♥♥Bạn học, chào em! [Chương 2]♥♥

♥Edit: Viochan♥

Vì sợ nên Dụ Vi Hề không dám thành thật tự thú mà chọn cách chôn chuyện này vào trong lòng.

Mỗi lần nhìn thấy chỗ ngồi trống đằng sau, Dụ Vi Hề luôn cảm thấy rất xấu hổ, âm thầm cầu khẩn cho Mộ Tử Khâm nhanh khỏi hẳn. Nhưng vừa nghĩ sau khi cậu ta khỏi hẳn sẽ quay về trường học điều tra thủ phạm thì Dụ Vi Hề lại đê tiện cầu khẩn ông trời hãy để cậu ta phục hồi chậm chậm thôi.

Thế là, trong lúc cô còn chưa quyết định được thì một tuần lễ đã trôi qua.

Tiết đầu tiên của sáng hôm nay là thể dục, sau tiếng chuông vào học, tất cả mọi người xuống sân tập hợp. Dụ Vi Hề đang đi trên cầu thang thì phát hiện quên chưa để điện thoại di động ở lại lớp. Nếu như bị ông thầy thể dục hắc ám kia phát hiện cô mang điện thoại di động đi học thì nhất định cô sẽ bị phạt chạy năm vòng quanh sân. Để tránh chuyện xui xẻo này, Dụ Vi Hề nhanh chóng chạy về phòng học cất điện thoại di động.

Nhưng khi đẩy cửa lớp học ra, Dụ Vi Hề giật mình tại chỗ – phòng học đáng lẽ không còn ai lại có một nam sinh đang ngồi bên trong.

Đôi mắt trong veo đen láy, lông mày rậm đẹp lạ thường, cái mũi cao thẳng tuấn tú, đôi môi hơi mỏng mềm mại như nước. Những tia nắng của sáng sớm luồn vào qua cửa sổ, bao phủ toàn thân cậu ta bằng một luồng sáng vàng lung linh tựa như một bức tranh đẹp nhất thế gian.

Đang thưởng thức sắc đẹp, Dụ Vi Hề vô tình thoáng nhìn thấy tay trái cậu ta đang quấn vải băng, trong lòng ngay lập tức lạnh toát.

Băng bó… Gãy xương… Mộ Tử Khâm!

Người đó là Mộ Tử Khâm!

Nhận ra điều kinh khủng này, Dụ Vi Hề có tật giật mình lập tức cúi đầu, đang chuẩn bị xoay người đi ra ngoài lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo hỏi: “Cậu là ai?”.

Dụ Vi Hề tự nhủ trong lòng, phải bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh, nghìn vạn lần phải bình tĩnh. Cô hít sâu một hơi, nói: “Tớ… Tớ là học sinh mới chuyển đến tuần trước”.

Mộ Tử Khâm gật đầu, “Thảo nào chưa từng nhìn thấy cậu”.

“À”, Dụ Vi Hề gắng gượng nhếch miệng, dùng hết sức lực duy trì giọng nói bình tĩnh, “Tiết thể dục bị muộn rồi, tớ đi trước đây”.

Nói xong, Dụ Vi Hề xoay người, phóng như bay ra ngoài cửa.

Trời ạ, còn ở cùng một chỗ với Mộ Tử Khâm nữa thì cô nhất định sẽ bị cảm giác tội lỗi sâu sắc làm tắc thở mất.

Ngay lúc cô xoay người, Mộ Tử Khâm từ từ, từ từ nheo mắt lại.

Anh nghĩ, bóng lưng lúc chạy của cô gái này nhìn cực kì quen mắt, giống – quả bí đao lùn đã đâm phải mình rồi lại sải hai cái chân ngắn nhanh như bay trốn khỏi hiện trường!

Trong nháy mắt, khi Dụ Vi Hề đang đi đến cửa phòng, cô bỗng cảm thấy phía sau áo bị níu chặt rồi tiếp đó bị một lực mạnh túm trở về phòng học. Sau một trận trời đất quay cuồng, cô thấy mình bị ép lên vách tường, còn Mộ Tử Khâm đang đứng ngay trước mặt cô, một đôi mắt đen như hắc ngọc thạch đang mạnh mẽ khống chế cô.

