Đánh cắp tình yêu [Chương 20]

Giờ mới đi được một nửa chặng đường mọi người ạ @.@ Từ nay chắc mỗi ngày sẽ post 1 hoặc 2 chương, hôm nào bận thì mình sẽ báo trước XD~

Chương 20: Boss tức giận

 

Edit: Ngân kiwi

Beta: bichan

 

          Trong căn phòng rộng một trăm mét vuông, ngoại trừ tiếng đánh máy và tiếng nói chuyện bị âm thanh ầm ĩ của máy in cản trở thì không nghe được bất cứ tiếng gì khác. Thỉnh thoảng có những nhân viên đi qua đi lại như thi triển Lăng Ba Vi Bộ, nhẹ nhàng không một tiếng động. Mọi người phải thật cẩn thận, nguyên nhân là do Bạch Lị Lị vừa mới từ bên ngoài trở về.

 

          Bình thường cho dù tâm trạng Bạch Lị Lị không tốt cũng sẽ không thể hiện bất cứ cảm xúc gì trên khuôn mặt xinh đẹp. Nhưng chiều nay Bạch trưởng phòng không biết uống nhầm thuốc gì, vừa bước vào văn phòng đã bắt đầu chửi mắng mọi người, nhìn thấy ai là quát người đó, từ việc phê bình thái độ công tác của cấp dưới, đến việc ăn mặc không ngay ngắn, rồi lại trang điểm không đẹp mắt. Vì những việc vặt vãnh không đáng kể này mà nhân viên trẻ đang thực tập trong văn phòng xém chút nữa bị cô mắng cho phát khóc.

 

          Mọi người thấy tình hình căng thẳng đều khôi phục tinh thần, tập trung làm việc, đề phòng bất trắc xảy ra. Vì thế, trong văn phòng xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ, bình thường những mỹ nữ vẫn thích đấu võ mồm giờ lại chăm chú ngồi trên bàn giấy. Cảnh tượng này đã lâu không thấy, nay xuất hiện cũng có phần thú vị.

 

          Bởi vì chuyện xảy ra lúc trưa, cả buổi chiều Giản Tình ngồi ngẩn ngơ, xem một tập tài liệu đến nửa ngày. Cô ngồi yên không động đậy, ánh mắt trống rỗng vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, , người nào tinh mắt vừa nhìn đã biết cô đang có tâm sự.

 

          Mãi mới lấy lại tinh thần, ngồi trước máy tính đánh máy, nhưng khi gõ đến chữ “Phương”, cô lại ngây người. Nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của Phương Khiêm trong điện thoại trưa nay, tâm trạng như lao tít lên mây xanh rồi tụt ngay xuống đất.

 

          Cảm xúc lúc này vừa buồn khổ lại vừa uất ức, như lớp mây mù nặng trĩu, chèn ép đến nỗi không thở được, cô rất muốn khóc nhưng chỉ mạnh mẽ nuốt nước mắt vào trong. Gặp phải chuyện này, đâu phải vài giọt nước mắt là có thể giải quyết được. Điều này cô đã rút ra được từ khi đi học xa nhà.

 

          Trên con đường trưởng thành, bề ngoài xinh đẹp đã gây không ít bất lợi cho cô. Thời còn là cô trò nhỏ ngây ngô, vì quá xinh xắn, cô rất khó kết bạn, các nữ sinh thường thích tụm năm tụm ba, nhưng cô luôn bị gạt ra bên ngoài.  

 

          Hoàn thành xong chương trình học, bước ra ngoài xã hội, có vẻ ngoài xuất sắc, vượt qua mọi khó khăn thăng chức, bình hoa[1] – là đánh giá của hầu hết mọi người dành cho cô. Đến hôm nay, khi cô đã lên được chức trưởng ban, vẫn có rất nhiều người mỉa mai cô là bình hoa, dựa vào sắc đẹp để thăng tiến.

