Đánh cắp tình yêu [Chương 16.2]

Chương 16.2

Edit: Ngân kiwi

Beta: bichan

Người chủ trì tuyên bố xong quy tắc, hội trường ngay lập tức ồ lên. Trong những tiếng xôn xao, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng thét chói tai của mấy cô gái.

Hình như người chủ trì nghĩ tin tức này vẫn chưa đủ độ hấp dẫn với mọi người, lại nói tiếp: “Tuy nhiên, mọi người có cảm thấy chỉ khiêu vũ thôi thì chưa đủ không? Hay chúng ta đề nghị giám đốc tặng thêm một nụ hôn cho bạn nhảy. Mọi người thấy hế nào?

“Được…”

“Tôi muốn…”

Mọi người dưới sân khấu bắt đầu ồn ào .

Phương Khiêm nghe người chủ trì nói thêm điều kiện này thì chỉ nhíu mày, không tỏ vẻ gì thêm.

Không tỏ vẻ gì, khẳng định là anh đã đồng ý. Dưới sân khấu các mỹ nữ còn chưa nhìn dãy số, cũng đã hưng phấn đến cực độ. Trời ạ, được khiêu vũ cùng giám đốc đã là ân huệ trời ban, bây giờ còn có thể thân mật hôn môi, việc này quả thật làm cho họ điên cuồng.

Một lúc sau, tiếng ồn ào đã ngớt, người chủ trì đem một cái thùng trong suốt đựng các dãy số đến trước mặt Phương Khiêm, để anh thò tay lấy một tờ. Phương Khiêm khẽ cười nhìn người chủ trì, nhẹ nhàng hỏi: “Cậu làm ở phòng nào ?”

Anh chàng bị hỏi như vậy thì sợ toát mồ hôi lạnh. Không thể nào, không phải giám đốc muốn biết anh là người phòng nào rồi chờ dạ hội kết thúc điều anh đi nơi khác chứ? Anh lớn mật như vậy cũng là do trưởng phòng sai khiến. Nếu không cho dù anh có ăn phải gan hùm, gan báo cũng đâu dám vặt lông hổ.

“Tôi… tôi… ở phòng hành chính khoa tổng hợp” Chàng trai lắp bắp trả lời.

Phương Khiêm gật đầu nói với anh ta : “Đưa micro cho tôi!”

Người chủ trì cẩn thận đưa micro cho Phương Khiêm, sau đó nhìn anh rút ra một dãy số, vừa định thò đầu nhìn, lại bị Phương Khiêm khéo léo che khuất.

Thế là, mọi người ở dưới sân khấu đều đang hồi hộp chờ đợi Phương boss tuyên bố người sẽ làm bạn nhảy của anh.Trong khoảng thời gian ngắn, hội trường rộng lớn lặng ngắt như tờ.

Phương boss dùng giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng nói ra dãy số: “0027”.

Trong hội trường, lập tức hiện lên sự thất vọng, chán nản, không cam chịu mà thở dài.

Người chủ trì nghe xong lời nói Phương Khiêm thì quay đầu lớn tiếng hỏi: “0027 là cô gái nào, xin mời bước lên sân khấu. 0027,xin mời bước lên sân khấu.”

Chờ lâu không thấy ai đáp lại, mọi người đã bắt đầu thì thầm với nhau, bàn luận xem rốt cuộc là ai quá đáng như vậy. Được Phương boss mời lên đã là may mắn lắm rồi, lại dám lề mề không bước ra. Thật đúng là không biết điều!

Tiểu Lâm nhìn dãy số trên tay, đột nhiên trừng to mắt, dùng sức kéo tay Giản Tình rồi lập tức mở lớn miệng: “A… 0027… Chị Tình, số của chị là 0027… A…a… a…”

Tần Tiểu Ý đứng ở bên cạnh, cũng nhìn vào dãy số, sau đó lại đăm chiêu nhìn đầu Giản Tình đã nhanh chóng cúi xuống sát ngực. Cô lập tức hiểu rõ, không khỏi nói thầm: “Không chỉ keo kiệt, mà lại còn gian lận. Thật đáng xấu hổ!”

