Đánh cắp tình yêu [Chương 26]

Chương 26: Boss thật gian manh

Edit: Ngân kiwi

Beta: Bi

          Giản Tình hơi sửng sốt nhìn Viên Dịch, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô cũng đã suy nghĩ thông suốt đầu đuôi mọi việc, có lẽ việc chọn người chụp áp-phích có liên quan tới Viên quản lý trước mặt, việc này cũng có thể lý giải vì sao Lưu trưởng phòng lại kiếm cớ đi công tác, bởi rõ ràng hắn không muốn đắc tội với Viên quản lý.

          Nhưng mà vì sao hắn lại muốn nhúng tay vào việc này? Trong lòng Giản Tình giờ đây tràn ngập nghi vấn.

          Giản Tình vừa ngồi xuống ghế sô-pha, chợt nghe thấy giọng nói chậm rãi của Viên Dịch với Vu Khiết, “Vu trưởng phòng, tôi có chút việc riêng muốn nói với Giản trưởng ban.”

          Người này thật lạ, chiếm phòng làm việc của người khác còn đuổi người ta ra ngoài, hơn nữa thái độ lại rất thản nhiên. Giản Tình thấy thật buồn cười, lúc trước cô có ấn tượng với Viên Dịch là khi ngẫu nhiên gặp ở tiệc cưới, cảm thấy hắn rất giống Phương Khiêm, biểu hiện tao nhã, hành động lại khiêm tốn, nhưng hôm nay gặp lại, cô nhận ra thái độ làm việc của hắn rất ngạo mạn, khác xa so với anh.

          Đem hai người ra so sánh lại càng thể hiện nhân cách đáng quý của Phương Khiêm. Thân là thiếu gia của một gia đình có tiếng tăm lừng lẫy, nhưng tính tình của anh chẳng có biểu hiện gì của cậu ấm được nuông chiều từ bé.

          Vu trưởng phòng xem ra rất biết điều, nghe thấy Viên Dịch bảo vậy, cô không nói câu nào, gật đầu xoay người đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.

          Hai người ngồi trong văn phòng làm cho bầu không khí vô cùng im ắng. Viên Dịch không nói chuyện mà dùng ánh mắt sáng rực đánh giá cô, Giản Tình biết hắn đang nhìn mình nhưng cô cũng không hề nhăn nhó, ngược lại ngồi im cho hắn ngắm nghía thoải mái.

          Viên Dịch đánh giá một hồi, cúi đầu nở nụ cười, lên tiếng: “Giản trưởng ban, lâu rồi không gặp, cô càng ngày càng xinh đẹp. Thế nào, chuyện tình cảm của cô và Phương Khiêm vẫn tốt đẹp chứ?”

          “Cảm ơn Viên tổng đã quan tâm, chúng tôi rất hạnh phúc.” Giản Tình lạnh nhạt gật đầu, trong lòng đã sớm đoán được rằng hắn sẽ nhắc đến chuyện của cô và Phương Khiêm, quả nhiên vừa mở miệng hắn đã khơi mào đề tài này. Giản Tình tuy cảm thấy tức giận đôi chút, nhưng vẫn bình tĩnh trả lời.

          “Không biết Giản trưởng ban có cảm thấy tủi thân không? Phương tổng hình như không có ý định công khai quan hệ của hai người.” Nếu nói Viên Dịch không cảm thấy tiếc nuối thì đó là nói dối. Lần đầu tiên nhìn thấy Giản Tình, hắn đã kinh ngạc trước vẻ đẹp xuất sắc đến mê người của cô. Rất tự nhiên, hắn đã trúng tiếng sét ái tình, tưởng rằng chỉ cần đối phương chưa kết hôn, hắn sẽ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để có được cô. Nhưng khi biết người yêu của cô chính là người bạn tốt của mình, hắn đã hoàn toàn thất vọng, không phải là năng lực của hắn quá kém cỏi, mà là do hắn và Phương Khiêm thật sự chênh lệch quá nhiều.

          Những chuyện như vậy, quả thật không phải xảy ra lần đầu.

