Chiếm đoạt vợ yêu [chương 8.1]

Chiếm đoạt vợ yêu [chương 8.1]

       Edit: VIOCHAN

 

“Nice!”

Một đường cầu mạnh mẽ thẳng tắp xẹt thấp qua bầu trời, những tiếng cổ vũ phấn khích vang lên.

Tôn Thiên Phàm mặt đầy mồ hôi bắt tay với Nhâm Thiếu Hoài và Ngân Sĩ Hồng, chân thành khen: “Nhâm tổng tài, anh Ngân, hai người chẳng những thành công trong sự nghiệp mà ngay cả kĩ thuật đánh tennis cũng là đệ nhất, Thiên Phàm bái phục.” Anh thua tâm phục khẩu phục.

“Tôn tổng quá khách khí rồi, kĩ thuật của anh mạnh mẽ sắc bén, cũng là cao thủ hiếm gặp, chúng tôi phải rất vất vả mới thắng được, nếu anh Tôn có hứng thú thì hôm khác chúng ta lại hen vài người cùng sở thích đi chơi tiếp.” Nhâm Thiếu Hoài rất thích cá tính thoải mái “thắng không kiêu, bại không nản” của Tôn Thiên Phàm.

“Đúng vậy, Tôn tổng hôm nay thua oan rồi……” Ngân Sĩ Hồng thở hổn hển như trâu nói đầy ẩn ý, mãi một lúc lâu sau vẫn còn nói không ra lời liếc cậu chủ Lưu một cái, lại bướng bỉnh nháy mắt mấy cái với Tôn Thiên Phàm, “Chúng tôi thắng chẳng vẻ vang gì, hôm khác nhất định phải đấu lại một trận, cho anh một cơ hội giải oan. Sao hả, anh có sợ lại thua lần nữa không?”

Tôn Thiên Phàm nhìn thấy bộ dáng bướng bỉnh của Ngân Sĩ Hồng liền bật cười, vui vẻ nói: “Anh Ngân đây đã ra chiến thư, dù Thiên Phàm có bất tài cũng nhất định sẽ nhận lời. Huống hồ, nếu là giải oan thì không phải  chắc chắn sẽ thua, lần tới……mọi người đều nên cảnh giác.”

“Được lắm, rất tự tin.” Ngân Sĩ Hồng vỗ vỗ vai Tôn Thiên Phàm, mọi người cùng nhau quay về khu nghỉ ngơi.

Đang ngồi ở khu nghỉ ngơi xem trận đấu còn có vài người cả nam lẫn nữ nữa, gồm có bạn của Ngân Sĩ Hồng là Trần Kiến Minh, cả chị anh ta là Trần Thục Quyên và chị họ của bọn họ Mã Ninh Tâm. Ba người thấy đám người Nhâm Thiếu Hoài thắng lợi trở về, nữ thì lập tức nhiệt tình bưng nước trà, đưa khăn mặt, nam thì sôi nổi mồm năm miệng mười thảo luận về trận tennis vừa rồi.

“Thiếu Hoài, không ngờ anh kết hôn đã nửa năm rồi mà bảo đao vẫn sắc bén như xưa.” Nghỉ ngơi một hồi lâu sau, Lưu Vũ Cường cuối cùng cũng có thể mở được mồm nói chuyện.

Lưu Vũ Cường là cậu chủ của “khách sạn quốc tế Tường Long” đứng đầu trong giới kinh doanh khách sạn.

Lưu phụ và Nhâm phụ vốn là bạn tốt, mắt thấy con trai của bạn tốt là Nhâm Thiếu Hoài từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, sau khi lớn lên cũng không thua kém chút nào, mà con ông thì ngoài chơi bời phụ nữ ra thì chẳng được tích sự gì, điều này khiến Lưu phụ trong lòng không yên, ngày ngày nhắc đi nhắc lại bên tai Lưu Vũ Cường, thúc giục nó cố gắng làm theo. Ông nghĩ rằng tư chất bình thường cũng không sao, có thể trau dồi thêm được! Nhưng cậu chủ Lưu không chỉ tư chất bình thường mà còn rất lười biếng, hết ăn lại nằm, vì thế khoảng cách với Nhâm Thiếu Hoài càng ngày càng lớn.

