Sủng phi của pharaông [Chương 1.1]

Chương 1.1: Lần đầu đến Thebes

Edit: Bi

Nơi này là đâu…

Ngải Vi nghe được âm thanh nước chảy róc rách. Cô thử cử động người, nhưng lại cảm thấy từng bộ phận cơ thể đều nặng trĩu, đầu óc thì mê man, hỗn độn.

Sao lại như vậy, có phải mình bị thương ở chỗ nào không nhỉ? Cô hơi cử động ngón chân, cổ chân, ngón tay, cổ tay, cổ… Hình như các bộ phận trên cơ thể vẫn còn đầy đủ.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi choàng mở mắt.

Cô thấy mình đang nằm trên một khoảng cát trống, bên cạnh là một con sông lớn mang theo phù sa chậm rãi chảy xuôi, tiếng nước róc rách chầm chậm, khiến cô cảm thấy thoải mái, sức lực dần trở về trong cơ thể. Bầu trời xanh thẳm đến kì lạ, ánh mặt trời bỏng rát chói lóa chiếu xuống, khiến cô không thể mở mắt.

Sao phong cảnh xung quanh lại thế này? Cô lau những giọt nước đã khô ở khóe mắt, rồi nheo nheo quan sát cảnh tượng chung quanh. Vừa rồi rõ ràng mình đang đứng trong nhà ở Luân Đôn, vì sao chỉ nháy mắt đã đến một nơi quỷ quái không một dấu chân chim thế này… Cô thử dùng hết sức lực, từ từ ngồi dậy.

“Có ai không?!” Cô lớn tiếng gọi.

Không có tiếng trả lời, chỉ có âm thanh của nước sông làm cô chợt có loại cảm giác trống rỗng khó hình dung. Đưa mắt nhìn qua, bốn phía chỉ là sa mạc hoang vắng, nhìn kỹ một chút, xa xa hình như có mấy bức tượng kì lạ.

Xét ở góc độ này, mấy bức tượng đó trông rất giống kim tự tháp và tượng nhân sư. Ngải Vi thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ cô đã đến Ai Cập? Nhưng chỉ giây lát sau, cô đã gạt ngay ý nghĩ này ra khỏi đầu. Ai Cập và Luân Đôn? Cách nhau rất xa.

“Rốt cuộc đây là đâu?” Cô phủi đất cát trên người, hay là mình nằm mơ? Cô bèn tự véo tay mình. Đau quá! Xem ra không phải mơ. Cô nhanh chóng xem xét người mình, ngoại trừ chiếc vòng hoàng kim bên tay trái đã không cánh mà bay, còn lại quần áo, trang sức đều không mất mát gì.

“Quái thật, sao mình lại gặp phải chuyện này chứ?” Hai tay cô chống eo, nhìn trời, khẽ than thở. Ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cô quyết định đi dọc theo dòng chảy của con sông. Có hai nguyên nhân, thứ nhất, sông dù sao cũng sẽ chảy ra biển, hơn nữa sớm muộn dọc con sông cũng có người sinh sống. Thứ hai, mấy công trình kì lạ kia ở phía hạ lưu con sông, có công trình tức là có người, “Không ngờ ở thế kỷ 21 còn có nơi hoang sơ thế này, ngay cả một con đường quốc lộ cũng không thấy…”

Thở một hơi, được rồi, đi thôi, đi rồi có lẽ lòng sẽ không khó chịu nữa, quay về xin lỗi anh trai thôi… Tuy rằng thực sự cô không hề muốn anh kết hôn…

Ngải Vi thích Ngải Huyền. Đó không phải thứ tình cảm giữa em gái và anh trai, cũng không phải là vãn bối thích trưởng bối, càng không phải hâm mộ hay thần tượng. Đó là tình yêu say đắm giữa một người con gái và một người con trai.

Lúc còn nhỏ, Ngải Vi theo mẹ đến Trung Quốc, còn Ngải Huyền theo ba sống ở Anh, hai người chưa từng gặp mặt. Khi Ngải Vi 15 tuổi, mẹ cô mắc bệnh hiểm nghèo rồi mất, quyền nuôi dưỡng cô được chuyển qua cho ba. Lúc cô lên máy bay đến nước Anh, thì gặp Ngải Huyền.

Hai người không biết lẫn nhau, trò chuyện trên máy bay thấy rất hợp, thậm chí còn rất vui vẻ vì có họ giống nhau. Ngải Vi mê đắm vì Ngải Huyền đẹp trai, chín chắn còn Ngải Huyền lại đổ rầm trước một Ngải Vi đáng yêu, thông minh, sắc sảo. Hai người giao hẹn đến Luân Đôn sẽ bắt đầu qua lại. Nhưng… Khi bọn họ bước vào cửa nhà cùng một lúc, mới giật mình phát hiện, thì ra bọn họ là anh em.

