Ngạo khí hoàng phi [chương 45.2]

Ây da, lẽ ra tuần này là tuần của YNĐH cơ mà đang đến đoạn gay cấn nên Vi ko nỡ, hếhế. Thực ra là tại hôm nay bạn Vi được đi đến Hùng mí cả hội chợ nên bạn mấu lên đó. Háhá, thôi nhé, bạn chuẩn bị tối bạn đi xem pháo hoa ~

Ngạo khí hoàng phi chương 45.2

Edit: diepthiendiem

Beta: Viochan

Chính Hiên trơ mắt nhìn Vũ Tình chậm rãi hạ tay xuống, điên cuồng hét lên nói:“Không…… Tình Nhi, ngươi tỉnh lại đi, Tiêu Vũ Tình, trẫm là Tiểu Hiên Tử, trẫm lệnh cho ngươi tỉnh lại ngay lập tức, Tình Nhi……” Chính Hiên liều mạng loạng choạng lay nàng, hy vọng xa vời rằng có thể lay nàng tỉnh lại. Chỉ có điều Vũ Tình từ trước tới giờ không hề để ý chuyện hắn là hoàng đế, cũng không thèm nghe lời hắn, lần này cũng không phải là ngoại lệ.

Thị nữ  trong phòng quỳ xuống……

Nghe thấy Chính Hiên hét lên giận dữ, Cẩn Hiên rất nhanh xoay người lại, chỉ thấy Vũ Tình mặt không còn chút máu ngã vào trong lòng Chính Hiên, mà Chính Hiên thì đang cực kỳ đau đớn, thị nữ trong phòng quỳ xuống chỉ có thể nói cho hắn một điều rõ ràng trước mắt: Tiêu Vũ Tình đã chết, người kiếp này hắn yêu nhất, nặng tình nhất– Tiêu Vũ tình đã chết.

 “Vũ Tình……” Cẩn Hiên không dám qua đó, hắn thống lĩnh ba quân, chỉ huy giết địch, làm kẻ thù bên ngoài nghe tin đã sợ mất mật, ai nghe được ba chữ Cẩn Vương gia này mà không sợ hãi. Hắn đấu tranh anh dũng, sinh tử đã sớm không còn để ý. Nhưng  lúc này hắn thật sự sợ, sợ bước đi gian nan. Còn nhớ lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, nàng thật hoạt bát, vui vẻ nhảy lên nhảy xuống ở hòn giả sơn…… Lần thứ hai gặp mặt, nàng che ong mật cho hắn…… Lần thứ ba gặp mặt……Tất thảy đều hiện lên rõ nét trước mắt, hắn không tin, Vũ Tình thật sự  đã chết như vậy.

Thật lâu sau Cẩn Hiên mới bước lại gần, tay vươn ra muốn thử xem Vũ Tình còn hô hấp hay không. Hoàng đế đánh hắn:“Đừng đụng vào nàng, bất luận kẻ nào cũng không được chạm vào nàng, ai cũng không được phép chạm vào  nàng……”

“Hoàng huynh, có lẽ…… Có lẽ còn có thể cứu được thì sao?” Trực giác nói cho hắn biết Vũ Tình chưa chết.“Thái y…… Thái y……”

Thái y nghe vậy, lại nhìn tình cảnh lúc này thiếu chút nữa sợ tới mức đứng không vững, lời nói của Hoàng Thượng còn văng vẳng bên tai, nếu quý phi nương nương đã chết, bọn họ cũng sẽ bị chôn theo.

Cẩn Hiên nhìn thấy Thái y chân mềm oặt run rẩy liền túm vai hắn lôi tới, quát:“Chân run cái gì chứ, nhanh đến xem Vũ Tình thế nào đi. Nếu nàng xảy ra chuyện gì thì bổn vương sẽ diệt cả nhà ngươi.”

Từ trước tới giờ chưa bao giờ thấy Cẩn Vương gia nổi giận đến như thế, Thái y sợ tới mức thiếu chút nữa ngất xỉu.

Cẩn Hiên đạp cho hắn một cái:“Nếu ngươi dám ngất, bổn vương sẽ giết ngươi ngay lập tức.”

