Đánh cắp tình yêu [Chương 23]

Mình đã thông báo rõ ở chương trước là 2, 3 ngày có 1 chương, lí do cũng đã nói rồi. Các bạn đọc kĩ nhé ^^

Chương 23: Thủ thỉ bên gối

Edit: ss yanka

Beta: Bi

Giản Tình bị anh dừng lại đột ngột, thân thể nóng lên tê dại khó chịu. Cô khẽ xoay thắt lưng, bĩu môi uất ức nhìn anh, “Chuyện áp-phích hôm nay em xem email mới biết được, thật sự lúc trước em đã từ chối Lý Duy rồi.”

Nghe cô giải thích, Phương Khiêm nhíu mày, hai tay cố định thắt lưng của cô, trầm giọng hỏi: “Thật sự không biết?”

“Thật… A!” Giản Tình còn chưa nói xong, phần lưng Phương Khiêm đã dùng một chút lực, tiến thật mạnh vào chỗ sâu nhất của cô, một trận tê dại sảng khoái lập tức chiếm lĩnh toàn bộ cơ thể. Thân mình mệt mỏi trở nên mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.

Kích tình qua đi, Phương Khiêm vệ sinh qua loa cho cả hai người rồi kéo cô vào trong lòng.

Hôn lên cái trán ướt đẫm mồ hôi của cô, mũi cũng ngửi được mùi thơm thoang thoảng tỏa ra từ người cô, tâm trạng trở nên nhu hòa lạ thường.

Giản Tình cuộn mình trong ngực anh, lẳng lặng nghe tiếng tim đập trầm ổn của anh đến xuất thần. Hai người sống chung đã gần hai năm, quan hệ cũng ngày càng khắng khít, có thể nói là vô cùng ngọt ngào. Không công khai quan hệ, lén lút như kẻ trộm, cô luôn có cảm giác niềm hạnh phúc này không chân thực, không an toàn và làm cô băn khoăn. Nhưng nếu như lựa chọn công khai, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì cô thật sự không biết mình có đủ năng lực để đối mặt hay không.

Lúc trước mẹ của Phương Khiêm tặng cô một bộ trang sức sang trọng đắt tiền, trong lòng cô cũng hiểu được hành động của bà ấy phần lớn là có ý ra oai. Phương Khiêm bảo cô nhận lấy, sau này cũng không nhắc tới nữa. Cô từng thử gợi lại đề tài này, nhưng Phương Khiêm chỉ thản nhiên buông một câu, “Bà ấy đưa, chúng ta cứ nhận.” Thái độ của anh khi nói về mẹ mình so với bộ dáng khi anh thảo luận công việc cũng không khác nhau là mấy.

Tuy rằng cô chưa từng gặp mặt hay tiếp xúc với Phương phu nhân, nhưng từ những tin tức nghe được, ít nhiều cô cũng hiểu sơ về tính cách bà ấy. Nói tóm lại, Phương phu nhân tuyệt đối không phải dạng người hòa nhã.

Có một vị phu nhân ngăn cản trước mặt, cô càng không thấy lạc quan với kết quả của việc công khai quan hệ hai người, nguyên nhân chủ yếu cũng là vì cô luôn rất thận trọng.

Dư luận có lẽ cũng sẽ gây thương tổn cho người ta, nhưng chỉ cần bọn họ không dao động thì thực ra không có gì đáng sợ. Ý kiến của gia đình so với ý kiến của dư luận còn quan trọng hơn gấp nhiều lần.

Giản Tình cảm thấy mình có vẻ là người cổ hủ, nếu hai người đã xác định quan hệ, tất nhiên tốt nhất là nhận được sự đồng ý kèm lời chúc phúc của hai bên gia đình, nếu không thì dù bọn họ có hạnh phúc đến đâu cũng chắc chắn sẽ có nhiều tiếc nuối.

Tính cách cô tuy lạc quan, không thích rối rắm, nhưng khi đắm chìm trong yêu đương, có người nào không giống cô lo được lo mất, tâm tư lúc này lúc khác? Nhiều do dự, lắm hoài nghi, đến bây giờ vẫn làm cho cô chần chừ không quyết. Phương Khiêm yêu thương cô, không ép cô quyết định, đây cũng chính là một trong các nguyên nhân khiến cô không chịu công khai quan hệ.

