Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 6.1]

Chương 6.1

Edit: xuxu

Beta: bichan

Trên bàn ăn sáng, không khí kỳ dị đậm đặc mùi thuốc súng.

Đường Tâm Nhu lẳng lặng cắn bánh mì nướng, đôi mắt nhìn chằm chằm vẻ mặt hờn giận của Đinh Vũ, cẩn thận mở miệng, “Ai làm cô tức giận vậy?”

Hắn lạnh lùng liếc cô một cái khiến cô bỗng dưng chột dạ: “Còn ai nữa? Đương nhiên là người hôm qua đá tôi rơi xuống giường.”

 “Hả?” Cô ngây người, sau đó liền bừng tỉnh hiểu ra, nhỏ giọng hỏi, “Người kia không phải là tôi đấy chứ?”

Đinh Vũ hừ lạnh một tiếng, lắc đầu, Đường Tâm Nhu lúc này mới nhận ra: Mình gặp rắc rối to rồi!

Phải làm sao bây giờ? Sao cô lại đá Đinh Vũ xuống giường cơ chứ? Chẳng trách cô ấy không vui. Nuốt nước bọt, cô cảm thấy áy náy không thôi.

“Rất xin lỗi! Tôi không cố ý đâu, ha ha!” Cô gãi đầu cười kèm theo vẻ mặt hối lỗi.

Hiển nhiên, lần này Đinh Vũ không tha thứ cho cô, vẻ mặt vẫn lạnh băng, không để ý tới cô.

Tâm Nhu ý thức rất nhanh, đổi cách khác, nhanh trí chạy đến đứng sau lưng hắn.

“Đừng giận nữa mà! Tôi giúp cô xoa bóp bả vai, cô mỏi ở đâu nào? Ha ha ha!”

Đinh Vũ không thèm để ý cô, tiếp tục ăn, cô gái này thô lỗ có thừa nhưng cũng rất khéo tay, hắn tuy bực nhưng vẫn phải ăn no đã.

Tâm Nhu thấy bát của hắn trống không, lập tức quan tâm nhiệt tình, “Tôi giúp cô xơi thêm cơm.”

Cầm lấy bát, nữ nô lệ thình thịch chạy tới phòng bếp, trong chốc lát, cung kính mang một bát cơm nóng hổi đến trước mặt hắn.

Hắn liếc cô một cái mới bưng bát cơm lên miệng.

“Tôi giúp cô pha trà.” Nữ nô lệ cầm lấy chén trà ướp hoa đưa cho hắn uống.

Ưu điểm lớn nhất của cô chính là mặc kệ sắc mặt người khác khó coi thế nào, cô đều mỉm cười, duy trì khuôn mặt nhiệt tình, tươi rói.

“Ha ha ha, khách quan còn yêu cầu gì xin cứ nói.”

Nói thật, nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười bốn mùa không ngừng kia, cho dù tâm Đinh Vũ vốn lạnh như băng nhưng cũng bị sức nóng ánh sáng mặt trời của cô làm cho tan chảy.

Sau khi ăn xong, hắn thở dài nói: “Thôi bỏ đi!”

“Không giận tôi nữa sao?” Cô như con chó Nhật vui vẻ nhìn hắn hỏi.

“Thấy cô thành tâm nhận lỗi như vậy, tôi tha thứ cho cô!” Cùng lắm thì buổi tối tìm cách đánh lén cô, trong lòng hắn cười lạnh.

Nhìn gương mặt tươi cười căng mọng như trái táo kia, hắn nhướn mày: “Sao cô cười không ngừng vậy, có chuyện gì vui à?”

“Hả? Cô nhìn ra sao?” Tâm Nhu vỗ vỗ hai má hỏi.

“Vẻ mặt bây giờ của cô cùng khuôn mặt tươi cười của con lật đật giống nhau như đúc.” Không sai, càng nhìn càng thấy cô giống con lật đật, dù bị người ta đá thế nào cũng duy trì khuôn mặt tươi cười, cuốn hút hắn, làm cho tâm trạng hắn dần tốt lên.

“Nói đi, cô vui mừng chuyện gì vây?”

Tâm Nhu lập tức kéo chiếc ghế dựa đến bên cạnh hắn, gấp rút ngồi xuống, đem chuyện vui chia sẻ với Đinh Vũ, cười hề hề: “Sáng nay anh ba gọi tới nói anh ấy có một người bạn khai trương công ty thiết kế trang phục, muốn nhờ tôi giới thiệu vài nhà thiết kế cho anh ta.”