          Hắn và Phương Khiêm chơi với nhau từ bé, đi học cùng nhau, hai đứa lúc nào cũng như hình với bóng, những chuyện xảy ra xung quanh hai người cũng tự nhiên mà ràng buộc với nhau. Hắn quen mấy cô bạn gái, cuối cùng tất cả quan hệ đều duy trì không lâu, nguyên nhân là bên người hắn có người bạn xuất sắc hơn hắn nhiều. Bạn gái hắn cuối cùng đều chạy theo Phương Khiêm. Về sau, chuyện như vậy xảy ra càng nhiều, Phương Khiêm cũng thấy rất áy náy, nên sau này nếu hắn có quen bạn gái, Phương Khiêm đều cố gắng tránh càng xa càng tốt.

          Vì vậy khi Viên Dịch biết mình trúng tiếng sét ái tình với đối tượng của Phương Khiêm, hắn vốn không nghĩ mình sẽ làm người thứ ba chen vào.

          Khi chưa gặp Giản Tình, hắn nghĩ rằng tình cảm trong lòng Phương Khiêm chẳng qua chỉ là nhất thời, một thời gian sau sẽ thấy chán. Nhưng ở lễ Giáng Sinh hôm đó, nhìn thấy Giản Tình xinh đẹp nhẹ nhàng khiêu vũ trong lòng Phương Khiêm, chưa bao giờ hắn có cảm giác ghen tỵ như vậy, giống như một cái bàn đinh, bị người ta dùng búa đập mạnh vào trái tim hắn, làm cho hắn đau đến không thở nổi.

Vì sao mỹ nhân xinh đẹp như vậy mà hắn chỉ có thể đứng một bên trơ mắt nhìn.

          Giản Tình im lặng ngồi đó, cho dù câu hỏi của Viên Dịch có ý muốn khiêu khích, gương mặt cô cũng không hề biến sắc mà chỉ khẽ mím môi, cười yếu ớt đáp:                

“Tôi nghĩ rằng Viên tổng đã hiểu lầm rồi, sở dĩ quan hệ của chúng tôi được giữ bí mật là do tôi yêu cầu, Phương Khiêm cũng không hoàn toàn đồng ý việc này.”

          Viên Dịch kinh ngạc nhíu mày, hắn vốn định đào sâu vào đề tài này, nhưng giờ xem ra chuyện không phải như vậy.

          Hắn tò mò hỏi: “Vì sao cô lại không muốn công khai?”

          “Tôi nghĩ Viên tổng phải là người rõ nhất mới đúng, thân phận của tôi và anh ấy thật sự khác biệt quá lớn, tôi cũng không hy vọng sẽ có nhiều người biết về chuyện tình cảm của chúng tôi, chỉ cần thật lòng yêu nhau, dù không có ai biết cũng không sao cả.”

          Viên Dịch chăm chú nhìn Giản Tình, cảm thấy cô gái bé nhỏ trước mặt rất giống một đấu sĩ anh dũng, giương nanh múa vuốt bảo vệ tình yêu của mình.

          “Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn tâm sự với cô.” Cuối cùng Viên Dịch đã đầu hàng. Nếu nói rằng vì hắn gặp cô trước nên trong lòng vẫn còn tính toán thì giờ đây mọi hi vọng đã tiêu tan khi hắn nhìn thấy biểu hiện trên mặt cô. Chỉ một câu hỏi thử của hắn cũng đã đủ chứng minh cô gái trước mặt thật sự rất yêu Phương Khiêm.

          Kết quả này làm cho hắn cảm thấy bị châm chọc.

          Giản Tình nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục nói về chủ đề này sẽ ảnh hưởng đến chuyện tình cảm giữa cô và Phương khiêm, liền chủ động mở miệng trước: “Viên tổng, hôm nay tôi đến đây là muốn thảo luận với anh về chuyện chụp hình cho áp-phích.”

          Viên Dịch gật đầu, thay đổi tư thế ngồi thoải mái, hỏi: “Nói như vậy Giản trưởng ban đồng ý chụp hình cho áp-phích.”

