♥♥Bạn học, chào em! [Chương 3]♥♥

bạn Vi đã về đây. Hôm nay nhà mềnh đc 3tr view mềnh tung c3 ~> c4 mềnh sẽ tung vào lúc…😉 à, mọi ng` thong cảm cái tr NKHP nó dài nên beta sẽ mất tgian, tạm thời chưa có eb đc nhớ.

Đang lúc Dụ Vi Hề sắp tỉnh lại thì nghe thấy tiếng quở trách không ngừng của Lâm Nhan Ngạn, “Hai người các cậu thật quá đáng, sao có thể làm cái chuyện táng tận lương tâm như thế hả? Để cậu ấy phải chạy dưới ánh nắng mặt trời gay gắt như vậy, có biết tia tử ngoại có hại cho da thế nào không? Phải đắp biết bao nhiêu mặt nạ mới trắng lại được đấy! Các cậu quá tàn nhẫn!”.

Dụ Vi Hề đầu óc còn đang trong trạng thái choáng váng nhưng cô dựa vào chút ý thức còn lại mà nhận ra mình đang nằm trên giường trong bệnh viện.

“Vi Hề chẳng phải là chỉ bẻ gẫy tay cậu có tí thôi sao, cậu ấy đã làm rất nhiều chuyện bồi thường rồi sao cậu cứ không chịu tha cho cậu ấy chứ? Xem đi, Vi Hề trắng trẻo mịn màng nhà tớ đã sắp bị nướng cháy đen thành hòn than rồi này, sao các cậu nhẫn tâm thế!”. Lâm Nhan Ngạn tiếp tục ra mặt giúp Dụ Vi Hề.

Dụ Vi Hề tuy rằng đã tỉnh lại nhưng nghĩ là nếu để Lâm Nhan Ngạn thay mình dạy dỗ Mộ Tử Khâm cũng không tệ liền chặt nhắm mắt lại, tiếp tục giả vờ hôn mê.

Ai ngờ giọng nói lạnh lùng của Mộ Tử Khâm đúng lúc này khẽ cất lên: “Cậu ấy tỉnh rồi”.

Dụ Vi Hề hết cách, đành phải mở mắt ra.

“Vi Hề, cậu không sao chứ?”. Lâm Nhan Ngạn hỏi.

“Không sao”. Dụ Vi Hề day day đầu, “Đầu còn hơi choáng một chút thôi”.

“Cậu là vì đi mua đồ uống cho hai cái tên ỷ mạnh hiếp yếu này nên mới bị cảm nắng mà té xỉu”. Lâm Nhan Ngạn nhắc nhở.

“Nhan Ngạn, chúng ta đi tìm bác sĩ hỏi những điều cần lưu ý đi”. Ngô Luật Quần chuyển hướng trọng tâm câu chuyện, lôi Lâm Nhan Ngạn đi ra.

Tức khắc, trong phòng chỉ còn lại có hai người Dụ Vi Hề và Mộ Tử Khâm.

Nhìn Mộ Tử Khâm sắc mặt không tốt khoanh hai tay tựa người vào tường, cả người Dụ Vi Hề run rẩy, vội vàng nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Nhưng Mộ Tử Khâm thong thả đi đến bên người cô, khẽ hỏi: “Khó chịu trong người sao vẫn còn cố chấp muốn đi mua đồ uống?”.

Dụ Vi Hề mở mắt ra, đôi mắt trong như nước chớp cả nửa ngày, đáp lại: “Tớ làm chuyện có lỗi với cậu, đương nhiên là phải chuộc tội rồi”.

Mộ Tử Khâm nhìn khuôn mặt tròn trắng nõn đang hồng lên của Dụ Vi Hề, cực kì muốn vươn tay ra véo, mà trên thực tế anh làm như vậy thật.

“Đau quá”. Dụ Vi Hề đau đến nhe răng nhếch miệng, vội lùi ra sau.

Mộ Tử Khâm ngồi trên cái ghế bên giường bệnh, ngả người ra sau, đôi chân dài vắt lên nhau. Anh nói: “Dụ Vi Hề, tôi tha thứ cho cậu”.