Hóa ra vì chuyện này mà vui vẻ, Đinh Vũ mỉm cười: “Vậy chúc mừng cô nhé!”

“Hôm nay tôi muốn mang tác phẩm của tôi đi cho người ta xem.”

 “Tốt lắm!” Hắn bưng bát cơm lên tiếp tục ăn.

 “Cho nên… Đinh Vũ… Cô có thể giúp tôi một việc không?” Cô nịnh nọt, chớp chớp đôi mắt to, làm nũng với hắn.

Đinh Vũ ngừng ăn, nhìn gương mặt tươi cười của cô, trong lòng biết rõ cô đặc biệt trở nên mềm mại khi muốn nhờ vả người khác.

“Chuyện gì?”

Tâm Nhu vui vẻ lôi kéo hắn, cười bí hiểm đưa hắn đến phòng cô.

Nhiều người ở cùng nhau thì lúc ăn cơm, nói chuyện phiếm, xem tivi đều có người bầu bạn, ban đêm không còn cô độc một mình. Đối với Tâm Nhu, Đinh Vũ đến đây ở thật sự rất tốt.

“Mau lên! Mau lên!” Trong đầu cô không biết nghĩ đến chuyện gì mà liên tục cười bí hiểm làm hắn chần chừ trong chốc lát, cảm thấy mình không nên vào cùng cô vì hắn có một dự cảm không tốt. Nhưng cuối cùng hắn vẫn lựa chọn theo cô vào, hắn muốn xem cô bé này đang giở trò gì?

Cô vui vẻ cười lấy bộ quần áo phía sau ra cho hắn xem.

“Nhìn xem! Đẹp đúng không? Ha ha ha!”

Đinh Vũ bình tĩnh đánh giá khối vải rách trước mặt: “Đây là cái gì?”

Đường Tâm Nhu đắc ý nói: “Một tháng trước tôi không quản ngày đêm vắt kiệt óc mới hoàn thành bộ trang phục này. Có đẹp không?”

Hắn nhìn chằm chằm bộ quần áo, trầm ngâm hồi lâu, nhìn thế nào cũng cảm thấy rất giống một đống vải rách hợp thành. Ai mà mặc nó nhất định bị nhầm thành ăn mày, một tên ăn mày trang điểm lộng lẫy.

”Phụt!” Hắn làm bộ gật gù, kỳ thực muốn im miệng nhưng không cẩn thận cười ra tiếng, “Không sai, rất sáng tạo.”

Nói xong, lương tâm không khỏi cảm thán, mình trở nên lương thiện như vậy từ khi nào nhỉ?

Đường Tâm nhu vô cùng đắc ý: “Tôi biết mà! Tác phẩm này vô cùng sáng tạo, tôi cố ý thêm phong cách Gypsy để phối hợp với chất thơ của mùa thu. Đạt tới hiệu quả mĩ mãn.”

Theo hắn, đây là thời trang hoa quả thì có! Ưm, không được, hắn nhịn cười làm cho da mặt bắt đầu co rút. Cuối cùng hắn cũng hiểu nguyên nhân trang phục cô thiết kế luôn bị người ta trả về là do cô gửi sai trang phục, nếu trang phục gởi đến mà không bị chê cười thì khẳng định ông chủ này bị hoa mắt rồi.

 “Rất tuyệt đúng không?”

“Rất tuyệt.” Hắn cố gắng nhịn cười.

 “Vậy tốt quá! Cô mặc thử xem.”

Im ắng ~~

Hắn nhìn chằm chằm gương mặt xán lạn cùng đôi mắt hồng hồng của cô, cả người trắng bệch cộng thêm bộ quần áo màu xanh trên tay khiến hắn không cười nổi.

“Hôm khác đi!.” Nói xong hắn lập tức quay đầu chạy đi.

“Không được!” Đường Tâm Nhu kéo cánh tay của hắn, làm nũng.

“Làm ơn! Mặc một chút thôi! Người cô cao ráo đủ tiêu chuẩn lại xinh đẹp như vậy, cô làm người mẫu là thích hợp nhất.”

“Không được!” Hắn quả quyết cự tuyệt.

“Vì sao? Vừa rồi chẳng phải cô cũng khen bộ quần áo này rất đẹp còn gì?”

“Khen là một chuyện, mặc lại là chuyện khác.” Hắn kiên quyết bỏ đi, lòng không thay đổi.

