Đánh cắp tình yêu [Chương 11.1]

Chương 11.1: Gặp tại tiệc cưới

Edit + Beta: ss Phương Mai + bichan

Giản Tình cảm thấy so bì tuyệt đối là một loại thói quen xấu, nhưng loại thói quen này lại là sở thích, hứng thú của rất nhiều phụ nữ. Nhìn đám phụ nữ vừa rồi còn bàn tán về quần áo xa xỉ trên người cô, nay lại không nói lời nào nhìn cô bằng ánh mắt kì dị. Từng ánh mắt giống như một kim châm nhỏ, đâm vào làm cả người cô khó chịu.

Từ khi cùng chung sống với Phương Khiêm, chất lượng sinh hoạt của cô tăng lên hẳn. Phương Khiêm thương yêu cô, luôn mua cho cô những đồ dùng tốt nhất, cô vui vẻ hưởng thụ sự sủng ái của anh, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ khoe ra chút gì. Đây là những điều ngọt ngào nho nhỏ chỉ thuộc về cuộc sống riêng của hai người, cũng không cần người khác nhận định. Vì vậy, khi nhìn thấy ánh mắt của mọi người, xem xét ánh mắt ấy, giống như một chiếc máy khoan, khoan sâu bới móc, vô lễ muốn đem bí mật mà cô cất giữ đào ra. Hiểu được điều này làm cho trong lòng cô thoáng chốc nổi lên một thái độ thù địch.

Có đôi khi, bạn học cũ cũng không thể gặp gỡ lung tung, khó trách người khác đều nói, gặp lại không bằng nhớ lại.

Một đám người vừa rồi tâng bốc quần áo, trang sức cùng với nhà thiết kế của Lý Điềm lên tận mây xanh, giờ biết được quần áo của Giản Tình là hàng đặt may theo yêu cầu tại Paris thì như gặp được sư phụ, mọi người lập tức đều nghĩ về câu tục ngữ múa rìu qua mắt thợ. [1]

“Hàng đặt theo yêu cầu tại Paris, bạn trai của Giản tiểu thư thật giàu có.” Cô gái mặc chiếc áo lông màu vàng hiển nhiên là bạn thân của Lý Điềm, nhìn thấy sắc mặt xấu hổ của Lý Điềm liền mở miệng tìm đề tài nói chuyện, muốn che giấu sự xấu hổ này.

Giản Tình biết được thiện ý của cô ta, nhưng lời nói thô tục như thế làm cho cô nghe không được tự nhiên, khóe miệng chỉ nhếch lên một nụ cười nhạt, xem như thừa nhận. Phương Khiêm quả thực có rất nhiều tiền, có khi ngay cả anh cũng không biết mình có bao nhiêu tiền. Nhưng việc này cũng không nên mang ra làm đề tài thảo luận như vậy.

Tần Tiểu Ý cũng không kiên nhẫn được nữa, cầm tay Giản Tình, nói với Lý Điềm: “Mọi người ở lại nhé, bọn mình ra ngoài trước.”

Nào biết hai người bọn họ muốn bỏ qua, nhưng người khác thì không muốn dừng. Lý Điềm ngọt ngào cười : “Đừng nóng vội mà, Dĩ Hiên biết cũng không ít các ông chủ lớn, nói không chừng cũng có quen biết bạn trai của Giản Tình. Giản Tình, bạn trai cậu tên là gì?”

Giản Tình nhíu nhíu mày, nếu nói Phương Khiêm chính là bạn trai mình, không chừng sẽ hù chết mấy cô gái ở đây. Tuy nhiên cô cũng không muốn nói. Lý Điềm, bạn học đã nhiều năm không gặp, có thể thay đổi đến mức vừa thấy mặt khí thế đã bức người như thế này, thật đúng là làm cho người ta không dám khen ngợi.

“Hỏi việc này làm gì, mọi người cũng không biết mà.” Tần Tiểu Ý nhìn Giản Tình nhíu mày, đáy lòng thầm cảm thấy lo lắng. Chính mình kéo cô ấy đến đây, lại đẩy cô ấy vào hoàn cảnh khó xử này, ngẫm lại cũng không thoải mái.

