Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 9.1]

Chương 9.1

Edit: Xuxu

Beta: Bi

Đường Tâm Nhu hốt hoảng! Cô không rõ chén thủy tinh tại sao lại bị vỡ nát? Tiếng thủy tinh vỡ làm cô kinh ngạc quay người lại, nhìn ngay thấy tay Đinh Vũ đầy mảnh thủy tinh và máu.

“Cô bị thương rồi!” Cô kêu nhỏ, lập tức giật lấy tay hắn, vội vã rửa sạch mảnh thủy tinh còn vương lại, sau đó lấy hòm thuốc khử trùng.

“Tại sao lại thế? Đau không? Chờ một chút, tôi lập tức bôi thuốc cho cô.”

“Không cần.” Hắn rút tay lại, lấy lưỡi liếm máu trên tay, hoàn toàn không để vết thương ở trong mắt.

Đường Tâm Nhu lúc này mới để ý thấy Đinh Vũ không giống thường ngày, Đinh Vũ trước đây luôn dịu dàng, hài hước còn Đinh Vũ trước mắt lại vô cùng lạnh lùng giống như một người khác vậy.

Tự nhiên Đường Tâm Nhu cảm thấy bản thân chưa hề quen biết cô.

“Vũ, sao cô lại khỏe vậy?” Cô thật cẩn thận hỏi.

Thấy Đinh Vũ mất hứng, không xong rồi! Cô sợ nhất là Đinh Vũ tức giận, nếu cứ như vậy thì cô không thể an tâm ra khỏi nhà, cả ngày tâm trí đều không yên.

“Vũ…”

“Không liên quan tới cô!”

“Sao lại không liên quan tới tôi, chúng ta chẳng phải là chị em tốt sao? Hay là tôi nói chuyện gì làm cô không vui?”

“Đúng vậy.” Lúc này, hắn trả lời chắc nịch rồi lập tức chỉ trích tội trạng của cô, “Lần trước là ai nói muốn cám ơn tôi làm người mẫu giúp nên hôm nay nấu đồ ăn ngon cho tôi?”

Nghe hắn nhắc, Tâm Nhu rốt cục cũng nhớ ra hình như mình từng nói như vậy, cô thật sự đã quên sạch.

Nhìn chằm chằm Đinh Vũ, hai tay cô tạo thành hình chữ thập, áy náy nói: “Vũ… Thế này đi, lần sau có thời gian tôi sẽ bù cho cô.” Cô nũng nịu nói, hy vọng có thể làm tiêu tan nỗi bực bội trong hắn.

“Nói không giữ lời, tôi không thèm tha thứ cho cô, hôm nay tôi thực sự rất đói bụng. Thôi quên đi.” Hắn phụng phịu đáp, thái độ vô cùng lạnh lùng làm cô hoảng hốt.

“Đừng như vậy mà, phải làm thế nào thì cô mới chịu tha thứ cho tôi? Chỉ cần cô mở miệng thì chuyện gì tôi cũng đồng ý.”

Khuôn mặt lạnh lùng chậm rãi quay lại, nhíu mày:

“Hả? Tôi nói gì cô cũng nghe theo sao?”

“Ví dụ như làm bao cát cho cô đánh hoặc muốn tôi học tiếng chó sủa, trồng cây chuối, cái gì cũng có thể.” Nhìn sắc mặt Đinh Vũ hơi giãn ra giống như không tức giận nữa, lại tỏ vẻ có thể thương lượng làm cô càng nói hăng say: “Hoặc buổi tối tôi sẽ về làm đồ ăn khuya cho cô.” Cô biết Đinh Vũ rất thích đồ ăn cô nấu.

Đáy mắt Đinh Vũ hiện lên vẻ ranh ma, hắn cười bí hiểm, ngoắc ngoắc ngón tay ý bảo cô lại gần.

Tâm Nhu ngoan ngoãn ghé mặt qua, tò mò hỏi: “Cô muốn ăn gì?”

