Đánh cắp tình yêu [Chương 14.2]

Chương 14.2: Dạ hội đêm  Nô-en.

Edit: Ngân kiwi

Beta: bichan

Giản Tình nghe bà ta nói xong, cảm thấy hoảng sợ. Tại sao lễ phục Phương Khiêm tặng cô lại do quản gia nhà anh mang đến? Tại sao Phương phu nhân lại đột nhiên tặng trang sức cho cô? Điều này làm cô cảm thấy khó hiểu, bèn vội vàng nói: “Lễ phục tôi nhận, nhưng đồ trang sức quý giá như vậy thì tôi không thể nhận được.”

“Thiếu gia bảo tôi chuyển lời cho cô, đây là chút tấm lòng của lão phu nhân, cô hãy nhận lấy. Còn nữa, hôm nay thiếu gia sẽ không về đây, buổi tối còn có tiệc cần cậu ấy tham dự.”

“Tôi biết rồi.” Giản Tình nhận lấy hộp quà, nhìn quản gia nở nụ cười, nhưng đối phương thật sự quá mức nghiêm túc, làm cho cô kiên trì không đến hai giây đành phải thu lại.

“Vậy chúng tôi xin cáo từ.” Quản gia gật đầu, xoay người rồi rời đi, từ đầu tới cuối không hề có ý định vào nhà.

Cô gái vẫn theo bên cạnh chờ quản gia đi ra ngoài thì đột nhiên đến trước mặt Giản Tình nói nhỏ: “Chị thật xinh đẹp, em rất thích chị.” Nói xong cũng xoay người đi.

Giản Tình bị sự xuất hiện đột ngột của hai người làm cho mơ màng, giật mình nhìn họ vào thang máy đi khỏi mới mang hộp quà vào nhà.

Bên trong là một bộ lễ phục dạ hội màu trắng tinh khiết, dáng hở vai, đuôi váy chấm đất, kiểu dáng đơn giản tự nhiên, Giản Tình vừa thấy đã thích vô cùng.

Ở trong hộp lễ phục còn có một hộp trang sức màu xanh tơ tằm. Vừa mở ra đã thấy một chiếc vòng cổ được chế tác tinh xảo, toả ra ánh sáng loá mắt. Trên mặt chiếc dây chuyền có một viên kim cương rất lớn, ước chừng vài Cara. Giản Tình cảm thấy toàn thân choáng váng.Vòng cổ như vậy, bình thường chỉ đặt ở trong tủ kính để triển lãm cho mọi người chiêm ngưỡng, ai lại dám mang một đống trang sức như vậy ra ngoài rêu rao chứ.

Không biết vì sao mẹ Phương Khiêm lại đột nhiên tặng đồ trang sức đắt tiền thế này cho cô. Khuyên tai, vòng tay kiểu dáng cũng khá đơn giản. Buổi tối thật sự phải mang những thứ này đi dự tiệc sao? Mang vào, nhất định sẽ bị người ta nói mình khoe khoang, không mang thì sợ đắc tội với Phương phu nhân, hậu quả có lẽ sẽ càng nghiêm trọng.

Thật là hao tổn tâm trí.

Để hợp với bộ lễ phục trang nhã này, buổi chiều Giản Tình mặc kệ gió lạnh, hẹn Tần Tiểu Ý đi tiệm uốn tóc làm tóc. Sau đó đem chuyện Phương phu nhân tặng cô trang sức nói với Tần Tiểu Ý, lại bị Tần Tiểu Ý trêu chọc không ngừng, nói rằng nhà chồng tương lai gia sản chất đầy, chắc là keo kiệt chọn ra một bộ giản dị nhất cho cô, vậy mà cô đã kinh sợ như thế.

Giản Tình mặc dù cảm thấy Tần Tiểu Ý nói hơi quá, nhưng lại không thể phản bác lại, bởi vì tâm tình của cô quả thực có chút lo sợ.

Nhìn thấy Giản Tình như vậy, Tần Tiểu Ý tự nhiên lại muốn về nhà cô xem. Vì thế chờ Giản Tình làm xong tóc, bọn họ không đi dạo phố nữa mà lái xe trực tiếp đến nhà Giản Tình.