“Em suy nghĩ gì vậy?” Có thể do cô mơ màng đã lâu, anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, thấp giọng hỏi.

Giản Tình phục hồi tinh thần lại mới biết được mình đã sơ suất thờ ơ anh. Vì vậy cô ngẩng đầu, mỉm cười in lên cằm anh một nụ hôn, sau đó hỏi: “Anh nói xem chuyện chụp áp-phích rốt cuộc là do ai bày trò?”

Phương Khiêm đang lấy tay vân vê mái tóc quăn của cô, mái tóc vừa được gội, mềm mại lại xoã tung làm cho anh có phần yêu thích không muốn rời tay, “Nếu sự kiện đã được tung ra, sợ gì không tìm được người bày trò…”

Nghe anh lạnh nhạt đáp lại, Giản Tình thầm thở dài. Sống chung lâu như vậy, nhưng cô vẫn khó có thể cùng anh tâm ý tương thông, chủ yếu là vì nội tâm của anh rất phức tạp!

“Anh thật sự muốn em đi chụp áp-phích sao?”

Anh cúi đầu nở nụ cười, hỏi lại cô: “Em muốn chụp à?”

Giản Tình bị lời này của anh làm cho mắc nghẹn, chuyện này còn phải hỏi cô sao? Nếu cô muốn chụp thì đã sớm đáp ứng Lý Duy, về sau cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện đến vậy, còn suýt nữa làm anh hiểu lầm. Giờ lòng cô nóng như lửa đốt vậy mà anh bàng quan hỏi cô có muốn chụp không…

Nếu cô trả lời muốn chụp, thì với tính cách chủ nghĩa của mình, anh sẽ cho cô đi chụp sao? Tần Tiểu Ý thường xuyên gọi anh là Phương keo kiệt, biệt danh này cũng không phải tùy tiện mà đặt.

“Không muốn chụp.”

 Thái độ của anh làm cô rất muốn cho một đáp án khẳng định, nhưng sau đó biết là sẽ gặp phải càng nhiều phiền toái, cho nên cô vẫn thành thật trả lời anh.

Nghe xong đáp án của cô, Phương Khiêm ôm cô càng chặt, vẻ mặt bí hiểm mỉm cười, “Thật ra chơi một chút không phải là không được.”

Giản Tình nhìn anh tươi cười như vậy, lập tức nhớ tới lúc anh cười xấu xa khi đối chất cùng Bạch Lị Lị, tự nhiên cô có cảm giác tóc gáy dựng ngược. Nở nụ cười như vậy, chứng tỏ trong lòng anh đang có chủ ý, điều này, cô vẫn nhìn ra được.

“Chơi một chút?” Giản Tình đương nhiên biết cái “chơi một chút” chắc chắn không có ý chơi bình thường, mà là một câu nói âm mưu trăm phần trăm .

Đang lúc Giản Tình lấy lại hoàn toàn tinh thần, muốn cùng anh thảo luận đề tài này đến nơi đến chốn, thì cái nơi phúc hắc của người nào đó đã muốn nói sang chuyện khác. Tay anh nâng cằm cô lên, chân thành đề nghị: “Giờ chúng mình thảo luận một vấn đề khác đi.”

Giản Tình như bị lạc trong ánh mắt thăm thẳm tựa hồ sâu của anh, cô dịu dàng hỏi: “Vấn đề gì?” Đối với tình hình bị anh xỏ mũi dắt đi, Giản Tình mặc dù đã nhận ra, nhưng vẫn cảm giác hữu tâm vô lực (có lòng mà không có sức).

“Ở email trước mọi người đoán em đã có bao nhiêu bạn trai, anh cảm thấy là làm người yêu đương nhiệm của em, anh có quyền được biết đáp án chính xác nhất.” Anh nghiêm trang nói ra vấn đề mà mình cảm thấy đáng thảo luận.

Nhìn bộ dáng nghiêm túc của anh, Giản Tình cũng không nể mặt cười nhạo thành tiếng, thân thể tuy bị anh ôm chặt lấy nhưng vẫn khẽ rung lên.

Anh nhìn phản ứng của cô thì đương nhiên giận dỗi, bèn thò tay vào trong chăn, đánh nhẹ vào chiếc mông của cô, quát khẽ: “Thành thật nói mau.”

