Đánh cắp tình yêu [Chương 27.1]

Định beta đủ chương nhưng chương này khó quá :-< Với lại hôm nay bạn định tập trung cho Cấp lại, OK để đến đoạn lần đầu của Địch Nam và Nhạc Nhạc :”>

 

Chương 27.1: Boss thật gian manh

 

Edit: meixiang

Beta: Bi

 

Lời nói của Phương boss như một quả bom nguyên tử hỏa lực siêu cường, trong nháy mắt làm cho toàn thể nhân viên có mặt tại đó hồn bay phách tán, thịt nát xương tan…

 

Lý Duy đứng gần nhất chính là người bị chấn động lớn nhất. Hắn đứng ngây người, khuôn mặt vốn dĩ đang cười xán lạn như ánh mặt trời đã biến đâu mất dạng, khóe miệng hơi giật giật, run run hỏi: “Phương tổng… đang nói đùa sao?”

 

Phương Khiêm cười khẽ, chăm chú nhìn Lý Duy, “Anh cảm thấy tôi đang nói đùa à?”

 

Thợ ảnh Lý đáng thương đương nhiên bị dọa không nhẹ, nói năng trở lên lộn xộn, “Vậy… vậy thì tốt quá, Phương tổng đẹp trai như vậy, áp-phích nhất định sẽ rất đẹp… Mà không, được chụp ảnh cho Phương tổng là… là vinh dự cả đời của tôi!”

 

Nghe lời tán dương lộn xộn của Lý Duy, Phương Boss gật đầu, không chút khách khí nhận lấy, “Vậy được, anh cùng trợ lý của tôi ấn định thời gian, tôi sẽ tranh thủ cố gắng phối hợp với các anh để chụp ảnh.”

 

Sau đó Phương Boss quay lại, vẫy vẫy tay với mọi người, “Trời lạnh như thế này, mọi người vất vả rồi.”

 

Giản Tình đứng cách Phương Khiêm không xa, ngơ ngẩn nhìn anh, trong lòng cảm xúc đang lẫn lộn. Tự nhiên anh lại quyết định đột ngột như vậy làm cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý.

 

Phương Khiêm nhìn cô mỉm cười, đi tới chìa tay ra, “Giản trưởng ban, hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”

 

Giản Tình dù đang ngơ ngẩn, nhưng tay vẫn tự giác giơ ra bắt lấy tay anh, tim đập thình thịch như trống đánh. Trước ánh mắt mãnh liệt của mọi người, cô khó khăn cất lời,” Tôi nhất định sẽ cố gắng để không phụ sự kỳ vọng của Phương tổng.”

 

Phương Khiêm cũng không lưu lại lâu, sau khi quăng ra quyết định gây chấn động mạnh đó, anh liền vội vã rời đi. Những người ở đó tâm trạng mãi vẫn chưa bình tĩnh lại, đặc biệt là Lý Duy, hai mắt đảo vòng, lăn ra bất tỉnh!

 

Sau khi mọi người lấy lại tinh thần, việc làm đầu tiên là lập tức gọi điện về công ty, lan truyền tin tức khủng khiếp này.

 

Tập đoàn Phương thị lại một lần nữa nổ tung.

 

Mọi người sau khi nghe tin, đều nhất trí kết luận, Phương Boss quả nhiên rất quan tâm đến Giản Tình!

 

Trong một thời gian ngắn, lịch trình chụp áp-phích của Phương tổng trở thành mục tiêu sưu tầm hấp dẫn nhất của nhân viên công ty. Mọi người truyền nhau từng bản, mỗi người đều có phần để khi Phương boss chụp ảnh áp-phích, có thể theo đuôi đến xem.

 

Tiểu Lâm khi cầm trong tay tờ lịch trình này thì mừng rỡ điên cuồng. Cô đã bảo mà, Phương tổng đẹp trai đến nỗi trời ghen người giận, so với minh tinh còn rạng rỡ hơn bội phần, nhìn góc độ nào cũng là nhân tài siêu sao sáng chói, không tham gia vào giới nghệ thuật thì thật là đáng tiếc. Bây giờ anh đích thân chụp áp-phích cùng chị Tình có thể coi là cơ hội vô cùng to lớn, nói không chừng từ nay về sau có thể bước trên đường nghệ thuật, ca khúc ca khải hoàn! Đương nhiên sự tưởng tượng này chỉ là sự YY ngầm trong lòng Tiểu Lâm mà thôi.

 

Tin tức đắt giá như thế này, Tiểu Lâm không thể hưởng thụ một mình, cô vội vàng nhấn số điện thoại Tần Tiểu Ý, thổi phồng khoe khoang, “Chị Tiểu Ý, ở đây em có tin tức mới nhất cực bất ngờ liên quan đến chị Tình và Phương boss, chị có muốn nghe không?”