          Nghe hắn hỏi, Giản Tình cảm thấy buồn cười, “Bưu kiện đã được gửi hết rồi, tôi đồng ý hay không thì có khác gì đâu? Tôi chỉ muốn hỏi Viên tổng một câu, lãnh đạo của công ty không để ý đến suy nghĩ của người khác ư?”

          “À… Việc này là ngoài ý muốn, lúc trước bộ phận quan hệ xã hội đang tiến hành chọn người thì nhiếp ảnh gia lại nói anh ấy đã liên hệ được với cô rồi, cho nên tất cả chúng tôi ai cũng nghĩ là cô đã đồng ý, liền lập tức tán thành. Nhìn thái độ hôm nay của Giản trưởng ban, chắc là đã đồng ý chụp hình rồi chứ?” Trong lời giải thích của Viên Dịch có phần muốn xin lỗi.

          Nghe lời giải thích thẳng thắn như vậy,Giản Tình vẫn chưa hoàn toàn tin được.

          “Chuyện đã như vậy thì dù có thế nào cũng là việc của công ty, tôi sẵn sàng góp chút sức nhỏ.” Nếu chuyện này đã được quyết định, Giản Tình cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn chấp nhận, nếu bây giờ mình cự tuyệt, trong mắt Viên Dịch cô sẽ trở thành một tiểu thư kiêu căng.

            “Thật vui vì nghe được câu nói này của cô, vậy thì tiếp theo,Vu trưởng phòng sẽ gặp cô để hướng dẫn rõ hơn. Vào ngày chụp hình, tôi sẽ trực tiếp đến xem, hy vọng Giản trưởng ban sẽ hoàn thành xuất sắc.” Viên Dịch đứng lên, rất phong độ giơ tay ra.

          “Tôi sẽ cố gắng hết sức!” Giản Tình cũng đứng lên, giơ tay ra nắm lấy bàn tay hắn.

          Buông tay ra trong nháy mắt, Viên Dịch có phần cảm thấy mất mát và lúng túng.

          “Đúng rồi, Phương phu nhân muốn nhờ tôi nói với cô, nếu ngày nào rảnh, có thể cùng bà uống chén trà không?”

          Nghe được ba chữ Phương phu nhân, Giản Tình lập tức cảm thấy mất bình tĩnh, ánh mắt lộ vẻ hoang mang, “Phương phu nhân mời tôi?”

          “Đúng vậy, khi nào rảnh, bà muốn mời cô uống chén trà.” Viên Dịch thản nhiên cười, lạnh lùng nhìn cô với ánh mắt sắc bén.

          Do dự một chút, cô mới gật đầu đáp: “Được thôi.”

          Phương phu nhân muốn hẹn gặp cô, vì sao? Có phải vì đã biết quan hệ giữa cô và Phương Khiêm, muốn ra mặt ngăn cản? Liệu cô có nên đi gặp bà ấy không? Trong khoảnh khắc, Giản Tình không biết nên làm thế nào.

          Buổi tối trước khi đi ngủ, Giản Tình do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn kể về việc gặp mặt Viên Dịch tỉ mỉ với Phương Khiêm. Phương Khiêm ôm cô, lẳng lặng nghe cô nói xong, trầm tư một hồi mới nhẹ nhàng hỏi:

          “Em có dám đi gặp không?”

          Giản Tình khẽ nhíu mày, “Đây không phải là vấn đề có dám hay không, gặp mặt là chuyện sớm hay muộn. Cái chính là có phải mẹ anh muốn ra mặt để ngăn cản quan hệ của chúng ta không?” Đây mới là vấn đề làm cô lo lắng nhất.

          Phương Khiêm vô cùng thân thiết nghịch một lọn tóc quăn của cô, an ủi: “Em cứ đi đi, sẽ không có việc gì đâu.”

          “Thật sự là không sao chứ?” Mặc kệ là hơi phi lí, nhưng trên TV, lão phu nhân của những nhà giàu quả thật ác độc giống như mụ phù thủy. Cô đã xem rất nhiều phim, trong lòng cũng có chút sợ hãi, cô cảm thấy mẹ Phương Khiêm cũng giống như trong phim, vênh váo cầm một xấp tiền ném vào mặt cô, sau đó nói những lời vô cùng cay độc, phê bình tất cả những điểm không tốt của cô, ý định cuối cùng là muốn cô rời xa Phương Khiêm.