Động tác vô cùng thân thiết này làm cho khuôn mặt nhỏ của Giản Tình lại đỏ bừng lên, cô lườm anh một cái rồi mới dịu dàng hỏi lại: “Khi nào thì anh cũng cảm thấy hứng thú với mấy tin đồn này vậy?”

“Có liên quan tới em, anh đều cảm thấy hứng thú.” Anh đáp.

“Chẳng phải đều tại anh à, trong lúc vô tình làm ra một số chuyện dễ khiến người ta hiểu lầm, nếu không cũng sẽ không có nhiều tin đồn như vậy.” Nói tới đây, Giản Tình lại uất ức, không nén được lên án anh.

Phương Khiêm gật đầu, dỗ dành: “Ừ, đều là tại anh.” nhưng vẻ mặt lại hoàn toàn không phải như vậy, đúng là “trong lúc vô tình” ư? Cô gái nhỏ của anh thật biết quan tâm đến anh.

Giản Tình xoay người, nằm úp sấp lên người anh, chiếc chăn theo đó trượt xuống, bờ vai trắng nõn mềm mại bị mái tóc đen óng nửa che nửa hở. Cô cười lộ ra má lúc đồng tiền tươi như hoa, “Anh thật sự muốn biết à?”

Lúc cô vô tình toát ra vẻ xinh đẹp thì người đàn ông của cô đã muốn hoàn toàn chìm đắm trong cô. Cái đầu luôn luôn tỉnh táo khôn khéo lúc này lại có vẻ đờ đẫn. Anh chỉ có thể gật khẽ, “Muốn.”

“Vậy chúng ta cùng trao đổi điều kiện đi.” Anh cảm thấy hứng thú đối với tin đồn về cô thì độ hứng thú của cô đối với tin đồn về anh cũng không kém, đúng lúc có thể lấy ra trao đổi.

Xem ra cô gái của anh cũng rất thông minh, “Điều kiện gì?”

“Em nói bạn trai trước đây có mấy người, anh nói bạn gái trước đây có mấy người, như vậy mới công bằng.” Giản Tình chớp mắt, môi nở nụ cười tinh quái.

Phương Khiêm lấy tay xoa trán, cảm thấy mình như bị cô trói lấy, ngạn ngữ nói chẳng sai chút nào – anh hùng khó qua ải mỹ nhân!

Ngày hôm sau Giản Tình vừa đến văn phòng, việc đầu tiên làm chính là đi tìm Lưu trưởng phòng hỏi rõ nguyên do việc áp-phích, nào biết đột nhiên Lưu trưởng phòng lại phải đi công tác .

Trở lại chỗ ngồi, Giản Tình vẫn đang buồn phiền vì không gặp được Lưu trưởng phòng, Tiểu Lâm đã đến gõ gõ trước bàn làm việc của cô, đặt lên bàn một túi khoai nhỏ, “Mới sáng sớm mà chị đã nhăn mặt nhíu mày, ha ha, ăn cái này xong tâm trạng sẽ tốt lên thôi.”

Giản Tình hoài nghi nhận lấy túi khoai, nghi ngờ hỏi lại: “Túi khoai này thực sự thần kỳ như vậy?”

Tiểu Lâm gật đầu lia lịa, “Đương nhiên, mỗi lần tâm trạng em không vui, ăn hai túi to, lập tức tốt lên ngay!”

Giản Tình lắc đầu, đem túi khoai trả lại cho cô, hay là thôi đi, hành vi thỏa mãn bản thân của Tiểu Lâm so với người bình thường kém khá xa, hoàn toàn không thể tin được!

Tiểu Lâm thấy cô trả lại túi khoai cho mình thì lập tức tóm lấy. Phải biết rằng lúc chuẩn bị lấy túi khoai này đi an ủi người ta, cô cũng phải tự an ủi bụng mình rất lâu! Phải biết rằng, túi khoai chính là tình cảm chân thành của cô.

Lấy một mẩu khoai ra, bỏ vào miệng, Tiểu Lâm nhai rồm rộp rồm rộp, vừa nhai vừa nói: “Chị không tìm thấy Lưu trưởng phòng à, ngày hôm qua còn chưa thấy ông ấy bảo phải đi công tác, sao hôm nay lại lo lắng trốn mất như thế?”

