Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 10.2] – Hoàn

Chương 10.2

Edit: Xuxu

Beta: Bi

Ba tháng sau, vào một ngày nào đó.

Tâm Nhu đang chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn trong phòng bếp thì tiếng chuông cửa vang lên, cô nhìn bếp áng chừng thời gian vừa vặn, chuyển từ lửa to sang lửa nhỏ, rồi vội vàng đi về phía cửa lớn.

Mở cửa ra, khuôn mặt tươi cười của cô nghênh đón người ngoài cửa, nhiệt tình ôm Đinh Vũ một cái.

“Anh đến rất đúng giờ!”

Ôm cô bé đáng yêu trong lòng, vẻ mặt lạnh lùng của Đinh Vũ đã dần chuyển thành nhu tình. Trên người ôm Tâm Nhu, Đinh Vũ dùng chân đóng  cửa lại, ba ngày không gặp, hai người kích động quấn lấy nhau, ôm hôn nồng nhiệt.

“Lần này đi Nhật Bản có thu hoạch được gì không?” Cô hỏi.

“Ăn đồ nướng, ngâm suối nước nóng, còn có mỹ nữ làm bạn.” Hắn ra vẻ đứng đắn đáp.

Tâm Nhu nện một đấm vào ngực hắn, sẵng giọng: “Em hỏi anh có tra ra hành tung của Hảo Cấp Hoa Thâu không? Đùa hoài!”

“Đương nhiên tra được, lần ủy thác này ra giá cao như vậy, đủ mua một căn nhà mới cho chúng ta, anh sao dám làm biếng chứ.”

Vẻ mặt Tâm Nhu hưng phấn: “Khi nào thì chúng ta xuất phát?”

Hắn điểm nhẹ lên chóp mũi cô, cười nói : “Đừng vội, trước tiên phải ăn no thì mới có sức đi săn, lần này con mồi tuyệt đối không thể thoát được, còn nữa…” Hắn lấy trong túi ra một hộp gấm màu tím, “Chúc mừng em từ hôm nay chính thức trở thành thợ săn, đây là phần thưởng.”

Cô vừa mừng vừa sợ, nhận lấy, mở hộp quà ra. Bên trong là một sợi dây chuyền thanh lịch rất tinh xảo, mặt dây chuyền là một hình bầu dục khắc họa vô cùng tinh xảo làm cho cô nhìn chăm chú, không thể rời mắt.

Đinh Vũ đeo cho cô rồi nói: “Đây không phải chiếc dây chuyền bình thường, bên trong có thiết bị phát tín hiệu khẩn cấp, khi em gặp nguy hiểm cần người giúp đỡ thì chỉ cần ấn nút bên cạnh, tổ chức sẽ tìm được tung tích của em. Mỗi thợ săn đều có một cái, phải giữ cẩn thận đừng đánh mất, biết chưa?”

Cô gật đầu, tròng mắt nhanh như chớp tò mò đánh giá sản phẩm khoa học kỹ thuật mới nhất này.

Đinh Vũ ôm cô đi vào phòng bếp, mùi gà nướng từ lúc vào cửa đã ngửi thấy làm hắn không chờ được muốn nhanh chóng cắn một miếng.

“Còn ai đến nữa sao?” Hắn nhíu mày nhìn lượng cơm cùng lượng đồ ăn cô nấu, bắt đầu sinh ra cảm giác không ổn.

“Anh ba và Trình Trình cũng tới, vì lâu không gặp nên em mời bọn họ đến ăn cơm, không sao chứ?”

Đinh Vũ lạnh nhạt nói: “Anh ba của em đến thì không sao, nhưng đừng ăn chân gà của anh là được.”

Tâm Nhu không nén được bật cười: “Yên tâm, lần này em chuẩn bị rất nhiều chân gà, đủ để anh ăn thoải mái.” Vừa nói xong thì chuông cửa vang lên lần nữa.

“Có thể là bọn họ đến, để em đi mở cửa.”

Anh ba và Trình Trình cùng nhau đến, Trình Trình là bạn tốt nhất của Tâm Nhu nên rất thân thiết với người của Đường gia, tiện đường đi cùng xe anh ba đến.