Đôi môi đẹp mê cười kèm theo nụ cười gợi ý món đồ ăn thứ nhất:

“Tôi muốn ăn cô.”

?

Cô nghe xong thấy thật buồn cười. Đinh Vũ muốn ăn cô? Ha ha, chắc chắn là nói giỡn.

“Hơn nữa tôi muốn ăn món tráng miệng trước.”

“Món tráng miệng là cái gì?”

“Môi cô.” Nói xong hắn cúi người xuống, môi phủ lên môi cô, không khách khí mà hưởng thụ.

Đường Tâm Nhu bừng tỉnh, sấm sét nổ đùng đoàng trên đỉnh đầu, não đình chỉ hoạt động, máu ngừng lưu chuyển, ngay cả hô hấp cũng không thông, ngoại trừ miệng vẫn còn dây dưa, còn lại dường như có một ngọn lửa đang cắn nuốt thần trí của cô.

Sao lại thế này? Đinh Vũ hôn cô?

Trời ơi!

Đường Tâm Nhu giống như bị bỏng, hai tay đập loạn xạ, mặt đỏ như khỉ, kinh ngạc trợn mắt nhìn Đinh Vũ.

“Sao cô lại… Tôi… Không thể nào…” Cô bị dọa đến mức ngay cả nói cũng không xong.

“Ngạc nhiên gì chứ? Chỉ là ăn món tráng miệng thôi mà.” Đinh Vũ liếm liếm cánh môi, cơn tức trong bụng đã tiêu tan hơn phân nửa.

“Sao cô lại hôn tôi… Không thể được…”

Có thể dọa cô thành bộ dạng như gặp quỷ này, tâm trạng hắn cũng tốt lên. Hắn không nhịn được cười xấu xa, hóa ra hôn cô lại có thể mang đến cảm giác thành công lớn đến thế.

“Sao lại không thê? Chính cô nói tôi làm gì cô cũng đồng ý.”

“Nhưng mà… nhưng mà…”

“Tôi không những muốn ăn miệng cô mà khuôn mặt, lỗ tai, cồ cùng toàn thân từ cao đến thấp tôi đều muốn ăn sạch.”

Tâm Nhu tựa người vào bức tường sau lưng, cả người như tiêu bản dán trên vách tường, tròng mắt mở to nhìn Đinh Vũ đang từng bước tới gần.

Cô thấy Đinh Vũ trước đây dịu dàng vô hại còn Đinh Vũ trước mắt càng nhìn lại càng thấy tà ác.

Chúa ơi! Cô gặp phải một cô gái bị les?!

“Đừng tới đây! Cẩn thận tôi đánh cô đó!”

Đường Tâm Nhu bày ra tư thế quyền anh, cô đánh đàn ông không chút lưu tình nhưng đánh phụ nữ thì trong thời gian ngắn cô không thể nào hạ thủ được, đành phải lùi từng bước một ra phía sau.

Con mồi tới miệng sao có thể để chạy mất chứ? Hắn biến sắc, cả người phát ra khí thế cương quyết làm cô hốt hoảng, bản năng tự vệ thúc đẩy cô tung quyền công kích.

Nhưng mà tại sao hết lần này đến lần khác đều trượt? Tâm không chuyên, ý không thông, cô khiếp sợ không dám tin mà làm rối loạn trận chiến, thân thủ bất phàm của đối phương khiến cô dần rơi vào thế hạ phong.

Không thể nào! Một âm thanh vang lên trong đầu, hóa ra Đinh Vũ chẳng những không yếu ớt, nhu nhược mà ngược lại công phu rất cao, thân thủ nhanh nhẹn.

Không đầy mười chiêu, cô đã trở thành bại tướng dưới tay Đinh Vũ, bị nhốt trong lồng ngực dũng mãnh của hắn.

“Má ơi! Buông ra! Cút ngay! Tôi không có hứng thú với les đâu!”

