Ngạo khí hoàng phi [chương 43.1]

Ngạo khí hoàng phi chương 43.1

Edit: diepthiendiem

Beta: Viochan

Gió thổi nhánh cây xào xào rung động, nhánh cây lay động, trên mặt đất loang loáng bóng người. Thị vệ cung đình vội vội vàng vàng, dường như đang chuẩn bị nghênh đón kẻ địch lớn. Trong ngự thư phòng đèn đuốc sáng trưng.

Ngụy Doanh Hoàn lẳng lặng đứng nhìn Chính Hiên, trong lòng vui sướng. Đây là lần đầu tiên hoàng đế chủ động triệu kiến nàng, không cần Thái Hậu phải cưỡng ép, cũng không phải áp lực của phụ thân nàng, là chính hắn tự muốn gặp nàng. Nàng không biết đã phải đợi ngày hôm nay bao lâu rồi, mỏi mắt chờ mong, nhưng nàng vẫn cứ đợi. Là vì Tiêu Quý phi xuất cung nên mình mới có cơ hội này sao?

“Không biết Hoàng Thượng triệu nô tì đến, có gì sai bảo?”

Hoàng đế cười với vẻ mặt bí hiểm,“Hoàng hậu đừng vội, trẫm đang đợi trò hay muốn hoàng hậu tự mình chứng kiến.”

“Nô tì cả gan hỏi một câu, là trò hay gì vậy?”

“Không vội không vội, hoàng hậu cứ chơi cờ với trẫm trước đã, đợi có trò hay thì sẽ biết thôi.” Nói xong sai người mang bàn cờ lên.

Quân cờ có hình thù rất kỳ quái, hoàng hậu mặt lộ vẻ nghi hoặc:“Hoàng Thượng, đây là……” Không phải nói chơi cờ sao? Đây đâu phải cờ vây a?

Hoàng đế cười vang nói:“Ha ha ha, rất mới mẻ đúng không? Lúc trước khi mới thấy cũng giống ngươi. Đây là do Tiêu phi phát minh, quả thật thú vị.” Khi Chính Hiên nói đến Vũ Tình, vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc.

Ngụy Doanh Hoàn rất hâm mộ Vũ Tình, có thể có được một người thật lòng yêu mình đã không dễ dàng, được một đấng quân vương yêu lại càng thêm khó, nhưng Tiêu Vũ Tình lại làm được chuyện mà nàng không thể. Nàng ấy giỏi hơn hẳn nàng, Hoàng Thượng thích nàng ấy cũng là điều đương nhiên, nữ hài tử như vậy rất khó có thể khiến cho người khác không thích được. Hoàng hậu thuận theo ngồi xuống, chơi cờ cùng Chính Hiên. Bất tri bất giác nàng cũng bị trò chơi mới mẻ này hấp dẫn. Thật ra khi chưa lấy chồng, nàng cũng là một cô gái rất hay cười. Nhưng bây giờ hết thảy đều thực xa vời, nàng không thể cười thường xuyên như trước nữa, bởi vì nàng đã là một quốc gia chi mẫu.

Không khí đang vui vẻ, chợt nghe ngoài cửa có tiếng huyên náo, còn có thanh âm va chạm của binh khí. Hoàng hậu bất an đứng lên:“Hoàng Thượng,  xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không sao không sao, ngươi với ta chỉ việc chơi cờ thôi.”

“Nhưng…..” Bên ngoài hẳn là đã xảy ra chuyện gì rồi, nếu không có ai dám làm loạn ở bên ngoài ngự thư phòng chứ. Nhưng Hoàng Thượng lại trấn tĩnh như vậy, dường như đã đoán trước được hết thảy.

“Hoàng hậu, ngươi thua rồi.” Hoàng Thượng lấy ‘xe’ ăn ngay ‘tướng’ của hoàng hậu, hoàng hậu dĩ nhiên không thể không lui.

“Vâng, nô tì đã thua.” Nếu Hoàng Thượng nói không có việc gì thì cứ coi như không có việc gì đi.

Ngụy Trọng Hiền dẫn thị vệ lao vào đầu tiên,“Hoàng Thượng hôm nay thật có nhã hứng.” Chết đến nơi rồi còn phong lưu khoái hoạt, trời đã định ngươi nhất định phải chết .

“Thừa tướng hôm nay cũng rất có nhã hứng. Đêm khuya còn mang theo một đám người đến thăm trẫm.” Ngụy tặc ngươi cuối cùng cũng ra tay….. Là ngươi bất nhân trước, đừng trách trẫm bất nghĩa.

Hoàng hậu cảm thấy tình thế có chút không đúng, mặc dù phụ thân là Thừa tướng đương triều lại nhạc phụ của Hoàng Thượng, nhưng không thể chưa được truyền triệu đã tự tiện vào cung.“Phụ thân, sao ngươi lại tới đây?”

“Thừa tướng đại nhân chắc hẳn biết mang binh khí xông vào thư phòng là tội chết chứ?” Hoàng đế không thèm nhìn tới hắn, trong mắt chỉ có bàn cờ kia. ‘Tướng” của hoàng hậu đã bị hắn ăn.