Dụ Vi Hề hoảng hồn, không chịu nổi sự dày vò trong lòng, hét lớn: “Xin lỗi, không phải tớ cố ý đâu, hãy tha thứ cho tớ!”.

Nghe vậy, mắt Mộ Tử Khâm trầm xuống, “Hoá ra cậu đã sớm biết mình là người đâm vào tôi”.

Cả người Dụ Vi Hề cứng ngắc, lông tơ dựng đứng hết cả lên.

Mộ Tử Khâm tiếp tục nói: “Nếu không phải tôi nhận ra thì cậu vẫn còn tiếp tục giả vờ không có chuyện gì xảy ra, đúng không?”.

Dụ Vi Hề nhắm chặt mắt lại. Tiêu đời, lần này chết chắc rồi!

Mộ Tử Khâm nâng cằm cô lên, hỏi từng câu từng chữ một: “Cậu nói xem, tôi nên dạy dỗ cậu thế nào đây hả… bí đao lùn?”.

“Xin lỗi, tớ thực sự không cố ý đâm vào cậu”. Dụ Vi Hề vội vã cầu xin, “Để bồi thường, tớ có thể đồng ý làm bất cứ chuyện gì”.

Mộ Tử Khâm nhíu mày, “Bánh bao thịt, cậu nói thật đấy chứ?”.

Vì mạng sống, Dụ Vi Hề gật đầu như giã tỏi, “Là thật mà! Tớ thề!”.

Mộ Tử Khâm chậm rãi tiến tới gần cô, khóe miệng nở một nụ cười đẹp đến tàn nhẫn, “Đây là cậu nói đấy nhé”.

Thấy tình hình này, tim Dụ Vi Hề thình thịch một tiếng rồi ngừng đập luôn.

Cô biết, cuộc sống trung học tốt đẹp của mình từ hôm nay trở đi đã chấm hết.

Dự cảm của Dụ Vi Hề quả rất chính xác. Để bù lại lỗi lầm của mình, trên cơ bản cô đã trở thành nô tỳ của Mộ Tử Khâm.

Tiết học nào cô cũng phải nắn nót chép một bản bài học cho cậu ta.

Mỗi lần giữa giờ, cô lại phải vội vàng chạy đi mua nước ngọt có ga cho cậu ta.

Mỗi ngày tan học, cô đều phải quét lớp thay cậu ta.

Nói chung, Dụ Vi Hề bây giờ, mỗi ngày đều phải săn đón những hoạt động của Mộ Tử Khâm.

Đối với những chuyện này, Dụ Vi Hề nghĩ chỉ cần nỗ lực thêm một chút là có thể chịu đựng được. Dù sao mình cũng làm gãy khớp xương của người ta, xấu xa cầu khấn cho tay cậu ta hồi phục chậm, lại còn chết cũng không chịu thừa nhận, giấu giếm đến cùng, đúng là hơi quá đáng.

Thế nhưng, có một vấn đề cô không thể chịu đựng được, đó chính là việc Mộ Tử Khâm mỗi ngày lại thay đổi biệt danh cho mình.

Cái gì mà bí đao lùn, bánh bao thịt, chân voi đủ các loại, từng tấc từng tấc tùng xẻo lòng tự trọng của cô.

Đang trong lúc ai thán cho số phận của bản thân, Mộ Tử Khâm lại cầm bút chọc chọc cô từ đằng sau, dùng ngữ khí không cho phép phản kháng để ra lệnh: “Cô béo, mau ôm đống sách bài tập số học đến văn phòng cho tôi”.

Dụ Vi Hề bất đắc dĩ nói thầm: “Đã nói biết bao nhiêu lần rồi, tớ không béo, chỉ là mặt hơi tròn tí thôi”.

“Đừng nói nhiều, mau đi đi”. Mộ Tử Khâm giục.

