Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 3.1]

Chương 3.1:

Edit: xuxu

Beta: bichan

Đường Tâm Nhu thấy mình như gặp được Bồ Tát, cảm động suýt nữa thì òa khóc:

“Thật tốt quá, cô đúng là ân nhân cứu mạng của tôi!”

Cô cảm động đặt tay Đinh Vũ lên trước ngực mình. Quả nhiên các vị thần không bỏ mặc cô nên mới tìm người đến cứu cô nhanh như vậy!

Đinh Vũ nhếch mi, nhìn chằm chằm đôi tay tuy nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh kia. Đây là lần thứ ba trong ngày cô nắm tay hắn.

Cả đời này chưa cô gái nào có cơ hội nắm tay hắn nhiều như vậy.

Tay hắn dường như cảm giác được bộ ngực mềm mại kia. Tuy bề ngoài hắn giả trang phụ nữ đẹp không một tỳ vết nhưng bên trong thì không thiếu bản năng đàn ông. Sâu trong đáy mắt hắn bắt đầu dấy lên tia lửa.

Cảm giác này, đích thực là 32D.

“Cô ta là ai?”

Ánh mắt bà chủ nhà như ánh đèn hồng ngoại, cẩn thận đánh giá cô gái cao gầy trước mặt.

Có câu nói của đại mĩ nhân, Tâm Nhu ngẩng cao đầu, ưỡn ngực trả lời:

“Cô ấy là chị họ của tôi. Tôi ở một mình thấy buồn nên gọi chị ấy đến ở cùng.”

Đường Tâm Nhu không dám nói cho bà chủ nhà biết mình chưa được sự đồng ý của bà ta đã tự tiện cho người khác thuê nhà. Nếu như bà ấy tăng tiền thuê nhà hoặc khoản phí khác thì cô thảm rồi. Vì vậy, cô buộc phải tìm ra cách ứng phó với bà chủ.

Theo kinh nghiệm của cô, đối mặt với người keo kiệt giữ lại được bao nhiêu tốt bấy nhiêu.

Bà chủ nhà quan sát Đinh Vũ từ trên xuống dưới, hình như vẫn còn nghi ngờ, chất vấn:

“Cô ta tên gì?”

“Ha ha ha… Chị họ tôi tên là…”

“Tôi họ Đinh, tên một chữ Vũ, Vũ trong lông vũ.”

Hắn tiếp lời.

“Đúng, đúng, đúng! Tên là Đinh Vũ! Từ nhỏ tình cảm của chúng tôi đã rất tốt, nên lần này chị họ tôi lên đây giúp tôi, tôi thật sự rất vui!”

Để thêm phần tin cậy, cô còn cố ý ôm lấy cánh tay Đinh Vũ, tựa đầu vào người ta, thân mật như người nhà.

Nếu đối phương đã đồng ý trả tiền thuê nhà thì không còn gì tốt hơn, miễn không ở lén lút là được. Bà chủ nhà cũng không có thời gian kéo dài với các cô.

“Hai tháng tiền nhà cộng với tháng này tổng cộng ba vạn, cô định khi nào thì thanh toán?”

“Tôi lập tức gọi điện bảo người mang đến. Bà có thể cho tôi số tài khoản ngân hàng được không?”

Trả lời thẳng thắn như vậy, bà chủ cầu còn không được, sao có thể tiếp tục gây khó dễ cho hai cô gái. Mặt mỉm cười vui vẻ, bà ta lập tức lấy bút ghi lại cho cô.

Đinh Vũ lấy điện thoại di động ra, trước mặt bà chủ nhà dặn dò người ở đầu bên kia nhanh chóng chuyển khoản, sau đó cúp máy, khóe miệng nhếch lên nụ cười vui vẻ.

“Bây giờ, bà thử kiểm tra xem tiền đã được chuyển vào hay chưa?”

Xác định đã thu được tiền, bà chủ đương nhiên vui vẻ, không làm khó các cô, mặt mày hớn hở rời đi.

Đợi bà chủ nhà đi khỏi, Đường Tâm Nhu cuối cùng cũng có thể thả lỏng, song cô vẫn không quên hướng về phía người bạn cùng phòng cảm động rơi nước mắt một phen.

“May mà có cô, nếu không hôm nay khẳng định lỗ tai tôi bị bà chủ nhà lải nhải đến dài ra mất thôi. Chờ tôi tìm được việc làm nhất định sẽ trả lại tiền cho cô.”

“Đừng khách sáo, ngày đó cô cứu tôi, so với chuyện này thì có đáng gì.”

Khi hắn nũng nịu nói những lời này đã lờ mờ kèm theo hơi thở nguy hiểm.

Đường Tâm Nhu hồn nhiên không phát giác ra, chỉ cảm thấy đại mĩ nữ này thật có nghĩa khí. Ấn tượng tốt về cô ấy càng gia tăng không ít. Quả là ở hiền gặp lành! Tâm Nhu không khỏi cảm thấy vui mừng, đồng thời cũng thấy mình với cô ấy thực sự có duyên.