Thời học sinh, Nhâm Thiếu Hoài là đứa bé được dạy dỗ tốt học ở lớp chọn, mà cậu chủ Lưu lại là “học sinh tư chất kém”, mỗi ngày đều đặt ra mục tiêu cố gắng để đưa thành tích từ “dòng sông êm đềm” lên đến thế giới “màu sắc rực rỡ” nhưng mãi vẫn không làm được.(Vi: thực ra đoạn này Vi hem hiểu lắm, tạm hiểu là muốn đưa thành tích học tập bìh thường lên thành xuất sắc)

Đến khi Nhâm Thiếu Hoài sắp cầm trong tay học vị, đồng thời tiếp quản từ tay Nhâm Lôi tập đoàn Lôi Phong thì cậu chủ Lưu còn đang ở giữa đám gà rừng hỗn loạn trong trường đại học ở Mĩ. Lúc anh cầm ta cầm học vị mua bằng tiền bước vào “Tường Long”, tuy rằng là con một, nhưng Lưu phụ vì sự tồn tại lâu dài của gia nghiệp cũng chỉ dám để cho anh ta làm cái chức phó tổng giám đốc hư danh. Đương nhiên rồi, có đứa con kém cỏi như vậy, chẳng tránh Lưu phụ lại thở dài và than trách như thế.

Lịch sử trưởng thành của cậu chủ Lưu gia có thể nói là được viết dưới bóng ma của Nhâm Thiếu Hoài, vì thế, anh ta luôn có một sự đối địch không quá rõ ràng với anh. Tuy rằng không có can đảm công khai đối địch nhưng cái gì cũng phải so đo với Nhâm Thiếu Hoài. Khúc mắc nho nhỏ này của anh ta trên thương trường tất cả mọi người đều biết. Đáng tiếc dựa vào tư chất bình thường và tính trơ “kiên cường” của anh ta thì cho tới bây giờ, cậu chủ Lưu ngoại trừ khoản sống phóng túng và có một đống con ngoài giá thú là hơn Nhâm Thiếu Hoài ra, chỉ có hạng nhất môn tennis là miễn cưỡng có thể ngang tài ngang sức với anh.

Tuy nhiên số con ngoài giá thú ngày càng tăng, cậu chủ Lưu bị tửu sắc làm hỏng tự biết không đấu lại được nhưng vẫn không chịu buông tha cơ hội có khả năng đánh bại Nhâm Thiếu Hoài này nên đã đổi thành dẫn người đến khiêu chiến. Ngay cả như vậy, anh ta cuối cùng vẫn là kẻ  thua cuộc. Có điều, có lúc bại sẽ có lúc thắng, anh ta vĩnh viễn sẽ không từ bỏ ý định.

Hôm nay, Nhâm Thiếu Hoài cùng một số người bạn thân thiết hẹn nhau đi chơi thể thao, mới đến chưa được bao lâu thì cậu chủ Lưu lại vội vàng dẫn người đến khiêu chiến. Lần này cao thủ anh ta mang đến chính là Tôn Thiên Phàm, tổng giám đốc mới nhậm chức của Tường Long, kĩ thuật chơi quả thật rất tốt.

Lúc này, cậu chủ Lưu bất ngờ yêu cầu muốn đánh đôi, bởi vì như thế là dễ dàng nhất, sau khi thắng lợi, anh ta sẽ có thể lên giọng mà chế giễu thất bại của Nhâm Thiếu Hoài. Đáng tiếc một cao thủ như vậy lại bị “Người kém cỏi” là cậu chủ Lưu đây hại, nếu không trận bóng sẽ không chấm dứt dễ dàng như vậy.

“Đâu dám, hôm nay chúng tôi có thể thắng được trận đấu này, công của Lưu thiếu gia không thể không nhắc đến.” Ngân Sĩ Hồng tài ăn nói luôn luôn rất khéo, hơn nữa cũng đã sớm rất khó chịu với sự khiêu khích không ngừng nghỉ của cậu chủ Lưu, bây giờ có cơ hội đương nhiên sẽ không khách khí.

