Đánh cắp tình yêu [Chương 12.1]

Chương 12: Ăn luôn em

Edit: bichan

Buổi đêm ở thành phố S tràn ngập ánh sáng lấp lánh, xa hoa đồi truỵ, không chỗ nào là không có ánh đèn nê ông rực rỡ. Lẩn trốn những ảo tưởng của người đô thị rối ren, mọi người đều đi lại vội vã, ánh mắt mơ màng, nương theo tiết tấu nhịp nhàng mau lẹ của thành phố, như lạc giữa những ham muốn sinh tồn khổng lồ.

Chiếc BMW màu xám bạc chậm rãi chạy qua khu nhộn nhịp, quẹo vào phố có những món ăn bình dân nổi tiếng ở thành phố S. Tiếng những người bán hàng nhỏ ven đường thét to, tiếng người đi đường nói chuyện phiếm với nhau, tiếng đồ ăn đổ vào nồi, cùng với tiếng gió đêm gào rít lặng lẽ tiến vào trong xe qua khe hở của cửa kính. Theo cơn gió mạnh thổi vào, còn có mùi thơm ngào ngạt, đậm đà của đồ nướng, đồ quay,…

Giản Tình hít một hơi thật sâu, mùi thơm hấp dẫn khơi gợi cơn thèm ăn của cô. Lúc này cô mới nhớ, vừa nãy tại tiệc rượu, đối mặt với cao lương mĩ vị thịnh soạn, cô hình như không hề động đũa. Đến bây giờ, trong lòng đã bình tĩnh, cô lại cảm thấy hơi đói bụng.

Quay đầu nhìn người đàn ông đang thong thả lái xe bên cạnh. Dưới ánh đèn nê ông rọi vào, đôi mắt thâm thúy như ngôi sao sáng rực giữa bầu trời đêm. Nhưng tâm tình của anh ẩn náu sau đôi mắt ấy, lại càng trở nên khó đoán biết được. Anh vẫn còn đang tức giận vì chuyện xảy ra bất ngờ ở tiệc cưới sao?

Khuỷu tay Giản Tình tựa trên cửa sổ xe, ánh mắt vụng trộm nhìn Phương boss thăm dò. Nếu như anh thực sự tức giận, hẳn là sẽ không chạy xe đến nơi này. Phố ăn bình dân dù ở trên đường về nhà, nhưng cũng không tính là tiện đường. Hơn nữa bây giờ là thời gian ăn tối, các hàng quán trên phố ồn ào, náo nhiệt khó có thể tưởng tượng được. Nếu trong lòng không vui, chắc chắn anh sẽ không lái xe tới đây. Nhưng nếu tâm trạng anh thật sự không xấu, thì sao từ lúc lên xe đến bây giờ anh lại không nói với cô một câu nào?

Trước một cửa hàng nhỏ náo nhiệt, Phương boss tùy ý dừng xe ở ven đường, dặn dò một câu: “Bên ngoài gió lớn, em đừng xuống xe.” Sau đó, anh tự mở cửa ra ngoài, động tác nhanh nhẹn, hoàn toàn không cho cô cơ hội nói chuyện.

Giản Tình nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi này hình như không cho đỗ xe. Với hành động dừng xe quang minh chính đại của Phương boss ở đây, cô cảm thấy hơi lo lắng. Nhưng khi cô quay đầu về phía thân hình thon dài của Phương Khiêm thì lại không ngăn được mình nở nụ cười.

Thì ra xíu mại cao cấp mà cô hay ăn là được mua ở đây, thật không biết làm sao anh lại tìm được nơi này. Nhìn hàng ngũ thật dài đứng trước cửa tiệm tên “Xíu mại Tô Kí”, Giản Tình nở một nụ cười ngọt ngào, vui sướng. Thật khó tin, người quần áo gọn gàng, thân phận cao quý như Phương boss lại có thể đến phố ăn bình dân hỗn độn, đứng chen chúc giữa đống người đông nghịt, chật ních, tràn đầy nhẫn nại xếp hàng, chờ mua món ăn vặt một hộp 8 đồng rẻ mạt kia. Hành động rảnh rỗi như vậy, lại chỉ vì thỏa mãn cơn thèm ăn của cô.

Người đàn ông này, cho dù là đứng ở trên cao chỉ tay năm ngón, hay an phận xếp hàng ở nơi phố phường lộn xộn, đều có thể dễ dàng trở thành tiêu điểm tập trung mọi ánh mắt. Trên người anh tản ra sức hấp dẫn vương giả, luôn có thể khiến cho các cô gái nhạy cảm chú ý đến sự tồn tại của anh.