Hoàng hậu vừa nghe thấy liền quỳ sụp xuống,“Hoàng Thượng thứ tội,  phụ thân nô tì nhất định là không phải cố ý. Nhất định là có chuyện gì quan trọng nên mới có thể như thế, xin Hoàng Thượng thứ tội.”

Hoàng đế cười lạnh:“Thừa tướng, ngươi nói xem?”

“Thần lần này đến đây, đương nhiên là có chuyện quan trọng. Thiên hạ hữu năng giả cư chi(Vi: có tài năng mới nắm cai trị được thiên hạ), Hoàng Thượng cầm quyền bất lực, không anh minh sáng suốt, dân chúng bất an, tứ hải không thần phục. Tốt nhất là nên thoái vị nhượng lại cho người hiền tài.” Lão phu nể ngươi từng là thiếu chủ, vẫn khách khí với ngươi, ngươi đừng có mà rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Hoàng đế vẫn không tức giận:“Không biết người hiền mà Thừa tướng là người phương nào? Không phải là Thừa tướng đại nhân Ngụy Trọng Hiền đấy chứ?”Lòng lang dạ sói của ngươi cuối cùng cũng lộ ra.

“Đúng thế. Nửa giang sơn của Long Hiên hoàng triều đều dựa vào lão phu chống đỡ. Nếu không có lão phu làm sao Long Hiên hoàng triều hưng thịnh được như hôm nay, thiên hạ làm sao lại có thể thần phục một tiểu tử chưa dứt sữa như ngươi?”

“Nói vậy, Ngụy thừa tướng thật đúng là có công lao to lớn a. Ngôi vị hoàng đế này thật nên nhường lại cho ngươi.” Hoàng đế ngoài cười nhưng trong không cười, tia lạnh lẽo trong mắt làm cho người ta rét run.

“Ngươi biết điều như thế thì mau giao ngọc tỷ ra đây. Ngươi cũng sẽ không phải chịu đau đớn, nói không chừng lão phu sẽ niệm tình ngươi là hậu duệ của tiên đế, lưu lại thi thể toàn vẹn cho ngươi.” Tiên đế có ơn tri ngộ với hắn,cũng là nguyên nhân vì sao trước đây hắn không tạo phản. Nếu không phải đương kim thiên tử làm căng với hắn, tước đoạt quyền thế của hắn, thì hắn cũng sẽ không sốt ruột mà được ăn cả ngã về không như thế này.

Hoàng hậu không thể tin nổi, lao tới bên cạnh Ngụy Trọng Hiền, tay nắm lấy ống tay áo của hắn:“Phụ thân, ngươi đang nói cái gì thế? Ngươi muốn tạo phản sao? Không, không thể được. Phụ thân, ngươi, ngươi không thể làm như vậy. Hắn là quân, ngươi là thần, ngươi không thể lấy hạ phạm thượng.” Vì sao phụ thân lại muốn tạo phản? Hắn là một người rất trung quân(Vi: trung thành với vua). Hắn không thể nào tạo phản được, không thể nào!

“Cái gì quân, cái gì thần chứ. Vi phụ(Vi: cách ng` cha tự xưng) làm hoàng đế thì ta mới là quân. Đến lúc đó ngươi chính là công chúa tôn quý, đệ đệ ngươi chính là thái tử.”

“Không, ta không cần làm công chúa gì gì đó. Cha, ngươi không thể làm như vậy. Hắn là chồng của nữ nhi a, là trời của nữ nhi a, nếu ngươi giết Hoàng Thượng, ngươi bảo nữ nhi phải làm sao bây giờ?”

“Ngươi không cần lừa vi phụ nữa, một năm nay hắn chưa từng đặt chân vào tẩm cung của ngươi, các ngươi căn bản không phải là vợ chồng thật sự. Mỗi lần ngươi lại còn lừa vi phụ, nói hắn đối xử tốt với ngươi như thế nào. Nữ nhi, sao ngươi lại ngu ngốc như vậy? Chờ đến khi ngươi làm công chúa rồi, vi phụ nhất định sẽ tìm cho ngươi một lang quân như ý.” Kỳ thật như vậy cũng tốt, nữ nhi cũng không cần phải thủ tiết.

Sự thật trắng trợn như vậy bày ra trước mặt người khác, Ngụy Doanh Hoàn cảm thấy có chút khó xử, trầm mặc một hồi rồi nói:“Hắn đối xử với nữ nhi dù không tốt, nhưng hắn vẫn cứ là phu quân của nữ nhi. Cha, nữ nhi cầu xin ngươi buông tay được không?” Hoàng hậu khóc lóc quỳ xuống cầu xin.

“Vi phụ làm như vậy còn không phải là vì các ngươi sao? Một đám ăn cây táo, rào cây sung.” Ngụy Trọng Hiền đá văng nàng ra.

