Đánh cắp tình yêu [Chương 18.2]

Chương 18.2: Sóng vẫn chưa lặng

 

Edit: ss bebi

Beta: bichan

 

Kỳ thực kế hoạch hội họp mà gần đây Bạch Lị Lị triển khai không có nhiều việc lắm, cũng như không thật sự cần đến sự trợ giúp của bộ phận kỹ thuật. Thử hỏi tập đoàn Phương thị sao có thể bỏ ra một số tiền lớn để chi trả cho những nhân viên vô dụng? Có thể vào được tổng công ty Phương thị, cho dù không phải hoàn hảo thì cũng là xuất sắc. Việc Bạch Lị Lị tìm cô đến, ở trong mắt mọi người rõ ràng là rảnh rỗi kiếm chuyện gây sự.

 

Giản Tình cũng không cáu kỉnh hay nóng nảy. Mới đầu đến đây, có nhiều việc không rõ, cô đều không ngại tìm hiểu, học hỏi. Mà những việc cô làm chỉ đơn giản là chạy đi chạy lại, làm các việc lặt vặt ở sân bãi.

 

Nhưng chỉ việc nhỏ như vậy mà Bạch Lị Lị cũng xé ra to. Một sự kiện mà làm cho mọi người đều tất bật. Ở trong mắt thủ trưởng, Bạch Lị Lị là người làm việc chăm chỉ, cẩn thận, còn cấp dưới của cô thì lại khổ không nói hết.

 

Hôm nay Giản Tình và vài người khác vì một việc nhỏ mà phải ở lại tăng ca. Vừa hơn tám giờ tối, di động của Giản Tình liền đổ chuông, là điện thoại thúc giục của Phương Khiêm. Tuy rằng trước khi tan tầm, cô đã gọi điện thông báo cho anh, nói rằng mình có thể phải tăng ca đến 8h. Vì thế, vừa đến 8h, đại thần liền không thể kiềm chế được, cô vừa mở ra nghe đã thấy anh giục giã. Vừa thêm mười phút anh lại gọi lần nữa, giờ đến lần này đã là lần thứ ba liên tiếp.

 

Giản Tình vừa a lô một tiếng, đã nghe thấy Phương Khiêm đang nói ở đầu bên kia: “Anh đang trên đường đến công ty, đón em về nhà”.

 

Giản Tình nhìn xung quanh, nhỏ giọng thở dài: “Vâng, anh cứ đến văn phòng chờ em, em làm xong rồi sẽ đến tìm anh.”

 

Tắt điện thoại, Giản Tình lo lắng suy nghĩ. Giọng điệu của Phương Khiêm có vẻ khang khác, hay là vì cô tăng ca về muộn nên anh giận dỗi? Trước đây cô rất ít tăng ca, thỉnh thoảng cũng có, nhưng nhiều nhất cũng chỉ thêm một, hai giờ, cơ bản vẫn có thể về nhà ăn tối cùng anh. Nhưng hai ngày hôm nay, Bạch Lị Lị luôn tìm rất nhiều danh mục, làm cô không thể không tăng ca. Kỳ thực Giản Tình không ngại tăng ca, chẳng qua cô lo rằng cứ như vậy thì sẽ luôn bỏ lỡ thời gian ăn tối cùng Phương Khiêm.

 

Nếu Phương Khiêm chỉ gọi một, hai lần thì không sao nhưng anh đã gọi đến ba, bốn lần thì chắc chắn anh đang khó chịu. Giản Tình cũng cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không phải là giải pháp tốt, dù sao cũng phải tìm cách giải quyết mới được.

 

Đến 8h30, không đợi Phương Khiêm gọi điện giục, Giản Tình đã nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lên thang máy đi tới văn phòng anh. Cửa ban công khép hờ, ánh sáng từ cánh cửa hắt ra khiến Giản Tình cảm thấy ấm áp.

 

Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa văn phòng bằng gỗ, cô lập tức nghe thấy tiếng Phương Khiêm nói chuyện điện thoại. Giọng nói truyền ra âm u, làm người ta phải kính sợ: “Nói vậy là gần đây bộ phận thị trường không tăng ca? Vậy tại sao ở công ty lại có bộ phận tăng ca? Được, tôi biết rồi.”

 

Giản Tình chỉ nghe qua loa, không rõ nội dung, liền thuận miệng hỏi: “Trễ như vậy anh còn gọi điện cho ai thế?”

 

Phương Khiêm để điện thoại xuống, ngồi dựa lưng vào ghế sô-pha, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt hơi lạnh lùng. Ở trước mặt người khác anh thường biểu lộ vẻ mặt này, nhưng trước mặt cô thì rất hiếm.

 

Cô chỉ nghe thấy anh nói: “Vừa rồi Lưu trưởng phòng nói bộ phận họ gần đây không tăng ca, mà em đã tăng ca liên tục bốn ngày, anh nghĩ em nên giải thích lý do cho anh.”

