Đánh cắp tình yêu [Chương 15.2]

Chương 15.2: Dạ hội đêm Nô-en

Edit: Ngân kiwi

Beta: bichan

“Em lấy rồi, chị chưa lấy à?” Tiểu Lâm lắc lắc tay phải, chìa ra một tấm thẻ màu phấn hồng, ở giữa thắt một sợi ruy băng màu vàng kiểu dáng khá đẹp, được gắn trên tay: “Dãy số trên này là để chút nữa phát thưởng, rất quan trọng đó.”

Giản Tình hiểu ra, gật đầu: “Cái này lấy ở đâu vậy?”

“Ở ngoài cửa, họ không đưa cho chị à?”

“Không.”

Tiểu Lâm cười: “Chắc hai anh chàng kia chỉ lo nhìn chị nên quên mất cả chuyện này.”

Giản Tình giận dỗi: “Đừng nói nhiều, đi lấy với chị đi.”

Hai người cùng đến bàn làm việc lấy số cho Giản Tình, Tiểu Lâm còn ân cần buộc lên tay giúp cô, sau đó tự thưởng thức nút thắt hình con bướm của mình, có vẻ rất hài lòng.

Giản Tình nhìn dãy số: “0027” vừa đúng với số tuổi của cô. Cô lập tức nhắn tin cho đầu heo, đầu heo bèn dặn dò: “Không cho phép uống rượu cùng đồng nghiệp nam,  không cho phép khiêu vũ cùng đồng nghiệp nam…”

Giản Tình nhìn tin nhắn, bật cười. Thật đúng như Tần Tiểu Ý hay miêu tả anh là đồ keo kiệt. Có điều, đối với tính cách bá đạo của Phương Khiêm, cô cũng cảm thấy rất ngọt ngào.

“Đây không phải là Giản trưởng ban sao? Thật may mắn được gặp cô.” Giản Tình cùng Tiểu Lâm trở lại hội trường, liền bị mấy người vây quanh. Mặc dù dùng hai chữ “vây quanh” có vẻ hơi quá, vì thật ra chỉ có mấy cô gái đứng trước mặt hai người, không khí có vẻ căng thẳng.

Nhìn thấy người đang cản đường mình, Giản Tình mỉm cười : “Chào Bạch trưởng phòng.” Giản Tình luôn luôn cư xử hiền hoà với người khác, cũng ít khi cảm thấy ghét một ai. Nhưng từ hôm mua quần áo lần trước, ấn tượng của Giản Tình về Bạch Lị Lị trở nên khó chịu, cảm giác này rất hiếm thấy.

Bạch Lị Lị vừa trông thấy Giản Tình đã hận đỏ cả mắt. Con bé đáng chết này, không chỉ cướp mất danh hiệu hoa khôi của cô, mà vừa mới xuất hiện ở hội trường đã lập tức trở nên nổi bật. Cơn uất hận này, cô thật sự không nuốt trôi. Hơn nữa, bên cạnh mọi người ồn ào xung quanh, cô ta còn tỏ ra kiêu ngạo, không coi ai ra gì.

Vừa rồi không nhìn rõ, Bạch Lị Lị nghĩ quần áo Giản cùng lắm cũng chỉ là hàng hiệu trong nước. Lúc này đến gần, Bạch Lị Lị lập tức chấn động, tâm trạng trở nên bối rối. Mặc bộ này đúng là muốn làm người khác bẽ mặt đây mà! Lễ phục dạ hội số lượng có hạn của Chanel, dù nó có hoá thành tro cô cũng nhận ra được. Lần trước nhìn thấy nó trên tạp chí, cô đã rất thèm muốn, nghĩ rằng nếu Cao Nguyên mà mua bộ váy này cầu hôn cô, cô nhất định sẽ cưới anh ngay lập tức.

Bây giờ, bộ váy cô ước ao đang lù lù ngay trước mắt. Giờ chỉ có thể dùng hai từ xấu hổ và giận giữ để miêu tả tâm trạng hiện tại của cô.

Một người đứng bên cạnh cũng nhận ra bộ váy này, bèn kinh ngạc kêu lên: “Giản tiểu thư, bộ váy này là mẫu mới nhất của Chanel!”

Trang phục lộng lẫy và quý giá luôn là ước ao của mọi phụ nữ, không có tiền mua thì không xấu hổ. Đáng xấu hổ là khi người ta bàn về thứ gì mình cũng không biết. Việc này đương nhiên sẽ không xảy ra với các cô gái có thành phần trí thức, tinh anh trong người.

“Thật lợi hại, tạp chí nói bộ váy này rất quý giá, rất nhiều ngôi sao của Hollywood cũng tranh nhau mua về để sưu tầm.” Có người phụ hoạ theo.