Ngày hôm nay lúc Dụ Vi Hề ngất xỉu ngay trước mặt, anh quả thật sợ hết cả hồn và cũng là lần đầu tiên nhận ra, mình thực sự hơi quá đáng. Cho dù Dụ Vi Hề đã từng làm sai nhưng nể tình cô nghe lời làm nhiều việc như vậy anh sẽ không tính toán gì nữa.

“Thật chứ?”. Dụ Vi Hề ngạc nhiên mừng rỡ, “Ý cậu là sau này sẽ không sai tớ làm việc nữa à?”.

“Đúng”. Mộ Tử Khâm gật đầu.

“Vậy”, Mắt Dụ Vi Hề loé lên tia mong chờ, “Sau này cậu đừng bảo tớ giống bánh bao nữa nhé”.

Mộ Tử Khâm cười nhạt, phun ra ba chữ: “Không đời nào”.

“Vì sao?”. Dụ Vi Hề không giải thích được, “Chẳng phải cậu đã nói tha thứ cho tớ rồi mà?”.

“Vì nhìn cậu giống bánh bao”. Mộ Tử Khâm nói, “Tôi chỉ thành thực nói lên sự thật mà thôi”.

Dụ Vi Hề thất vọng cúi đầu. Mộ Tử Khâm này sao cứ thế chứ?

Nhưng bất luận thế nào, Dụ Vi Hề cũng coi như đã hoàn toàn được giải thoát. Từ ngày hôm đó về sau, Mộ Tử Khâm không chỉnh cô nữa. Vì vậy, cuộc sống trung học tốt đẹp của cô lại một lần nữa trở về!

Vốn tưởng có thể bỏ quách cái chức trợ lí đội bóng rổ bị ép làm này, nhưng mấy vị đội viên nhà ta được hưởng thụ món lợi bánh ga-tô nói thế nào cũng không đồng ý cho cô từ chức, Dụ Vi Hề chỉ có thể nghỉ tạm thời.

Thực ra làm trợ lý cũng rất dễ, chỉ cần chuẩn bị sẵn bánh ngọt cho bọn họ rồi làm mấy việc lặt vặt là xong. Thời gian còn lại cứ ngồi một chỗ ngắm một đám trai đẹp tranh bóng rổ, Dụ Vi Hề cũng được vui vẻ ung dung tự tại, mỗi ngày đều cười ngoác đến tận mang tai.

Tình trạng của cô bị Mộ Tử Khâm nhìn thấy. Hôm nay, anh trong lúc đang luyện tập bóng lại hờ hững quay sang nói với Ngô Luật Quần: “Cậu nhìn cái bánh bao thịt kia kìa, cả ngày chỉ biết cười khúc khích”.

“Thế á? Sao tớ không phát hiện ra nhỉ?”. Ngô Luật Quần nói.

“Mắt cậu cả ngày dán hết vào người Lâm Nhan Ngạn, làm sao mà phát hiện được chứ?”. Mộ Tử Khâm trêu ghẹo cậu bạn tốt.

Ngô Luật Quần đương nhiên cũng phản kích, anh nháy mắt mấy cái, nói: “Ánh mắt của con trai đương nhiên là phải tập trung vào người con gái mà mình thích chứ. Thế nếu dựa theo cách nói này, cậu chú ý đến Dụ Vi Hề như thế, khéo lại… thích người ta mất rồi”.

“Cái bánh bao nhỏ kia á?”. Mộ Tử Khâm vô tình cười, “Sao có thể?”.

“Vì sao không thể?”. Ngô Luật Quần chậm rãi phân tích giúp anh, “Cậu luôn luôn không thích giao tiếp với con gái nhưng hết lần này tới lần khác lại thích nói chuyện với Dụ Vi Hề rồi trêu chọc cậu ấy nữa”.

“Lẽ nào cậu không nhận ra là tớ đang bắt nạt cô ta sao?”. Mộ Tử Khâm phản bác.

Nói như thế, Ngô Luật Quần lại không đồng tình, “Nhưng gần đây cậu không bắt nạt cậu ấy nữa mà lại hay tiếp xúc với cậu ấy hơn, điều này giải thích sao đây?”.

“Nhắc nhở một câu, phía sau cậu sắp cháy rồi kìa”. Mộ Tử Khâm chỉ chỉ phía sau anh.

Ngô Luật Quần nhìn lại thì thấy phía trên khán đài, Lâm Nhan Ngạn đang trò chuyện rất vui vẻ với một bạn nam lớp bên cạnh. Anh vội vàng quẳng Mộ Tử Khâm sang một bên, phóng về phía kia.

