Đánh cắp tình yêu [Chương 18.1]

Chương 18.1: Sóng vẫn chưa lặng

Edit: ss bebi

Beta: bichan

Lúc Giản Tình về đến nhà đã là hơn tám giờ tối. Cả một buổi chiều ngồi nghe trưởng phòng quan hệ xã hội Bạch Lị Lị giảng giải nội dung công việc, nghe nhiều đến nỗi cảm thấy hoa cả mắt.

Trong nhà tối đen như mực, Giản Tình bật đèn phòng khách, ngồi trên ghế sô-pha. Cô ngẩn người nhìn lên trần nhà, không có Phương Khiêm ở đây, không gian thật đáng sợ.

Cô không muốn làm gì, ngay cả bụng đói kêu ọc ạch cũng lười không muốn đứng đậy chuẩn bị đồ ăn.

Giản Tình cảm thấy thái độ thù địch của Bạch Lị Lị đối với cô có vè khó hiểu. Lần mua quần áo cũng vậy, ở dạ hội cũng thế. Nếu Bạch Lị Lị vì diện mạo mà sinh lòng thù địch với cô thì hình như quá ấu trĩ. Diện mạo đối với một phụ nữ quả thực rất quan trọng, nhưng cũng không đến mức vì diện mạo mà gây thù chuốc oán khắp nơi.

Nếu bảo trước đây cô làm việc gì đụng chạm tới Bạch Lị Lị, thì tuyệt đối không có. Ấn tượng trước đây của cô về Bạch Lị Lị rất mơ hồ, nếu không phải lần trước gặp khi mua quần áo thì cô cũng không nhớ rõ người này.

Thôi quên đi, “Binh đến tướng chặn, nước đến đất che”. Buổi chiều ngồi nghe trưởng phòng giảng giải nội dung chính, cô cảm thấy cũng không khó. Dù đến lúc đó cô ta cố ý làm khó dễ, Giản Tình cũng tin mình có đủ năng lực để ứng phó.

Sau khi ngâm mình trong nước nóng, Giản Tình thay bộ quần áo thoải mái ở nhà. Phương Khiêm chưa về, cô căn bản không có tâm trạng làm việc, mở tivi lên cốt là để trong phòng có tiếng động, còn tâm tư cô không hề để trên màn hình.

Yêu tha thiết một người quả nhiên là chuyện rất khó kiểm soát, trong lòng lúc nào cũng nghĩ đến đối phương. Không có anh ở cùng, cô ngay cả hít thở cũng cảm thấy dư thừa. Nhưng nếu cho cô chọn lại, cô tin mình vẫn sẽ không chút do dự yêu thương anh.

Đang mơ mơ màng màng, thấy có người lấy tay vuốt ve hai má của mình, Giản Tình đột nhiên mở to mắt. Phía trước là khuôn mặt khôi ngô đang nở nụ cười nhợt nhạt.

“Anh đã về.” Giản Tình vừa mở miệng nói chuyện, liền cảm thấy giọng nói hơi khàn khàn. Không đợi cô hồi phục lại tinh thần, một ly nước ấm đã được đặt trước mặt cô.

Ánh mắt Phương Khiêm dịu dàng, chăm chú nhìn cô, giọng nhẹ nhàng trách: “Mệt thì phải về phòng ngủ chứ, nằm như vậy dễ cảm lạnh lắm.”

Giản Tình ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ, đã hơn 10h, quanh người anh đậm đặc mùi rượu, không cần đoán cũng biết đêm nay anh phải xã giao, chắc chắn là vô cùng thảm thiết.

Giản Tình cầm cốc nước lên uống, nước vừa trôi vào miệng đã cảm thấy ngọt lành dị thường: “Em đi chuẩn bị nước cho anh tắm rửa, rồi nghỉ ngơi cho sớm.”

Cô vừa định đứng dậy, thân hình mềm mại lập tức bị anh ôm vào lòng. “Đừng vội, anh muốn ôm em một lát.” Anh cúi đầu, thì thầm bên tai cô.

Tâm trạng lập tức trở nên vô cùng thoải mái, Giản Tình đưa đôi tay nhỏ nhắn ôm lấy lưng anh thật chặt. Có lẽ bọn họ đều tương tư, cho dù mỗi ngày gặp mặt, nhưng lúc nào cũng muốn ôm lấy nhau, ở bên cạnh nhau, cho dù tách ra một giây cũng cảm thấy nhớ nhung.

Tâm trạng khi yêu dạt dào như cỏ dại gặp mưa, ngay cả ngôn ngữ cũng không thể diễn đạt hết. Hôn môi – là sự lựa chọn ngọt ngào nhất.