Giản Tình cảm thấy hơi nhức đầu, cô không nghĩ rằng trang phục cũng có thể trở thành tiêu điểm bàn tán. Nếu biết hậu quả như vậy, cô chắc chắn sẽ do dự có mặc nó hay không. Nghĩ lại Tần Tiểu Ý chắc cũng biết rõ giá trị của bộ váy này, vậy mà không nói cho cô, còn muốn đi theo để xem trò vui. Thật đúng là phong cách của Tần Tiểu Ý.

Việc làm cho Giản Tình dở khóc dở cười là, đề tài được mọi người nói tiếp theo đã chuyển từ bộ váy sang vóc dáng của cô. Từ vóc dáng lại nói đến khí chất, từ khí chất lại chuyển sang trang sức trên người cô. Bất cứ đồ trang sức nào xuất hiện trên người cô đều bị mọi người xem xét và bình luận. Sự tồn tại của Bạch Lị Lị sớm đã bị mọi người gạt sang một bên, cuối cùng có người còn không kiêng nể nói: “Nói như vậy,bộ váy Bạch trưởng phòng đang mặc, là mốt của Chanel hai năm trước rồi.”

Bạch Lị Lị đáng thương, không bị ai để mắt đến thì không sao, còn bị người khác trêu chọc là quần áo lỗi mốt. Cuối cùng thẹn quá hoá giận, đành không cam lòng quay người bước đi, trong lòng càng căm ghét Giản Tình hơn.

Giản Tình là người vô tội, từ đầu đến cuối đều không nói một câu, không hiểu vì sao lại làm cô ta tức giận như vậy.

Vậy mới nói, dư luận là thứ vũ khi giết người không cần gươm đao.

*****

Khi Phương Khiêm xuất hiện, hội trường đồng loạt ồ lên. Bình thường thì không sao, nhưng khi nhân viên nhìn thấy đại boss, toàn thân đều như mất hết khí lực. Tất cả liều mạng đi lên phía trước, muốn tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của vị đại thần.

Không biết là trùng hợp hay sắp xếp từ trước, Phương Khiêm cũng mặc một bộ lễ phục màu trắng. Bộ lễ phục cao quý cùng thân hình thon dài hoàn mĩ kết hợp với nhau đứng trên sân khấu, nghiễm nhiên trở thành bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái.

Giản Tình đứng trong đám đông, ánh mắt yên lặng nhìn chăm chú vào người đàn ông xuất sắc đang đứng trên kia. Vẻ mặt nhẹ nhàng mà lãnh đạm, ánh mắt lạnh lùng, cười mà như không, động tác thể hiện phong thái của người lãnh đạo đứng đầu.

Anh đứng ở nơi cao nhất, tầm mắt đảo qua đám đông bên dưới, lập tức bị hình ảnh của cô khoá chặt. Hình như có trực giác, Giản Tình cảm thấy ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc. Anh lập tức tươi cười, lộ ra vẻ dịu dàng.

Đột nhiên, một làn sóng vô hình gợn lên, làm cô cảm động, hốc mắt lặng lẽ đỏ lên. Anh, dù đứng cách xa cô như vậy, nhưng trong ánh mắt luôn luôn có cô.

Cảm giác này, làm cho cô hạnh phúc muốn khóc, làm cho cô xúc động. Tưởng như cô muốn tuyên bố với tất cả mọi người rằng, người đàn ông phi phàm này là của cô, thuộc sở hữu của riêng mình cô.

“Em chịu không nổi rồi, cứu em! Phương boss làm sao có thể như vậy chứ, thật quá đáng, về sau bảo em lập gia đình thế nào đây, bọn đàn ông khác làm sao được như boss chứ… Ô ô ô……” Tiểu Lâm ở bên cạnh Giản Tình không ngừng than vãn, một chút ca ngợi Phương boss, một chút than vãn về sự vô vọng trong tình yêu của mình, cuối cùng còn khẩn cầu ông trời, chỉ cần ban cho cô một người đàn ông bằng một phần Phương boss, cô cũng cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Sau khi Phương Khiêm đến không lâu, Tần Tiểu Ý cũng vội vàng chạy tới, mắt lướt nhanh nhìn thấy chỗ Giản Tình đang đứng, vui vẻ hỏi : “Thế nào, thế nào? Tình hình sao rồi?”

Giản Tình tức giận lườm cô: “Cậu cố tình không nói cho mình biết giá trị của bộ váy này đúng không?”

Tần Tiểu Ý bị cô chất vấn, không hề cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại còn rất hưng phấn: “Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Trời ạ, đều do ba mình, giữ không cho mình bỏ đi, làm mình bỏ lỡ kịch vui.”

“Chưa có chuyện gì hết.” Thật sự làm Giản Tình muốn bóp chết cô mà.

“Mình không tin.” Tần Tiểu Ý nhe răng nhếch miệng: “Có nói không? Không nói mình sẽ đánh cậu!”