 

          Trước khi vào Phương thị, cô cũng đã đi làm ở một số nơi với các chức vụ khác nhau, nhưng phần lớn đều bị “quấy rối tình dục” nên tạm rời cương vị công tác. Trải qua nhiều cay đắng khiến cho cô trở nên kiên cường hơn.

 

          Nhưng sau này khi ở cùng với Phương Khiêm, cô cảm thấy mình thay đổi rất nhiều. Phương Khiêm yêu thương, chiều chuộng cô, kể cả trong cuộc sống hay công việc, nếu cô gặp khó khăn, anh luôn sử dụng uy quyền của mình để giúp cô, cho dù không thể trực tiếp ra mặt, nhưng anh luôn có biện pháp để sự việc được giải quyết một cách ổn thoả.

 

          Có lẽ người đàn ông của cô quá lớn mạnh, làm cho cô luôn nghĩ anh là người thống trị cuộc sống của mọi người. Vì vậy khi cô thật sự gặp phải chuyện gì, phản ứng đầu tiên sẽ là nhờ vả anh, bằng không, sẽ không tự giác lựa chọn cách trốn tránh.

 

          Bây giờ, gặp vấn đề bản thân không thể tự xử lý, bỗng nhiên cô cảm thấy mình thật vô dụng.

 

          Trong lúc cô đang ngẩn người suy nghĩ, một tờ giấy vo tròn chuẩn xác bay thẳng vào đỉnh đầu. Giản Tình nhíu mày xoa đầu, cầm lấy tờ giấy mở ra xem.

 

          “Giản trưởng ban, cô ngơ ngẩn suy nghĩ gì thế? Mất tập trung như vậy, chẳng lẽ là đang suy nghĩ đến đàn ông nên phát dục ư?” Rõ ràng có người nhìn thấy cô hồn bay phách lạc, nên mới viết tờ giấy này để chế nhạo cô.

 

          Giản Tình trừng mắt nhìn người đã vứt tờ giấy sang cho mình,tiện tay vẽ lên giấy cái đầu heo, đang muốn ném trả lại, đột nhiên thấy nét mặt cô gái kia thay đổi, động tác trên tay Giản Tình hơi ngừng lại, lập tức nghe thấy phía sau có người lạnh lùng nói: “Giản trưởng ban, tất cả mọi người đều đang tập trung làm việc, còn cô thì lại rảnh rỗi ngồi đây chơi đùa.”

 

          Giản Tình nhanh chóng quay đầu, thấy khuôn mặt lạnh lùng của Bạch Lị Lị, nhìn ánh mắt của cô ta vô cùng sắc bén, dường như hai người được ông trời sinh ra làm kẻ thù không đội trời chung.

 

          “Tôi không hề chơi đùa, Bạch trưởng phòng hiểu lầm rồi.” Giản Tình khẽ mím môi giải thích, trong lòng lại ai oán. Ngày hôm nay cô chẳng gặp được việc gì tốt đẹp cả.

 

          “Không chơi đùa? Thế đây là cái gì?” Bạch Lị Lị đoạt lấy tờ giấy trong tay Giản Tình, vẫy vẫy trước mặt cô, nhìn thấy trên tờ giấy viết gì, Bạch Lị Lị càng cười dữ tợn hơn, “Giản trưởng ban, cô thân là người quản lý nhân viên, là người đi đầu mà trong giờ làm việc lại có hành vi như vậy, cô không thấy xấu hổ sao? Bộ phận quan hệ xã hội chúng tôi nhờ cô đến giúp đỡ chứ không mời cô đến để vui chơi, chẳng lẽ những người trong bộ phận của cô đều làm việc với thái độ này ở công ty sao?”

 

          Lời nói của Bạch Lị Lị làm cả văn phòng lặng ngắt như tờ, người người mím môi, cúi đầu không dám lên tiếng, còn cô gái vừa rồi ném tờ giấy cho Giản Tình, khuôn mặt càng ngày càng ửng đỏ.

