Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 7.1]

Chương 7.1

 

Edit: xuxu

Beta: bichan

 

Trong giới thời trang, công ty Đế Bối Nhi cũng xem như có tiếng tăm không nhỏ. Danh tiếng này là do công ty không ngừng phát triển, mở rộng nghiệp vụ mà làm nên. Vài năm gần đây, những sản phẩm của công ty đã phổ biến trên toàn cầu, riêng ở khu vực Đông Nam Á đã tập trung khoảng hơn một trăm chi nhánh.

 

Công ty chủ yếu thịnh hành thời trang cho giới trẻ, hàng năm đều tổ chức các show diễn thời trang lớn; các tác phẩm tham gia đều được chọn lọc cẩn thận, không chỉ quảng bá sản phẩm mà còn chiêu mộ nhân tài về làm nhà thiết kế riêng cho công ty.

 

Phòng kế hoạch chịu trách nhiệm chuẩn bị trang phục theo mỗi quý, đồng thời quảng cáo, truyền bá sản phẩm mới.

 

Lần này, hẹn gặp cô là người giữ một vị trí rất quan trọng trong công ty – trưởng phòng kế hoạch Thi Dịch Phàm – đồng thời cũng chính là đàn anh thời trung học của Đường Tâm Nhu.

 

Đường Tâm Nhu có nằm mơ cũng không ngờ rằng Dịch Phàm – người mình vụng trộm thầm mến thời còn đi học lại xuất hiện ngay trước mắt.

 

“Tâm Nhu, Dịch Phàm sau khi tốt nghiệp trung học thì đi bồi dưỡng nghiệp vụ, sau nhiều năm không gặp, bây giờ anh ấy đã là nhà thiết kế nổi tiếng trong giới thời trang.” Đường Thu Sinh vỗ vai bạn tốt, giới thiệu thân phận anh với cô em gái.

 

“Đã lâu không gặp em, Tâm Nhu.” Thi Dịch Phàm mỉm cười chào cô, phong thái chín chắn cùng sự nghiệp thành công làm anh đẹp trai hơn trước nhiều.

 

“Chào anh.” Đường Tâm Nhu rụt rè gật đầu, gặp lại thần tượng hồi còn đi học làm cô kinh ngạc không dứt, hơn nữa căn phòng sang trọng này khiến cô không thể xử sự như bình thường, mà trở nên thận trọng, e dè hơn.

 

Dịch Phàm và anh ba là điển hình của hai mẫu đàn ông hoàn toàn khác biệt. Anh ba cởi mở phóng khoáng, bạn bè xung quanh tính cách cũng tương tự; còn Dịch Phàm mang vẻ hào hoa phong nhã làm người ta có ấn tượng sâu đậm.

 

“Dịch Phàm bận trăm công nghìn việc nhưng vẫn bớt chút thời gian đến xem trang phục em thiết kế, còn không mau cám ơn người ta đi.”

 

Đường Tâm Nhu ngại ngùng kèm theo chút hồi hộp, hai má đỏ lên, gật đầu đáp:

“Cám ơn anh, Dịch Phàm.”

 

“Đừng khách sáo, sau nhiều năm không gặp, em trở nên hấp dẫn hơn nhiều.”

Đáy mắt trong veo lóe sáng khác thường, nhiều năm không gặp, cô bé trước đây mặt mũi thường xuyên lấm bùn đã trở thành một thiếu nữ mười tám duyên dáng, yêu kiều rồi.

 

Đường Thu Sinh đứng một bên tiếp lời: “Em gái tớ từ nhỏ đã đáng yêu, bây giờ lớn lên càng ngày càng xinh đẹp. Đứa con gái yêu của cha mẹ tớ lại sống một mình ở Đài Bắc nên họ thật sự rất lo nó có bị đói hay mắc bệnh không. Lần này tớ lên đây là muốn xem nó có tự chăm sóc được cho bản thân không.”

 

“Em đâu phải trẻ con!” Tâm Nhu lẩm bẩm một câu.

 

“Em đó, từ nhỏ đã ngây thơ, làm việc lại dễ xúc động, chỉ cần không để ý là em đã phạm sai lầm rồi.”

 

Mặt Đường Tâm Nhu đỏ lên, liếc mắt lườm anh ba. Anh không có chuyện gì khác để nói hay sao mà suốt ngày nhắc lại chuyện hồi nhỏ của cô trước mặt Dịch Phàm. Đúng là chả nể mặt cô gì cả. Cô lơ đãng nhìn sang Dịch Phàm, thấy gương mặt tươi cười của anh ấy thì lại xấu hổ cúi xuống.