 

Tần Tiểu Ý vừa nghe thấy tin tức liên quan đến hai người bọn họ, lập tức hiếu kỳ truy hỏi: “Có việc gì quan trọng, mau mau tấu lên, lần lữa lập tức xử trảm!”

 

“Ngô hoàng thánh minh, việc là như thế như thế, như vậy như vậy…” Tiểu Lâm đột nhiên đùa giỡn.

 

“Lâm Tiểu Trư, có điều kiện gì mau nói ra, nếu không quá đáng, chị có thể miễn cưỡng cân nhắc!” Tần Tiểu Ý trở mặt xem thường, trong lòng thầm nghĩ điều kiện của cô bé này chỉ đơn giản là ăn uống mà thôi.

 

“Vẫn là chị Tiểu Ý hiểu em nhất, nghe nói đường Nam Tứ bên kia mới khai trương nhà hàng cơm Tây, có món bít tết ngon tuyệt vời. Hôm nào chị dẫn em đi tung hoành một bữa nhé.”

 

“Được rồi, đừng làm như ma đói thế, tối nay chị đưa em đến đó, mau nói việc chính đi!”

 

“Hê hê, chị Tiểu Ý, em yêu chị như nước sông cuồn cuộn, chảy xiết không ngừng… Khụ… em định nói là, Phương tổng bảo muốn chụp ảnh cùng chị Tình trước mặt mọi người! Bây giờ ở công ty em, trên dưới đều nhốn nháo ầm ĩ cả lên.”

 

“A a… Bảo hắn keo kiệt mà hắn còn không thừa nhận, lúc này hắn định công khai quan hệ của hai người sao?” Tần Tiểu Ý hiển nhiên rất thích thú với tin này, cô bật cười ngặt nghẽo, “Vậy là có trò hay để xem rồi.”

 

“Đúng vậy, đúng vậy, em có lịch trình chụp ảnh của Phương boss ở đây, đến lúc đó chị em mình cùng đi xem nhé!”

 

“Không ngờ Lâm Tiểu Trư em lại cừ như vậy, hôm nay chúng ta đi ăn bít tết, ngày mai lại thưởng em một bữa cơm Pháp hoành tráng!”

 

Lâm Kiều Kiều nghe thấy được ăn, lập tức tung hô rạng rỡ, “Tạ chủ long ân! Chủ nhân vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế…”

 

Vì vậy hai người bảo bỏ bê công việc là bỏ bê công việc, bảo xin phép nghỉ là xin phép nghỉ, hẹn nhau cùng đi rình rập cặp nam nữ suốt ngày gian tình kia.

 

Bởi Phương Khiêm quyết định đích thân đến chụp áp-phích nên ngày đầu tiên chụp ảnh của Giản Tình không thể sơ sài. Sáng sớm, mọi người đã tụ họp đông đủ. Trong khi những người khác vui mừng háo hức thì tâm trạng Giản Tình chỉ có thể dùng hai chữ nặng nề để hình dung. Cô không muốn chụp ảnh với người con trai khác nhưng đổi thành Phương Khiêm thì cô cũng không thể vui nổi.

 

Từ trước đến giờ, cô luôn cẩn thận từng li từng tí đối với mối quan hệ của hai người. Tuy rằng cô đã chuẩn bị tâm lý công khai mối quan hệ này, nhưng tại nơi đầu sóng ngọn gió như vậy, cô rất mong hai người có thể giảm sự chú ý một chút. Huống hồ bà Phương đã muốn gặp cô, lúc này mà xảy ra điều gì ngoài ý muốn, sự việc có thể sẽ phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát được.

 

Hơn nữa lời đồn đại về hai người trong công ty đã quá nhiều rồi, anh làm như vậy sẽ chỉ khiến nó càng bùng phát mạnh mẽ mà thôi.

 

Còn một điều làm cho Giản Tình cảm thấy tủi thân là nếu Phương Khiêm đã muốn làm như vậy thì tại sao lại không cho cô biết trước? Hôm nay ở trường quay nghe thấy quyết định của anh, cô đã rất hoảng sợ.

 

Nỗi lòng ngổn ngang trăm mối, Giản Tình cảm thấy đau đầu ghê gớm. Cô đã mua rất nhiều đồ ăn nhưng không có tâm trạng nấu nướng, chỉ đun tạm một nồi cháo hoa rồi quay về phòng ngủ.

 

Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người yêu nhau tới nay, Giản Tình thấy giận Phương Khiêm.

 

Phương Khiêm vừa bước vào cửa đã cảm thấy trong nhà lạnh lẽo dị thường, lò sưởi ở đại sảnh không mở, cửa kính thủy tinh hướng ra ban công cũng bị mở tung, gió lạnh theo khe cửa thổi vào làm cho anh rùng mình.

 

Anh khẽ nhướn mi, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhẹ, chăm chú nhìn vào phòng bếp nhỏ xinh, thấy trên bàn ăn nhẵn bóng chỉ bày một túi đồ ăn và bát cháo, nấc giữ ấm của nồi cơm vẫn sáng đèn.