Trình Trình không thay đổi, vẫn ăn mặc bảo thủ như cũ, trong tay còn cầm theo quà cho Tâm Nhu.

“Vừa nãy đi đường có mua chút bánh ngọt.”

“Cám ơn cậu!”

Tâm Nhu nhận lấy gói quà, vội vàng bảo họ ngồi xuống. Cô thấy anh ba gầy đi một ít, từ lúc lừa anh ấy rằng Đinh Vũ đã trở về nhà cùng bạn trai, không ngờ tình cảm của anh ấy dành cho Đinh Vũ lại sâu nặng như vậy, mất hồn một thời gian.

Còn bản thân cô sau khi nói bạn trai là Đinh Vũ, người nhà biết được đều rất vui vẻ, liên tục giục cô đưa bạn trai về cho mọi người gặp mặt.

Về phần Dịch Phàm thì mãi sau này cô mới biết hóa ra Dịch Phàm tìm cô không phải muốn nói về trang phục thiết kế mà chỉ muốn lấy cớ để theo đuổi cô. Aiz, cô quả thực trời sinh không thể trở thành nhà thiết kế, nếu là trước đây thì nhất định cô sẽ cảm thấy vô cùng khổ sở nhưng hiện tại thì không như vậy, vì cô đã tìm thấy mục tiêu mới.

Đối với Dịch Phàm, cô chỉ có thể nói xin lỗi. Duyên phận thực kỳ diệu, nếu có một ngày nó tiến đến mà mình bỏ lỡ thì ngoại trừ nói lời chúc phúc chỉ có thể cười nhẹ.

Đoàn người ngồi xuống bàn ăn, vui vẻ thưởng thức bữa cơm trưa, khi ăn anh ba vẫn không nhịn được mà hỏi em gái:

“Đinh Vũ có liên lạc với em không?”

“Anh ấy không phải đang ngồi cạnh em đây sao?”

“Anh nói Đinh Vũ kia chứ không phải Đinh Vũ này.” Anh ba tức giận nói.

Tâm Nhu thè lưỡi: “Nói giỡn chút thôi mà, em có nhận được điện thoại của cô ấy.”

“Thật sao?” Vẻ mặt Đường Thu Sinh thoáng chốc tươi như hoa.

“Cô ấy nói tình cảm với bạn trai rất tốt, tính định cư luôn ở đó, không trở về Đài Loan nữa. Cho nên anh ba đừng nghĩ đến cô ấy nữa.”

Tâm Nhu cố ý chặt đứt tia hy vọng cuối cùng của anh ba, để anh ấy đừng suôt ngày mở miệng ra là Đinh Vũ, làm Đinh Vũ khó chịu.

Bộ dáng đàn ông của Đinh Vũ khác xa với dáng vẻ khi giả nữ, ngay cả Tâm nhu cũng không nhận ra, cho nên cô rất yên tâm giới thiệu Đinh Vũ với anh Ba và Trình Trình. Vì trùng tên nên lúc đầu bọn họ cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng một thời gian sau cũng thành quen.

Trình Trình tốt bụng an ủi anh ba: “Tâm Nhu nói đúng đó, anh Ba. Anh đừng buồn nữa, cuộc đời còn dài, anh nhất định sẽ gặp được người trong long. Nếu không, em giới thiệu cho anh vài người làm ở cục cảnh sát, không hề thiếu mĩ nhân cao gầy nhé!”

“Cám ơn, khi vết thương còn chưa hồi phục, anh không muốn quen bạn gái.” Từ chối ý tốt của Trình Trình, hắn chỉ có thể thở dài một tiếng, bây giờ may ra chỉ có cắn chân gà mới có thể làm tâm trạng của hắn tốt lên. Đang muốn vươn tay lấy một cái chân gà thì mới sửng sốt phát hiện sáu cái chân gà giờ chỉ còn lại một nửa, nửa kia nằm hết trong bát Đinh Vũ, hiện giờ chỉ còn lại xương.

Đường Thu Sinh chau mày: “Người anh em này sức ăn cũng lớn thật.” Tên này thừa dịp hắn không chú ý ăn luôn một nửa số chân gà mà hắn thích, chia cho Tâm Nhu và Trình Trình mỗi người một cái thì hắn nhiều lắm cũng chỉ có thể ăn một cái mà thôi.