Lúc này, cửa phòng nghỉ bỗng nhiên bị đẩy mạnh, chú rể Triệu Dĩ Hiên cuống quít tiến vào, còn không kịp dùng khăn tay lău trán, trên vẻ mặt biểu hiện vừa phức tạp, lại vừa vui mừng. Biểu tình thay đổi thường xuyên làm cho ngũ quan đang bình thường của anh ta trở nên nhăn nhó, ngay cả mở miệng nói cũng có điểm run run. “Tốt…tốt rồi…mau đi ra.”

“Làm sao vậy? Sao anh lại gấp gáp như vậy.” Lý Điềm không thích bộ dạng hoảng sợ của anh ta, nhìn thật không phong độ, cũng thật mất mặt.

“Viên tổng…… Viên tổng đã trở lại.” Khi nói lời này, bộ dạng Triệu Dĩ Hiên có vẻ vô cùng đắc ý, lão tổng đi rồi còn quay lại, coi trọng hôn lễ của hắn như vậy, bảo hắn có thể không đắc ý sao.

Nhưng mấy cô gái ở đây lại không hưng phấn như vậy, nghe anh ta nói Viên tổng đã trở lại, phản ứng đầu tiên chính là nhìn về hướng Giản Tình. Ngay cả Tần Tiểu Ý cũng không tránh được liếc mắt nhìn Giản Tình một cái. Không có cách nào, vừa rồi các cô còn thảo luận Viên tổng có phải đối với Giản Tình vừa gặp đã yêu hay không, giờ anh ta lại xuất hiện nhanh như vậy, không tránh khỏi làm các cô hoài nghi.

“Còn thất thần làm gì nữa!” Triệu Dĩ Hiên gấp đến độ chỉ thiếu dậm chân xuống đất nữa thôi: “Nhanh ra ngoài đi, ngay cả Phương tổng cũng cùng đến đây.”

[1]: nguyên văn: múa búa trước cửa Lỗ Ban:

Lỗ: nước Lỗ bên Tàu thời Xuân Thu. Ban: tên người.
Lỗ Ban là người nước Lỗ bên Tàu, tên là Ban, tự là Công Du, làm nghề thợ mộc nổi tiếng là tài giỏi và khéo ở nước Lỗ và khắp các nước chư hầu vào thời Xuân Thu.

Lỗ Ban còn nổi tiếng về bùa, chú, ếm đối, nên thường nói là Bùa Lỗ Ban.

Về sau, Lỗ Ban được tôn là Tổ Sư của nghề thợ mộc.

Lỗ Ban Sư có giáng bút chỉ Đức Phạm Hộ Pháp tìm ra chỗ ếm Long Tuyền Kiếm ở làng Phú Mỹ và chỉ cách cho Đức Phạm Hộ Pháp lấy phép ếm và giải trừ phép ếm.

Thành ngữ: Múa búa trước cửa Lỗ Ban, hay múa rìu qua mắt thợ, là để chỉ người không biết liệu tài sức của mình, dám khoe tài trước mặt bực thầy, nên chỉ làm trò cười cho thiên hạ.

====================================================

Hình như hơi ngắn, tự dưng thích cắt, chap sau bù nhé các t/y, mai lại có mờ ^^

43 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 11.1]

  1. Bi! thực tình là ta muốn cho nàng 1 quả bom à >”< Mai có là chuyện của ngày mai, hôm nay tại sao nàng lại hành hạ thần kinh yếu ớt của ta như thế??? Cắt tùm lum như vậy là sao??????

  2. chém*chém*chém*** sao cắt đúng đoạn cao trào dzj chời!!!!
    Hận**** Hận*** hận quá**** Haizzzz……. Tiếp tục chờ…chờ…. hóng…. hóng…….

  3. ” Hình như hơi ngắn, tự dưng thích cắt, chap sau bù nhé các t/y, mai lại có mờ ^^”
    => GIẾT NGƯỜI KO CẦN DAO NÈ……..

  4. Pingback: Top Posts — WordPress.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s