Nhớ tới lời bạn tốt vừa nói, trong lòng Mộ Tử Khâm bỗng nhiên không biết vì sao lại khó chịu. Sao anh có thể thích cái bánh bao nhỏ kia được? Tuy mặt cô véo rất thoải mái nhưng… Sao anh có thể thích cô được chứ?

Càng nghĩ càng rối, Mộ Tử Khâm vỗ vỗ quả bóng rổ trút giận, nhanh nhẹn chạy đến dưới rổ, nhảy lên.

Nhưng vì sàn nhà vừa lau, anh trượt chân ngã luôn xuống đất, cảm thấy đau nhức cả cánh tay.

Mộ Tử Khâm đang muốn đứng dậy thì tiếng bước chân vội vã vang lên. Tập trung nhìn thì thấy Dụ Vi Hề cầm hòm thuốc chạy nhanh đến, ngồi xổm bên người anh lo lắng hỏi: “Mộ Tử Khâm, cậu không sao chứ?”.

“Không sao”. Mộ Tử Khâm kiểm tra cánh tay, đáp: “Chỉ trầy da tí thôi”.

“Làm tớ sợ muốn chết”. Dụ Vi Hề vuốt vuốt ngực: “Tớ chỉ sợ cậu lại gãy xương”.

“Yên tâm, chỉ cần không có cái bánh bao như cậu đâm vào tôi thì cổ tay tôi rất an toàn”. Mộ Tử Khâm nói móc.

“Tớ đã nói xin lỗi rất nhiều lần rồi mà”. Dụ Vi Hề nhỏ giọng nói thầm, mở hòm thuốc ra băng bó cho anh.

Cô quỳ cả hai chân, cẩn thận từng li từng tí dùng nước sạch rửa bụi bẩn bên ngoài rồi lại nhẹ nhàng dán cao dán lên vết thương.

Tóc Dụ Vi Hề buông xuống phủ trên cánh tay anh. Những sợi tóc mềm mại tạo nên cảm giác hơi ngưa ngứa. Hai người dựa vào rất gần, một mùi hương thoang thoảng từ trên người Dụ Vi Hề toả ra bay vào mũi anh, in sâu vào lòng người. Gương mặt Dụ Vi Hề được phóng đại, da trắng nõn gần như trong suốt, lông mi dài mà cong, cực kì… đáng yêu.

Không sai, trong đầu Mộ Tử Khâm thực sự hiện lên cái từ đáng yêu này.

Anh bỗng giật mình, lẽ nào mình thực sự giống như Ngô Luật Quần đã nói… Thích Dụ Vi Hề mất rồi?

Anh chưa kịp xác định rõ thì Dụ Vi Hề đã ngẩng đầu, cười hì hì: “Sắp xong rồi, không đau chứ?”.

Mộ Tử Khâm bỗng nhiên có loại cảm giác như đi nhìn trộm bị người ta phát hiện, mặt bỗng đỏ bừng cả lên. Anh quay đầu đi, giọng nói miễn cưỡng: “Chân tay vụng về, trầy da cũng bị cậu làm cho thành chảy máu đầm đìa rồi”.

Dụ Vi Hề tủi thân nói thầm: “Động tác của tớ nhẹ lắm mà”.

“Cái móng lợn của cậu đương nhiên không biết nặng nhẹ là gì”. Nói xong, Mộ Tử Khâm không thèm nhìn cô mà xoay người đi như thể đang trốn tránh điều gì.

Nhưng thực ra anh cảm giác rất rõ rệt, trên cánh tay, chỗ Dụ Vi Hề đã chạm vào đang ấm áp nóng nóng. Mà trong lòng, cũng có một loại cảm giác chưa từng có.

Bởi vì lúc trong sân bóng rổ vô duyên vô cớ bị Mộ Tử Khâm đả kích, tâm trạng Dụ Vi Hề không vui, cúi gằm mặt đi về lớp học. Kết quả trên hành lang lại không cẩn thận đâm vào một người.

Dụ Vi Hề vội vàng xin lỗi: “Ngại quá, cậu có bị làm sao không?”.

Trời ạ, nghìn vạn lần đừng để cổ tay người ta bị gãy xương.