 

Ngồi bên cạnh cô, Đinh Vũ lặng lẽ quan sát tất cả, từ đầu đến cuối không nói một câu nào.

 

Ba người nói bao nhiêu chuyện nhưng lại không nhắc đến bộ thiết kế khiến Tâm Nhu thấy hơi lo lắng.

 

“Xin hỏi, không biết anh Dịch Phàm có ý kiến gì về tác phẩm thiết kế của em không?” Cô lo lắng không yên, băn khoăn hỏi.

 

“Ý tưởng thiết kế rất mới, trong đó có vài chi tiết anh muốn hẹn em cùng nói chuyện, vậy có tiện không?”

 

Tâm Nhu mừng rỡ, vội vàng gật đầu: “Tất nhiên, bất cứ lúc nào em cũng có thời gian.”

 

Ánh mắt sắc lẻm của Đinh Vũ càng sẫm lại, hắn vẫn duy trì vẻ trầm mặc như lúc đầu.

 

Đường Thu Sinh quay ra cười với em gái: “Anh đã nói rồi mà, em không cần phải lo lắng. Anh thấy cũng không còn sớm nữa, chúng ra không nên làm lỡ thời gian của Dịch Phàm. Em cùng Đinh Vũ lên xe trước đi, chờ anh và Dịch Phàm nói nốt vài câu sẽ lập tức ra ngay.”

 

“Vâng.” Tâm Nhu nhận lấy chiếc chìa khóa xe, đứng dậy cùng Đinh Vũ, “Anh ba, Dịch Phàm, bọn em đi trước đây.”

 

 “Đi nhanh đi, anh sẽ ra ngay thôi.” Đường Thu Sinh vẫy tay đáp lại.

 

Đợi cho hai người đi hẳn, Đường Thu Sinh lập tức nắm lấy thời gian, không quanh co lòng vòng mà đi thẳng vào vấn đề: “Nói thật đi, cậu cảm thấy thế nào?”

 

Trong văn phòng chỉ còn hai người bạn đồng môn bọn họ, Thi Dịch Phàm cũng không muốn che giấu chuyện gì, thân mình thoải mái dựa vào lưng ghế, mười ngón tay đan trước ngực, tự nhiên bày ra tư thế nhà kinh doanh.

 

“Chúng ta là bạn học cũ, tớ cũng không gạt cậu, ý tưởng thiết kế của em gái cậu rất mới nhưng – Thi Dịch Phàm lắc đầu nói – Thứ lỗi cho tớ nói thẳng, ý tưởng mới vượt quá sức tưởng tượng của người bình thường, vả lại cũng không thích hợp.”

 

“Ý cậu là không thể tuyển dụng lâu dài?”

 

“Đúng vậy, thật ra ưu điểm lớn nhất chính là người mẫu rất đẹp.”

 

“Này, cấm cậu có ý gì với người mẫu đấy nhé.” Đường Thu Sinh khẩn trương cảnh cáo.

 

Thi Dịch Phàm hứng thú nhướn mi.

 

“Hóa ra là cậu thích mẫu người này?”

 

“Tớ chưa từng gặp mĩ nữ nào như vậy, trên người cô ấy tản ra khí chất tao nhã kèm theo vẻ lạnh lùng. Cô gái trong mộng ở ngay trước mắt, tớ đang cố gắng theo đuổi cô ấy, cậu đừng tranh với tớ đấy.”

 

“Yên tâm đi, tớ không có hứng thú với đàn bà cao gầy lạnh lùng, tớ cảm thấy em gái cậu rất đáng yêu.”

 

Đường Thu Sinh vừa nghe, trong lòng mừng rỡ, cố ý cường điệu thêm: “Đó là chuyện đương nhiên, em gái tớ từ nhỏ đến giờ không biết đã có bao nhiêu nam sinh theo đuổi.” Hắn vừa nói vừa quan sát phản ứng của Thi Dịch Phàm.

 

“Cô ấy có bạn trai rồi sao?”

 

Tuy rằng Thi Dịch Phàm cố ý tỏ vẻ thờ ơ nhưng cùng là đàn ông, Đường Thu Sinh sao lại không nhìn ra hắn rất có cảm tình với Tâm Nhu. Đường Thu Sinh giả vờ thở dài.

 

“Không có, cho nên cả nhà chúng tớ mới lo lắng đến tận bây giờ, ngay cả một bóng đàn ông bên người cũng không thấy. Vừa rồi cậu cũng thấy rồi đấy, em gái tớ đáng yêu như vậy, đàn ông vừa nhìn đã yêu, sao không khiến cho người ta lo lắng, đề phòng nó bị người xấu lừa gạt chứ?”