 

Giản Tình nghe vậy, cúi xuống, trầm mặc một lúc, hỏi lại: “Anh nghi ngờ em?”

 

Không biết từ lúc nào, Phương Khiêm đã đứng dậy đi đến trước mặt cô, thở dài một tiếng, ôm cô vào lòng thì thầm: “Không phải anh nghi ngờ em, mà anh giận vì việc gì em cũng không nói cho anh biết.”

 

Giản Tình tựa vào ngực anh, cảm nhận sự ấm áp của anh, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ. Cô bỗng cảm thấy một ngày vất vả mệt mỏi, tại thời điểm này đã tiên tan hết.

 

 “Tình, nói cho anh biết đã xảy ra truyện gì?” Sau lễ Nô-en có vài lời đồn đại nhảm nhí, anh cũng biết ít nhiều. Nhưng nếu chưa thể trực tiếp công khai mối quan hệ của hai người, thì cứ như vậy cũng khiến mọi người từ từ thích ứng.

 

 “Mấy ngày này em đều đi đến bộ phận quan hệ xã hội để hỗ trợ.” Giản Tình trả lời chi tiết.

 

“Bộ phận quan hệ xã hội? Em làm trưởng ban ở bộ phận thị trường, chạy tới bộ phận quan hệ xã hội làm gì?” Phương Khiêm hơi ngạc nhiên, tách ra khỏi người cô, nghi hoặc nhìn.

 

Giản Tình đem lí do mà Bạch Lị Lị đưa ra nói cho Phương Khiêm nghe. Phương Khiêm nghe xong, lắc đầu: “Vậy quả thực là quái lạ, cô ta muốn làm gì?”

 

Giản Tình vốn không muốn phiền hà tới nhiều người, đương nhiên sẽ không nói lí do ghen tị của Bạch Lị Lị, cô chỉ dịu dàng nói: “Có thể cô ấy thật sự cần người giúp đỡ.”

 

Đối với cô gái tên Bạch Lị Lị, Phương Khiêm đương nhiên có ấn tượng. Trước đây có lần xã giao, anh vì bất đắc dĩ nên từng đưa cô ta đi cùng. Tuy ít tiếp xúc nhưng anh khá rõ tính cách của cô ta. Cô ta chỉ là một đại tiểu thư được nuông chiều nên kiêu ngạo mà thôi.

 

 “Mặc kệ phải giúp việc gì, em không được tăng ca.” Nực cười, mặc dù bây giờ bọn họ làm việc cùng nhau, nhưng mỗi ngày chỉ có thể thoải mái bên nhau vài tiếng ở nhà, giờ ngay cả chút ít thời gian này cũng bị chiếm đoạt, bảo anh sao có thể đáp ứng được.

 

“Ngày mai em sẽ nói chuyện với cô ấy, nếu cô ấy lại bảo em tăng ca thì em cũng không nghe theo nữa.” Giản Tình cười đáp lại anh không được tự nhiên. Anh không thích thời gian bọn họ ở cùng nhau bị chiếm đoạt, cô cũng có muốn như vậy đâu.

 

“Đừng nói nữa, theo anh đi nói với cô ta.” Anh hạ tối hậu thư.

 

Để anh đi khác nào nói cho toàn bộ mọi người biết đích thị bọn họ là một đôi? Đây cũng không phải là thời điểm thích hợp, tin đồn vẫn chưa thuyên giảm. Giản Tình cảm thấy trong lúc sóng gió như thế này thì nên ít lời đi một chút.

 

Vì bộ phận quan hệ xã hội không đủ người nên Giản Tình vẫn đi theo các cô đến nơi làm việc như trước. Thời tiết ngày càng lạnh, ở bên ngoài chạy một ngày, cả người đều mệt mỏi. Cách bố trí hội trường người phụ trách cũng can thiệp, thảo luận một hồi, mọi người đều thấy khô miệng.

 

Làm việc một ngày, khi trở lại văn phòng ấm áp cũng đã sắp đến giờ tan tầm.

 

Mấy ngày nay, Giản Tình cùng làm việc với vài nữ sinh, hai bên cũng có chút cảm tình. Họ nhìn thấy cô chuẩn bị về bèn nhắc khẽ: “Giản trưởng ban, trưởng phòng nói hôm nay phải tăng ca.”

 

Lại tăng ca? Hôm qua cô vừa hứa với anh rằng chắc chắn hôm nay không tăng ca. Giản Tình bỗng cảm thấy nhức đầu, “Việc này vội lắm à?”

 

“Thật ra ngày mai làm cũng được, không biết vì sao Bạch trưởng phòng nhất định muốn làm xong trong hôm nay.” Có một người vừa bất mãn vừa nói.

 

Giản Tình thở dài, “Bạch trưởng phòng đang ở văn phòng à?”

 

 “Dạ, đang thảo luận về chuyện áp-phích với thợ chụp ảnh, nói chuyện cũng khá lâu rồi.”