Đang lúc lo lắng, từ trên đỉnh đầu vang lên giọng nói quen thuộc, “Vi Hề? Cậu đi học lại rồi à?”.

Dụ Vi Hề ngẩng đầu nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú, buột miệng gọi: “Trịnh Dịch Phong?”.

Trịnh Dịch Phong từng là bạn học của Dụ Vi Hề, bề ngoài nho nhã, giỏi giang đa tài. Lúc hai người còn học cùng lớp, Dụ Vi Hề vẫn luôn có cảm tình với anh, tiếc rằng sau lại vì tai nạn giao thông mà bị ép tạm nghỉ học. Hơn nữa, nhà trường vì muốn tạo điều kiện học tập tốt nhất cho học sinh năm ba nên sắp xếp cho bọn họ một dãy nhà riêng, những cấp còn lại học ở chỗ khác. Vì vậy, hai người không có dịp qua lại.

Không ngờ mấy ngày nay, dãy nhà kia có chút trục trặc nên toàn bộ học sinh năm ba tạm thời sang chỗ bọn họ bên này. Chính vì thế nên hôm nay cô mới có thể gặp lại anh.

Càng không ngờ hơn chính là, Trịnh Dịch Phong gặp được cô lại cảm thấy rất mừng. Hôm đó hai người trò chuyện với nhau thật vui vẻ, trong lòng Dụ Vi Hề dễ chịu hẳn lên.

Nhưng chuyện khiến cô vui hơn nữa còn đang ở phía sau. Từ sau hôm ấy, hai người vì cùng tham gia các hoạt động của trường mà thường xuyên gặp mặt, dần dần trở nên thân thiết.

Giọng nói dịu dàng của Trịnh Dịch Phong làm người ta cảm thấy nụ cười của anh như mang tới cả làn gió xuân, khiến Dụ Vi Hề say mê.

Vì muốn thể hiện sức hút của bản thân, Dụ Vi Hề mỗi ngày đều mang thêm một phần cơm hộp được chuẩn bị công phu, hẹn Trịnh Dịch Phong lên sân thượng cùng ăn.

Đương nhiên, để tránh lời ra tiếng vào, Dụ Vi Hề làm mọi việc cực kì bí mật. Nhưng sự kì lạ trong khoảng thời gian này của cô lại bị Mộ Tử Khâm phát hiện.

Buổi trưa hôm nay, khi Dụ Vi Hề lần thứ hai vô cớ biến mất, Mộ Tử Khâm tìm đúng thời cơ, giả vờ vô tình dò hỏi Lâm Nhan Ngạn, “Dụ Vi Hề chạy đâu mất rồi?”.

Lâm Nhan Ngạn thật thà, “Lên sân thượng ăn rồi”.

“Ý cậu là một mình cô ta lên sân thượng ăn á?”. Mộ Tử Khâm hỏi.

Lâm Nhan Ngạn mờ ám cười cười, “Đương nhiên không phải một mình, còn có cả Trịnh Dịch Phong đẹp trai là bạn học hồi trước của cậu ấy nữa. Gần đây hai người bọn họ rất thân thiết. Tớ đoán sắp có chuyện vui rồi”.

“Ý cậu là bây giờ cô ta đang ngồi ăn với một người con trai?”. Không biết vì sao, trong lòng Mộ Tử Khâm bỗng nhiên vô cớ bừng lên một ngọn lửa.

Như kiểu là, tức giận vì nghe nói bạn gái mình yêu đương vụng trộm với người khác vậy.

Từ sau hôm ở sân bóng rổ đó, Mộ Tử Khâm bắt đầu càng thêm quan tâm đến Dụ Vi Hề. Anh muốn tìm ra khuyết điểm của cô để khiến bản thân mình tỉnh táo lại. Thế nhưng không như mong muốn, khuôn mặt bánh bao của Dụ Vi Hề trong mắt anh dần dần trở nên đánh yêu. Anh thích nghe giọng nói của cô, thích ngắm nụ cười của cô, thích từng cử động một của cô.

Sự thay đổi này khiến anh cảm thấy hoảng loạn, Mộ Tử Khâm bỗng nhiên ý thức được, có thể, anh thực sự đã thích cô nàng bánh bao nhỏ này rồi.

