Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 7.2]

Chương 7.2

Edit: xuxu

Beta: bichan

Sau khi ra khỏi văn phòng, Đinh Vũ và Tâm Nhu liền đi về hướng bãi đỗ xe. Dọc đường đi, Tâm Nhu không ngừng cười nói.

“Dịch Phàm hình như rất hứng thú với thiết kế của tôi! Cô nghĩ anh ấy có ký hợp đồng cùng tôi không? Nói không chừng, lần này thần may mắn thực sự chiếu cố tôi rồi. Nhưng có phải tôi suy nghĩ quá nhiều không nhỉ, nhỡ người ta chỉ nói khách sáo như vậy thôi thì sao?”

Đinh Vũ làm mặt lạnh lùng, không nói một câu, trên mặt viết rõ hai chữ “hờn giận”. Loại quần áo cho ăn mày mà có người coi trọng mới lạ, chỉ có cô gái ngu ngốc này mới tưởng thật, đến lúc bị người ta bán đi rồi cũng không biết.

“Dịch Phàm không hổ là quản lý của một công ty lớn, cách nói năng và bộ dáng thật không giống người thường, thoạt nhìn đã thấy là người lời hứa tựa ngàn vàng, hẳn anh ấy sẽ không nói lấy lệ đâu. Nếu Dịch Phàm thật sự liên lạc lại, cô bảo tôi phải làm gì bây giờ?”

Dù sao thì cũng không liên quan đến mình, hắn không cần quan tâm. Nhưng nghe cô mở miệng Dịch Phàm, ngậm miệng Dịch Phàm, trong lòng lại xuất hiện một ngọn lửa không tên thiêu đốt. Cô gái chết tiệt này sao cứ gọi tên người ta thân thiết như vậy!

“Cô nói xem khi nào thì Dịch Phàm hồi âm? Vừa rồi anh ấy muốn tôi chọn thời gian, có phải là muốn nói chuyện hợp tác không nhỉ? Oa! Nếu vậy không phải là tôi sẽ hết khổ rồi sao! Này? Sao cô không nói gì thế?”

Cô gái chậm chạp này dông dài ít nhất mười phút, giờ mới phát hiện ra hắn không nói chuyện, thật đúng là nha đầu chết tiệt!

 “Vũ, sao trông cô giống như đang mất hứng vậy?” Một tay kéo góc áo của hắn, nhỏ giọng hỏi.

Đinh Vũ hất tay cô ra, đi thẳng về phía trước, ngay cả quay đầu lại cũng không quay làm cô ngẩn người chạy theo.

Người cao thì bước chân cũng dài hơn, cô phải đi năm bước mới theo kịp một bước của hắn.

“Vũ, tại sao cô không để ý đến tôi? Đợi tôi với, tôi đã chọc giận cô sao?” Cô cố gắng nhớ xem mình khi nào, vì chuyện gì, như thế nào mà làm cô ấy mất hứng nhưng nghĩ cả buổi cũng không ra. Thái độ lạnh lùng của Đinh Vũ khiến cô vô cùng hoảng loạn.

“Vũ, nói cho tôi biết đi, mà thôi, cô cứ mắng tôi đi nhưng đừng phớt lờ tôi được không? Tôi thấy buồn lắm.”

Cô theo sát phía sau Đinh Vũ, gấp gáp không biết phải làm thế nào cho phải.

Mỗi khi bạn tốt giận cô, cô đều không có cách giải quyết, càng không chịu nổi vẻ lạnh lùng không nói một lời, việc này so với việc cho cô một đấm còn khổ sở hơn. Hơn nữa cô cũng không hiểu sự tình như thế nào, càng không nhịn được muốn biết nguyên nhân, bằng không trong lòng sẽ rất khó chịu.

“Vũ…” Cô nắm chặt tay hắn không buông.

Đinh Vũ muốn giật ra nhưng làm thế nào cũng không rút ra được, suýt nữa thì quên mất sức cô rất khỏe. Đôi mắt sắc nhọn hung hăng quét tới, đang muốn đuổi cô đi thì lại thấy đôi mắt to vô tội vương vài giọt nước, khiến hắn sững sờ ngay tại chỗ.

“Sao cô lại khóc?”

 “Bởi vì cô không thèm để ý đến tôi!” Cô tủi thân đáp.