 

          Tất cả mọi người đều biết tính tình Bạch Lị Lị không tốt, nhưng vì luôn muốn duy trì hình tượng thục nữ thanh nhã trong mắt mọi nhân viên trong công ty nên rất ít khi thay đổi sắc mặt ở trước nhân viên. Đột nhiên cô bây giờ lại chanh chua như vậy làm cho các nhân viên nữ cảm thấy sợ hãi.

 

          Giản Tình nghe Bạch Lị Lị nói xong, khuôn mặt tái xanh khẽ nở nụ cười, cô mím môi, “Bạch trưởng phòng, vừa rồi đang làm việc mà phân tâm, quả thật là tôi không đúng, tôi sẵn sàng xin lỗi, nhưng cô không thể vơ đũa cả nắm như vậy được.”

 

          “Hừ, chẳng lẽ tôi nói sai à! Điều kiện của cô như vậy cũng có thể lên làm trưởng ban, tôi đang rất nghi ngờ năng lực của bộ phận thị trường đây.” Mấy ngày nay đều cảm thấy ghen tị oán hận, rốt cục bây giờ cũng có cái cớ để phát tiết, Bạch Lị Lị sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.

 

          Từ nhỏ đến lớn, Bạch Lị Lị trời sinh có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Lúc nhỏ học nghiên cứu sinh, cô luôn ở trong tốp những nữ sinh ưu tú nhất, thành tích tốt, dung mạo tốt, tại sao lúc quay về lại không được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay để yêu thương?

 

          Lúc ra trường tìm việc, dựa vào chính năng lực của mình, cô cũng nhanh chóng trở thành trưởng phòng của bộ phận quan hệ xã hội. Ở công ty, ai cũng biết Bạch Lị Lị là một cô gái xuất sắc.

 

          Lần đầu tiên cô cảm thấy thất bại, là khi các nhân viên nam bình chọn cô đứng thứ hai trong danh sách thập đại mỹ nữ của công ty. Khi cô biết rằng mình bị thất bại bởi một người chưa từng gặp mặt, quả thật cô đã rất tức giận. Hôm đó tan tầm, cô không nhịn được âm thầm đi xem mặt người đó ở bộ phận thị trường. Đúng là không tồi, vừa nhìn thấy Giản Tình, mầm mống ghen tỵ liền xuất hiện, mọc rễ nảy mầm ở một góc trong lòng cô.

 

          Lần trước ngẫu nhiên gặp ở cửa hàng quần áo, rồi ở dạ hội đêm Nô-en, Giản Tình càng ngày càng đẹp động lòng người, cô cũng càng ngày càng oán hận hơn. Dựa vào cái gì mà một trưởng phòng như cô lại thất bại bởi một trưởng ban nhỏ bé, ngay cả bạn trai Cao Nguyên của cô khi tham gia dạ hội xong cũng xúc động nói, “Giản Tình quả nhiên là một đại mỹ nhân.” Vì câu nói vô tư này của anh, bọn họ đã xảy ra chiến tranh lạnh một tuần, đến tận bây giờ Cao Nguyên vẫn chưa tới tìm cô để xin lỗi.

 

          Dùng biện pháp điều Giản Tình đến đây, bắt cô làm tăng ca, khiến cô mệt nhọc, nhìn cô từ sáng tới tối tất bật làm việc xung quanh mình, sự ghen tỵ mãnh liệt trong lòng mới có thể thoáng giảm bớt. Cô gái đáng ghét này, cô nhất định phải nghĩ ra biện pháp khiến Giản Tình bị đuổi khỏi Phương thị mới được.

 

          Hôm nay bắt được nhược điểm của cô, Bạch Lị Lị đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua.

 

          Lúc này, người nào ngu dốt nhất cũng có thể nhìn ra Bạch Lị Lị đang cố ý làm khó Giản Tình. Nói ra những lời khó nghe như vậy, ai nghe trong lòng cũng đều thấy không thoải mái.