Dụ Vi Hề nhìn một đống sách bài tập cao ngất trên bục giảng, tiu nghỉu hỏi: “Cậu có phải là cán sự số học đâu, sao phải phụ trách ôm sách bài tập?”.

“Tôi không phải, nhưng Luật Quần phải”. Mộ Tử Khâm cắm đầu xem tạp chí, không thèm ngẩng lên, nói: “Cậu ta có việc đi ra ngoài, cậu dù sao cũng nhàn rỗi, giúp cậu ta đi”.

“Thế chẳng lẽ tớ ngoài việc hầu hạ cậu còn phải hầu hạ bạn tốt của cậu nữa à?”. Dụ Vi Hề bắt đầu có dấu hiệu phản kháng.

“Răng rắc”. Mộ Tử Khâm khẽ nói: “Còn nhớ rõ tiếng này không?… Răng rắc, răng rắc, răng rắc”.

Dụ Vi Hề sao có thể không nhớ rõ tiếng xương bị bẻ gãy này chứ, gần đây nó thường xuyên xuất hiện trong ác mộng của cô.

“Đừng có làm tăng thêm cảm giác tội lỗi của tớ nữa”. Dụ Vi Hề uể oải gục đầu xuống, chịu thua: “Tớ đi là được chứ gì”.

Nói xong, cô cam chịu đi lên trên bục giảng, vất vả ôm lấy chồng sách bài tập còn suýt cao hơn cả mình.

“Tớ về rồi đây”. Ngô Luật Quần đặt nước có ga vừa mua lên bàn, mới ngồi xuống đã lập tức nhớ ra: “Đúng rồi, còn phải ôm vở nữa”.

Mộ Tử Khâm kéo cậu ta, nói: “Yên tâm, tớ đã phái người làm giúp cậu rồi”.

“Ai cơ?”. Ngô Luật Quần hỏi.

“Đương nhiên là con bé kia rồi”. Mộ Tử Khâm giơ một ngón tay chỉ về phía cửa.

Lúc này, Dụ Vi Hề đang ôm đống sách bài tập cao như núi, lảo đảo tiến về phía trước, nhìn qua cứ như đang biểu diễn xiếc. Vì bị cản trở tầm nhìn nên cô lại tông thẳng vào khung cửa, đau đến chảy nước mắt.

“Đáng yêu quá”. Ngô Luật Quần cười vang.

Mộ Tử Khâm rút ánh mắt lại, chậm rãi nói: “Chờ đến khi tay cậu bị cô ta bẻ gãy thì chắc sẽ không nói thế được nữa đâu”.

“Đừng nhỏ mọn như vậy”. Ngô Luật Quần khuyên nhủ: “Người ta đã xin lỗi rồi, lại còn mỗi ngày lẽo đẽo theo cậu làm thay cậu đủ thứ việc, coi như là chuộc tội rồi mà”.

Mộ Tử Khâm hừ lạnh một tiếng, “Nếu không phải tớ nhận ra thì cô ta định sẽ vĩnh viễn giấu giếm hành vi phạm tội, nghĩ đến đấy tớ lại muốn nấu cô ta lên để ăn luôn cho hả dạ”.

“Vậy cậu định sẽ hành hạ cậu ấy bao lâu?”. Ngô Luật Quần hỏi.

Không đợi Mộ Tử Khâm trả lời, giọng của Lâm Nhan Ngạn đã vang lên bên tai bọn họ: “Các cậu hơi quá đáng rồi, sao lại thông đồng bắt nạt Vi Hề, để một nữ sinh ôm chồng vở nặng như vậy hả?”.

Nói xong, Lâm Nhan Ngạn nhanh nhẹn đi lên giúp đỡ Vi Hề.

Ngô Luật Quần cũng theo sát phía sau, có điều lại nói: “Nhan Ngạn, để tớ giúp cậu”.

Nhìn Dụ Vi Hề ngoài cửa lớp, đôi mắt sáng như sao của Mộ Tử Khâm thoáng loé lên. Anh thì thào trả lời câu hỏi vừa rồi của Ngô Luật Quần: “Đương nhiên là càng lâu càng tốt”.

