề bắt đầu ươn ướt. Lần này bị tóm, Mộ Tử Khâm nhất định sẽ dùng mười đại cực hình của Mãn Thanh để hành hạ cô.

“Cậu nói xem?”. Mộ Tử Khâm hỏi lại.

“Tôi sai rồi”. Dụ Vi Hề bi thương cầu xin: “Tôi thực sự sai rồi, xin cậu hãy thả tôi ra đi”.

Mộ Tử Khâm nở một nụ cười sáng bừng như ánh mặt trời ngoài cửa sổ: “Nằm mơ”.

Dụ Vi Hề yên lặng nhìn anh, trong mắt thể hiện một sự kiên định. Sau đó, cô đã làm một việc mà Mộ Tử Khâm vĩnh viễn không ngờ tới – cô dùng đầu gối huých vào “tiểu đệ đệ” của anh một cái thật mạnh.

Mộ Tử Khâm không kịp đề phòng cứ thế mà trúng một chiêu thê thảm. Dụ Vi Hề nhân cơ hội giãy ra khỏi anh, lao ra cửa. Tay cô run rẩy, chân cô như đang nhũn ra. Cô lại làm một chuyện kinh khủng đến thế. Nếu như lần này bị bắt lại, Mộ Tử Khâm nhất định sẽ băm cô ra!

Cửa đang ở phía trước, ánh rạng đông đang ở phía trước, sinh mệnh của cô đang ở phía trước. Chạy mau thôi, chạy mau thôi, để bảo toàn tính mạng, xông lên phía trước thôi!

Cô đã sắp đến được cửa rồi thì bỗng nhiên Mộ Tử Khâm lao ra từ bên cạnh, chặn ngay phía trước cô. Dụ Vi Hề sợ đến tóc dựng đứng, hét lên chói tai. Chỉ thấy Mộ Tử Khâm cắn răng, trên trán đầy mồ hôi lạnh, trong mắt thậm chí còn nổi cả tơ máu.

Ma vương! Dụ Vi Hề vội xoay người, chạy lên trên lầu. Không cần quay đầu lại cô cũng cảm nhận thấy luồng sát khí lạnh lẽo phía sau – Mộ Tử Khâm đang đuổi theo.

Vì hoảng sợ nên tốc độ của Dụ Vi Hề rất nhanh. Nhưng cũng vì phẫn nộ mà tốc độ của Mộ Tử Khâm còn nhanh hơn. Vì vậy, ngay trên cầu thang, anh đã tóm được chân cô. Dụ Vi Hề thuận thế ngã xuống. Không chút do dự, Mộ Tử Khâm nhào tới, đè lên người cô. Một luồng khí lạnh lùa vào lỗ tai cô, “Dụ Vi Hề, tôi muốn cậu sống còn đau khổ hơn là chết”.

Ối mẹ ơi! Máu trong người cô đóng băng hết cả. Trong lòng cô cảm thấy thực sự sợ hãi. Đừng, đừng!

Dụ Vi Hề lấy khửu tay huých một cái, trúng vào bụng Mộ Tử Khâm. Mộ Tử Khâm bị đau, buông lỏng cô. Dụ Vi Hề đẩy anh thật mạnh, đứng lên, tiếp tục chạy về phía trước, liều lĩnh xông vào một căn phòng, khoá chặt cửa lại.

Mộ Tử Khâm đứng ở ngoài cửa cắn răng nói: “Dụ Vi Hề, tôi không tin cậu sẽ không ra”.

Anh sai rồi. Dụ Vi Hề thà chết cũng sẽ không đi ra ngoài. Cô cuộn mình lại trong góc tường, lẳng lặng ngồi đó.

Làm sao bây giờ? Tìm người giúp đỡ? Nhưng trong căn phòng đó không có điện thoại. Nhảy xuống từ cửa sổ? Nhưng cao thế chắc chắn sẽ ngã gãy chân.

Càng nghĩ, cô càng quyết định sẽ tiếp tục đợi ở đây. Chỉ cần không phải đối mặt với tên ác ma kia thì thế nào cũng được.

Từng giây từng giây trôi qua, sắc trời cũng dần dần tối. Dụ Vi Hề bắt đầu nghe thấy tiếng dạ dày mình kêu ca. Lúc này cô mới nhớ ra, cả ngày hôm nay chưa được ăn gì.

Lúc này, ngoài cửa lan đến mùi thơm của đồ ăn. Cô chậm rãi tiến đến cạnh cửa, hít vào thật sâu rồi không ngừng nuốt nước bọt. Bỗng nhiên, giọng Mộ Tử Khâm ở ngoài cửa vang lên: “Dụ Vi Hề, ngoan ngoãn đi ra đi, có cả một bữa đại tiệc đang đợi cậu đây này”.