Nghe xong lời nói này của cô, Giản Tình không thèm để ý, ngược lại Tiểu Lâm đứng bên cạnh Giản Tình kêu lên quái dị: “A, chị là Tần Tiểu Ý?”

Tần Tiểu Ý lúc này mới phát hiện cô bé đứng bên cạnh mình và Giản Tình, bèn cười xấu xa, đùa với Tiểu Lâm: “Là chị. Sao, cô bé có hứng thú ư?”

Tiểu lâm thè lưỡi : “Không đâu, em nói cho chị nghe, trưởng ban của chúng ta có bạn trai đấy, chị đừng dại mà đánh chị ấy.”

Tần Tiểu Ý bị tiểu quỷ này chọc cho cười không ngớt, dang tay ôm lấy cổ Tiểu Lâm: “Cô bé, vừa rồi có phải đã xảy ra chuyện gì không, nói cho chị biết đi, bằng không chị sẽ đánh em!” Vì Giản Tình chưa thoả mãn trí tò mò của cô, nên cô đành phải đi hỏi người khác vậy.

Giản Tình không thèm để ý đến hai người nữa, bởi vì Phương Khiêm của cô đang đứng trên sân khấu đã bắt đầu phát biểu. Giọng nói đầy trầm ấm, đủ để cho tất cả cô gái ở đây thần hồn điên đảo, bao gồm cả Giản Tình.

“Không thể phủ nhận, Phương keo kiệt nhà cậu thật sự rất quyến rũ.” Không biết Tần Tiểu Ý đã nói chuyện xong với Tiểu Lâm từ bao giờ, đứng bên cạnh Giản Tình, khách quan đánh giá Phương Khiêm đang đứng trên sân khấu. Nhưng từ ngữ của cô làm Giản Tình không vừa ý chút nào.

“Hắn cũng mặc lễ phục trắng, đúng là một cặp tình nhân, chắc chắn hắn ta có ý đồ xấu rồi!” Tần Tiểu Ý lại thốt lên.

Hai má Giản Tình ửng đỏ, cô cũng mới để ý, vừa rồi chỉ chăm chú ngắm anh đến nỗi tim đập loạn nhịp.

“Cậu nói chốc nữa hắn có mời cậu khiêu vũ không?” Tần Tiểu Ý ranh mãnh hỏi nhỏ bên tai cô.

Giản Tình lắc đầu: “Nếu thế, mọi người chắc chắn sẽ biết mình có quan hệ với anh ấy, anh ấy đã hứa là sẽ giữ bí mật. Nếu mình không đồng ý, nhất định anh ấy sẽ không thất hứa đâu.”

“Cậu thật là, không hiểu sao cậu lại kiên trì được như thế?” Tần Tiểu Ý trợn mắt lườm cô, lên tiếng.

Trên sân khấu, lãnh đạo của các tập đoàn thay phiên nhau phát biểu, một người cầm ly rượu cocktail, đi xuống chạm cốc cùng mọi người, thể hiện tình cảm “nồng hậu thắm thiết”.

Phương Khiêm tay cầm ly, biểu cảm vẫn lãnh đạm như trước, khuôn mặt nhợt nhạt nét cười, nhưng vẫn làm cho mọi người lần lượt tiến đến chạm cốc với anh.

Thấy anh đang ngày càng tiến đến gần mình, Giản Tình cảm thấy hô hấp khó khăn. Mặc dù đã từng thân mật rất nhiều lần, nhưng cô chưa từng thể hiện tình cảm với anh, cùng anh đứng gần sát nhau ở chỗ đông người như thế này.

32 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 15.2]

  1. Her her..chị bi mai rep lại mess cho em nhớ..:-s có mấy cái tàng càng j j i’ khó qua :-s

    wohhhhhh! Phương Khiêm no.1 ai lớp diu chíu chíu:))

  2. chả bít lần này Phương Khiêm lại định gây ra chuyện gì nữa đây nhở??? Mà công nhận cái hội bà 8 ở công ty đó kinh thiệt, đến đồ lỗi mốt 2 năm trước mà cũng biết để mà đem ra bới móc…

  3. Pingback: Tops @ WP « CafeĐen … X4fun … most WANTED girls & celebrities

  4. Nghi anh keo kiệt nhà ta tính công khai hóa tình cảm 2 người trong mắt nhân viên công ty ha? Hỏi số làm chi? Rủi anh ấy cầu hôn thì chắc là romantic chết ngất luôn!🙂

    Thanks 2 ban. nhieu nha. Truyen rat de thuong.

  5. một người ngày nào cũng được Phương đại boss ăn, còn có những kẻ chẳng được sờ đến bao giờ. ghen tị quá.

  6. Người dịch rất hay, tuy nhiên nếu truyện bớt cảnh H đi thì đọc hay hơn, nhiều H quá ăn ngán lắm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s