 

          Giản Tình cũng không phải ngoại lệ, nghe Bạch Lị Lị nói xong, cô thật sự tức giận, “Bạch trưởng phòng, thân là một người gương mẫu, cô không biết mình nói như vậy là quá chanh chua sao?”

 

          Bạch Lị Lị bị cô lên án, lập tức trừng lớn mắt, lạnh lùng cười: “Bình thường cô luôn im ỉm, không ngờ bản lĩnh tranh cãi cũng rất lợi hại. Là do cô sai, không thể trách tôi chanh chua được.”

 

          “Tôi làm sai, tôi cũng đã xin lỗi rồi. Bạch trưởng phòng cứ tiếp tục như vậy sẽ bị người khác chê cười đấy.”

 

          “Giản Tình, một trưởng ban nhỏ như cô cũng dám đứng ở đây ăn nói ngang ngược, có tin tôi sẽ khiến cho công ty đuổi việc cô không?”

 

          Tình hình phát triển đến mức này đã có phần không kiềm chế được. Hai người cãi nhau, nghiễm nhiên lệch khỏi chủ đề công việc, mà dáng vẻ của Bạch Lị Lị giống hệt những người đàn bà chanh chua hay chửi bóng gió.

 

          Giản Tình nhếch miệng cười: “Có đuổi việc tôi hay không cũng đâu đến lượt cô quyết định, hơn nữa người đang giương oai ở đây không phải tôi, mà là cô. Xin Bạch trưởng phòng hãy tự trọng một chút.”

 

          Đối diện với gương mặt trước sau vẫn bình tĩnh của Giản Tình, Bạch Lị Lị sớm mất đi lý trí, “Tôi ở đây giương oai? Được, bây giờ tôi sẽ cho cô biết thế nào gọi là giương oai.” Bạch Lị Lị vừa nói xong, nhanh chóng bước đến gần,vung tay tát thẳng vào má trái của Giản Tình.

 

          “Bốp…”

 

          Một âm thanh vang vọng làm hô hấp của mọi người trở nên khó khăn, Giản Tình chưa kịp chuẩn bị tâm lý, đã bị cô ta cho một bạt tai. Một tay cô ôm mặt, khó tin mở to mắt, “Bạch Lị Lị, cô đừng có quá đáng!”

 

          Bạch Lị Lị cũng bị hành vi của chính mình làm cho hoảng sợ, dù sao tát Giản Tình được một cái cô cũng cảm thấy trong lòng vui sướng lạ thường. Đang lúc đắc ý, lại cảm thấy mặt mình bỏng rát, “Bốp” một tiếng, âm thanh này lại vang lên.

 

          Lúc này người tát là Giản Tình, còn người bị tát, đương nhiên là Bạch Lị Lị kiêu ngạo. Giản Tình lạnh lùng nói: “Đừng kinh ngạc, cái tát này là trả lại cho cô.”

 

          Tình hình tiếp theo, chỉ có thể dùng từ rối loạn để hình dung. Người vừa bị ăn tát nằm đè lên cô, Bạch Lị Lị không cam lòng bị Giản Tình đánh trả, định đè lên người Giản Tình để đánh cô, nhưng Giản Tình đã sớm có phòng bị, ra sức đẩy cô làm Bạch Lị Lị nháy mắt ngã chổng vó.

 

          Thế này thì hay rồi, quần áo xộc xệch, tóc cũng rối tung, trang sức rơi đầy xuống sàn. Cuộc chiến của phụ nữ, độ sát thương không thể khinh thường.

 

          Mọi người ai nấy đều bó tay, đồng loạt xông lên khuyên can, lôi lôi, kéo kéo, văn phòng một trăm mét vuông lập tức loạn hết cả lên.

 

          “Các cô đang làm gì?” Một giọng nói nghiêm khắc từ cửa văn phòng truyền vào.