Dụ Vi Hề vội vàng lui về phía sau ba bước, dám dùng đồ ăn để cám dỗ cô?! Quá đê tiện! Tuyệt đối không được để bị lừa, ra ngoài rồi, không phải cô được hưởng thụ đại tiệc mà là cô biến thành nguyên liệu chế biến đại tiệc thì có!

Dụ Vi Hề nhanh chóng mở cửa sổ để mùi hương làm người ta thèm muốn chết này mau tan đi. Nhưng Mộ Tử Khâm lại để đồ ăn lại ngoài cửa, mùi thơm lan vào qua khe. Mùi thơm vẫn cứ quanh quẩn trong phòng làm bụng cô sôi sùng sục.

Quá đau đớn! Dụ Vi Hề không thể chịu đựng được nữa, nhìn xung quanh, phát hiện ngăn tủ trong phòng để khá nhiều rượu.

Dụ Vi Hề hơi do dự. Nói thật, cô chỉ uống rượu có đúng một lần, đó là lúc tốt nghiệp đại học và cũng đã say chính lần đó. Nghe bạn học nói thì sau khi uống say cô biến thành một người hoàn toàn trái ngược với con người dịu dàng hiền lành lúc bình thường. Cụ thể là, cô mà uống say sẽ biến thành một nữ tướng cướp, tóm được ai đánh luôn. Đêm đó, cô đã đánh cho một anh chàng đẹp trai lại gần bắt chuyện biến thành đầu heo. Chính vì thế mà cô đã thề rằng về sau không bao giờ động đến một giọt rượu nào nữa.

Nhưng ngay lúc này, cô thật sự đói bụng quá rồi, nếu uống say thì sẽ không cảm thấy khó chịu như vậy nữa. Đang lúc Dụ Vi Hề đau khổ đấu tranh thì Mộ Tử Khâm ở bên ngoài gia tăng hỏa lực, mang đến một phần gà rán nóng hổi, cố sức lùa mùi thơm vào phòng.

Dụ Vi Hề hoàn toàn khuất phục. Cô mở nắp bình, cầm lấy bình rượu đổ òng ọc vào bụng. Không bao lâu sau, cô cảm thấy dạ dày nóng bừng, cả người dần dần nóng lên, đầu cũng dần dần choáng váng.

Sau đó, Dụ Vi Hề dịu dàng ngoan ngoãn đã biến mất.

Mộ Tử Khâm đang tiếp tục quạt mùi vào thì nghe thấy “rầm” một tiếng, cửa bật mở, Dụ Vi Hề đi ra.

Nhưng, có gì đó không đúng.

Mặt cô đỏ bừng, mà bước đi cũng liêu xiêu.

“Cậu uống rượu?”. Mộ Tử Khâm hỏi.

Dụ Vi Hề không trả lời, cô lao vọt đến trước mặt Mộ Tử Khâm, đột nhiên túm lấy áo anh, nói năng lộn xộn: “Mộ Tử Khâm, tôi không sai! Tất cả những gì tôi làm đều là vì bị cậu ép… Tại sao cậu lại đổi quà của tôi thành đĩa A… Cậu, cậu chết đi!”.

Mộ Tử Khâm rất hứng thú nhìn cô: “Dụ Vi Hề, cậu thật đúng là khiến tôi phải nhìn với cặp mắt khác xưa”.

“Nhìn với cặp mắt khác xưa á, còn đang ở phía sau cơ”. Dụ Vi Hề nói xong liền giơ tay lên, rất nhanh cho anh một quyền, đánh Mộ Tử Khâm nghoẹo cả đầu.

Núi lửa trong nháy mắt bùng nổ. Mộ Tử Khâm đột nhiên nổi giận: “Dụ Vi Hề, hôm nay tôi mà không dạy dỗ cậu thì tôi không phải Mộ Tử Khâm!”.

Nói xong, anh ôm lấy Dụ Vi Hề bằng một tay, sải bước đi vào phòng, thả cô lên giường sau đó phủ phục xuống đè ép cô. Dụ Vi Hề đâu chịu kém cạnh, cô đánh lại bằng cách hết cào lại cấu cứ như một con mèo hoang nhỏ, hành Mộ Tử Khâm đến khổ. Mất sức của chín trâu hai hổ, Mộ Tử Khâm rốt cục cũng giữ được tay chân Dụ Vi Hề. Anh cúi người xuống, khẽ nheo mắt nhìn thẳng vào cô: “Bây giờ tôi xem cậu còn chạy kiểu gì!”.