“Đâu có.” Đinh Vũ không khách khí cắn một miếng to, trả thù lần trước.

Mọi người nói nói cười cười làm bữa cơm thêm phần náo nhiệt, tuy nhiên Tâm Nhu phát hiện Trình Trình khi thì đăm chiêu khi thì ngẩn người, dường như đang có tâm sự.

“Trình Trình, tập trung ăn cơm đi, cậu đang nghĩ gì thế?”

Kỷ Trình Trình đẩy mắt kính đáp: “Tớ đang nghĩ xem vì sao Mai Côi Chi Lang lại mất dạng, không xuất hiện nữa?”

Tâm Nhu và Đinh Vũ ăn ý trao đổi ánh mắt, bình thản trả lời:  “Có thể chúng đã trốn ra nước ngoài, cảnh sát điều tra gắt gao như vậy, chúng làm sao có cơ hội gây án chứ.”

Trình Trình không nghĩ như vậy: “Tớ cho rằng hai tên còn lại nhất định là bị thợ săn tóm rồi.”

Tâm Nhu cố ý quở trách: ” Cậu còn nghiên cứu thợ săn sao, nội dung này không lấy được kinh phí nghiên cứu đâu! Cậu làm ơn đừng lãnh phí tuổi xuân vào đề tài đó nữa.”

“Không, tớ tin chắc thợ săn có tồn tại.” Trình Trình cực kỳ cương quyết cho dù người bạn tốt không tin tưởng cô.

“Được, được, được, cho dù thợ săn thực sự tồn tại thì cậu định làm gì?”

“Đương nhiên là tra ra thân phận bọn họ, vì có một số vụ án chưa giải quyết được mà nguyên nhân chính là do bọn họ. Nếu tớ tra ra manh mối nhất định sẽ bắt sạch họ.”

Tâm Nhu thầm kêu nguy hiểm, thật may mắn mình không tiết lộ chuyện gì với Trình Trình. Cô mượn một cái cớ, vòng vo một hồi cũng giục được mọi người mau mau ăn cơm.

Lúc này, trong phòng truyền đến tiếng “tít tít” khiến mọi người sửng sốt.

“Tiếng gì vậy?” Trình Trình hỏi.

“Không có gì, là tiếng đồng hồ báo thức, để tớ đi tắt.” Cô đứng lên đi vào phòng, ngoại trừ Đinh Vũ và cô hiểu đó là âm thanh gì thì những người khác không chút nghi ngờ tiếp tục ăn cơm.

Máy tính trên bàn truyền đến tin tức mật của thợ săn Ưng, sau khi Tâm Nhu nhập mật mã lập tức hiện lên một khung đối thoại.

“Hoan nghênh em gia nhập hàng ngũ thợ săn, từ giờ trở đi, em đã là một phần tử của tổ chức, chúng ta cấp cho em danh hiệu Phượng Hoàng. Đội ngũ thợ săn hợp tác khắng khít, sau này sẽ cùng em duy trì liên lạc, văn kiện mật gửi kèm sẽ tự động xóa sau 5 phút, có vấn đề gì không?”

Tâm Nhu nhanh chóng nhập vài chữ:

“Không vấn đề gì, sau này nhờ anh chỉ bảo giúp, Ưng.”

Nhập xong liền ấn nút gửi, sắp tới sẽ bận rộn đây, khóe môi xinh đẹp của thợ săn Phượng Hoàng cong lên, nở nụ cười tinh quái.

~ Toàn văn hoàn ~

Hoàn lúc 9h00 ngày 05/07/2011

*Chấm nước mắt* Cuối cùng thì cũng đã hoàn bộ này rồi ^^

Trước đây đã có 1 lần Bi thông báo drop vì bản convert thiếu chương, không ngờ cuối cùng lại không nỡ bỏ, mà theo đến tận chữ “HOÀN” xD~

[Đọc xong truyện chỉ muốn lôi ngay bà tác giả ra mà đạp. Tại sao, tại sao lại không có tí H nào T___T]

Cảm ơn bé Xuxu đã giúp ss edit bộ này, iêu bé nhiều nhắm :X:X:X:X:X

Cảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ “Cút ngay! Đại sắc lang” từ đầu đến giờ. Sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn, từng comt của các bạn, từng cái click like của các bạn chính là nguồn động lực cho Bi và bé Xuxu edit hết bộ này :*:*:*:*:* Cảm ơn mọi người rất nhiều!!!