 

“Để chị đi xem.”

 

Gõ cửa phòng của Bạch Lị Lị, bên trong nhanh chóng truyền đến giọng nói mềm mại của cô ta, “Vào đi.”

 

Giản Tình hít nhẹ một hơi rồi mở cửa đi vào. Trong văn phòng ngoài Bạch Lị Lị còn có một thanh niên trẻ tuổi ăn mặc rất thời trang, chắc đó là thợ chụp ảnh mà các cô đã nói đến.

 

 “Hóa ra là Giản trưởng ban, có chuyện gì vậy?” Bạch Lị Lị ngồi ở sau bàn làm việc dùng ánh mắt khinh khỉnh nhìn cô. Có lẽ vị trí trưởng phòng quan hệ xã hội này làm Bạch Lị Lị cảm thấy rất tự hào.

 

Nhưng Giản Tình cũng không phải là người của bộ phận quan hệ xã hội, cô coi như không thấy vẻ kiêu ngạo của cô ta, “Bạch trưởng phòng, bây giờ đã muộn, hôm nay thật ra cũng không có chuyện gì, công việc lại không gấp, có thể để tới mai làm tiếp cũng đươc.”

 

Bạch Lị Lị chống cằm, “Ý Giản trưởng ban là hôm nay không cần tăng ca?”

 

Giản Tình gật đầu nói: “Đúng vậy, mọi người tăng ca liên tục mấy hôm nay, tôi thấy họ cũng đã mệt rồi, hôm nay nên cho mọi người nghỉ sớm một chút.”

 “Giản trưởng ban đừng quên, cô là trưởng ban của bộ phận thị trường, không phải là trưởng ban của bộ phận quan hệ xã hội. Ở nơi này, các cô chỉ có thể nghe lời tôi.” Ý của Bạch Lị Lị rất rõ ràng, Giản Tình không cần lo thừa, nơi này là do cô ta định đoạt.

 

Giản Tình mím môi cười, “Tôi quả thật là trưởng ban của bộ phận thị trường nên Bạch trưởng phòng cũng đừng quên, tôi đến chỉ để phụ giúp. Việc tăng ca hay không, tôi cũng có quyền tự quyết định.” Nếu Bạch Lị Lị không rõ phải trái cô cũng không cần phải khách khí thêm.

 

Vẻ mặt ung dung, tự tin của Giản Tình làm cho Bạch Lị Lị nhất thời không tìm được điều gì làm khó cô.

 

Đúng lúc hai người đang tranh luận gay gắt, thợ chụp ảnh bên cạnh đột nhiên hét to một tiếng, “Bạch trưởng phòng!”

 

Cả hai cô gái đều bị hoảng sợ, Bạch Lị Lị tức giận liếc nhìn thợ chụp ảnh: “Tiểu Lí, có chuyện gì vậy? Làm tôi hết hồn.”

 

Bạch trưởng phòng, cần gì phải tìm nữ nhân vật chính nữa? Vị tiểu thư trước mặt chính là lựa chọn tốt nhất rồi!” Thợ chụp ảnh kích động, chỉ vào Giản Tình phấn khích kêu to, “Cô thật sự phù hợp với hình tượng nhân vật lí tưởng của tôi.”

 

Giản Tình chỉ biết im lặng, người này rốt cuộc đang nói gì!

 

Mà ánh mắt Bạch Lị Lị nhìn về phía Giản Tình, chỉ có thể dùng hai từ oán hận để hình dung…

 

38 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 18.2]

  1. Phen nay neu chi Tinh ko tu choi thi kieu gi Khiem ca cung an dam chua nong nac cho ma xem. Hac.hac. Thank ss bebi, thank bi. :* :*

  2. còn lâu a PK mới cho GT đóng quảng cáo, xuất hiện trước công chúng nha, a chỉ mún giấu riêng cho mình thôi. thank nàng

    • ha ha ha, ta cũng có suy nghĩ giống nàng vậy, Phương ca mà cho Tình tỷ tỷ đóng quảng cáo sao? trời sập.

  3. thanks!bạn nhe.truện ngay càng hấp dẫn nge.ko bit bà Bạch lị lị co bị xử trảm bởi đại boss of chúng ta ko đây nữa ta.

  4. cũng sắp công khai rùi nhỉ, ít nhất là với cái bà Bạch Lị Lị kia (nghe tên đã thấy ghét rùi)
    mà thích nhất vụ làm quảng cáo của chị GT đó ^_*
    tiếp nha

  5. Bi ơi, Bi thương tụi mình với, Bi làm cho nhanh bộ này đi rùi Bi nghỉ dài dài dưỡng thương cũng đc, hic,chứ cứ tiến độ này bọn emình đau tim mất, thương Bi nhìu nhìu

  6. haha
    cuối cùng con mụ Bạch Lị Lị này lại phải tức hộc máu lên vì ghen tị vs Tình tỷ cho xem

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s