 

          Mọi người đang đấu tranh quyết liệt, khi nghe thấy âm thanh này đều lập tức dừng lại, nhìn ra cửa. Không biết từ lúc nào mà bên ngoài đã đầy người, có trưởng phòng, quản lí, còn có một số nhân viên đi ngang qua đứng lại xem.

 

          Còn người vừa mới lên tiếng khiển trách các cô, chính là người đang đứng ở trung tâm, Phương Khiêm – đại boss của công ty.

 

          Ánh mắt Phương Khiêm lạnh lùng liếc qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở hai nhân vật chính, “Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”

 

          Vừa rồi mọi người đang ở trong phòng họp, một quản lý nhận được điện thoại, liền lo lắng đứng dậy rời đi, anh cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ rằng ở trong công ty lại có người đánh nhau. Phương Khiêm vừa nghe tin tức này thì cảm thấy lo lắng. Cô gái nhỏ của anh đang ở bộ phận quan hệ xã hội, không lẽ cô đã xảy ra chuyện gì.

 

          Nghĩ vậy, Phương Khiêm cũng đứng ngồi không yên, vừa chạy vừa vung tay cho mọi người tan họp, còn mình thì chạy theo vị quản lý kia xuống dưới. Khi chạy tới bộ phận quan hệ xã hội, nhìn thấy cảnh tượng này, anh lập tức toát mồ hôi lạnh, không tin được cô gái nhỏ của anh luôn luôn hiền lành lại có thể đánh nhau như vậy.

 

          Khí thế của Phương Khiêm cũng không phải bình thường, nhìn anh đứng ở giữa văn phòng, những người khác lập tức nao núng cúi đầu, không ai dám quan sát sắc mặt của anh.

 

          Giản Tình bắt đầu sửa sang lại quần áo, nhìn thấy Phương Khiêm xuất hiện, trong lòng không khỏi thở dài

 

          Phương Khiêm quan sát cô, thấy má trái của cô hơi hơi sưng đỏ, ánh mắt lập tức trở nên hung ác, tầm mắt chiếu thẳng vào Bạch Lị Lị: “Bạch trưởng phòng, cô giải thích sao về chuyện này?”

 

          Bạch Lị Lị nghe thấy Phương boss bảo cô giải thích trước, đắc ý lườm Giản Tình: “Boss, cô ta mắc lỗi trong khi làm việc, tôi mới nhắc nhở có một câu, cô ta đã cãi lại.Tôi nhất thời tức giận mới xảy ra xung đột với cô ta.” Bạch Lị Lị nghĩ rằng mình là trưởng phòng, cho dù có mắc sai lầm gì, tổng giám đốc cũng sẽ không làm khó cô trước mặt mọi người, vì thế mới can đảm tố cáo tội lỗi của Giản Tình, đổi trắng thay đen.

 

          Ở đây phần đông người chứng kiến nghe thấy cô nói như vậy đều trừng to mắt, nhưng ngại cô ta là trưởng phòng, nên chỉ có thể giận mà không dám nói gì, nhiều nhất trong lòng cũng chỉ dám cầu nguyện cho Giản Tình.

 

        Phương Khiêm nghe cô ta nói, nét mặt không chút thay đổi, hừ lạnh một tiếng, hỏi: “Là ai ra tay trước?”

 

          Bạch Lị Lị nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh, lập tức sởn tóc gáy: “Bởi vì cô ta ăn nói rất khó nghe, tôi nhất thời không nhịn được, nên….”

 

          “Không phải. . .” Không gian im ắng, đột nhiên có người lớn tiếng nói, “Mọi việc không phải như Bạch trưởng phòng nói.”

 

          Mọi người quay lại nhìn người vừa nói, nhận ra người này chính là cô gái vừa mới ném tờ giấy vào đầu Giản Tình. Nhìn thấy cô dám dũng cảm đứng ra, trong lòng mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

 

          Phương Khiêm nhíu mày, hỏi cô gái kia: “Vậy đã có chuyện gì xảy ra? Cô nói cho tôi nghe.”