“Vậy có cần thiết phải khóc không?”

“Vì tôi rất buồn mà!”

Nghe ngữ khí chống đối cùng hốc mắt hồng hồng kia, lông mày hắn nhăn lại thành hình chữ bát (八). Bởi định khóc mà hai lỗ mũi bé nhỏ run run, vẻ mặt vô cùng buồn cười. Nếu muốn làm bé con khóc tướng thì cô đã thất bại nhưng đủ để tâm trạng hắn tốt lên.

Hắn nhíu mày hỏi: “Buồn từng nào?”

“Rất buồn, rất buồn, rất buồn.” Mỗi lần lặp lại, ngữ khí của cô càng thêm trịnh trọng, như thể sợ hắn không biết cô thật sự rất buồn.

Nghe cô nói vậy, trong lòng Đinh Vũ dâng lên thứ cảm giác tự hào, cũng bớt giận không ít, hắn không ngờ lại có thể làm cô thương tâm đến vậy.

“Bộ dáng khóc lóc của cô thật khó coi.” Nhẹ giọng trách đồng thời vươn một bàn tay lau nước mắt cho cô, ra lệnh, “Đừng khóc nữa.”

“Cô không giận tôi nữa sao?”

“Tôi đâu có tức giận, tất cả là do cô tự suy diễn thôi.”

“Vừa nãy rõ ràng mặt cô rất tức giận mà! Tôi gọi cô nhưng cô không thèm để ý lại còn gạt tay tôi ra, không phải tức giận thì là gì?” Cô chu miệng lên, uất ức phản bác.

 “Tôi vui vẻ, không được sao? Vả lại sau khi nghe cô nói, giờ tôi cảm thấy tức giận rồi.”

“Không được! Cô đừng phớt lờ tôi mà, Vũ!”

Thấy cô thức thời làm tâm trạng hắn vô cùng sung sướng, muốn đem cô gái nhỏ trước mặt ôm vào lòng, mà hắn đã thật sự làm như vậy, cánh tay ôm cô vào lòng, khẽ mắng một câu: “Đồ ngốc!”

Đinh Vũ cười? Đường Tâm Nhu mừng thầm, nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười của Đinh Vũ, cũng vui vẻ nở nụ cười. Tuy rằng không rõ vừa rồi cô ấy tức giận cái gì nhưng không quan trọng, chỉ cần Đinh Vũ không phớt lờ cô là được rồi.

“Chúng ta đi hóng gió đi!” Hắn nói.

“Được! Chờ anh ba quay lại rồi đi…”

“Chỉ hai chúng ta đi thôi.” Hắn ngắt lời cô.

“Nhưng mà…”

Hắn lạnh lùng hỏi: “Có muốn đi không? Không muốn thì thôi.”

“Muốn, muốn…” Tâm Nhu vội vàng gật đầu, sợ cô lại tức giận, bây giờ mới phát hiện ra Đinh Vũ cũng có lúc không thể động tới, không biết vì sao cô lại rất để ý việc này.

Nhìn thấy nụ cười mê đảo chúng sinh của cô, Tâm Nhu vứt sự do dự ra khỏi đầu, quyết định không để ý đến anh ba mà cùng Đinh Vũ lái xe đi hóng gió.

Dù sao thì anh ba nhất định sẽ thông cảm! Cùng lắm là bị mắng một trận, còn hơn là chọc giận Đinh Vũ, thật đáng sợ.

Trong lòng lẩm nhẩm: “Xin lỗi, anh ba.”

Cô trọng bạn khinh anh, thật xin lỗi.

***

Đêm khuya yên tĩnh, ngoại trừ vầng trăng đang chiếu sáng ngoài cửa sổ, ai ai cũng đang chìm trong mộng đẹp.

Tuy nhiên, thợ săn sói vẫn còn tỉnh, không gian yên tĩnh đến mức ngay cả một cây kim rơi xuống hắn cũng có thể nghe thấy, Đinh Vũ quay đầu nhìn cô gái đang khò khò ngủ bên cạnh. Ngày qua ngày, hắn cùng cô chung giường, nhìn rõ toàn bộ tư thế ngủ từ trên xuống dưới của cô.