Người chủ trì còn đang ở trên sân khấu hỏi 0027 là ai, Tiểu Lâm quay sang nhìn Giản Tình đang đứng im không nhúc nhích, gấp đến độ giậm giậm chân. Giờ phút này, rốt cuộc cô cũng cảm nhận được thế nào là “Hoàng đế chưa vội, thái giám đã lo.” (1)

“Ở đây ,0027 ở đây!” Tiểu Lâm không có vóc dáng cao ráo, đứng ở trong đám đông thì mọi người không thể nhìn thấy cô, cô chỉ có thể dùng biện pháp giơ cao hai tay nhảy lên.

Nhìn thấy cô hét ầm ĩ như vậy, mấy trăm ánh mắt sắc như dao, đồng loạt bay vụt về phía Tiểu Lâm, thoáng chốc khiến Tiểu Lâm trở nên cứng đờ: “Ơ… Không phải… Không phải tôi… 0027 là… là Giản trưởng ban.” Tiểu Lâm phát hiện ra bị mọi người hiểu lầm, run cầm cập tự minh oan cho mình.

Lập tức, tất cả ánh mắt lại đồng loạt bay vụt về phía Giản Tình.

 Khóe miệng Giản Tình khẽ rung động, trong lòng bao mối cảm xúc đan xen. Mặc dù cô không nhạy bén cũng có thể đoán ra chuyện này là do Phương Khiêm sắp xếp, sao có thể may mắn xảy ra chuyện như vậy, mà lúc đầu anh cũng đã hỏi dãy số của cô là bao nhiêu.

Đang ảo não phiền muộn, Giản Tình lại thở phào nhẹ nhõm. Ít ra… sẽ không nhìn thấy cảnh tượng anh khiêu vũ cùng cô gái khác. Cô biết mình không rộng lượng đến nỗi có thể dễ dàng nhìn anh nhảy với người khác mà không bị tổn thương. Cho nên, Phương Khiêm bày ra mưu kế này, nhìn thì tưởng anh muốn làm khó cô, nhưng thật ra lại rất quan tâm đến suy nghĩ của cô.

Giản Tình đang do dự đứng ở dưới, lại bị Tiểu Lâm hô hào thế này, cũng không ngại ngùng mà lặng lẽ, từ từ bước lên sân khấu.

Tần Tiểu Ý ở đằng sau cô nhỏ giọng hô: “Cố lên.” Sau đó ôm lấy bả vai Tiểu Lâm, mở to mắt chuẩn bị xem kịch vui.

Đám đông vốn đang chen chúc rất chật chội, lúc này đều tự giác rẽ ra cho Giản Tình bước lên. Giản Tình hơi hoảng hốt, vừa bước lên vừa nhìn anh không chớp mắt. Không biết có phải do cô hồi hộp sinh ra ảo giác không mà cô thậm chí còn nghe được những âm thanh nghiến răng, nghiến lợi rất giận dữ truyền đến từ hai bên.

“Oa, là đại mỹ nữ của công ty chúng ta – Giản trưởng ban. Mọi người mau vỗ tay hoan nghênh.” Người chủ trì là nhân viên của Phương thị, đối với những mỹ nữ của công ty, tất nhiên là rõ như lòng bàn tay. Huống hồ Giản Tình là mỹ nhân tiếng tăm vang dội như sấm.

Ngọn đèn phát ra ánh sáng rực rỡ chói mắt. Người đàn ông của cô đang đứng trên sân khấu chờ đợi, tươi cười rạng rỡ, làm cho tâm trạng mọi người lâng lâng. Giản Tình không kìm nén nổi mà rảo bước nhanh hơn đến bên anh.

Vừa mới bước chân lên mấy bậc thang, một bàn tay to thon dài chìa ra trước mặt cô: “Thật vinh hạnh cho tôi được khiêu vũ với một tiểu thư xinh đẹp” Lúc này Phương Khiêm không hề giấu diếm, dùng ánh mắt như phóng điện nhìn thẳng vào cô.

Dòng điện của anh quá mạnh mẽ, làm cho những người xung quanh không khỏi choáng váng.