Ngay cả ngất cũng không cho, Thái y khóc không ra nước mắt. Chỉ đành phải mạnh mẽ sốc lại tinh thần bắt tay vào làm, chậm rãi đến bên giường. Tay vươn ra để bắt mạch cho Tiêu Vũ Tình.

Chính Hiên trừng mắt nhìn hắn như sắp muốn nuốt hắn đến nơi, ý tứ thực rõ ràng: Nếu Thái y dám chạm vào Tình Nhi của hắn một chút thôi thì hắn sẽ tru di cửu tộc.

“Hoàng…… Hoàng Thượng, xin……hãy để cho vi thần bắt mạch cho nương nương.” Đúng là tiến thoái lưỡng nan mà, không bắt mạch thì Vương gia diệt cả nhà hắn, bắt mạch thì Hoàng Thượng tru cửu tộc hắn, làm được cái chức thái y này đúng thê lương quá!

Cẩn Hiên thật sự không thể để yên được nữa:“Hoàng huynh, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn nhìn Vũ Tình chết sao?”

Không, hắn không muốn Tình Nhi chết, hắn cần nàng sống, chỉ cần nàng có thể sống, cái gì hắn cũng nguyện ý đổi. Hắn buông Vũ Tình ra, ý bảo cho phép Thái y bắt mạch.

Xem mạch, mặt Thái y trắng bệch, một khi chứng thực rằng nương nương đã chết, cái mạng nhỏ của hắn sẽ không còn. Quên đi, dù sao cũng đều là chết, hắn chẳng quan tâm nữa, quỳ xuống:“Xin Hoàng Thượng nén bi thương, nương nương đã ra đi rồi ạ.”

Vốn tưởng rằng Hoàng Thượng sẽ nổi giận lôi Thái y ra ngoài chém nhưng không ngờ Hoàng Thượng lại có vẻ bình tĩnh đến khác thường, hắn mỉm cười ngồi ở bên giường, chải tóc cho Vũ Tình, môi hôn lên trán nàng, ôn nhu nói:“Tình Nhi, rất ít khi thấy ngươi im lặng như vậy, ngươi biết không? Ngươi thật sự đẹp quá. Có điều trẫm vẫn thích bộ dáng nghịch ngợm tinh quái của ngươi hơn, ngươi có biết ngươi mang đến cho trẫm nhiều kinh hỉ(kinh ngạc + vui sướng) lắm không? Với tính tình của ngươi, không biết có biến thiên đường thành long trời lở đất, gà bay chó sủa không nhỉ? Trẫm đoán ngươi nhất định sẽ làm thế thật. Ngươi đáng yêu như vậy, người ở chỗ đó nhất định sẽ không ngừng giận ngươi. Nhỡ như bọn họ đều thích ngươi thì phải làm sao bây giờ? Ngươi liệu có thích bọn họ không? Ha ha……có điều, trẫm sẽ không cho bọn hắn cơ hội này đâu. Bất luận kẻ nào cũng không thể cướp ngươi đi được……”

Chính Hiên nhẹ nhàng buông Vũ Tình ra rồi đứng lên, đột nhiên rút bội kiếm ra, kề lên cổ mình, quay đầu cười khẽ nói với Vũ Tình:“Lên trời xuống đất, chân trời góc biển sống chết không rời.”

Cẩn Hiên vươn tay ra nhưng lại sợ hoàng đế quá mức xúc động sẽ làm chính mình bị thương nên không dám tiến lên:“Hoàng huynh, ngươi đang làm gì vậy?” Hắn đã mất đi Vũ Tình rồi, không thể mất đi cả hoàng huynh nữa, Long Hiên hoàng triều cũng không thể không có hoàng đế.

Thị nữ, thị vệ quỳ rạp xuống thành hàng dưới chân hoàng đế, hô lên:“Hoàng Thượng, không thể được…… Hoàng Thượng……”

“Hoàng huynh, ngươi hãy lấy đại cục làm trọng, vì chúng sinh trong thiên hạ mà suy nghĩ cho kĩ, ngươi là hoàng đế của Long Hiên, sao ngươi có thể không để ý đến thiên hạ, không nghĩ cho lê dân bách tính, chẳng lẽ ngươi đã quên lời phụ hoàng dặn dò trước lúc lâm chung rồi sao?” Không ngờ rằng hoàng huynh lại có tình cảm sâu đậm với Vũ Tình đến thế, ngay cả năm đó khi Tư Đồ cô nương chết hắn cũng không như vậy.