Chỉ thấy đứng bên cạnh anh, các nữ sinh cũng đang xếp hàng, tụm năm tụm ba, vẻ mặt thẹn thùng, nhỏ giọng bàn luận, ánh mắt cũng đang len lén, vụng trộm ngắm nhìn người đàn ông xuất sắc, nổi bật giữa đám đông này. [Bi: nguyên văn là hạc đứng giữa bầy gà =))))]

Mà anh thì đang lơ đãng như ra vào chỗ không người, không quan tâm, lấy tiền mua đồ ăn mà cô thích nhất.

Người đàn ông như vậy, làm sao có thể không làm cô mê muội!

Chờ Giản Tình thu hồi suy nghĩ xao động, Phương Khiêm đã quay về tới nơi, trên tay cầm theo mấy túi xách nhỏ đựng xíu mại mới ra lò.

“Ăn lúc còn nóng đi!” Khóe miệng anh cong lên, tay đưa cô cái túi còn nóng, nhân tiện giúp cô tẽ đôi chiếc đũa duy nhất.

Giản Tình nhận cái túi, nhận đôi đũa, gắp một miếng xíu mại nóng hổi, nhanh chóng cho vào miệng. Mặc dù bỏng miệng, nhưng mùi vị đậm đà lại làm cô thở một hơi thỏa mãn. Ngoại trừ xíu mại thơm ngon, cô còn đang nhấm nháp một tư vị ngọt ngào lan tỏa đến tận trong tim.

Lập tức gắp một miếng xíu mại, Giản Tình đưa đến miệng của anh: “Anh ăn đi, thật sự rất ngon đấy.”

Phương Khiêm nghiêng đầu, rất tự nhiên cắn luôn miếng xíu mại cô đút, rồi khởi động xe, chậm rãi rời khỏi phố ăn bình dân.

==================================================

Khán giả: Sao ngắn thế này, đoạn trừng phạt đâu >”<?

Bi: …..

Khán giả: *cầm dép*

Bi: ấy ấy, thui spoil vậy, đừng ném dép mừ ;___:

Spoil:

Phương Khiêm cúi thấp thắt lưng, thoải mái bế cô đang ngồi cuối bàn lên rồi đi ra cửa. Khi đi qua phòng khách còn bảo cô gái nhỏ trong lòng bật lò sưởi, rồi tiện đà ôm cô đến phòng ăn, đặt cô lên mặt bàn trơn bóng. Đá cẩm thạch trên mặt bàn lạnh lẽo, làm Giản Tình vừa ngồi xuống lại đứng dậy, tư thế có phần cứng nhắc.

Hờn dỗi nhìn anh, khó hiểu hỏi: “Sao lại mang em đến nơi này?”

Phương boss đẹp trai nhếch mày: “Không đến nơi này, sao có thể ăn em?”

Khán giả: *vứt dép* H aaaaaaaaaaaaaaa!!!

Bi: chẹp….chắc hem có đâu T.T

Khán giả: *nhặt dép*

Bi:…..*chạy*

51 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 12.1]

  1. hụt tem rồi huhu
    ước gì ny mình cũng như Khiêm ca nhỉ
    hội tủ đủ các phẩm chất, đk mà 1 ng` đàn ông nên có: đẹp trai, nhà giàu, tài giỏi, yêu vợ ……….

  2. nhìn tựa đề bị hấp dẫn, ngó không thấy +xx thì bối rối, đọc đến hết chương muốn chọi dẹp …. đành đợi chap sau thôi

  3. Bạn Khiêm chuẩn bị thực hành lời các mama thường dạy: ko mang đồ ăn lên giường!! =)) Hóng, hóng chap sau!

  4. trời ơi,sao ngắn zậy bi,huhu…cơ mà đàn ông hoàn hảo chỉ có trong truyện thui… ngoài đời nằm mơ cũng hum thấy dc. Mà cho dù có đi chăng nữA thì k tới lượt mình. hehe. tks bi

  5. trừng phạt kiểu này ta cũng muốn trừng phạt, mà ôi thôi cái chap sau, a Phương đủ các tư thế đủ các địa phương nhé :”> *xấu hổ, chạy chạy*

  6. Hix, đọc mà cảm độg vs tấm lòg phươg boss, bao giờ anh mới quang minh chíh đại rước chị vào làm lão bà cuả anh đây.
    Cái đoạn spoil ax ax, có nên tưởg tượg hứg pink k đây ?? Hi
    thanks ss nhiều lắm

  7. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  8. Triện này ngọt ngào lắm nớ. Hờ. Đọc rồi lại cười í vị. HAHA. Đọc thấy được cuộc sống của hot boy, hot girl. Lầm hâm mộ ghê cơ. Thích nhứt Phương Boss. Nói thật đọc tiểu thuyết nào cũng chú ý mỗi nam chính. Hai lúm Bi. Thanks phát.

  9. nang` oi sao mai~ chua p0st the’?
    dung` noi’ la` hum nay 2 nang` nghi? day’ nhe’buc’ xuc’ lam’ roi` doi truyen 1 ngay` dai tua. tram nam * chep. chep.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s