Vì thế khi nghe tin Dụ Vi Hề và Trịnh Dịch Phong lúc này đang ăn cùng nhau trên sân thượng, Mộ Tử Khâm không nhịn được nữa, lao luôn ra khỏi phòng học, bước nhanh về phía sân thượng.

Nhưng vừa mới đi đến cầu thang đã gặp Dụ Vi Hề cơm nước xong xuôi chuẩn bị quay lại lớp.

Mộ Tử Khâm chặn cô lại, chất vấn: “Dụ Vi Hề, cậu vừa đi đâu?”.

“Tớ… tớ đi lung tung thôi”. Ánh mắt Dụ Vi Hề né tránh.

“Vừa đi lên sân thượng đúng không?”. Mộ Tử Khâm nhíu mày, “Còn nữa, sao cậu lại cầm tận hai hộp cơm?”.

“Tớ ăn nhiều lắm mà”. Dụ Vi Hề vội vàng giấu hộp cơm ra sau người.

“Thảo nào lại tròn xoe như thế”. Mộ Tử Khâm nheo nheo mắt.

“Vậy, tớ về lớp trước đây”. Dụ Vi Hề nói xong muốn đi ngay nhưng Mộ Tử Khâm lại chống tay lên tường chặn cô lại, “Rốt cục cậu, vừa mới làm gì hả?”.

“Tớ… Tớ đi ăn”. Dụ Vi Hề đáp nhỏ.

“Một mình cậu?”. Mộ Tử Khâm kẹp chặt cô.

“Ừ”. Dụ Vi Hề đảo mắt không dám nhìn thẳng vào anh.

“Nói dối, mũi cậu lõm vào rồi kìa”. Mộ Tử Khâm lạnh như băng nói.

“Mũi tớ không bị lõm, chỉ tại cậu cao thôi”. Dụ Vi Hề khẽ lầu bầu, “Hơn nữa, nói dối là mũi dài ra cơ mà”.

“Cậu không định nói thật hả?”. Mộ Tử Khâm nhướng mày uy hiếp.

Bị uy quyền khuất phục, Dụ Vi Hề đành phải nói thật: “Tớ ăn cơm cùng một người bạn trên sân thương”.

“Vậy hai hộp cơm là thế nào?”. Mộ Tử Khâm tiếp tục tra hỏi.

“Một hộp là để cho cậu ấy”. Dụ Vi Hề sợ hãi nhìn Mộ Tử Khâm, thực sự không rõ vì sao trong ánh mắt anh lại phảng phất như đang có lửa đốt.

Mộ Tử Khâm hít sâu một hơi, nói: “Từ ngày mai trở đi, cậu cũng phải mang cho tôi một phần cơm hộp”.

“Tại sao chứ?”. Dụ Vi Hề kinh ngạc.

“Bởi vì”, Mộ Tử Khâm kề sát vào cô, gằn từng câu từng chữ: “Cậu làm gãy cổ tay tôi”.

“Tay cậu đã sớm khỏi rồi gì, hơn nữa, tớ cũng dùng hành động thực tế để chuộc lỗi rồi mà”. Dụ Vi Hề cắn cắn môi dưới.

“Vậy… ý của cậu là không muốn hả?”. Trong đôi mắt đẹp của Mộ Tử Khâm bừng lên một tầng ánh sáng nguy hiểm.

“Đúng thế đấy!”. Nói xong, hai chân Dụ Vi Hề vẽ thành vòng tròn trốn nhanh như chớp.

Nhìn bóng lưng đi xa dần của cô, Mộ Tử Khâm hết sức bình tĩnh. Đôi môi mỏng của anh hơi nhếch lên, “Dụ Vi Hề, mọi chuyện không phải do cậu quyết định”.

~*~  hết chương 3  ~*~

18 chapters to go ^^

Chậc, khổ quá, lần đầu Vi làm truyện có liên quan đến lúc các nvật còn đi học nên xưng hô loạn cả lên =____=

33 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [Chương 3]♥♥

      • *né* *đạp ss Nga lại* hắc hắc, mấy cái này nó trong vòng phủ sóng của em :”>

  1. Trời ơi dễ thương chết đi được:X
    như kiểu Thơ ngây ấy nhỉ,anh chàng hotboy vs cô nàng bình thường:X
    Yêu ss Vi♥

  2. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s