Tâm Nhu hoảng hốt, vì muốn cầu xin Đinh Vũ hồi tâm chuyển ý mà lập tức dán thân thể mềm mại vào người hắn.

“Này! Cô làm cái gì vậy?”

“Giúp tôi đi mà~~~ Anh ba nói hôm nay sẽ giới thiệu tôi với ông chủ của một công ty thời trang, muốn tôi mang tác phẩm cho người ta xem, nếu như được coi trọng, không chừng tôi sẽ có cơ hôi trở thành nhà thiết kế.”

Thân mình hắn bị cô đụng chạm mà nóng bừng như lửa, thân thể cô cũng không phải quá nóng bỏng vậy mà lại hấp dẫn hắn, trái tim lạnh lùng của hắn vì cô mà gợn sóng, ánh mắt cũng dần thay đổi.

Nhưng bây giờ không phải lúc thích hợp để ăn cô.

Khó mà nghe theo, đôi chân hắn chỉ chực chạy khỏi đây.

“Làm ơn, Vũ ~”

Một tiếng “Vũ” vô cùng thân thiết làm hắn động lòng, tay thu chặt thành nắm đấm, sợ mình không nhịn được mà ôm cô.

Đường Tâm Nhu không hề phát hiện ra hơi thở khó khăn của hắn, còn ôm chặt hơn chỉ sợ hắn chạy mất; bộ ngực tròn trịa, mềm mại không ngừng kích thích hắn, mà hắn thì cố hết sức để duy trì sự bình tĩnh, vẻ mặt giả bộ phân vân, không có một tia hi vọng.

“Vũ ~” Cô chu cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào gọi hắn. Thực ra, cô rất ít khi làm nũng. Mẹ cô rất khó tính, dữ dằn, cô là con cũng không khác mấy. Cha cô mở nhu đạo quán, trên cô lại có bốn anh trai, từ nhỏ cô đã lớn lên trong môi trường cứng rắn. Ở nhà nếu không phải cùng các anh chơi trò “cảnh sát bắt cướp” thì lại cùng cha học nhu đạo.

Không hiểu sao, khi gặp Đinh Vũ cô lại muốn làm nũng với cô ấy, thích chia sẻ tâm sự cùng Vũ. Có thể trong tiềm thức, cô rất mong muốn có chị em, Đinh Vũ xinh đẹp, dịu dàng lại thiện lương làm cô rất ngưỡng mộ, bất tri bất giác coi cô ấy như chị em của mình, 

“Năn nỉ cô, Vũ ~ Người ta khó khăn lắm mới có được cơ hội này, cô đồng ý đi mà ~~”

Đinh Vũ biết rõ nếu bây giờ đồng ý thì về sau nhất định sẽ phải hối hận nhưng lại không nhẫn tâm từ chối cô.

Nếu chỉ làm người mẫu cho ông chủ kia nhìn một lát thì chắc là được. Không lay chuyển được cô, hắn đành phải thở dài đáp ứng.

“Được rồi, chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu nhé.”

“Thật sao! Cám ơn! Cám ơn! Vũ~~~~ Cô là tốt nhất!” Để biểu đạt lòng cảm kích của mình, Tâm Nhu còn hôn “chụt” lên mặt Đinh Vũ một cái.

Đối với Đường Tâm Nhu, cả trăm nụ hôn trên má cũng chỉ bằng lời chào hỏi mà thôi, mọi người trong nhà cô ai cũng vậy hết, cứ nhìn anh ba cô khác rõ.

Cô cầm quần áo nhét vào tay Đinh Vũ, lôi hắn vào trong phòng, không quên dặn dò: “Nhớ mặc cho tôi xem nhé!” Tiếp theo liền đóng cửa phòng lại.

Nhưng Đinh Vũ lại vì nụ hôn này mà trong lòng xúc động không thôi, ánh mắt tràn ngập lửa thật lâu sau vẫn chưa dập tắt.

16 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 6.1]

  1. Thương DTN quá đi,ss rơi vào miệng sói mà k hay biết,cứ bám lấy con sói,còn hôn nó nữa ,sau này mà biết ra là ss đập đầu tự tử nhoé T^T thanks Bi và Xuxu

  2. Thanks nàng, TN hiện tại là trong tình trạng cá năm trên thớt, mỡ để miệng mèo, còn anh ĐV là tự hành hạ bản thân, haha, đôi này đáng yêu chít đc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s