Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 9.2]

Chương 9.2

Edit: Xuxu

Beta: Bi

“Ông trời ơi! Anh thật sự là đàn ông… là đàn ông…” Cô thì thào, lần này quả thực cô bị đả kích không nhỏ. Vậy là mỗi ngày cô đều ngủ chung với đàn ông ư?

“Đừng làm như tận thế đến nơi rồi chứ!”

“Anh có mục đích gì?”

Đinh Vũ bị cô cấu áo nên lộ ra bờ ngực săn chắc. Cô còn tưởng khi mình mắng hắn, hắn sẽ tiếp tục gây rối, nên đã thủ thế chuẩn bị thoát ra ngoài nếu hắn có thêm bất cứ hành động gì.

“Bắt người.” Hắn quăng ra câu trả lời, hoàn toàn không thèm để ý đến câu uy hiếp của cô, đi đến trước tủ quần áo.

Đường Tâm Nhu đi theo phía sau hắn nhưng vẫn duy trì khoảng cách như cũ, cô tức giận phản bác: “Anh chính là…”

“Nếu anh là em thì sớm đã bị ăn rồi!” Hắn quay đầu, ánh mắt long lanh nhìn chằm chằm cô làm hai gò má của cô đỏ bừng lên.

“Anh cút đi!”

Hắn lắc đầu, nhắc nhở cô: “Đừng quên tiền thuê nhà là anh trả, hơn nữa em còn nợ tiền anh.” Hắn cầm lấy một cái khăn bông, vắt lên vai, cầm theo ít đồ rửa mặt đi về phía phòng tắm.

“Tôi trả lại tiền cho anh! Anh cầm tiền rồi cút đi!”

“Không thể được.”

“Vì sao?”

Vừa bước về phía phòng tắm hắn vừa cười tà ác với cô, “Vì anh còn muốn ở đây.” Mở vòi nước, hắn thoa xà bông lên mặt, bắt đầu tẩy trang hoàn toàn. Hắn không sợ cô thừa dịp này công kích hắn vì hắn biết cô nhất định sẽ không làm vậy.

Tâm Nhu tức muốn chết, giờ là thời cơ tốt nhất để tấn công hắn nhưng cô chậm chạp không hạ quyết tâm được. Đối phương hoàn toàn không sợ cô đánh lén, không lo lắng hay buồn bực, hắn thoạt nhìn chẳng hề giống người cô gặp hàng ngày chút nào.

Nếu hắn thực sự có ý đồ quấy rối thì không thể cùng cô chung giường lâu như vậy mà chưa từng làm tổn hại cô.

Không đúng, không đúng! Hắn lợi dụng thân phận con gái cố ý ngủ chung giường cùng cô, tìm cơ hội ôm cô, thậm chí thân thể đều bị hắn nhìn hết, vừa rồi lại còn hôn cô, đây không phải cợt nhả thì là gì? Cho nên hắn vẫn là…

Tuy nhiên bọn họ chung giường lâu như vậy, theo lý thì hắn có cơ hội chiếm giữ cô nhưng lại không ra tay, đúng là không thể hiểu nổi!

Trời ơi! Cô cảm thấy đầu mình sắp nổ tung ra rồi, suy nghĩ hỗn loạn không ngừng, cầm một cái ghế lên không biết có nên đi đến đập bể đầu hắn không nữa.

“Hà… Thật thoải mái.” Đinh Vũ từ phòng tắm đi ra, dùng khăn mặt lau tóc, khuôn mặt và nửa người trên.

Sau khi tẩy bỏ lớp da làm từ nhựa cao su, hắn đã khôi phục lại bộ dáng đàn ông vốn có.

Gương mặt tuấn tú lộ ra, tóc đen rối tung hỗn độn, cằm còn lấm chấm ria mép mới mọc trông vô cùng phong độ.

Tâm Nhu ngẩn người nhìn, không thể tưởng tượng được hắn từ phụ nữ biến thành đàn ông mà trông vẫn đẹp như cũ, khuôn mặt khôi ngô khiến người ta phải thất thần .

Đinh Vũ để mặc cho cô nhìn mình chằm chằm, hắn thích bộ dáng si ngốc này của cô, có thể mê hoặc cô thì thật tốt.

“Nếu ngắm chưa đủ thì anh rất vui lòng làm cho em nhìn đủ.”

Tâm Nhu đột nhiên hoàn hồn, lúc này mới phát hiện mình đang nhìn chằm chằm vào người ta. Thật xấu hổ!