Tần Tiểu Ý vừa nhìn thấy chiếc váy đã nhận ra đây là lễ phục dạ hội hiệu Chanel số lượng có hạn. Cô không khỏi giật mình, nghĩ rằng Phương Khiêm thật không ngần ngại bỏ tiền ra để chăm chút cho Giản Tình. Nhìn đồ trang sức của Phương phu nhân tặng, cũng thật sự quý giá. Nếu so sánh với bộ lễ phục của Phương Khiêm, thì cũng tương đương nhau. Dù sao với số lượng lễ phục có hạn của Chanel, nếu không phải người có tiền thì khó có thể mua nổi.

Tuy rằng Giản Tình không biết điều đó, nhưng không có nghĩa là đám phụ nữ ở Phương thị cũng không biết. Buổi tối Giản Tình mặc bộ lễ phục này đến dự tiệc, chắc chắn sẽ gây chấn động. Thật thú vị! Tần Tiểu Ý ta sao lại không thể có mặt ở đó để chứng kiến chứ!

“Tiểu Tình, không phải công ty cho phép mỗi nhân viên có thể mang theo một người đến tham dự dạ hội sao? Buổi tối mình đi theo cậu nhé.” Tần Tiểu Ý cố tình không nói cho cô biết giá trị của bộ váy, chính là muốn buổi tối được đến xem kịch vui.

“Chẳng lẽ công ty của cậu không tổ chức dạ hội sao? Cậu là chủ, có thể tổ chức tiệc mà.”

“Aizz, không phải có ba mình ở đấy rồi sao. Mình chỉ đến lúc đầu để mọi người nhìn mặt, sau đó kiếm cớ chuồn đi. Hơn nữa công ty của mình nhỏ như vậy, muốn làm dạ hội cũng không được tự do vui đùa. Công ty của cậu lớn thế, chắc chắn tiệc sẽ rất thú vị”. Tần Tiểu Ý thuyết phục cô

Giản Tình suy nghĩ, tuy rằng công ty cho phép các cô mang người yêu hoặc vợ chồng đến tham dự, nhưng từ trước đến giờ, cô đều không thể quang minh chính đại cùng Phương Khiêm dự tiệc. Đến đó, một mình phải đối mặt với một đám người xa lạ, không bằng mang theo Tần Tiểu Ý đi cùng, còn có thể bảo vệ cho cô lúc cần thiết.

“Được, buổi tối mình với cậu đi ”.

Kỳ thật nếu không phải Phương Khiêm yêu cầu, Giản Tình thật sự không muốn tham gia dạ hội, từ lần trước đã xuất hiện bao nhiêu lời đồn đại, làm cô không thể tiếp xúc tự nhiên với người trong công ty.

Hơn nữa tính tình Phương Khiêm lại quá nóng nảy, đã đuổi hết tất cả thư kí đi, làm công ty gần đây rất tĩnh lặng. Ngay cả những tin đồn nhảm giải trí, mọi người cũng không dám loan truyền, sợ rằng đến lúc boss tức giận thì tội không tránh khỏi. Tuy rằng trong lòng mọi người đều đoán chắc chắn thư kí đã nói điều gì không phải nên Phương boss mới đuổi đi vô tình như vậy. Nhưng ai cũng chỉ dám đoán ở trong lòng, không ai dám liều mình tìm hiểu nguyên nhân.

Dạ hội ở thành phố S được tổ chức ở một khách sạn năm sao nổi tiếng. Mặc dù chưa đến giờ, nhưng phần lớn mọi người đều đã có mặt. Có những nhân viên đã kết hôn thì mang cả gia đình đến, muốn hôm nay được ăn một bữa thật đặc biệt. Những nhân viên chưa kết hôn thì trang điểm, làm dáng thật tỉ mỉ, mong muốn đêm nay có thể nhân cơ hội dàn xếp việc hôn nhân của mình.

Đèn thuỷ tinh tỏa sáng lấp lánh, trên bàn trải dài rất nhiều cao lương mĩ vị, thu hút ánh mắt của mọi người. Mỗi người bưng một đĩa, tự chọn những món ăn mà mình yêu thích. Tiệc búp-phê này rất lớn, làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái, không chút kiêng dè.