          Nghĩ đến đây, Giản Tình không nén được rùng mình một cái.

          “Làm sao vậy? Em lạnh à?” Phương Khiêm tưởng nhiệt độ của máy sưởi hơi thấp, với tay lên đầu giường lấy điều khiển, nhìn số ghi trên màn hình, cảm thấy rất bình thường, mọi khi vẫn để độ ấm như vậy.

          Sau đó, anh nghe thấy cô gái nhỏ vừa nói vừa nép sát vào người mình, giọng nói nghe rất đáng thương: “Khiêm, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau, đúng không?”

          Lời nói nhẹ tựa lông chim nhẹ nhàng vang lên trong lòng anh. Anh thầm nghĩ một lúc rồi thở dài, sau đó, anh vô cùng nghiêm túc trả lời: “Phải, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”

          Tiến hành ổn thoả xong hết các chi tiết, công ty bắt đầu chụp áp-phích tuyên truyền. Khi Phương Khiêm nghe thấy cô muốn đi chụp hình, chỉ nhíu mày cười: “Vậy là tốt rồi, thư giãn một chút đi.” Tần Tiểu Ý và Tiểu Lâm thì hưng phấn muốn đi cùng toàn bộ hành trình.

          Giản Tình dở khóc dở cười, vì sao những người xung quanh cô đều cảm thấy việc chụp áp-phích chỉ là chơi đùa?

            Tết âm lịch càng ngày càng gần, thời tiết của thành phố S cũng càng ngày càng lạnh. Dự đoán tết âm lịch năm nay mọi người sẽ phải vượt qua một trận gió lạnh đang kéo đến.

          Áp-phích tuyên truyền không phải chỉ cần chụp một bức ảnh, mà là làm thành một câu chuyện, hai người trẻ tuổi gặp nhau, quen biết, yêu nhau rồi cuối cùng trở thành một gia đình, ở giữa vẫn xen kẽ giới thiệu các sản phẩm của Phương thị, thậm chí trong áp-phích, ngôi nhà của hai nhân vật đều lấy sản phẩm của Phương thị làm bối cảnh chính. Có thể nói, áp-phích chủ yếu là để tuyên truyền cho sản phẩm của Phương thị nhưng được tính toán rất kĩ lưỡng, làm cho khi người ta xem quảng cáo, còn có thể cảm nhận được một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp.

          Nơi đầu tiên chụp hình chính là công viên lớn nhất ở thành phố S – đây là nơi gặp gỡ đầu tiên của hai nhân vật chính.

          Tuy rằng Giản Tình bị thúc ép, nhưng chuyện đã đến nước này, cô vẫn phải xốc toàn bộ tinh thần làm cho tốt. Ngày chụp hình đầu tiên, khi nhìn thấy nhiếp ảnh gia Lý Duy, tuy tính cách Giản Tình rất hiền lành, vẫn không nhịn được nhìn hắn với ánh mắt coi thường, cảm thấy cách làm việc của người này rất hèn mọn!

          “Giản Tình, thật vui vì cô đã nhận lời chụp hình!” Lý Duy tươi cười chào hỏi cô.

          “Đúng vậy, đúng vậy, tất cả đều là do công của anh.”Giản Tình thản nhiên lườm hắn.

            “Quá khen, quá khen.” Lý Duy mặt dày thừa nhận.

          Giản Tình quả là không thể đối phó với những người như vậy, cô không trả lời, không hé răng, sử dụng khuôn mặt trầm lặng để kháng nghị.

          Mặc dù có chuẩn bị tâm lý nhưng khi Giản Tình nhìn thấy anh chàng người mẫu đẹp trai sẽ diễn cùng mình, trong lòng vẫn thấp thỏm lo âu, thầm nghĩ cho dù là chụp áp-phích, cô phải ôm ôm ấp ấp cùng người đàn ông khác, cô tuyệt đối không thể làm được, vì thế cô bèn kéo Lý Duy sang một bên, thấp giọng nêu ý kiến: “Tôi nghĩ ảnh tuyên truyền áp-phích không nên quá tình cảm.”