“Anh nói hươu nói vượn gì vậy, ai thích anh chứ? Anh chẳng qua chỉ là một kẻ thích đóng giả làm phụ nữ mà thôi!”

Hắn trợn trừng đôi mắt sắc bén làm cô sợ tới mức tim vọt ra ngoài. Nói thật, khôi phục bộ dáng đàn ông, khi hắn tức giận càng thêm đáng sợ, nếu đánh nhau thì chưa chắc đã bại nhưng luận về khí phách thì cô kém hơn.

“Anh muốn làm gì?” Cô nắm chặt tay vào thành ghế dựa, phát ra khí thế: Có giỏi thì qua đây, xem ai sợ ai!

Đinh Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, vẫn chưa có hành động gì. Ở chung mấy ngày, tính cách nóng nảy của hắn đã giảm đi không ít, nếu so sánh với tính tình nóng nảy của hắn trước đây thì đối phương chắc chắn không có cơ hội nói chuyện cùng hắn.

Bởi đối phương là cô nên hắn đặc biệt khai ân.

Đinh Vũ đem sự chú ý chuyển sang tủ lạnh, mở một lon bia uống, cảm giác mát lạnh lan vào trong miệng khiến tâm trạng hắn tốt hơn một chút, ánh mắt sắc bén mới quay về trên mặt.

“Anh giả nữ là vì muốn dụ Mai Côi Chi Lang chứ không phải để đùa giỡn em. Lần trong ngõ nhỏ đó nếu không phải em dùng gậy đánh ngất Mai Côi Chi Lang, phá hoại kế hoạch của anh thì anh đã sớm tóm gọn toàn bộ bọn chúng, cũng không để cho hai gã Mai Côi Chi Lang còn lại tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.” Nói xong lại uống một ngụm bia to.

Đường Tâm Nhu nghi hoặc hỏi: “Dụ Mai Côi Chi Lang? Anh là cảnh sát?”

“Không phải.”

Câu trả lời của hắn làm cô mơ hồ, không phải cảnh sát, chẳng lẽ cũng giống cô là người giàu lòng chính nghĩa, yêu Tổ quốc sao?

“Không phải chỉ có cảnh sát mới muốn bắt chúng.” Hắn vo tròn lon bia rỗng, tiện tay quăng vào sọt rác trong góc tường.

Tâm Nhu thầm đổ mồ hôi lạnh. Chỉ cần động tác đơn giản này cũng thấy thân thủ đối phương không hề kém, muốn vo lon bia thành một cục sắt rúm ró thì cần sức mạnh rất lớn, cô lập tức liên tưởng đến chiếc chén thủy tinh vừa nãy liền bừng tỉnh hiểu ra, lại khiếp sợ lần nữa. Cô dường như nhớ ra một số chuyện rất quan trọng nhưng không cách nào gắn lại thành một suy nghĩ hoàn chỉnh.

“Anh muốn bắt Mai Côi Chi Lang thì cứ bắt, vì sao lại tới tìm tôi?”

Đinh Vũ cười lạnh một tiếng làm cô sởn gai ốc, cả người nổi da gà. Quái, sao cô lại có một cảm giác như chột dạ?

“Vì sao ư?” Đinh Vũ từng bước tới gần cô, “Có lẽ anh nên nhắc em nếu không phải do em cản trở thì anh sớm đã bắt được Mai Côi Chi Lang.”

“Ai mà biết được chứ? Trên mặt anh đâu có viết chữ ‘Đang bắt người xin đừng quấy rầy’, hơn nữa ai mà đoán được anh đóng giả làm nữ! Anh đừng qua đây!” Cô cảnh cáo đồng thời không ngừng lùi ra sau duy trì khoảng cách với hắn.

“Ngoài lần đó ra còn có hôm kia em lấy gậy đánh anh, giẫm lên người anh ngay lúc anh cùng hai gã Mai Côi Chi Lang đang giao đấu! Lần thứ hai em lại phá hỏng chuyện tốt của anh.”

Cô ngây người: “Hả? Người kia là anh?”

“Không thể sao? Có muốn nhìn vết sưng trên đầu cùng dấu chân trên lưng của anh không?” Nụ cười trên mặt hắn thâm sâu làm người ta càng nhìn càng sợ hãi.