Sau hai tháng ác mộng, Dụ Vi Hề mong trăng mong sao, rốt cục cũng mong được đến ngày cổ tay Mộ Tử Khâm khỏi hẳn.

Sau này không bao giờ phải nghe cậu ta sai khiến nữa! Dụ Vi Hề hưng phấn tới cực điểm, còn mang bánh ga-tô tự nướng ở nhà đến chia cho tất cả các bạn trong lớp cùng thưởng thức.

Cô đang chìm đắm trong niềm vui sướng lấy lại được tự do thì giọng nói lạnh như băng của Mộ Tử Khâm cất lên: “Cậu đang chúc mừng cái gì à?”.

Dụ Vi Hề cười cười nịnh nọt: “Ừ, bọn tớ đang chúc mừng cổ tay cậu khỏi hẳn”.

Lâm Nhan Ngạn bổ sung: “Đồng thời cũng chúc mừng cậu ấy sau này không phải chịu sự hành hạ, nghe lời cậu sai khiến nữa”.

Mộ Tử Khâm nheo mắt, độ cong trên khóe miệng ẩn chứa nguy hiểm: “Tôi có đồng ý như thế à?”.

Tim Dụ Vi Hề treo ngược: “Nhưng tay cậu khỏi rồi, đâu cần tớ làm giúp cậu mọi việc nữa”.

“Cậu thực sự không cần làm việc giúp tôi, nhưng”, Ánh mắt Mộ Tử Khâm sáng lên một cách gian ác, “Từ hôm nay trở đi, cậu phải giúp việc cho đội bóng rổ”.

“Là sao?”. Lâm Nhan Ngạn không hiểu.

Ngô Luật Quần giải thích giúp cô: “Tử Khâm quyết định để Vi Hề làm trợ lí đội bóng rổ của bọn tớ”.

“Nhưng tớ thực sự không có hứng thú với hoạt động ngoài giờ!”. Dụ Vi Hề từ chối khéo.

“Biết gì không?”. Mộ Tử Khâm nhìn cô, chậm rãi nói: “Vì lực va chạm mạnh của cậu mà làm hại tôi không thể tham gia thi đấu, trực tiếp dẫn tới thất bại trước Kiến Trung. Kết quả, bây giờ cứ nhìn thấy bọn họ là thành viên đội bóng rổ bọn tôi lại phải đi đường vòng… Cậu thử nói xem, có đúng là nên dùng hành động thực tế thể hiện chút áy náy với toàn bộ đội bóng rổ không?”.

Mộ Tử Khâm nói, lại thành công khơi lên cảm giác tội lỗi mạnh mẽ của Dụ Vi Hề. Cô suy nghĩ một chút, nghĩ rằng làm trợ lí đội bóng rổ chí ít cũng dễ hơn làm chân chạy việc cho Mộ Tử Khâm nên đồng ý.

Lâm Nhan Ngạn kéo Ngô Luật Quần sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Mộ Tử Khâm rốt cục lại có âm mưu gì thế?”.

Ngô Luật Quần khẽ đáp: “Lần này thua trận đấu, tâm trạng mọi người không tốt, thế nên có người chĩa luôn mũi tên vào Vi Hề nói cậu ấy là kẻ đã hại Tử Khâm không thể tham gia trận đấu. Tớ đoán Tử Khâm đang muốn cho Vi Hề tự chui đầu vào lưới, để lửa giận của cả đội bóng rổ đốt cháy cậu ấy luôn”.

Lâm Nhan Ngạn thở dài: “Chọc phải cậu ấy, Vi Hề thật đúng là không may”.

Lúc này, người đang chuẩn bị đảm nhiệm vai trò trợ lý Dụ Vi Hề cảm thấy mũi ngứa ngứa, bỗng hắt xì một cái. Cô xoa xoa mũi, lẩm bẩm nói: “Kỳ quái, ai đang nói mình ấy nhỉ?”.

Phán đoán của Ngô Luật Quần hoàn toàn chính xác. Mộ Tử Khâm đúng là muốn để cả đội bóng rổ phối hợp với mình cùng chỉnh Dụ Vi Hề.