Hắn xoa cằm, râu phải thường xuyên cạo, lông chân cùng lông ngực phải nhổ định kì, còn phải chăm sóc da mặt đúng giờ, bao nhiêu công đoạn phức tạp này đều lợi dụng lúc Tâm Nhu ngủ say mà tiến hành.

Hắn lặng lẽ xuống giường, đi vào phòng tắm, tháo tóc giả xuống, cởi lớp da không một tì vết che ở yết hầu ra, khôi phục lại dáng vẻ đàn ông vốn có.

Đinh Vũ nhìn vào gương, chậm rãi vuốt chòm râu mới mọc ở cằm, âm thầm bội phục Hạo Liệt phát minh ra đạo cụ công nghệ cao giúp hắn có thể đóng vai phụ nữ một cách hoàn mĩ mà không phiền phức.

Dùng miếng da giả này giống như đang bôi một lớp kem dưỡng da, thoạt nhìn thì không khác biệt là mấy, ngay cả râu mép vừa thô vừa cứng cũng bị che lấp hết.

Lớp da giả tại yết hầu được dán vô cùng cẩn thận, theo như Hàn Hạo Liệt nói là do bạn làm diễn viên của hắn ở Đức chế ra, muốn bao nhiêu cũng có…

Mà Đinh Vũ khâm phục nhất chính là bộ da giả trên tay vô cùng mềm mại, so với da phụ nữ còn mềm hơn, trang bị ở trên người còn có thể sử dụng trong thời gian dài.

Bình thường hắn chỉ có thể thừa dịp đêm khuya cạo râu, nhổ lông chân, rửa mặt chải đầu qua loa nhưng giả trang làm con gái một thời gian, hắn cần tắm nước lạnh cho thoải mái.

Dội nước lạnh lên toàn thân khiến hắn cảm thấy thật thoải mái, khẽ thở nhẹ. Hắn có thể yên tâm tắm là vì sau mấy ngày ở chung, hắn phát hiện cố gái Đường Tâm Nhu này một khi đã ngủ thì giống hệt lợn chết, ngủ một mạch đến tận sáng.

Sau khi tắm nước lạnh, hắn quấn khăn bông quanh người, đi về phía tủ lạnh, lấy ra một lon bia, đang muốn mở miệng uống thì cảm thấy có sự khác thường. Đinh Vũ nhạy bén dừng động tác, lẳng lặng đưa mắt tìm kiếm trong bóng tối.

Hắn khẳng định trong phòng khách có người, hơn nữa theo sự dao động của không khí truyền tới thì có thể thấy người này đang đến gần hắn.

Hắn rất nhanh xoay người trở lại, tấn công đối phương, đánh bay con dao nhỏ trên tay kẻ xâm nhập.

 “Hả? Ngươi là đàn ông!” Đối phương kinh ngạc kêu to.

Không thể lầm được, rõ ràng chỉ có một cô gái mới đúng, sao lại nhảy ra một người đàn ông?

Tình huống bất ngờ này khiến cho đối phương hoàn toàn không có thời gian trở tay. Tên kia vốn tưởng chỉ cần ứng phó qua loa, nhưng Đinh Vũ nhanh như chớp tấn công hắn khiến hắn vô cùng hoảng hốt.

Đinh Vũ đã sớm thích nghi được với bóng tối, nhìn rõ vị trí đối phương, thừa dịp tên kia vẫn còn đang thất kinh nhanh tay ra quyền. Lúc này trong góc, một bóng đen nhảy ra, đánh về phía hắn, thừa dịp Đinh Vũ sơ hở lập tức giải nguy cho đồng bọn.

Hóa ra là có hai người!

Đinh Vũ lạnh lùng hỏi: “Mai Côi Chi Lang?”

Thân thể đối phương chấn động, động tác cũng trở nên ngập ngừng, có thể thấy bọn họ rất kinh hãi trước câu nói của Đinh Vũ.

“Là cái bẫy! Đi mau.”

Khóe miệng Đinh Vũ nhếch lên, chờ đợi con mồi xuất hiện đã lâu khiến nhiệt huyết toàn thân hắn dâng trào, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho bọn chúng. Móng vuốt sói vươn ra, xem tụi mày định trốn đi đâu.

“Bốp!”

Đỉnh đầu Đinh Vũ đột nhiên truyền đến một cơn đau đớn kịch liệt, làm hắn nhất thời không chống đỡ nổi mà quỳ rạp trên mặt đất.