 

          Cô gái liền dũng cảm, thuật lại mọi việc từ đầu đến cuối cho Phương Khiêm nghe, cuối cùng còn chốt một câu, “Nếu Phương boss không tin, có thể hỏi lại những người khác.”

 

          Bạch Lị Lị lúc này mới ý thức được tình hình không thuận lợi, cuống quýt thanh minh với Phương Khiêm: “Tổng giám đốc, mọi việc không phải như cô ta nói đâu, anh đừng tin.”

 

          Giản Tình đứng ở một bên, từ đầu đến cuối chỉ im lặng, chuyện xảy ra thật khôi hài. Vừa rồi nếu mình cố gắng nhịn một chút, không tranh cãi với Bạch Lị Lị, có lẽ mọi chuyện sẽ không thành thế này, cũng sẽ không làm kinh động tới Phương Khiêm. Bây giờ Phương Khiêm đã nhúng tay vào, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

 

          Phương Khiêm nhếch miệng, tuy rằng lộ ra nét cười nhợt nhạt, nhưng lại mang đầy vẻ nực cười, anh thản nhiên nói: ” Sở dĩ công ty thiết lập bộ phận quan hệ xã hội, mục đích là để bảo vệ cho hình tượng của công ty. Hôm nay xảy ra chuyện này, vẫn phải chú trọng đến hình tượng của bộ quan hệ xã hội. Tôi không quan tâm ai đúng ai sai, thân là trưởng phòng của bộ phận quan hệ xã hội – Bạch Lị Lị – cô không biết đây là trách nhiệm của cô sao? Thật sự tôi cảm thấy rất thất vọng trước hành động của cô!”

 

          Nghe Phương Khiêm nói xong, Bạch Lị Lị cảm giác như mình đang rơi xuống hố băng. Cô gặp ảo giác ư? Tại sao từ khi Phương boss đến đây chỉ nhắm vào mình cô? Còn Giản Tình ở kia, tại sao anh không chất vấn tới nửa câu.

 

———-o0o———-

 

          Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ha ha…, Tiểu Tình cũng đánh nhau, hình tượng đẹp trong mắt mọi người có sụp đổ không? ~\(≧▽≦)/~

 

 


[1] : Bình hoa:

Nghĩa đen: Bình hoa có bề ngoài bóng loáng, điêu khắc tinh xảo, và thường có hình dáng chữ S cong cong, ở đây bình hoa ám chỉ những người con gái có dáng người ma quỷ, dung nhan xinh đẹp, làn da trắng mịn.

Nghĩa bóng: Bình hoa tuy đẹp nhưng rất dễ vỡ, ám chỉ người con gái xinh đẹp nhưng không có đầu óc, bất tài vô dụng.

68 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 20]

  1. Haha chị thật dễ thương,phải đập cho biết thế nào là lễ độ chứ:x
    iêu ss bi,cơ mà sao 2 ss đổi tên nghe…nguy hiểm vậy:D

  2. thanks ban bi n n
    tu bj gjo ngay nao cung co tr doc vui wa
    cho ta” ôm hun tham thiết ban bi tj nao ”
    chut chut
    he he loi dung an tj dậu hũ cua ban bi
    thoi ta chuon dau ko nang bat lai an va thj chet

  3. Aishh
    Mất hình tượng á???
    Ta mong Tình tỷ mọc ra 3 đầu 6 tay đàn áp Bạch cốt tinh kia còn chẳng được nữa là…
    Tình tỷ hiềm wớ, để Bạch cốt tinh lên mặt thế chứ phải ta thì, hờ, xong rồi…
    Thanks nhju!