Nhưng điều cậu ta không ngờ tới chính là, Dụ Vi Hề này không ngờ chưa đến hai, ba ngày đã đối phó được hết với cả đám đội viên phẫn nộ kia.

Biết đầu sỏ gây chuyện sắp tới, các đội viên đều đã chuẩn bị mấy câu lạnh nhạt cộng thêm mấy trò đùa dai. Nhưng lần đầu gặp Dụ Vi Hề, thấy cô sợ hãi cười lấy lòng bọn họ, các đội viên không thể tức giận nổi. Sau đó, cô lại đưa bánh ga-tô đã làm sẵn ở nhà ra chuộc tội. Mấy tên này thấy có ăn là tất cả đều tươi cười như hoa, thân thiện xúm lại xung quanh cô.

Tiếp đó, mỗi ngày Dụ Vi Hề đều làm những món điểm tâm khác nhau tới mời khách, cái đám đứng núi này trông núi nọ kia cứ thế mà bị mua chuộc. Cả ngày xúm quanh cô, khen cô tay nghề tốt, khen cô dễ thương, khen cô là trợ lí tốt nhất của đội bóng rổ từ trước tới nay. Cứ tiếp tục được khen như vậy, Dụ Vi Hề sẽ bị tung hê thành con heo nhỏ bay trên trời mất.

Mộ Tử Khâm cảm thấy khó chịu với tình huống mà mình không khống chế được nên thường thường tự ra tay chỉnh Dụ Vi Hề.

Ví dụ như buổi trưa hôm nay, mặt trời gay gắt như muốn hoà tan tất cả mọi vật, không khí cũng bức bối như dính giấy lên mũi người ta. Những người đi trên đường, da toàn thân đều như sắp bị đốt cháy hết.

Ngay trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, Mộ Tử Khâm và Ngô Luật Quần đang chơi bóng rổ trong sân bóng có điều hoà nhiệt độ. Mà Dụ Vi Hề lại bị ép chạy đi mua đồ uống cho bọn họ dưới ánh mặt trời gay gắt.

“Lâu như vậy rồi còn chưa về, liệu có phải bị say nắng rồi không?”. Ngô Luật Quần nhíu mày, “Tử Khâm, lần này cậu quá đáng rồi đấy”.

“Thế à? Con heo nhỏ đó người khoẻ như trâu ấy, không sao đâu”. Mộ Tử Khâm nhắm vào khung giỏ, ngón tay khẽ cử động, một đường bóng tuyệt đẹp hoàn thành.

“Tớ nghĩ Vi Hề không tệ, dễ thương, tính cách cũng tốt, bánh ga-tô cậu ấy làm càng là đệ nhất”. Ngô Luật Quần khuyên nhủ: “Cậu đừng làm khó cậu ấy nữa”.

“Thế nào, cậu định bỏ qua Lâm Nhan Ngạn mà quay sang theo đuổi Dụ Vi Hề à?”. Mộ Tử Khâm nhàn nhạt liếc xéo bạn tốt.

Ngô Luật Quần mỉm cười, “Yên tâm, tớ sẽ không từ bỏ Nhan Ngạn đâu”.

“Đúng là không hiểu sao cậu lại thích cái người cuồng kết hôn kia nữa?”. Mộ Tử Khâm nảy người lên, lại là một pha bóng đẹp mắt rơi vào giỏ.

“Tớ tự biết là được”. Ngô Luật Quần cười cười, nói: “Tớ bảo này Tử Khâm, cậu cũng nên có bạn gái đi. Hoa hậu giảng đường của chúng ta Nghiêm Tiểu Tiểu chẳng phải vẫn rất ưu ái cậu ư, cả ngày đều tặng quà, cứ thử gặp gỡ xem thế nào”.

“Không có hứng thú”. Mộ Tử Khâm nhàn nhạt đáp.

“Hoá ra cậu không thích kiểu xinh đẹp, vậy thử kiểu dễ thương hiền lành đi, như Dụ Vi Hề chẳng hạn”. Ngô Luật Quần chớp mắt với Tử Khâm.