Đường Tâm Nhu vừa lui ra sau vừa ấp úng đáp:

“Cái này đâu thể trách tôi, nếu có người xông vào nhà của anh, anh sẽ mặc kệ ngồi nhìn chắc? Huống hồ tôi tưởng đó là kẻ trộm, ai biết là anh chứ? Còn nữa, tôi cảnh cáo anh đừng có qua đây!”

Cô bất đắc dĩ cầm ghế tựa đập vào người người hắn, nhưng không dùng toàn bộ sức lực nên bị hắn tay không cướp lại, quẳng sang một bên. Hắn không thèm để ý, nhanh chóng đi tới trước mặt cô, đẩy cô vào góc chết.

Sau khi hắn khôi phục bộ dáng đàn ông thì đây là lần đầu tiên hai người tới gần như thế.

 Cô bị hắn vây chặt trong góc tường nhỏ, ngực gần như dán trên thân thể nhanh nhẹn dũng mãnh của hắn. Hơi thở ấm nóng của Đinh Vũ vây quanh mặt cô làm tim cô đập nhanh hơn, hô hấp trở nên dồn dập.

Đinh Vũ cẩn thận quan sát cô, rõ ràng không biết phải làm sao. Hắn cố gắng duy trì dáng vẻ bĩnh tĩnh nhưng ánh mắt lại vô cùng bối rối. Khoảng cách hai người ám muội như vậy lại thêm dáng vẻ e lệ của cô khiến hắn khó có thể kháng cự.

Hắn vươn tay lướt nhẹ qua hai má cô, động tác như lông chim xẹt qua, hết sức nhẹ nhàng, dịu dàng. Hắn khàn khàn nói:

“Cô bé, em bị Mai Côi Chi Lang tìm tới có biết không hả? Nếu không có anh thì em sớm đã bị bọn chúng ức hiếp rồi.”

“Chuyện này cũng có khác chuyện anh bắt nạt em là mấy đâu?” Cô muốn nói bằng ngữ khí lạnh lùng uy nghiêm nhưng sau khi thanh âm phát ra lại trở nên mềm mại vô lực, nghe như đang muốn làm nũng với hắn.

Đinh Vũ cười vô cùng dịu dàng, khàn khàn đáp, ” Không giống, anh bắt nạt em vì anh thích em.” Đối thoại chấm dứt khi môi hắn bao phủ lấy môi cô, hơn nữa đây không phải nụ hôn cướp đoạt mà là cưng chiều.

Hắn muốn có cô khi người đàn ông trong mơ của cô xuất hiện, lòng hắn bắt đầu nảy sinh ý muốn chiếm giữ cô, hắn rất hợp ý con mồi này, tuyệt đối không để kẻ khác từng bước cướp lấy cô.

Nụ hôn nhu tình này cùng hình tượng bá đạo của hắn thực không hợp làm cô hoang mang nhưng lại càng bị hắn thu hút.

Phương pháp hôn của hắn rất cao siêu, khéo léo mở môi cô ra, đầu lưỡi trơn bóng nhân cơ hội mà tiến vào, sau đó cả cô và hắn người hừng hực như lửa.

Phương thức yêu của hắn rất tàn khốc làm cô không thể kháng cự, ai có thể ngờ được một người đàn ông vì muốn tiếp cận mình mà đóng giả thành nữ chứ. Tuy rằng hắn lừa cô nhưng cũng chính hắn đã bảo vệ cô làm cô rất cảm động. Cô không cự tuyệt hắn, hắn càng được đằng chân lân đằng đầu.

Cô biết như vậy thật điên khùng nhưng vẫn không tài nào đè nén được nội tâm đang kích động. Nói không chừng, từ lúc ánh mắt giao nhau cô đã bắt đầu yêu mến người này.

Trong lúc hai môi đang triền miên dần tạm nghỉ, giọng nói của cô vẫn còn lưu lại cảm xúc mạnh mẽ vừa rồi, thở dốc, khàn khàn hỏi:

“Rốt cuộc anh là ai?” Cô muốn biết, cô nhất định phải biết!

Con ngươi sắc bén nóng bỏng nhìn cô thật lâu, cho đáp án.

“Thợ săn.”

19 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 9.2]

  1. cố gắng giật tem nhà nàng, nhưng lại bị hụt rồi, quyết tâm đợi sáng mai vậy
    cám ownnnagf nhé

    • hừm, ta phải gọi hội mới được… cả Đường Môn ở đây nè, súng cũng hok dám bắn bọn ta nàng ạ, hắc hắc, súng của nàng 100% là mua cử Đường Môn chúng ta phải không…. ^o^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s