  4. haha, tức nước vỡ bờ mà!! Bà Bạch Lị Lị kia ép Giản mỹ nhân thì phải chịu chấp nhận lấy hậu quả thôi!! :)) Nghe tát tay cô BLL mà sướng cả bàn tay mình :)) Chờ xem anh Phương xử đẹp người ăn hiếp người yêu của ảnh làm gương cho cả công ty….hồi hộp quá :))

    Cảm ơn bạn V&B nhiều nha. Truyện này nhẹ nhàng dễ thương lắm.

  5. haizzzzzzzzz … Giản Tình hiền lành qá … phải vùng lênnnnnnnnnn … đừng để ng ta ức hiếp nữa T_______T …
    …. P/s : cảm ơn nha … truyện hay !~~~ =x

  6. Hahahaha
    Ta sảng khoái, sảng khoái chết đi được hahaha
    Xú nữ nhân kia, cô nên biết chọc đến ai cũng đừng nên chọc đến Tình tỉ nhà ta chứ, Phương đại boss nổi giận rất đáng sợ nha, trước chỉ là nói xấu Tình tỉ nhà ta sau lưng thôi mà đã đuổi cả một phòng thư kí, xú nữ nhân như cô chỉ là một trưởng phòng thôi mà ra oai sao. Lại dám đánh báu vật của Phương boss thì lần này cô thảm rồi, nhanh chóng cầu nguyện đi
    Hahahah, sảng khoái quá đi. Phương boss em ủng hộ anh, nhanh một chút tỏ rõ sở hữu của mình với Tình tỉ đi
    Thank u tác giả nha, yêu nàng thế chứ. Sớm post chap mới nữa nha nàng

  7. e đọc bảng convert rồi mà vẫn ngày ngày đêm đêm trông ngóng chap mới ^^ chap sau chị BLL sẽ hết sức mà đẹp mặt đây…..

  8. DUNG DUNG KO DANH CHI TINH MOI LA CO VAN DE AY CU NHIN MAI NGUOI TA KHINH THUONG CHO . HA HA . NHUNG CO VE CHAP NAY NHIEU COM Wa ha. chac nhieu nguoi ha he lam giong ta

  9. bị đánh mà k đánh lại thì chỉ thiệt thòi mình thôi. đánh hay lắm, GT tuyệt nhất…. thank nàng

  10. tay trái ôm ss Ngân kiwi, tay phải ôm ss Bi * hôn chụt chụt*
    yêu 2 ss nhiều
    cuối cùng Tình tỷ đã đứng lên trị cho con mụ BLL 1 trận, e hâm mộ tỷ quá
    Khiêm ca làm a hùng cứu mĩ nhân a *mắt long lanh chớp chớp*

  11. Day la mih chug dien hih cho cau noi khi thuc nu tuc nuoc vo bo thi cug la la sat nhu ai kia thui!!!!!!!!!!😀😀😀

  12. anh Khiem vi dau long ma trut gian, haha co chet cai co BLL kia cung khong the hieu duoc vi sao boss chi nham vao minh dau ha

  13. có gì mất hình tượng đâu nàng, ng ta hiền mà cứ chọc điên ngta lên, quánh nhau là đúng rùi, mình thích Chị Tình như thế ah, hiền quá sao mà sống vs mấy con mụ này, cảm ơn nàng

  14. GT cũng không phải gây sự trước, là BLL tát cô trước, cứ ghen tị lung tung rồi dùng mọi cách chèn ép người cấp dưới, Ai cũng có phúc của người ấy, lòng ghen tị vô lý hại người mà. Đáng đời BLL. Hơn nữa GT là mỹ nữ, thế mà tính cách, tâm hồn dễ thương như vậy. Thật là đáng yêu
    Cám ơn

  15. Cô gặp ảo giác ư? Tại sao từ khi Phương boss đến đây chỉ nhắm vào mình cô? Còn Giản Tình ở kia, tại sao anh không chất vấn tới nửa câu.=> vẫn chưa tự giác nhận ra là mình đã sai sao? =.=

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s