Lúc này, Dụ Vi Hề đã bình tĩnh lại. Cô nhìn thẳng vào anh, đôi mắt vì men say mà trở nên mơ hồ tựa như một hồ nước mênh mang. Da thịt trắng nõn của cô đỏ ửng lên vì say rượu, nhìn qua càng thêm mịn màng. Mà đôi môi nhỏ nhắn, mềm mại như nước sáng bóng lên đến mê người khiến con người ta muốn bất chấp tất cả mà nhấm nháp.

Mộ Tử Khâm như gặp ma chướng, chậm rãi kề sát vào môi cô. Nhưng ngay lúc đôi môi sắp phủ lên hết thì Dụ Vi Hề bỗng nhiên ngẩng đầu, đâm sầm vào Mộ Tử Khâm. Mộ Tử Khâm bị bất ngờ chưa kịp đề phòng, đương nhiên là bị cô đẩy ra.

Dụ Vi Hề lắc la lắc lư đứng dậy muốn ra khỏi phòng. Mộ Tử Khâm phục hồi lại tinh thần, lập tức vươn tay ra giữ. Chỉ nghe “xoạc” một tiếng, váy của Dụ Vi Hề rách một đường lớn, tấm lưng trắng nõn mịn màng lộ hết ra. Mộ Tử Khâm nhìn màu trắng nõn đó mà ngây ngẩn cả người.

Dụ Vi Hề bỗng xoay người lại, kéo dài giọng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu dám xé váy tôi!”.

Sau đó, cô lao vọt lên, bắt đầu xé rách quần áo Mộ Tử Khâm, miệng còn nói mơ hồ không rõ: “Tôi cũng muốn xé… xé sạch cả người cậu!”.

Đôi tay mềm mại của Dụ Vi Hề lướt trên người Mộ Tử Khâm, chỉ chốc lát đã giật đứt toàn bộ cúc áo anh, sau đó, khuôn ngực gầy gò của anh lộ ra.

Ánh sáng lướt qua quần áo lúc này đang nửa choàng nửa vắt trên người Mộ Tử Khâm. Quần áo màu đen làm tôn lên làn da trắng, quyến rũ vô cùng. Nhưng Dụ Vi Hề đã say đến mức ngất ngưởng, tế bào não không còn đủ tỉnh táo để thưởng thức nữa. Vì quá mệt, cô vừa thở hổn hển vừa mắt nhắm mắt mở. Mà tư thế lúc này của bọn họ cực kì mờ ám: Dụ Vi Hề ngồi trên lưng Mộ Tử Khâm, tay vòng vào ngực anh để chống người. Nhìn cả hai người quần áo không chỉnh tề, cảnh xuân lộ hết ra tạo nên một hình ảnh thật hoa lệ.

“Dụ Vi Hề, lập tức xuống khỏi người tôi!”. Mộ Tử Khâm ra lệnh.

Dụ Vi Hề bắt đầu líu hết cả lưỡi vì rượu: “Không… không xuống đấy”. Nói xong còn thị uy lắc lư trên người anh.

Cơ thể Mộ Tử Khâm lập tức căng cứng, động tác của cô làm anh cảm thấy hưng phấn. Anh cắn răng uy hiếp: “Dụ Vi Hề, xuống cho tôi, bằng không tôi sẽ cưỡng bức cậu đấy!”.

~*~  hết chương 7  ~*~

14 chapters to go ^^

39 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [Chương 7]♥♥

  1. mới đọc mỗi chương này nhưng 2 bạn ấy thật thẳng thắn =))))))))))))))))))))
    *không xuống đấy, mần gì nhau*
    *ừ thì ko mần, cưỡng bức thoi* =))))))))))))))))))

  2. vừa định vào nhà nàng rồi tắt máy đi ngủ mà ai dè lụm được của quý ,hehe
    thanks nàng nha
    cặp này mạnh bạo quá đi*che mắt* không dám nhìn tiếp đâu

  3. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

  4. Given that smaller sized living locations are becoming regular, this may shrink your treasured counter area.
    A man would work hard and without fear where a risk to life and limb is not
    involved, otherwise he will hardly work. They can be very expensive and very good in quality to being very
    cheap.

  5. Much has been said about the therapeutic value of Kerala and its idyllic locations.
    The Casino Municipal, built in an art deco style in 1930, one of the oldest gambling establishments in South America,
    still remains one of the pillars of tourism
    to Vi. People have the option of going for premium or standard packages when they want to
    experience this life-changing experience.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s