“Ha ha… Chuyện kia đừng nên tính toán nữa, trừng trị người xấu là nghĩa vụ của mỗi công dân, như vậy thì kẻ xấu mới không lộng hành. Ngược lại việc cô giúp đã cứu sống tôi. Đúng rồi, cô định khi nào thì chuyển tới?” Vẻ mặt cô chờ mong hỏi.

Đôi môi hoàn mĩ không tì vết cong lên xinh đẹp:

“Ngày mai tôi chuyển hành lý tới đây, có được không?”

“Đương nhiên không thành vấn đề. Hoan nghênh, hoan nghênh! Từ mai có cô làm bạn, tôi mừng còn không kịp!

Đường Tâm Nhu thực sự rất vui vẻ, vấn đề tiền thuê nhà được giải quyết, tiền thuê nhà cùng sinh hoạt phí tháng này tạm thời không cần lo lắng nữa. Còn cô với Đinh Vũ mới quen đã thân, cô cũng không quan tâm lai lịch người ta thế nào.Tính tình cô ấy hiền lành, tốt bụng, nhất định là con nhà đàng hoàng!

“Quyết định như vậy đi. Bây giờ tôi về nhà thu xếp đồ đạc, ngày mai gặp lại!”

“Có gì cần tôi giúp thì cứ nói!” Trước khi Đinh Vũ đi, Tâm Nhu còn nhiệt tình đề nghị. Người ta hào phóng như vậy cô cũng nên bày tỏ một chút mới đúng.

“Nếu cô nói như vậy thì tôi cũng không khách khí. Có lẽ ngày mai cần cô chuyển giúp một ít hành lý.”

“Chuyện này đơn giản thôi!”

Không phải khoe khoang chứ sức khỏe cô rất tốt, dư sức chuyển đồ vật này nọ. Một ít hành lý kia đối với cô không thành vấn đề.

“Nhất định như vậy nhé!”

Đinh Vũ mỉm cười từ biệt, thướt tha bước ra khỏi cửa, ánh mắt dịu dàng ngay lập tức trở nên sắc bén như sói.

Ngày mai, cuộc sống  địa ngục của cô chính thức bắt đầu! Về phần phải chỉnh cô như thế nào, hắn đã có kế hoạch!

Nhìn theo bóng dáng đại mĩ nhân dần khuất ở thang máy, Đường Tâm Nhu chợt nhớ phải thu dọn nhà cửa thì Đinh Vũ mới có phòng ở.

Cô lập tức đứng lên, tích cực giúp người bạn mới sửa sang lại căn phòng.

Cùng lúc đó, trong một khu dân cư có một tòa nhà tên là Nhàn Dật Cư. Tòa nhà tám tầng bề ngoài nhìn không có gì đặc biệt nhưng không ai biết rằng đây chính là khu căn cứ bí mật của thợ săn, bên trong đều là trang thiết bị tiên tiến hàng đầu thế giới.

Đương nhiên, thỏ khôn có nhiều hang, nơi này chỉ là một trong các căn cứ của thợ săn mà thôi.

Ánh mặt trời xuyên qua các tấm kính thủy tinh, chiếu sáng trên các góc của đại sảnh.

Trên chiếc bàn gỗ nâu sẫm to dài, một cô gái cực xinh đẹp với đôi mắt quyến rũ, đôi môi đỏ mọng cùng hơi thở say lòng người đủ để mê chết toàn bộ đàn ông trong thiên hạ. Cô là Tiêu Nại Nhi, thợ săn mang biệt hiệu Báo, bộ quần áo bó sát khiến các đường cong duyên dáng hiện ra không sót tí nào.

“A! Đã tra ra cô gái hại anh uống một ngụm nước cống nhanh vậy sao? Không hổ là cao thủ truy tìm tung tích.”

Giữa hai ngón áp út và ngón trỏ kẹp một tấm chứng minh thư. Đôi mắt đẹp mang theo ý cười tràn đầy sự hứng thú, đánh giá tấm ảnh. Cô gái này có khuôn mặt tròn tròn, đôi mắt to đen bóng, nụ cười chói lóa như ánh sáng mặt trời – Đường Tâm Nhu.

Trên sô-pha, Đinh Vũ lạnh lùng liếc cô một cái, sau đó thu hồi ánh mắt tiếp tục kiểm tra chiếc đồng hồ theo dõi mới nhất trên tay.

Khôi phục lại hình dáng nam nhi, hắn tựa như pho tượng không có độ ấm. Gương mặt nhã nhặn, tuấn tú làm người ta rất khó tin rằng hắn là một thợ săn chuyên nghiệp. Bên cạnh đó, tính cách nóng nảy một khi bộc phát lại không thể kiểm soát hành động của mình, nên bình thường hắn đều duy trì khuôn mặt trầm mặc, dồn hết khí lực để đi săn.

12 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 3.1]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s