 

Đường Thu Sinh chú ý vẻ mặt của Thi Dịch Phàm, biết rằng lời nói của mình đã có tác động đến hắn.

 

Thi Dịch Phàm có sự nghiệp thành đạt, nhân phẩm không tồi, lại là bạn cũ hồi trung học, nếu cậu ấy có ý với Tâm Nhu thì thật tốt quá. Thật ra hôm nay hắn sắp xếp cuộc hẹn này còn có mục đích khác, không phải vì thiết kế của em gái mà muốn tạo cơ hội cho hai người gặp mặt. Hắn biết trước đây Tâm Nhu rất có thiện cảm với Dịch Phàm, hơn nữa hắn được cha mẹ nhờ cậy, lần này hắn đến Đài Bắc không chỉ để mở chi nhánh mà còn mang trọng trách âm thầm tìm vị hôn phu tốt cho em gái.

 

Vừa đúng lúc hắn gặp lại Thi Dịch Phàm – bạn cùng trường trung học nhiều năm không gặp, vừa đi nước ngoài trở về, liền nảy ra ý định này.

 

Hắn chắc chắn Thi Dịch Phàm sau khi thấy Tâm Nhu nhất định sẽ thích, hơn nữa điều kiện Thi Dịch Phàm tốt như vậy rất thích hợp làm em rể hắn, cho nên hắn mượn danh nghĩa thiết kế trang phục để giới thiệu hai người. Mọi việc dường như rất suôn sẻ.

Trang phục thiết kế của Tâm Nhu có được chọn hay không không quan trọng, quan trọng là Thi Dịch Phàm có động lòng hay không.

 

Hắn hiểu rõ em gái mình có sức quyến rũ rất lớn với đàn ông, ai gặp cũng có cảm tình, ngay cả bốn anh em nhà bọn họ đều thương yêu em gái hết mực. Chỉ cần là đàn ông độc thân thấy Tâm Nhu hai mắt liền sáng lên. Mà thực tế chứng minh hắn đã đoán đúng, thấy Thi Dịch Phàm nhìn em gái hắn chăm chú, hắn biết kế hoạch của mình đã thành công.

 

Phương thức tiếp cận ngay cả đương sự cũng không hay biết gì, Đường Thu Sinh đắc ý tự khen mình cao minh.

 

Hắn cầm lấy chén nước, uống một ngụm, tiếp tục nói: “Cho nên tớ mới nhờ cậu đừng từ chối nó, nghĩ cách làm cho nó hiểu được giới thiết kế cạnh tranh tàn khốc, chờ nó chết tâm sẽ ngoan ngoãn lập gia đình, ở nhà giúp chồng dạy con.”

 

Thi Dịch Phàm dường như cũng ngộ ra: “Cậu hi vọng tớ nhận Tâm Nhu để không làm tổn thương lòng tự trọng của cô ấy, sau đó khiến cô ấy hiểu được sự thật tàn khốc, chuyện này so với việc cô ấy ở bên ngoài bị người khác lừa gạt thì tốt hơn nhiều phải không?”

 

“Đúng vậy, chính là ý này, cậu thấy thế nào? Nể tình bạn học cũ mà giúp tớ lần này đi!”

 

Thi Dịch Phàm cười đáp: “Trong phạm vi quyền hạn, tớ có thể sắp xếp thử xem.”

 

“Thật tốt quá! Tớ biết cậu rất nghĩa khí mà! Tốt rồi, kế hoạch của tớ là thế này, như thế… như thế…”

 

Đường Thu Sinh đem chủ ý trong lòng nói cho Thi Dịch Phàm, hiện tại hai người đã có tình ý với nhau, kế tiếp chờ em gái hắn đồng ý là xong. Hắn làm anh trai chẳng những có thể giải quyết nỗi băn khoăn, mà còn có thể bàn giao với cha mẹ, không chừng ít lâu sau còn được thấy dáng vẻ Tâm Nhu mặc váy cưới, cũng không chừng hai anh em đồng thời hoàn thành việc chung thân đại sự. Tưởng tượng Đinh Vũ mặc váy lụa trắng, tay ôm bó hoa cưới, Đường Thu Sinh không nhịn được mà cười toe toét.

20 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 7.1]

  1. há há,anh của bạn Tâm Nhu tiêu rùi,đi khoái Đinh Vũ mới ghê chứ *chết cười* =))) còn anh Đinh Vũ bắt đầu ăn dấm chua rùi nha,há há há,truyện hay quá đi,thanks Bi nhìu ^^~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s