Hoàng đế chậm chạp đi tới nâng hoàng hậu dậy,“Hoàng hậu, trẫm cám ơn ngươi.” Kỳ thật lần này gọi hoàng hậu đến, chủ yếu là muốn thử xem nàng có đồng dạ(Vi: cùng 1 ruộc) với phụ thân hay không, nếu không phải hắn có thể  buông tha nàng. Dù sao nàng cũng coi như là kết tóc chi thê của hắn, chỉ là không ngờ hoàng hậu lại trọng tình trọng nghĩa đến thế này. Trước đây là hắn không hiểu nàng, một mực cho rằng nữ nhi của Nguỵ Trọng Hiền nhất định sẽ không có gì tốt. Là hắn thực có lỗi với nàng !

“Hoàng Thượng, nô tì thay mặt phụ thân thực xin lỗi ngươ.”

Ngụy Trọng Hiền giận dữ nói:“Lão phu không phải xin lỗi hắn. Âu Dương Chính Hiên, giao ngọc tỷ ra đây.”

“Nếu trẫm không giao thì ngươi định làm gì?”

“Nếu không giao, bổn tướng sẽ giết ngươi.” Dù sao quân quyền cũng ở trong tay hắn, cho dù hắn giết hoàng đế, thiên hạ có ai dám phản đối chứ. Muốn lấy ngọc tỷ từ tay hắn, bắt hắn tự nhường ngôi cũng chỉ là không muốn phải lưu danh là loạn thần tặc tử muôn đời thôi.

“Vậy coi như ngươi có can đảm hành thích vua. Nhưng muốn giết trẫm thì ngươi cũng phải có bản lĩnh mới được.”

Ngụy Trọng Hiền cười ha hả:“Ha ha ha, lão phu đương nhiên là có bản lĩnh này. Hoàng Thượng, ngươi còn nhớ rõ Thượng Quan Kiệt trở thành tướng quân như thế nào không?

Chính Hiên nghe vậy biến sắc:“Trẫm đương nhiên nhớ rõ, là Thừa tướng đề cử.”

“Hoàng Thượng trí nhớ thật tốt. Ngươi chắc cũng nhớ vì việc của nước Tinh Nguyệt mà ngươi đã giao hết binh quyền cho hắn chứ?”

“Đương nhiên, hắn đã cầm binh đi biên cương. Sao lúc này Thừa tướng lại nhắc tới hắn?”

Ngụy Trọng Hiền lại càng cười to:“Hoàng Thượng, ngươi chắc chắn rằng hắn đã xuất kinh rồi sao?” Nếu không phải có binh quyền trong tay thì lão phu đâu dám ra tay ở đây. Có điều, đêm nay thủ vệ trong cung hình như không nghiêm ngặt lắm, đánh vào hoàng cung dễ dàng hơn hắn tưởng tượng.  Hoàng đế cũng quá khinh địch thả lỏng, hoàng đế như vậy mà không chết chẳng phải là rất không có thiên lý sao.

“Thừa tướng nói lời ấy là có ý gì?”

“Thượng Quan tướng quân hãy xuất hiện đi.” Thượng Quan Kiệt quả nhiên đi ra từ phía sau lưng Nguỵ Trọng Hiền,“Hoàng Thượng, ngươi không ngờ đúng không? Thượng Quan Kiệt vốn là người của lão phu, ngươi giao binh quyền cho hắn cũng chính là giao cho lão phu.”

Hoàng đế không nổi giận như hắn tưởng, nói:“Hoá ra là như vậy, vậy thì việc của nước Tinh Nguyệt cũng là do ngươi bày ra? Tâm phúc của Đoan Mộc An Hồng Phi kia cũng là do ngươi mua chuộc, về phần chuyện ám sát trẫm cũng không phải là nước Tinh Nguyệt làm, mà là Thừa tướng đại nhân đúng không? Mặc kệ ám sát có thành công hay không, Thừa tướng đều là ngư ông đắc lợi, đúng vậy chứ?”

“Âu Dương Chính Hiên, xem ra ngươi cũng không đến mức ngu dốt. Thượng Quan tướng quân, bắt lấy hắn cho ta.” Ngụy Trọng Hiền vui sướng hài lòng mơ tưởng đến khoảnh khắc mình được lên ngôi hoàng đế.

“Vâng.” Thượng Quan Kiệt đáp, từng bước một đến gần Chính Hiên, đột nhiên đao quay ngược lại lao về hướng Ngụy Trọng Hiền.

Ây >”< đau đầu quá, ho quá à T.T

32 thoughts on “Ngạo khí hoàng phi [chương 43.1]

    • chuẩn đấy NN ^^ Hôm nào Bi cũng up ảnh cho NN coi, dưng mờ cấm gọi Bi là tròn xoe >”< Bi nặng có 45kg thoai hêm đc gọi thế!

  1. Thank 2 nàng.Vi nhớ giữ gìn sức khỏe nha,thương nàng thế không biết,thời tiết dạo này ẩm ương lắm :O

  2. “NKHP” come back
    SS Vio có avata mới nha.
    ss nhìn chẳng giống lớp 11 tý nào cả.
    Tiểu mĩ nhân, ta đến vs nàng đây.
    *hai mắt sáng long lanh*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s