          “Đương nhiên! Chúng tôi cần sự nhẹ nhàng.” Lý Duy lắc cái máy ảnh bảo bối của hắn, trả lời như thật.

          Nghe hắn nói như vậy, Giản Tình cũng yên tâm hơn, “Tôi với anh ta có phải tiếp xúc cơ thể không?”

          Lý Duy trợn to mắt, nghiêm túc đáp: “Nếu là người yêu, cơ bản nhất là ôm nhau, người mẫu nam lần này là người giỏi nhất trong nước, chẳng lẽ cô không thích à!” Nói đến người mẫu nam, ánh mắt Lý Duy nhìn đối phương giống như con sói xám to lớn nhìn cừu non, hận không thể một ngụm nuốt chửng hắn.

           “Nếu thích thì cậu đi mà làm!” Giản Tình oán giận nói.

          “Chị gái, cô cho rằng đây là chụp hình đam mỹ chắc? Tôi thì tất nhiên rất thích, nếu công ty đồng ý để tôi làm thì tốt quá!” Lý Duy mặt dày không ngừng cười ngặt nghẽo.

          Khi nghe thấy mình sẽ phải chụp hình với một anh chàng xa lạ, đầu Giản Tình trở nên đau nhức. Lúc đầu cô tưởng rằng việc chụp áp-phích sẽ dễ dàng như mua bán hàng hoá, chỉ cần đứng trước ống kính cười là được, không nghĩ là có chi tiết này, càng không ngờ là lại cùng người đàn ông khác diễn cảnh yêu đương. Việc này đối với người có tư tưởng bảo thủ như Giản Tình, thật sự khó mà chấp nhận được.

          Xảy ra chuyện này làm Giản Tình cảm thấy có rất nhiều áp lực, vừa mới bắt đầu đứng trước ống kính, cảm xúc của cô quả thật rất cứng nhắc, Lý Duy phải lập tức dừng việc chụp hình lại.

          “Chị gái à, có thể thả lỏng người ra được không, cứ coi như là cô đang chụp ảnh bình thường đi. Cười không ra cười, khóc không ra khóc, ai nhìn thấy cô chắc chắn sẽ bị hù chết mất!”

          Giản Tình quả thật muốn khóc, cô không nghĩ rằng việc chụp áp-phích lại khó như vậy. Thời tiết thì lạnh, nhưng để việc chụp hình được tiến hành hiệu quả, quần áo trên người cô rất mỏng không thể giữ ấm, lạnh run người thì làm sao thể hiện tình cảm tốt được? Trong lòng bỗng thấy đồng cảm với giới nghệ sĩ, bọn họ chắc cũng gặp rất nhiều khó khăn.

          “Thôi, nghỉ ngơi một chút đi, mau đưa áo khoác cho Giản Tình mặc.” Cố gắng nhiều lần vẫn không được, Lý Duy không thể không tạm ngừng, rót một cốc cà phê đưa đến trước mặt Giản Tình, “Cố lên đi, tôi thật sự đánh giá cao cô, có lẽ đây là lần đầu tiên chụp hình cho nên chưa quen thôi.”

Giản Tình nhận tách cà phê, dùng nó để giữ ấm, gật rồi lại lắc đầu, giận dỗi nói: “Tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục làm công việc này.” Nghĩ đến phải thân mật với một người đàn ông xa lạ, cô cảm thấy rất khó chịu, còn nghĩ rằng hành động này rất có lỗi với Phương khiêm.

          “Giản Tình, cô phải tin vào con mắt của tôi, cô sinh ra là để làm ngôi sao.” Lý Duy cảm thấy ở trong xã hội chạy theo mốt này có một cô gái xinh đẹp như vậy, hiền lành như vậy thật hiếm có. Có lẽ Giản Tình sẽ trở thành người mẫu hoàn mỹ nhất hắn từng chụp, kiếm bộn tiền về cho hắn.