Bi sẽ cố gắng hoàn thêm thật nhiều bộ nữa (trong khả năng cho phép) trước khi bước sang lớp 12 ^___^ Sau năm này chắc chắn Bi sẽ quay lại tiếp tục edit truyện :”>~ Mong rằng đến lúc đó mọi người vẫn ủng hộ nhà Vi ừn Bi xDDDD~

P/s: Ngày mai Bi sẽ public ebook nhé ^^

65 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 10.2] – Hoàn

  1. A, Bo năm nay cũng lên 12 nè. Hoài nào giờ cắm trại đây mới đó. Chúc Bi học hành ngày càng đạt kết quả tốt nha. Bo sẽ “cắm trại” đây “phá nhà”, “ném bom” luôn =))

  2. nhiet liet chuc mung VI VAN VEN va BI BUON BA BOI BI BOI BAC da hoan thanh them mot bo truyen nua.huchuc.~ tai sao laj ngan vay chu?? ta muon doc tjp

      • ơ ta đã bắn pháo hoa cho tất cả xem kòn j`
        ta phải tiết kiệm tiềm mãi mới đủ để mua pháo hoa cho muội xem đấy
        đã ko thươg ta thì thôi
        kòn ăn vạ hả

      • tỷ bắn lúc ấy mụi vẫn còn đang hàn huyên với Chu công a, chưa có xem được…. bắt đền tỷ đấy, đưa quà đây… *chìa tay*

      • ặc ặc, tỷ làm thế là tỷ phá nhà Vi và Bi nha, mụi hok có liên quan nha ^^~, lát nữa 2 tỷ ý ra “xử” tỷ nhé… hắc hắc, đây là chiêu “mượn dao giết người” ạ…

  3. Hoàn rồi hả nàng… *ta cũng chấm nước mắt*

    Thanks Bi với e Xuxu đã edit bộ rất hay này *hic*

    Mặc dù ta chưa đọc,chờ ebook của nàng *chớp chớp mắt*

  4. Ơ! Kết thúc hơi hụt 1 tí. Đáng lẽ phải rõ ràng tình yêu của 2 anh chị chứ. Mất hứng quá mất hứng quá >”< . Chúc mừng bạn Bi & Xu đã hòan bộ này. Thanks 2 nàng nhìu nha *cùng mọi người ôm hôn tới tấp*

  5. Chờ mãi không thấy cảnh nóng. Đó là điểm tiếc nuối nhất khi xem bộ này. Hây ya! Có phải là ta quá biến thái hay không nhỉ?

  6. Bùm, bùm * bắn pháo* Hoàn hoàn rùi a. Chẹp thank Bi và Xu. Ai nớp vờ yu chiu chíu * ôm ôm* * hôn hôn* * sờ sờ* hehe =))

  7. Hô hô!!! Chuc mừng Ss bi*tung Ho* *ôm hôn* vậy là Ss đã hoàn 2 Bộ r… Cám ơn Ss a~ ủng hộ những Bộ tiếp theo của ss^^

  8. Em cảm ơn nha. Trong khi các nhà liên tục làm pic thậm chí set pass thì nhà các ss lại vẫn giữ nguyên, ko những vậy hoàn toàn thoải mái trg việc post truyện ra ngoài blog khi được xin phép. Cảm ơn các ss rất nhiếu, nhờ có ss mà cái máy điện thoại cùi bắp của e nó có tác dụng đọc đk truyện. Vì nó ko đọc được pic, pass cũng ko làm gì đk

  9. Thakss! Day la lan dau tien minh de lai com.hix, minh thich doc truyen lam nhung chi doc tren mang dt nen ko de lai com duoc, hj cam on vi ban da cho tui minh nhung phut giay that sang khoai.
    1 lan nua cam on that nhiu!!!(ôm hôn x!)

  10. thanks nàng nha. đã vất vả rùi😀
    cố gắng hoàn cả bộ cấp lại, ok nha. ta rất mong đợi đấy. iu nàng.:))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s