Giản Tình ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, chậm rãi đặt đôi tay mình lên lòng bàn tay ấy, sau đó nhẹ nhàng nở một nụ cười thật ngọt ngào.

Bóng dáng xinh đẹp cùng ánh mắt dịu dàng kia, cho dù sẽ có không ít người ghen tỵ, oán giận, nhưng họ không thể không thừa nhận: Trai tài gái sắc, chính là như thế này!

Giữa lúc mọi người trong hội trường đang đắm chìm giây phút tuyệt vời, người chủ trì lại không biết chọn thời điểm thích hợp mở miệng: : “Ôi, đại mỹ nhân như thế này, giám đốc trao nụ hôn. Suy cho cùng không biết ai mới là người may mắn đây.”

Được người chủ trì nhắc nhở,mọi người mới nhớ tới…, có những đồng nghiệp nam đã bắt đầu hô hào bên dưới: “Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi…”

Phương Khiêm nắm tay cô, đôi mắt đen ẩn chứa nụ cười, nói với những người đang hô hào bên dưới: “Xem ra, hôm nay người may mắn là tôi mới đúng!” Vừa nói xong, anh cúi đầu, nhẹ nhàng tiến đến gần, dịu dàng hôn lên đôi môi cô.

Khoảnh khắc tuyệt đẹp lúc này phút chốc như ngừng lại.

Nếu không có sự kiện trong bữa tiệc tối hôm nay, mọi người thậm chí còn cảm thấy hai người vốn nên là người yêu của nhau.

Ánh đèn từ từ chiếu xuống, vũ khúc êm đềm nhẹ nhàng vang lên. Phương Khiêm nắm lấy tay Giản Tình, bước xuống vũ đài, chuẩn bị bắt đầu màn khiêu vũ tối nay.

Khi đi qua người chủ trì, Phương Khiêm khẽ nói thầm điều gì đó. Lập tức Giản Tình thấy ánh mắt anh ta từ kinh ngạc trở nên mừng rỡ như điên.

Khi bước vào sàn nhảy, Giản Tình không nhịn được nhỏ giọng hỏi Phương Khiêm: “Anh nói với anh ấy cái gì vậy?”

Phương Khiêm khẽ cười: “Anh nói khi nào trở về sẽ tăng lương cho anh ta.”

Giản Tình mơ màng, nhất thời không thể hiểu được hết ý nghĩa trong lời nói của anh.

Không để cho cô nghĩ lâu, Phương Khiêm đã ôm thắt lưng của cô, bắt đầu nhẹ nhàng khiêu vũ. Sau đó nhân lúc ngọn đèn trở nên mờ ảo liền ghé vào tai cô nói nhỏ :“Bảo bối, đừng nghĩ ngợi gì nữa, hưởng thụ giờ khắc tuyệt vời này đi nào.”

Giản Tình nghe anh nói, ánh mắt dịu dàng như nước. Giờ phút này giống như một giấc mơ, nhưng cho dù là mơ, cô cũng cảm thấy thật hạnh phúc.

(1): “Hoàng đế chưa vội, thái giám đã lo”: chỉ người trong cuộc chưa vội mà người ngoài cuộc đã sốt ruột.

44 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 16.2]

  1. Poor PK, toi ngay bi TTY bao keo kiet :)) keo hay k thi k biet chu gian thi anh nay co ma day =)))
    thanks a lot, update soon
    *chop mat du do* post NKHP nua nang oi,ta thich bo nay va bo do *tiep tuc chop chop*

  2. thô bỉ, thô thiển, thô…… =.=|||

    tuấn nam mỹ nữ các người thường ngày quấn lấy nhau người ta đã ko dám ý kiến gì rồi, tại sao, tại sao vào ngày giáng sinh mà các ngươi cũng nỡ cướp đoạt cơ hội đc hưởng thụ soái ca,mỹ nhân của thiên hạ?????? >”<

    Đồ nhà giàu mà keo kiệt, xíiiiiiiiiiiiii

  3. Pingback: 1/6 « CafeĐen … X4fun …

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s