“Thật ra, chỉ cần có Lưu đại công tử ở đây thì Thiếu Hoài có muốn thua cũng chẳng được.”

Cậu chủ Lưu nghe vậy, sắc mặt hết xanh lại trắng, không còn lời nào để nói.

“Tôi nói này Lưu thiếu gia, Thiếu Hoài bảo đao có còn sắc bén hay không thì có liên quan gì đến chuyện đã kết hôn bao lâu?” Ngân Sĩ Hồng hỏi.

“Ngân Sĩ Hồng ngu ngốc.” Tổng giám đốc Đông Dương Khoa kĩ Trần Kiến Minh liếc nhìn cậu chủ Lưu một cái rồi mới giải thích nghi hoặc của mọi người.(Vi: khoa kĩ: kiểu như công ty chuyên về công nghệ thông tin í, giống công ty anh Tiêu Nại :”>)

“Ý của Lưu thiếu gia là, Thiếu Hoài sau khi cưới được cô vợ xinh đẹp thì tất nhiên ‘Công và tư đều bận’, sao nửa năm cứ phải ‘Ngày đêm làm lụng vất vả’, tinh(lực), khí(chất), (tinh)thần hẳn là sẽ có phần bị tổn hại. Cho nên anh ta hôm nay chẳng những dẫn người đến khiêu chiến, thậm chí còn tự mình đoán trước rằng sẽ thắng, không ngờ Thiếu Hoài chẳng những uy lực không giảm chút nào mà còn mạnh hơn, làm cho anh lại ăn phải một quả trứng vịt to đùng.”(Vi: chắc là tưởng bở)

Mọi người im lặng, không hẹn mà cùng nhìn về phía cậu chủ Lưu, mà anh ta nháy mắt đỏ bừng lên vừa vặn xác minh tính chân thực. Tiếng cười ầm ầm trong phút chốc vang lên, làm cho tất cả mọi người ở đây đều chú ý.

“Tôi nói này Lưu đại thiếu gia, anh cũng thật sự là một thiên tài.” Ngân Sĩ Hồng nhịn cười đau cả bụng, đùa cợt nói: “Đừng lấy kinh nghiệm của mình mà áp dụng với mọi người được không? Thiếu Hoài làm sao có thể giống như anh được? Người ta là âm dương điều hòa, tình trạng sức khoẻ đương nhiên chỉ có rất tốt trở lên mà thôi. Mà anh thì những người vợ vô danh trên giường nhiều vô số, người người ai cũng rất ‘có khả năng’, mất sức cũng chưa phải, phải nói là như cái cối sắt bị mài thành cây châm cài đầu mới đúng. Tôi thấy hôm nay anh mới đánh chưa được mấy đường đã thở hổn hển như trâu rồi. Có hoa không hái tuy có chút tiếc nuối, nhưng nếu anh vẫn cứ tiếp tục hái như vậy thì sự tiếc nuối lớn hơn nữa cũng sắp đến rồi đấy.”

Vừa dứt câu, chung quanh lại là một trận tiếng cười.

“Ngân Sĩ Hồng, anh phải chết, không nhìn thấy những thục nữ cao quý như chúng tôi ở đây sao? Anh đục cái lỗ gì thế hả, đúng là ô nhiễm lỗ tai bọn tôi mà.” Mỹ nữ nói chuyện mạnh mẽ là Trần Thục Quyên, đại mỹ nhân bên cạnh là chị họ của cô Mã Ninh Tâm.

“Đâu có, anh chỉ là ăn ngay nói thật thôi.”