Phía trước là những cô gái xinh đẹp duyên dáng đứng bưng đĩa ăn của mình. mấy người cùng tụ họp lại một chỗ nhận xét về đồ ăn, cũng đồng thời ngầm đánh giá xem cái này có phải là quần áo hàng hiệu hay không, xem cái kia có phải trang sức quý giá hay không. Ngoài miệng thì tỏ ra khen ngợi không ngớt, nhưng trong lòng lại không hề nghĩ như vậy.

Lúc này, nhân vật làm trung tâm không ai khác là trưởng phòng quan hệ xã hội Bạch Lị Lị. Cô mặc một bộ lễ phục màu đen hiệu Chanel, quần tất bên trong đã được cắt xén một cách khéo léo, để lộ ra đôi chân trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện, thu hút ánh mắt của đám đàn ông gần đó.

Mấy cô gái xinh đẹp vây quanh người cô, líu ríu bàn luận không ngừng, đề tài chỉ đơn giản là đồ trang điểm, quần áo và những thứ liên quan khác.

“Trưởng phòng Bạch, chị mặc bộ váy này trông thật xinh đẹp.” Một cô gái nhìn với ánh mắt thèm muốn.

“Cái này là của bạn trai tôi tặng.” Khóe môi Bạch Lị Lị nhếch lên một nụ cười xinh đẹp, hơn nữa không cũng quên khoe rằng bản thân đang trong độ tuổi trẻ trung, hứa hẹn sẽ có nhiều người để ý.

“Ôi, quản lý đối với chị thật tốt, chiếc túi LV này cũng là của anh ấy tặng chị sao?” Cô gái B hùa theo tán tụng.

Bạch Lị Lị nhìn túi xách trên tay, vẻ mặt hạnh phúc nói: “Chiếc túi này là mua khi đi Paris cùng bạn trai lần trước.”

“Bạch trưởng phòng xinh đẹp như vậy, chị xem tất cả đàn ông ở đây đều bị chị mê hoặc rồi, bảo chúng em làm sao sống được đây.”

“Tôi đã có bạn trai rồi.”

“Đúng vậy, Cao quản lý thương yêu trưởng phòng Bạch như vậy, chị ấy làm sao có thể để ý đến người khác chứ”.

“Nghe nói hôm nay Phương boss cũng đến dự tiệc, nói không chừng đến lúc nhìn thấy trưởng phòng Bạch xinh đẹp của chúng ta, nhất định sẽ mời chị nhảy điệu mở màn cho mà xem”.Có người xen vào nói đùa.

Dạ hội là để cho mọi người có thể cởi bỏ những khoảng cách, tăng thêm tình hữu nghị. Các cô gái trang điểm tỉ mỉ, chính vì có thể nhảy một khúc với người mình ngưỡng mộ từ lâu. Cho nên, ngay sau khi câu nói đùa này được phát ra, lập tức làm xao động tâm tư của các cô gái.

Thật ra trong lòng mọi người đều biết rõ những cô gái độc thân tới tham gia dạ hội không ai là không cẩn thận chú ý. Nhỡ đâu tại buổi tối tuyệt đẹp này có thể ngẫu nhiên được lọt vào mắt xanh của Phương boss, nếu có thể may mắn có cuộc gặp gỡ vận mệnh với anh thì chẳng phải rất tuyệt vời sao.

Ai nói hoàng tử nhất định chỉ xứng với công chúa? Chuyện cổ tích hoàng tử và cô bé lọ lem không phải là một tác phẩm kinh điển sao? Nói không chừng Phương boss khi nhìn những cô gái xinh đẹp động lòng người thì lại thấy nhàm chán, có khi cứ ăn mặc bình thường lại có thể thu hút ánh mắt của anh thì sao?

Những cô gái ở đây đều đang trông mong, chờ đợi Phương boss có thể đến sớm một chút. Dù sao bình thường có thể tận mắt nhìn thấy Phương boss, cũng là cơ hội rất hiếm có.

“Ôi trời, nếu đến lúc đó Cao quản lý và Phương boss cùng mời trưởng phòng Bạch khiêu vũ, thì chị Bạch sẽ chọn người nào?”Có người đột nhiên đặt câu hỏi.