Khi hai đôi môi chạm nhau, tim đập rộn ràng, mất đi nhịp điệu chậm rãi vốn có, tinh tế liếm vành môi, nhẹ nhàng day cắn, Giản Tình cho dù nhắm chặt hai mắt nhưng vẫn có thể cảm nhận được màu sắc rạng rỡ, tuyệt vời.

Đầu lưỡi len lỏi chơi đùa, thì ra người đang yêu cuồng nhiệt cũng sẽ cảm thấy đau lòng. Đó là một cảm giác mãi khắc sâu, đến nỗi người ta không thể chịu được, cảm thấy đau nhói, khắc cốt ghi tâm.

Dây dưa một hồi, quần áo hai người đã sớm không còn, mỗi thứ một nơi. Giản Tình nằm ngửa trên sô-pha, đón nhận ánh mắt nóng rực của anh, khuôn mặt anh đã trở nên đỏ bừng. Khi làn da lạnh lẽo được thân nhiệt ấm nóng của anh bao phủ, hai người đều cảm thấy hài lòng, bật ra những âm thanh đầy thỏa mãn.

Một hồi âu yếm sôi nổi qua đi, Giản Tình cảm thấy cả người uể oải. Vốn cô chưa ăn cơm tối, lại còn vận động kịch liệt như vậy, thể lực sớm đã cạn kiệt.

Phương Khiêm nhìn cô gái bé nhỏ mềm nhũn trong lòng mình, thỏa mãn cười nhẹ thành tiếng, trêu chọc: “Đúng ra phải là anh mệt mới đúng chứ.”

Giản Tình đưa tay lau mồ hôi nóng trên trán Phương Khiêm, rồi đáp lại: “Lần sau không được làm trên sô-pha, khó giặt hết lắm.”

Anh gian xảo lắc đầu, nói một cách vô tội: “Cứ nhìn thấy em, anh lại không khống chế được mình. Làm sao bây giờ?”

Bị vẻ mặt của anh đùa giỡn, Giản Tình đang nằm trước ngực anh bèn khẽ thu mình lại, lập tức như con trạch trơn bóng, lắc mình chui ra khỏi lòng anh, “Em đi tắm”. Vừa nói xong, mặt cô ửng hồng, chạy nhanh vào phòng tắm.

Nhìn bóng lưng trần của cô gái nhỏ, tình triều vừa tắt trong anh lại mãnh liệt dâng lên. Phương Khiêm mỉm cười, cũng đứng dậy đi vào theo. Nếu không thể làm ở sô-pha, vậy thì anh có thể làm trong nước.

Lúc hai người cùng nhau đi ra từ phòng tắm đã là nửa đêm. Giản Tình ở phòng tắm được anh nhiệt tình bồi dưỡng lần nữa, cả người đều đỏ hồng, như con tôm bị luộc chín.

Giản Tình lấy bộ quần áo ngủ mới từ trong phòng, đưa cho Phương Khiêm vừa mới bước ra từ phòng tắm, thuận tay giúp anh thắt dây lưng, sau đó mới đi vào phòng bếp, chuẩn bị làm chút đồ ăn khuya. Trải qua hai lần dây dưa lâu dài, giờ cô đã đói meo.

Phương Khiêm đau lòng nhìn cô gái nhỏ nửa đêm còn bận rộn, anh đứng dựa mình ở cửa bếp, miễn cưỡng nói: “Làm bừa chút gì có thể ăn là được.”

Giản Tình quay đầu liếc nhìn anh, hờn giận: “Mỗi lần xã giao anh đều ăn ít, về nhà không nên ăn tùy tiện.” Cô vừa nói chuyện, động tác làm bếp cũng không hề chậm lại, đun nước, thái thịt, nhặt hành đâu ra đấy. Không lâu sau, bát mỳ sợi thơm ngào ngạt đã làm xong, ngửi mùi là lập tức muốn ăn ngay.

Phương Khiêm vốn lẳng lặng đứng ở phía sau cô, nhìn bóng dáng cô đến ngẩn người, đột nhiên tiến lên hai bước, ôm lấy cô từ phía sau, dùng chóp mũi cọ cọ vào gáy cô, nhẹ nhàng lẩm bẩm một câu.

Cho dù thanh âm rất mơ hồ, nhưng Giản Tình vẫn nghe thấy rõ ràng, anh nói: “Bảo bối, có em thật tốt.”

Trong tâm cô cũng nghĩ vậy, cuộc đời này có anh thật là tốt.

38 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 18.1]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s