Cậu chủ Lưu bị mọi người chê cười thẹn quá hoá giận, “Vợ chồng tân hôn nhiệt tình là chuyện bình thường, mà Thiếu Hoài trong lúc tân hôn còn có thể có hỏa lực mười phần như vậy, có lẽ là bởi vì chị dâu nhỉ bộ dạng rất an toàn, không dẫn dậy nổi ‘Tính thú’ của chồng đây. Điểm ấy chúng tôi có thể hiểu được, dù sao có thể làm thông gia với tập đoàn tài chính Nhật Bản Y Đằng là chuyện không dễ, dù sao thì dung mạo của chị dâu nhỏ cũng không quan trọng……”

“Câm mồm!” Nhâm Thiếu Hoài gầm lên một tiếng, cả khu nghỉ ngơi nhất thời yên tĩnh. Đôi mắt chim ưng lợi hại của anh phát ra tia sáng lạnh như băng, bắn thẳng đến cậu chủ Lưu.

“Xin lỗi đi! Anh ở trước mặt mọi người nói xấu vợ tôi, đó là sự khiêu khích không thể chịu đựng được với tôi, nếu anh không lập tức xin lỗi thì đừng trách tôi không khách khí.”

Tập đoàn tài chính Y Đằng và tập đoàn Lôi Phong kết thông gia tuy là được mọi người chú ý nhưng vì Nhâm Thiếu Hoài rất cẩn thận, Y Đằng Ưu Nhi lại không thích tham gia các hoạt động xã giao nên hai người mặc dù đã kết hôn hơn nửa năm, những người đã từng gặp Y Đằng Ưu Nhi cũng không nhiều. Trong giới xã giao đã sớm có lời đồn rằng dung mạo Y Đằng Ưu Nhi xấu đến mức không thể gặp người khác. Những lời đồn đại này Nhâm Thiếu Hoài cũng nghe thấy không ít nhưng lại thấy nhàm chán mà không thèm để ý tới, không ngờ cái đồ con lợn ngu dốt này dám ăn nói linh tinh trước mặt anh.

“Tôi…… Được……Thực sự xin lỗi.” Cậu chủ Lưu khiêu khích Nhâm Thiếu Hoài đã hai, ba mươi năm, chưa bao giờ thấy anh nổi giận đến như vậy, lập tức sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, một ngụm khí lạnh thiếu chút nữa thì nghẹn trong cổ họng.

“Nếu còn để cho tôi nghe thấy từ miệng anh truyền ra bất cứ lời đồn gì làm nhục vợ của Nhâm Thiếu Hoài tôi, cẩn thận tôi đánh cho anh răng rơi đầy đất.”

“Vâng, vâng, tôi biết rồi.” Cậu chủ Lưu gật đầu như giã tỏi, lập tức tránh xa như người bị lửa đốt mông.

Nhâm Thiếu Hoài hừ lạnh, cơn tức giận cũng giảm bớt, quay đầu nói với mọi người: “Hôm nay đến phiên tôi làm ông chủ, mọi người cứ tới nhà ăn gọi món ăn trước đi, tôi đến cung nữ phường đón Ưu Nhi rồi đến sau. Thiên Phàm, nếu anh không ngại thì ở lại cùng chúng tôi, mọi người nói chuyện với nhau nhiều một chút.”

Tôn Thiên Phàm đã có hẹn trước với người khác, chỉ có thể tiếc nuối rời đi. Nhâm Thiếu Hoài thu thập mọi thứ rồi cũng đi luôn.

Mã Ninh Tâm dùng khửu tay khẽ chạm vào Trần Thục Quyên, cô lập tức hiểu ý, dùng sức giữ lấy Ngân Sĩ Hồng.

“Này, Thiếu Hoài vừa nói muốn đi đón Ưu Nhi là ai?”

“Cái gì mà này, anh đây tên dễ nghe cao nhã như thế, em không thể gọi tên được hay sao?”

“Tôi quên rồi.” Cô ghê tởm quay mặt sang một bên.

“Quên rồi cũng không sao, nào……” Ngân Sĩ Hồng chìa lỗ tai ra trước mặt cô, bày ra bộ dạng chăm chú lắng nghe. “Cho anh nghe tiếng hôn nhẹ  một chút xem nào.”

Trần Thục Quyên vươn ngón tay ngọc thon dài kẹp lấy lỗ tai Ngân Sĩ Hồng ra sức vặn véo.