Bạch Lị Lị khẽ dậm chân,cười trả lời: “Cái này có gì phải do dự, cơ hội cùng bạn trai khiêu vũ còn nhiều, cơ hội được cùng Phương boss khiêu vũ đâu phải lúc nào cũng có, tôi đương nhiên chọn Phương boss”.

Nghe xong lời của cô, tất cả ai nấy đều cùng nhau cười vang, dù không vừa lòng lắm nhưng cũng phải tán thành ý kiến của trưởng phòng Bạch.

Bạch Lị Lị chắc chắn là rất tự tin, mặc dù cô không được bình chọn là hoa khôi của công ty, mặc dù Giản Tình so với cô có chút xinh đẹp hơn, nhưng cô cho rằng, trên người cô toàn đồ hang hiệu, lại mang chức vụ trưởng phòng quan hệ xã hội. Cô không tin Giản Tình có thể nổi trội hơn cô ở bữa tiệc này, Bạch Lị Lị cô chắc chắn sẽ là tiêu điểm của buổi tối hôm nay.

Bên này Bạch Lị Lị suy nghĩ chưa hết, phía cửa bên kia của hội trường chợt truyền đến một đợt xôn xao. Những cô gái bên cạnh cô tò mò nhìn xung quanh,chẳng lẽ Phương boss đã đến rồi ư?

Thật vất vả để chen lên đám đông, đến khi nhìn thấy người phía sau, tất cả như bị rút mất nguyên khí, ngây ngốc đứng như một pho tượng.

Sao có thể có một cô gái xinh đẹp như vậy? Là ngôi sao điện ảnh ư? Hay là khách quý của công ty mời đến?

Mắt sáng lấp lánh, môi hồng tự nhiên, phảng phất ý cười tôn lên nét thanh lịch của cô. Mái tóc đen được búi ở đằng sau, vài sợi tóc buông xuống, làm nổi bật làn da trắng nõn, nhìn rất trẻ trung, xinh đẹp. Làn váy dài trắng chấm đất như mộng như ảo, khi bước đi càng tăng thêm phần duyên dáng.

Ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn chiếu rọi xuống, chỉ thấy trang sức trên người cô phát sáng lấp lánh, làm mọi người trở nên choáng váng. Tất cả đều đang bị một dấu chấm hỏi to đùng trong người chèn ép tới nỗi không thở được. Cô gái nhìn như tiên nữ này là ai?

P/s: Tks bạn Ngân kiwi chứ đừng tks  Bi nhá😀

37 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 14.2]

  1. yeah cuối cùng thì cũng được đọc truyện này *tung bông * *tung hoa*,chúc mừng bichan đã trở lại *ôm hôn chụt chọe*
    Giờ thì đi đọc truyện đã,cmt trước đọc sau *hí hí *

  2. Oh yeahhhh! Nàng đã trở lại! Cuối cùng cũng gặp được PK và GT rồi! Cảm ơn nàng nhiều nha!^^

  3. Thanks 2 nàng!
    Hức.
    Mới đầu hè mà nóng muốn ép mỡ ra thịt, h này đi học về là lại vắt áo ra nước.
    Chao ôi là nóng!

    ..
    .
    >”<

  4. ko biet o su kien quan trong nay Phuong boss dai nhan co cong bo 1 tin quan trong nao ko nhi? Chac lai cau hon Gian Tinh cung` nen. hihi

  5. bi da tro lai loi hai gap 1..00..0 (..la vo so chu so 0)
    thank bi va ngan kiwi
    sorry truoc nha nhung doan * mat sang lap lanh…tre trung tu nhien* nhieu *tu nhien* qua doc cu thay no lap lai the nao y muoi ah

  6. aaaaaaaaa, rốt cuộc cũng chờ được đến ngày này, bi ơi, iu bi quá, có biết ss chờ đợi truyện nì mỏi mòn thế nào không, hix, cuối cùng em cũng đã quay lại *ôm ôm*
    thanks em nhìu

  7. cảm ơn các nang rất nhiều.cảm đông muốn khóc.thế là có chương mới,e chờ lâu lắm rồi.huhu.cố lên nhé.iu mọi người.cả Lạm tình tổng tài nữa nhe.cố lên

  8. Pingback: Đánh cắp tình yêu [Read Online] « khotruyendownload

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s