“Tình Nhi đã chết rồi, trẫm sống cũng không còn gì để lưu luyến nữa. Cẩn đệ, Long Hiên về sau ta giao cho ngươi.” Năm đó tranh giành ngôi vị hoàng đế, uy tín của Cẩn Hiên cũng rất lớn, với quyền uy hiện tại của hắn đủ để làm cho thiên hạ thần phục, hắn tin tưởng Cẩn Hiên có thể cai trị tốt đất nước.

“Hoàng huynh, ngươi không thể làm như vậy, ngươi có nghĩ tới mẫu hậu, có nghĩ tới bọn ta không?” Hoàng huynh, ngươi không thể ích kỷ như vậy, người còn sống là những người đau khổ nhất, ngươi không thể ra đi để lại bọn ta đau khổ sống tiếp.

“Ý trẫm đã quyết, đừng nhiều lời nữa!” Cho dù còn sống cũng là chỉ là cái xác không hồn mà thôi. Chính Hiên cầm kiếm chuẩn bị chém vào cổ chính mình.

“Hoàng huynh……”

“Hoàng Thượng……”

Chính Hiên không để ý đến tiêngd gọi của bọn họ, chỉ một lòng thầm nghĩ phải đi theo Vũ Tình. Dồn thêm sức vào tay, kiếm vừa dịch chuyển cổ đã ứa máu……

     ~*~ Hết chương 45 ~*~

p/s: mai Vi được nghỉ ngồi làm YNĐH vậy:mrgreen:

54 thoughts on “Ngạo khí hoàng phi [chương 45.2]

  1. ui xúc động quá, Chính Hiên ca thật là si tình, chắc tg sẽ ko để Vũ Tình chết đột ngột thế chứ ss?
    Vio ak, ss làm hết đoạn gay cấn đi mà, năn nỉ ss đấy *níu áo*

  2. Hôm qua nàng k làm tiếp NKHP thì còn đỡ chứ hôm nay mà nàng ngừng thì nàng là người dã man nhất đó

  3. Uh. Vốn dĩ bây giờ rất ngây thơ hiền lành xinh đẹp. Nhưng mờ nếu nàng k làm tiếp khiến cho bao nhiêu người đang hồi hộp chờ đứt tim mà chết thì nàng k phải là người dã man ah. Dùng ngòi bút giết người đó

  4. Hic. Cãi chày cãi cối ghê quá. Vì nàng mà bao người chết. Nàng k cắn rứt lương tâm ah

  5. Ngoan ngoan nào. Chịu khó làm tiếp đi ta đi mua kẹo cho nhé. Nàng mà k nín ta ngồi khóc phụ nè

  6. Chắc Chính Hiên thấy ra lệnh bắt phải sống ko dk, vậy lấy cái chết của mình ra dọa cho Tình Nhi đừng chết, mà Tình Nhi có iu Chính Hiên ko nhỉ?

    Xin phép Bi, Vi và Diệp đọc chen ngang nha. he he

    • Vâng anh cứ đọc thoái mái ^^ còn về Tình Nhi nha, ko đc gọi thế nha, chỉ có Chính Hiên được gọi vầy thôi á, ng` ta iu nhau mờ😉

  7. Vio a.
    Nàng cũng mún giỗ cùng ngày vs lão tổ phải ko?
    Cắt đúng chỗ ghê cơ.
    *liếc*

  8. Oa … không ngờ Hiên ca ca cũng chung tình như vậy, Tình nhi thật may mắn a, ganh tỵ quá đi.
    Cơ mà lần trước thấy Tình nhi rớt xuống vách núi, Cẩn ca ca nhảy theo, sao lần này thấy nàng ấy chết mà ko đòi chết theo giống Hiên ca ca nhỉ??

  9. nàng à ta “chết” đây , soái ca chết rồi , ta “chết” đây, đi bồi chu công đánh cờ thôi , mắt ta đang giật điên cuồng rồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s