Từ hôm đó, Ngải Huyền vẫn đối tốt với Ngải Vi như vậy, trở thành người anh trai tốt với em gái nhất trên thế gian. Nhưng Ngải Vi biết, mình không thể xem Ngải Huyền như anh trai. Tất cả các chuyện khác cô đều có thể tự mình làm được, tự mình giải quyết, duy chỉ việc này là cô không thể. Cô chỉ có một kỳ vọng, một kỳ vọng không thể nói ra, đó là anh cả đời không kết hôn, cả đời ở cùng cô. Cô nghĩ, nếu Ngải Huyền vẫn còn thích cô dù chỉ một chút, thì anh sẽ cảm nhận được, nhất định sẽ cảm nhận được. Thế nhưng…

Lắc lắc đầu, Ngải Vi dùng hết sức lực ép mình không nhớ lại, lên tinh thần rồi chậm rãi đi dọc theo hướng nước chảy về phía hạ lưu. Nhưng 30 phút sau, một cảm giác bất an ập đến trong lòng cô. Vì sao đi lâu như vậy mà ngay cả một con đê, một cái cột điện cũng không thấy. Đi lâu như vậy mà ngay cả một dấu hiệu của văn minh nhân loại cũng không xuất hiện… Cô từng nghe nói về một loại di chuyển xuyên qua không gian, nhưng dù xảy ra chuyện như thế thì cũng đừng đưa cô đến một nơi mà ngay cả điện thoại công cộng cũng không có chứ. Làm ơn đi, bây giờ là thế kỉ 21 rồi! Hay là… mình cũng chạy theo xu hướng hiện giờ, xuyên về thời cổ đại?

Cô bật cười vì ý nghĩ hài hước của mình. Cô ngồi xổm xuống, quyết định dựa vào bóng mặt trời trên đất làm mốc đo phương hướng. Đang lúc cô lưỡng lự thì từ phía xa từng đợt cát bay lên mịt mù. Cô tập trung nhìn, hình như là hai người cưỡi ngựa đang đi về hướng này. Không thèm suy nghĩ, cô vội vàng giơ tay ra sức vẫy bọn họ, “Ở đây, ở đây! Giúp tôi với, tôi bị lạc đường!”

Khoảng cách càng gần, Ngải Vi có thể thấy rõ bọn họ, cô mới hối hận vì mình đã cầu cứu hai người này.

Đây là hai thanh niên trên dưới hai mươi tuổi. Anh chàng bên trái điều khiển một con ngựa màu đen, anh ta có một mái tóc đỏ rực cùng đôi mắt màu xanh biếc, khuôn mặt khôi ngô lộ ra khí chất anh hùng. Nửa người anh ta mặc áo giáp, tay cầm một thanh kiếm đặc biệt, thoạt nhìn giống như một võ tướng thời cổ. Còn người bên phải lại cưỡi một con ngựa trắng xinh đẹp, thân thể gầy yếu hơn so với người còn lại. Anh ta mặc một bộ quần áo màu trắng, bên hông là chiếc đai lưng bằng vàng, cả khuôn mặt và mái tóc đều được bịt kín, chỉ lộ ra đôi mắt màu đen huyền.

Choáng, chẳng lẽ còn có người muốn cosplay giữa sa mạc?

Nếu không phải như vậy, thì chỉ có một khả năng, bọn họ là hai kẻ điên…

___________________________________________________________

Chỗ này, chưa đến 1/3 của chương cô Vi ạ @.@ Lần sau nốt nhé xD~

42 thoughts on “Sủng phi của pharaông [Chương 1.1]

  1. Thanks nàng. Sao kắt đúg đoạn hồi hộp vậy ta, ta đoán anh chàng bịt mặt là nam 9. Đúng ko nàng Bi?

  2. Tks bợn tiểu Bi Bi hồn nhiên :”>
    Gớm, tên của 2 cái bạn này, toàn thích chơi hàng độc =.=!

  3. Oh yeah, nam 9 xuất rồi phải ko bn BII??? Chắc đẹp zai đi, m nghe đồn Rams tóc vàng, cơ tóc đỏ chắc ko phải……………

  4. thanks nàng bi nhá . ^^ . Ax . thời cổ đại mà cũng có tóc đỏ ư? 2 ng` này là nam nv nào ây? mong đợi chap sau qá .

  5. truyện hay vậy các nường. nhớ cà và mền wa. cố lên nha dịch mau mau cho em út nó khỏi chờ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s