“A……” Ngân Sĩ Hồng khóc thét, nhảy tưng tưng không ngừng như chuột túi. “Ai chơi thế chứ, anh đầu hàng, em mau buông tay ra đi! Ưu Nhi chính là vợ yêu của Thiếu Hoài! Anh thua rồi, em mau thả lỗ tai đáng thương của anh ra đi!”

Trần Thục Quyên hừ một tiếng rồi mới chịu buông tay.

Cô vừa buông tay Ngân Sĩ Hồng lập tức ôm lỗ tai, vọt đến bên cạnh nước mắt ròng ròng.

Hai người này căn bản là một đôi dở hơi, vừa chạm mặt liền chê cười nhau không ngừng, làm mọi người quả thực cười đến sái cả quai hàm.

Trần Kiến Minh lắc đầu, “Chị, chú ý đến thân phận mình một chút, tốt xấu cũng giữ lại chút khí chất cho người ta xem, cứ tiếp tục như vậy, em thấy ngoại trừ Ngân Sĩ Hồng ra thì không ai dám tới gần chị đâu.”

“Này, cậu đúng là không xứng làm bạn tôi, sao có thể phá hỏng quỷ kế của tôi như vậy?” Ngân Sĩ Hồng cả giận, trách mắng: “Lần tới mẹ tôi mà lại đuổi theo tôi đòi con dâu thì tôi sẽ bảo bà trực tiếp tới tìm cậu đó.”

Mọi người hi hi ha ha thu dọn đồ đạc rảo bước tiến vào nhà ăn.

“Em cũng chưa từng gặp vợ Thiếu Hoài sao?” Mã Ninh Tâm có chút ảm đạm hỏi Trần Thục Quyên.

Mã Ninh Tâm bề ngoài mềm mại thật ra lại là một nữ cường nhân rất truyền thống. Hai năm trước quay về Đài Loan tham gia tiệc mừng thọ của cha Ngân Sĩ Hồng liền nhất kiến chung tình với Nhâm Thiếu Hoài khi đó cũng đang tham dự. Bởi vì lúc ấy cô vừa mới ra nhập tập đoàn Hoà Thái, nóng lòng muốn lập thành tích lấy uy, sau đó lại bị phái tới châu Âu mở rộng thị trường. Không ngờ lần trì hoãn này, Nhâm Thiếu Hoài nhanh như chớp đã kết hôn, làm cô trở tay không kịp.

Người mình thầm mến kết hôn, Mã Ninh Tâm đương nhiên nóng lòng muốn biết người phụ nữ khiến cô thất tình diện mạo nhân phẩm như thế nào. Nếu đối phương giống như Lưu Vũ Cường nói, cô sẽ thấy thoải mái một chút, bởi vì điều đó chứng tỏ Nhâm Thiếu Hoài cưới vợ là vì lợi ích thương trường chứ không phải yêu, trái tim anh vẫn chưa có ai cả.

“Chị.” Trần Thục Quyên đương nhiên biết cô đang nghĩ gì nhưng lại không biết phải khuyên cô như thế nào. Người ta cũng đã kết hôn rồi, cô dù có tình thì cũng chẳng thể làm được gì!

Nhóm bạn bè vừa thấy Y Đằng Ưu Nhi đến, ánh mắt nhất thời sáng lên.

Lẩm bẩm: Part sau Ưu Nhi lên sàn nhá \m/ Ui, rất sozi mọi ng Vi mải ngồi buôn nên post muộn a~~ Chẹp, 16 tháng này Vi phải đi thi cái gì đấy hem rõ nữa =.= chả biết có phải chuẩn bị gì hem. Nói chung là ghét thi cử quá đi mất >”<

 

 

38 thoughts on “Chiếm đoạt vợ yêu [chương 8.1]

    • có chap là ta dzui lắm rồi, muộn cũng chẳng sao ( vì ta chiên gia thức khuya), chiện thi cử thì là “món ăn hằng ngày” của đời học sinh sinh viên mà

  1. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  2. Pingback: Chiếm đoạt vợ yêu | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s