“Bánh bao thịt kia á?”. Mộ Tử Khâm bật cười: “Tớ còn chưa đói đến mức đấy đâu”.

Vừa dứt lời, Ngô Luật Quần vội vàng nháy mắt mấy cái với anh. Mộ Tử Khâm quay lại nhìn, phát hiện Dụ Vi Hề đã trở lại sân bóng rổ không biết từ bao giờ.

“À, đã mua đồ về rồi đây”. Dụ Vi Hề cúi đầu đưa túi đồ uống cho Mộ Tử Khâm, giọng nói buồn bã.

Lúc nãy cô vừa phải lang thang dưới ánh nắng chói chang, đã bị phơi nắng đến choáng váng, lồng ngực cảm thấy khó chịu, cực kì khó chịu. Kết quả trở lại sân bóng rổ còn nghe thấy Mộ Tử Khâm ghét bỏ cô là bánh bao thịt, không chịu qua lại với cô.

Đương nhiên Dụ Vi Hề không phải thất vọng, chỉ là nghe xong những lời này tất nhiên sẽ không thoải mái. Kể ra thì cũng đang phục vụ bọn họ mà, cậu ta không thể nói mấy lời dễ nghe được sao?

Mộ Tử Khâm lấy một lon đồ uống từ trong túi ra, bật nắp, uống một ngụm, gật đầu, hời hợt nói: “Cũng được đấy, lần sau tiếp tục đi”.

Còn có lần sau? Dụ Vi Hề ngẩng đầu nhìn trời xanh, khóc không ra nước mắt.

“Vi Hề, mặt cậu sao đỏ bừng lên thế?”. Ngô Luật Quần lo lắng hỏi thăm: “Không phải là bị say nắng rồi chứ?”.

“Đúng đấy”. Mộ Tử Khâm vừa uống đồ uống vừa nói: “Biết gì không? Bây giờ mặt cậu không giống bánh bao, mà giống đào mừng thọ”.

Dụ Vi Hề mệt mỏi liếc mắt dò xét cậu ta, nhắc lại: “Mặt tớ không phải bánh bao”.

Mộ Tử Khâm bỗng nhiên vươn tay ra, bóp chặt mặt cô, nói: “Sao cậu cứ phải chối, mặt đúng là giống bánh bao như đúc mà”.

Ngón tay Mộ Tử Khâm vừa tiếp xúc với đồ uống nên dính chút nước lạnh, chạm vào mặt Dụ Vi Hề trái lại còn làm tăng nhiệt độ trong cơ thể cô, đó là một loại cảm giác khác thường.

Dụ Vi Hề vô ý thức lui về phía sau một bước, hơi quay đầu đi, nói: “Không có gì nữa thì tớ đi trước đây”.

Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài cửa.

Không biết vì sao, Dụ Vi Hề cảm giác bước chân của mình bỗng nhiên nhẹ bẫng như giẫm lên mây, cả người dường như cũng không còn chút sức lực. Một trận trời đất quay cuồng níu cô lại, sau đó trước mắt cô tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức…

~*~  hết chương 2  ~*~

19 chapters to go ^^

p/s nhớ: bây giờ Vi đi học lại rồi, ngày nào cũng 12 tiếng😦 ko thể post đều 1 ngày 1 chương như trước. Chậc, cố đợi 2 tuần nữa học xong làm nhanh vậy *sigh~ing*

27 thoughts on “♥♥Bạn học, chào em! [Chương 2]♥♥

  1. thuong vj he wa bj tu ham an hjep may ma con co 2 nguoj ban hjeu va thong cam cho vj he neu ko vj he se ko song yen on o truong roy

  2. Thương chị quá đi T^T chị té xỉu rồi,do cảm nắng đây mà.Anh MTK hành hạ chị suốt,ác thấy ớn lun.Thanks

  3. Bạn Gà đau lòng quá 2 nàng à *chùi chùi nước mắt* rớt đại học chắc rồi *khóc ròng*

  4. Pingback: Bạn Học, Chào Em! | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s