 

Cô bé này tức giận rồi sao?

 

Nghĩ vậy, anh lại nở nụ cười, thấy cửa phòng khép hờ, Phương Khiêm không chút do dự đẩy cửa bước vào. Phòng hơi tối, anh cũng không bật đèn lên, chờ mắt thích nghi với bóng tối mới chậm rãi đi đến bên giường.

 

Ghé vào bên giường, Phương Khiêm ôm lấy cô gái nhỏ vào trong lồng ngực, cúi đầu gọi nhỏ: “Tình…”

 

Giản Tình tuy đau đầu nhưng không ngủ được, anh vừa mở cửa cô đã biết nhưng chỉ ngừng thở lắng nghe xem anh làm gì. Cô không ngờ việc đầu tiên anh làm là ôm cô vào lòng, cả bụng tức chất chứa trong lòng hôm nay đã bị vòng tay ôm ấp kia đánh tan thành mây khói.

 

Cô chỉ có thể xoay người khẽ ừ.

 

“Giận anh sao?” Tâm trạng Phương Khiêm lúc này rất tốt, được nhìn thấy cô gái nhỏ tức giận cũng là một thể nghiệm đặc biệt. Từ trước đến nay anh không có cơ hội dỗ dành cô, giờ thời cơ ngàn vàng, anh đương nhiên phải tranh thủ hưởng thụ cảm giác dỗ dành người yêu.

 

“Sao anh lại đột nhiên quyết định như vậy?” Cô gái nhỏ cuộn trong chăn khẽ hỏi anh, rõ ràng là ngữ khí chất vấn nhưng giọng nói quá nhẹ nhàng nên chẳng có chút uy hiếp nào.

 

Phương Khiêm hôn lên mái tóc của cô, đáp, “Không phải là đột nhiên, ngay từ đầu anh đã muốn cùng chụp ảnh với em.”

 

Giản Tình từ trong chăn ló ra đôi mắt phượng sóng sánh, giọng nói đầy uất ức: “Vậy sao anh không nói cho em biết trước?”

 

Phương Khiêm cười khẽ một tiếng, thành thật giải thích, “Nói em biết sớm, anh sợ dọa em sợ.”

 

 “Hôm nay anh cũng đã dọa cho em sợ rồi!” Giản Tình trách móc.

 

“Xin lỗi, bảo bối, anh không cố ý dọa em đâu!” Phương Khiêm xin lỗi quá thẳng thắn làm Giản Tình tức thì không tìm được lời nào để lên án anh.

 

“Công ty nhất định sẽ ồn ào huyên náo.” Cuối cùng cô chỉ có thể thở dài thỏa hiệp.

 

“Náo nhiệt một chút không tốt sao. Anh cảm thấy rất tốt mà!” Phương Khiêm  kết luận luôn.

 

Dù anh nói rất tốt nhưng Giản Tình vẫn cảm thấy không ổn.

 

Phương boss tự thân xuất mã chắc chắn có hiệu quả, thế nhưng lại mang đến bao nhiêu phiền phức cho cô.

 

48 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 27.1]

  1. Temmmmmmmmmmmmmmmm
    Quá hay…quá hấp dẫn…
    Chị Tình ko bao giờ cưỡng lại được sức quyến rũ của anh,mới nghe anh nói mấy câu là đã thỏa hiệp rồi.
    Ít nhất phải làm bộ một tí nữa mới hay chứ =))
    Thanks nàng…..:*

  2. À ta chưa có theo dõi truyện này nhưng mà thấy nàng bảo trên đầu bài là hum nay dành thời gian cho Cấp lại, Ok? nên vui quá chạy vô đây để *ôm hôn* nàng a, hic công lao chờ đợi mỏi mòn của ta cuối cùng….

  3. thx vy nha. Anh pk gian wa’ minh rat thich :))

    nguoi iu gian ma anh ay cung tranh thu huong thu do danh nua🙂 iu toi nhu vay lan co!

  4. Yeah!!! Yeah!!!
    Hura sao ta yêu tác giả thế cơ chứ….yêu chết đi được á
    Phương boss anh cũng quá tốn công đi…muốn chụp ảnh với người ta nói một câu là được rồi
    Thật là….
    Nhưng ta thích a
    Sớm post tiếp chap mới nha tác giả
    Yêu nàng lắm á….Moahhh

  5. Phương keo kiệt mà lên hình thì đẹp phải biết nhỉ =))))
    aaaaaa,sắp có Cấp lại,ok rồi,nhớ bạn Nhạc Nhạc quá,mong chờ lần đầu tiên của 2 ng a~~~
    Thanks MeiXiang và Bi nha.

  6. Phương boss đúng là kì lạ, lại còn mong ny giận để còn dỗ dành nữa chứ
    ui ss Bi iu quí của e, sao mà hnay e lại iu ss thế chứ

  7. Pingback: hot @ WP « hot, fun & erotic

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s