          Khi hai người đang trao đổi công việc, đột nhiên các nhân viên xung quanh xôn xao hết cả lên.

          “Sao vậy?” Lý Duy quay đầu hỏi.

          “Dạ, Phương boss đến đây thăm quan” Có người hưng phấn đáp.

          Lý Duy rõ ràng hoảng sợ, cúi đầu khẽ kêu một tiếng, “Trời ơi, người đàn ông tuyệt vời nhất trong lòng mình đến rồi.”

          Giản Tình đứng bên cạnh Lý Duy, lời nói thầm kia bị cô nghe thấy, vẻ mặt bỗng chốc trở nên xám xịt, chẳng lẽ tên này lại đem lòng yêu thương người đàn ông của cô.

          Nhưng mà tại sao Phương Khiêm lại đột nhiên đến đây, muốn nhìn cô thì cũng không nên thể hiện một cách lộ liễu như vậy. Hừm, hành động của anh càng ngày càng vô tư, trong khi cô thì lại rất cẩn thận.

          “Phương boss, anh đến đây thật sự là vinh hạnh cho chúng tôi.” Lý Duy chen lách qua đám người, nhiệt tình tiến lên nắm lấy tay anh, nhân cơ hội ăn đậu hũ.

          Phương Khiêm khéo léo tránh né hành động của hắn,vẻ mặt khôi ngô lộ ra ý cười nhàn nhạt, nhìn Lý Duy gật đầu, “Tôi tình cờ đi ngang qua, cậu chính là nhiếp ảnh gia Lý Duy?”

          “Dạ vâng, Phương tổng vẫn còn nhớ tên tôi, thật là một vinh hạnh!”

          Phương Khiêm cười tựa không cười nhìn hắn, rồi xoay người quét một vòng, tầm mắt rất tự nhiên nhìn vào Giản Tình, hỏi người bên cạnh: “Thế nào, việc chụp hình có thuận lợi không?”

          Nhân viên bộ phận quan hệ xã hội vội vàng chạy lên, “Phương tổng, mọi chuyện đều rất thuận lợi, hai nhân vật chính cũng rất đẹp đôi, chỉ có điều Giản trưởng ban vẫn chưa tập trung lắm, tôi tin rằng cô ấy chắc chắn sẽ làm tốt.”

          “Hai nhân vật chính?” Phương Khiêm nhíu mày, vẻ mặt quan tâm nhìn về phía người mẫu nam, tỉ mỉ quan sát từ trên xuống dưới.

          Lý Duy vội vàng giải thích: “Anh ta là người mẫu nổi tiếng trong nước. Chúng tôi đã chọn lựa rất kỹ càng mới quyết định để cho anh ấy đảm đương vai nam chính.”

          Phương Khiêm trầm ngâm một lát, thản nhiên cất lời: “Chụp ảnh cùng Giản trưởng ban à? Tôi đã từng nghe qua, hình như là nói về một câu chuyện tình yêu.”

          “Phương tổng, anh bận rộn như vậy mà vẫn dành chút thời gian quan tâm đến việc chụp hình cho áp-phích, làm cho tôi rất cảm động.” Lý Duy vừa nhìn thấy Phương Khiêm, hai mắt trở nên sáng rực.

          Giản Tình đứng ở bên cạnh âm thầm giậm chân.

          Sau đó mọi người nghe được giọng nói trầm thấp dễ nghe của anh: “Nhiếp ảnh Lý, nói về người mẫu, anh ta quả thật rất xuất sắc, nhưng tôi cho rằng, để cho người của Phương thị làm là tốt nhất. Cậu thấy tôi nói có đúng không?”

            Lý Duy gật đầu lia lịa, “Đúng thế, đúng thế, để người trong công ty làm là tốt nhất.”

          Phương Khiêm nhếch môi cười, hình ảnh này thật đúng là giết người không dao, anh thong thả mà tràn đầy khí thế hỏi: “Nhiếp ảnh Lý cảm thấy tôi đảm đương vai nam chính có được không?”

          Cả trường quay bỗng lặng ngắt như tờ.