Cô ra lệnh, hai tay nện vào người hắn, dưới tình thế cấp bách không biết đã kéo xuống cái gì mềm mềm.

Đường Tâm Nhu trợn mắt, thò tay mở hai lớp tròn tròn đó ra, cẩn thận nhìn, gắng sức nhìn, đồng tử trợn to mà nhìn!

Cô không nhìn lầm đấy chứ, đây là…?

Ai tới nói cho cô rằng đây chỉ là một cơn ác mộng đi, cô không thể tin vào mắt mình, ngực Đinh Vũ vô cùng bằng phẳng, so với sân bay còn phẳng hơn!

Chuyện này làm cô kinh hãi mở miệng lớn đến mức sắp trật khớp miệng, một chữ cũng không nói được.

Đinh Vũ một phen đổ mồ hôi lạnh, theo bản năng mà vuốt vuốt chỗ đau trong ngực. Nắm đấm của cô gái này đúng là làm từ sắt, có thể đứng ngang hàng với long trảo công (công phu móng rồng), tuy là ngực giả nhưng vẫn rất đau.

Nhìn vẻ mặt không dám tin của cô, hắn thoải mái mở miệng: “Đừng lo, của em lớn hơn.” Hắn khôi phục lại giọng nói thật của mình, không hề có ý che giấu.

Đường Tâm Nhu bị chấn động lần nữa. Cái gì? Giọng nói đàn ông? Cơn lạnh run từ lòng bàn chân lan tới đỉnh đầu, Tâm Nhu hoảng sợ nhận thấy cô ta, à không, hắn ta là một tên đàn ông với nụ cười tà ác!

Đinh Vũ thưởng thức vẻ mặt như gặp quỷ của cô, rất mong chờ phản ứng của cô khi biết mình không phải phụ nữ.

Khuôn mặt khôi ngô chậm rãi kề bên mặt cô, giọng nói trầm thấp vô cùng mềm nhẹ tuyên bố từng chữ.

“Như em thấy đấy, anh là đàn ông.”

Đường Tâm Nhu hoảng sợ lùi đến góc tường, như nhìn thấy quỷ, bởi vì sự việc xảy ra quá nhanh khiến cô vô cùng bối rối, chỉ kịp cầm một cái ghế lên làm vũ khí.

Cô không sợ thổ phỉ, còn dám vật lộn với kẻ trộm, lại càng không sợ chết nhưng đùng một cái, cô gái cô đối xử như thân thiết chị em qua một đêm đột nhiên biến thành đàn ông, nghĩ đến trước đó cùng người này mỗi ngày chung giường làm cô thực sự sợ hãi.

“Rốt cuộc anh là ai?” Giọng nói của cô run run.

“Bạn cùng phòng với em, ở chung nhà kiêm luôn chung gối.” Hắn trêu ghẹo, gỡ mái tóc giả trên đầu xuống, thưởng thức vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm thú vị của cô.

———-o0o———-

Bạn Bi đã gửi ebook cho mọi người, hy vọng mọi người sẽ vui vẻ khi đọc nó😀

Lịch post các phần còn lại như  sau:

Chương 9.2: 9h tối nay (04/07)

Chương 10.1: 9h sáng mai (05/07)

Chương 10.2: 9h tối mai (05/07)

Sau khi hoàn sẽ public ebook nên mọi người không cần comt xin ebook nữa đâu ^^

15 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 9.1]

  1. tem
    ha ha dc tem của đại sắc lang rùi
    muội đang thắc mắc vì sao bên lịch post bảo sẽ hoàn trg ngày 1- 3/7maf vẫn chưa thấy j

  2. thanks ss Bi nhiều nhiều, hôm nay em nhận đc ebook của ss mà mừng lắm luôn😀. Lâu nay em ít comment quá, vì toàn onl = đt nên lười lười. Hôm nay vì nhận đc ebook nên quyết tâm onl = máy tính để đọc và comment thanks ss ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s