“Thằng trộm chết dẫm! Dám xông vào trộm đồ này!” Đường Tâm Nhu cầm cây gậy trong tay hét lớn một tiếng.

Mai Côi Chi Lang nào dám lưu lại thêm nữa, lập tức lợi dụng cơ hội tẩu thoát.

 “Đứng lại! Không được chạy!” Đường Tâm Nhu coi người dưới chân như tấm thảm, giẫm qua, tiếp tục đuổi theo hai gã trộm kia.

Đuổi tới ngoài cửa, đối phương chia làm hai hướng chạy, trong khoảnh khắc Tâm Nhu không biết đuổi theo bên nào. Cơ hội bắt trộm vuột mất, cô đang ảo não hết sức bỗng nhiên nhớ ra!

Không sao! Trong phòng khách còn một con sói bị cô đánh bất tỉnh.

Bởi vậy, cô vội vàng quay lại phòng, phát hiện người đã không thấy bóng dáng đâu, lúc này đột nhiên nhớ tới Đinh Vũ. Nguy rồi, không phải…

“Đinh Vũ! Đinh Vũ!” Cô đi khắp nhà gọi, nếu Đinh Vũ mà có chuyện gì thì phải làm sao bây giờ?

Khi cô gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng thì cửa phòng tắm khẽ mở hé ra một khe hở, bên trong truyền đến giọng nói của Đinh vũ.

“Tôi ở trong này.”

Tâm Nhu vô cùng vui mừng hỏi: “Đinh Vũ, cô không sao chứ?”

“Vừa rồi tôi đang tắm thì nghe thấy tiếng ồn, rốt cục có chuyện gì xảy ra vậy?”

 “Có trộm.”

“Cái gì? Trời ơi, thật đáng sợ…” Hắn học tiếng kinh hô của phụ nữ.

 “Đừng sợ, kẻ trộm bị tôi đánh chạy hết rồi, tôi chỉ muốn xem xem cô có việc gì không thôi?”

“Tôi không sao, còn cô?”

“Tôi đương nhiên không sao, vừa rồi tôi dùng cây gậy đánh vào đầu tên trộm, còn giẫm mạnh lên hắn, đáng tiếc vẫn để bọn chúng chạy thoát. Cô đừng lo lắng, có tôi ở đây, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô. À, cô không sao thật chứ?”

Bên trong phòng tắm quá tối cho nên cô định tiến lên vài bước.

“Đừng đến đây, bây giờ tôi không mặc quần áo đâu.”

“Vậy được rồi, chỉ cần xác định cô không sao là tốt rồi, sau này cửa phải khóa chặt, ngoại trừ tôi thì trăm ngàn lần đừng cho người khác vào.”

Dặn dò xong xuôi, Tâm Nhu liền cầm gậy đi tới từng xó xỉnh, xác định không có ai trốn trong nhà. Tên trộm thứ ba nhất định là thừa dịp cô đuổi theo liền đào tẩu, cô không ngừng mắng chửi, nếu cô mà bắt được nhất định sẽ cho hắn biết tay.

Cửa phòng đóng lại không tiếng động, Đinh Vũ thê thảm ngồi xổm trên mặt đất, chịu đựng cơn đau buốt trên đỉnh đầu.

Cô gái chết tiệt! Ra tay nặng như vậy, muốn hại chết hắn sao?

Hắn một tay ôm đầu một tay xoa xoa tấm lưng âm ỉ đau do bị cô giẫm lên, miệng hung hăng chửi thề. Được lắm! Mối hận hôm nay khó có thể quên, cô không thể không bồi thường hắn.

Đáng giận! Đau chết mất thôi!

21 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 7.2]

    • aaaaa,lần đầu đc tem nhà Bi nha,thiệt là vui quá mà =)) *cười sung sướng nhảy múa như điên* hắc hắc
      Chết chị rùi,lại đắc tội với Sói nữa rùi,huhu,thương chị quá,Sói sẽ xử chị thê thảm T^T
      thanks Bi và Xuxu thiệt nhìu ^^~

  1. Cho anh Vũ chết, haha. Mà anh Vu dán da giả ở mặt và tay à, thảo nào k bị phát hiện.. Thanks nàng nha.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s