“Chị cũng biết là có chuyện kỳ quái, gọi điện thoại cũng không bắt.” Giản Tình bĩu môi, buồn bực. Tuy rằng Phương Khiêm đã tỏ thái độ rằng chụp một chút cũng không sao, nhưng thái độ của anh quá mức quái lạ, cô thật sự rất lo lắng, cho nên hôm nay muốn đến công ty tự mình giải quyết triệt để vấn đề này, ai ngờ Lưu trưởng phòng đột nhiên lại đi công tác. Chuyện này cô biết tìm ai để lý luận đây.

“Xì, rõ ràng là trốn chị rồi.”

Tiểu Lâm ăn xong lại đem mẩu khoai khác bỏ vào miệng, âm thanh rồm rộp rồm rộp càng lúc càng vang dội, tiếp tục khiêu chiến tâm lý và năng lực thừa nhận của các nam đồng nghiệp cùng văn phòng.

 Giản Tình thở dài, đối với tình huống quái lạ này, cô chẳng biết phải làm sao.

Tương phản với Giản Tình, hôm nay tâm trạng Phương boss có thể nói là vui vẻ khác thường, cho dù bên ngoài mưa to gió lạnh nhưng xem ra với anh lại là trời trong nắng ấm .

Nhóm trợ lý cũng cảm nhận được tâm trạng tốt của anh, thừa lúc này vội vàng mang văn kiện đã tích lũy hai ngày trước đến đặt lên bàn anh, văn kiện tầng tầng lớp lớp, vô cùng đồ sộ.

Lúc trước bởi chuyện Giản Tình bị điều đến phòng quan hệ xã hội, Phương Khiêm quả thật chậm trễ rất nhiều công sự, hôm nay nhóm trợ lý chịu khó quăng văn kiện lên bàn làm việc của anh, anh cũng không hé răng, “tuyệt bút” vung lên, từng cái văn kiện lập tức bị tiêu diệt.

Nếu muốn hỏi vì sao hôm nay tâm trạng Phương boss tốt như vậy, đương nhiên là do câu trả lời cho vấn đề mà hai người đã trao đổi khi còn trên giường tối hôm qua.

Lúc ấy anh thoáng tự hỏi một lát rồi đưa ra con số, cái con số này cũng chỉ là đại khái. Lúc trước mỗi khi chia tay bạn gái, chẳng bao lâu là anh đã quên sạch sẽ, vậy thì sao có thể nhớ đã quen bao nhiêu người. Giản Tình tuy tỏ vẻ không hài lòng với đáp án của anh, nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận .

Sau đó anh liền chớp cơ hội hỏi ngay đáp án của cô, không ngờ cô trầm ngâm cả nửa ngày, cuối cùng lại nhìn anh lắc đầu. Anh đã tự giác thú nhận, cô lại lật lọng không thừa nhận!

Anh lập tức cù cô uy hiếp, ép cô nói ra số lượng chính xác. Cô cười đến không thở nổi, chỉ có thể vừa giãy dụa vừa nói: “Em… Em đã nói mà… Em không có, không có bạn trai.”

Chính đáp án này đã làm cho tâm trạng của Phương đại boss luôn luôn bình tĩnh lao thẳng lên mây xanh. Thì ra anh là mối tình đầu của cô, đây thật đúng là một thu hoạch lớn.

Khó trách người khác luôn nói đàn ông dễ dàng bị phụ nữ thu phục nhất là lúc thỏ thẻ bên gối, giờ phút này Phương Khiêm rất cảm động, thầm nghĩ thủ thỉ thù thì bên gối đúng là việc rất tốt.

Phương Khiêm phục hồi tinh thần, nhìn trợ lý đi vào văn phòng liền lên tiếng gọi anh ta đến, sai bảo: “Tiểu Dư, liên hệ với Viên Dịch, nói tôi có việc tìm anh ấy.”

Vui vẻ cũng phải có chừng có mực, còn chuyện nghiêm túc khác chờ anh đi giải quyết.

 

38 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 23]

  1. má lúc đồng tiền => má lúm

    ôi, bảo đảm Phương boss có âm mưu gì trong việc chụp hình này nên ảnh mới vui thế, có khi là ảnh chụp chung với Giản Tình cũng nên

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s