61 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 26]

  1. woa lãng mạn wá đi à mong chờ đến lúc chụp ảnh rồi công bố ghê hihihihhi
    thanks ss nhìu ♥♥♥

  2. Ôi má ơi!!!! Mình biết ngay mà* đập bàn* Khiêm ca làm sao lại từ bỏ dễ dàng như vậy được… Đây là gián tiếp công khai rồi còn gì nữa… Hu hu sao mĩ nam toàn đi va mĩ nữ thế này T.T..để cho eck Vs chứ*ăn vạ*
    Cám ơn Ss Bi a~ ^_^

  3. =))))))))))))))))))))))))))))))) Đồ thủ đoạn nhà anh=)))))))))))))))))))))) Trước thì nhảy cùng ở tiệc giáng sinh, giờ lại đóng chung quảng cáo=))))))))))))))))) Yêu nghiệt quá mà=))))))))))))))))))))))))))))

  4. ta đoán ko sai mà
    Làm sao mà boss keo kiệt có thể để cho ng` khác ăn đậu hủ của ng` yêu mình đc
    ôi, Khiêm ca, e yêu a chết đi đc

  5. “Nhiếp ảnh Lý cảm thấy tôi đảm đương vai nam chính có được không?” – Ôi thật sự sốc mà. Đúng là Phương Keo Kiệt có khác ha ha

  6. Oa… Không hổ danh là thần tượng của lòng ta a…. Gian xảo, gian xảo quá đi!!! Biết tận dụng cơ hội mà! Lý Duy đảm bảo không dám nói “không” với Phương boss…

  7. ha ha ha, tất cả chỉ là cái bẫy cho GT nhảy vào thôi. ta nghĩ là người tung tin GT đồng ý chụp áp phích cũng không chừng. ai không biêt chứ, còn PK thì đáng nghi lắm

  8. akkkkkkkkkkkkkk….khi nao thi co tiep nua zay ???truyen dang gay can….hay qua…..mun bik 2 nguoi nay chup anh cung nhau se nhu the nao day???phuong khiem dung la cao thu? :)))))

  9. xin chào b. lần đầu comment mặc dù ngày vào nhà b 3 lần. tớ rất thích trang nhà b, toàn truyện hay.
    ơ nhưng nói thật là tớ thấy triển vọng Bảy đem thị tẩm có lẽ 3 năm nữa mới xong dc mất. nhưng bộ đấy môtip ngược đọc nhiều rồi cũng mất hấp dẫn(mà so ra thì bộ này ko bằng Lãnh quân dêm thiếp).x
    DCTY thì quả như b nói đúng là 1 ly sữa ngọt ngào, đã gieo vào lòng tớ sự vui vẻ, nhẹ nhàng,và cả niềm mơ tưởng nữa. hihi. chỉ có điều càng đọc càng buồn buồn khi nghĩ đến thân phận của chính bản thân. chị Tình là 1 cô gái xinh đẹp, giỏi giang, yêu chân thành vs biết hy sinh, cái gì cũng nghĩ cho ny. 1 cô gái hoàn mỹ như vậy mà còn tự ti với sếp phương. thì tớ ko biết liệu mình có cái gì mà dám đc yêu bất kỳ ai đây??ngoại hình xấu xí, học hành dốt nát, ko có chí tiến thủ…chẹp, bạn thông cảm nha, hôm nay tự kỷ nói nhiều làm phiền ban.
    mình ủng hộ b với tất cả các truyện, đặc biệt sống chung với sếp tổng., hài kinh khủng. cả DCTy nữa chứ>>dù càng dc càng cuời và cười buồn…

  10. Vy ơi, cảm ơn nhiều nha. Thích mấy truyện ngọt ngào như vầy. Cặp này xứng đôi quá!😡

    Hok muốn ì xèo, nhưng mà….nhanh nhanh Vy nha. Hai người dám chụp luôn hình cưới luôn à nha …ôi, đứng ngồi hok yên chờ câu trả lời của anh phó nhòm (chắc ảnh tưởng chết được lên thiên đàng ha :)) )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s