Đánh cắp tình yêu [Chương 10.1]

Chương 10.1: Gặp tại tiệc cưới

Edit: pikonn

Beta: bichan

Sau khi đụng độ một trận, mọi người có vẻ xấu hổ, giới thiệu lẫn nhau. Giản Tình đã biết chú rể đang sợ hãi này là Triệu Dĩ Hiên, quản lý của một chi nhánh ở công ty Phương Khiêm. Nam nhân hơn ba mươi tuổi, không cao lắm, thân hình hơi béo, mặc một bộ lễ phục mới tinh, chế tác cầu kỳ, vừa nhìn là biết được đặt may theo yêu cầu, trên mặt còn đeo  kính, nhìn qua cũng có dáng vẻ một nhà kinh doanh nho nhã.

Đứng sau Triệu Dĩ Hiên, mặc áo cưới màu trắng xõa tung, nữ nhân tóc vén lên cao chính là người mà Giản Tình đã nhiều năm không gặp – bạn học Lý Điềm. Giản Tình lặng lẽ đánh giá Lý Điềm, vì lúc trước Tần Tiểu Ý nói rằng Lý Điềm có nhiều thay đổi, nên lúc này Giản Tình cũng hơi giật mình. Mặc dù đã dự đoán trước, nhưng bây giờ nhìn thấy Lý Điềm, hình dáng một nữ sinh cấp ba trầm lặng trong đầu cô càng mơ hồ hơn, giống như chưa từng xuất hiện bao giờ.

Còn người vừa mới “nhẹ nhàng” làm Giản Tình ngã một cú, chính là vị khách quý của quản lý Triệu Dĩ Hiên, tổng giám đốc Viên Dịch. Thì ra cũng là nhân vật có địa vị cao, khó trách thái độ Triệu Dĩ Hiên đối với anh ta lại lễ phép, khúm na khúm núm như vậy.

Nhiệt độ không khí trong đại sảnh tuy mát mẻ nhưng Triệu Dĩ Hiên vẫn không nhịn được cầm lấy khăn tay của Lý Điềm lau mồ hôi: “Viên tổng xin mời đi trước, những việc ở đây để tôi xử lí là được rồi.”

Viên Dịch gật gật đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Giản Tình, vẻ mặt rất chân thành: “Giản tiểu thư, thật thất lễ.”

Giản Tình khóe miệng cong lên mỉm cười: “Không có gì, Viên tiên sinh không cần để ý.”

Tần Tiểu Ý bên cạnh im lặng, vẻ mặt tức giận như muốn bùng nổ, hai tay bị Giản Tình nắm chặt, chứng kiến thái độ tất cả mọi người cùng nhau giàn xếp ổn thỏa, cũng chỉ khẽ hừ một tiếng, u ám nhìn Viên Dịch một cái xem thường.

Chỉ thấy Viên Dịch có một thoáng do dự, từ trong túi áo lấy ra một danh thiếp, đưa cho Giản Tình: “Vừa rồi lực va chạm không nhẹ, nếu Giản tiểu thư có chỗ nào không thoải mái, hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Tần Tiểu Ý nghe anh ta nói như vậy, lập tức khinh thường: “Hừ…” một tiếng, quả nhiên là một đại sắc lang!

Giản Tình lại lễ phép nhận lấy danh thiếp.

Sau khi Viên tổng rời đi, tất cả mọi người thầm thở phào nhẹ nhõm, có đại boss ở đây, quả nhiên không khí rất không bình thường. Boss vừa đi lập tức không khí lại trở nên thoải mái, lúc này bốn người mới nhớ tới phải giao lưu tình cảm với nhau.

“Giản Tình, nhiều năm không gặp, thật sự cậu càng ngày càng đẹp ra.” Tay của Lý Điềm nắm lấy tay Giản Tình, giọng nói không tính là vô cùng thân thiết, nhưng cũng không hề xa lạ, thái độ rất thân mật.

“Đâu có, tớ vẫn như xưa, nhưng cậu thì khác, thiếu chút nữa tớ cũng không nhận ra được.” Tay Giản Tình bị cô nắm lấy, cảm giác có chút không tự nhiên, lại ngượng ngùng thu về. Ngoài miệng tuy nói lời khen ngợi nhưng trong lòng lại thấy buồn bực. Các cô trước kia học cùng lớp ngay cả nói chuyện cũng không nói một câu chứ chưa nói gì đến nắm tay. Thời gian quả nhiên rất hiệu quả, tuổi càng nhiều, con người càng khôn khéo ra.

Lý Điềm cười cởi mở: “Đã nhiều năm không gặp, mọi người đều thay đổi rất nhiều. Đây là chồng của tớ, Triệu Dĩ Hiên, quản lí chi nhánh An Dược của tập đoàn Phương thị. Tớ nghe Tần Tiếu Ý nói cậu làm ở Phương thị đúng không? Thật là trùng hợp.”

Giản Tình bắt tay với Triệu Dĩ Hiên, lại nghe thấy anh ta cười nói: “Lúc tôi đến tổng công ty họp đã từng gặp Giản tiểu thư, không biết cô còn nhớ hay không?”

Giản Tình có chút xấu hổ cười cười: “Vâng, có chút ấn tượng.” Thực ra sao có thể có ấn tượng. Người làm việc tại tổng công ty, cả ngày đều gặp mặt còn không biết, huống chi là người ở chi nhánh của công ty.

Vẫn là Tần Tiểu Ý hiểu rõ cô, biết cô xã giao không tốt, vì thế liền tiến lên giải vây: “Chúng tôi vào chào hỏi các bạn học cũ trước, hai bạn cứ tiếp tục đón khách nhé.”

“Mấy bàn bên trái đều là bạn học cũ, bây giờ tớ muốn thay lễ phục, các cậu cũng đến phòng nghỉ tham quan đi.” Lý Điềm lôi kéo hai người đến cái bàn phía trước ghi tên.

“Được, nghe nói tối hôm nay cậu muốn thay vài bộ lễ phục phải không, thật hạnh phúc.” Giản Tình để tiền mừng trên bàn, rồi cười đáp lại. Thông tin Lý Điềm muốn thay vài bộ quần áo, là vừa rồi ở trên xe Tần Tiểu Ý nói cho cô.

Hôn lễ của Lý Điềm thật long trọng, đi vào đại sảnh hôn lễ, liếc mắt nhìn quanh, người người tấp nập. Giản Tình cùng Tần Tiểu Ý vừa mới đi đến mấy cái bàn bên cạnh, đã thấy có người đứng lên hô to ầm ĩ: “Đây không phải đại mỹ nữ Giản Tình và bà già nam nhân Tần Tiểu Ý của lớp 203 đó sao? Vài năm không gặp, một người càng hấp dẫn, còn một người lại càng đàn ông!” Bị người nọ kêu như vậy, tất cả các bạn học cùng bàn đều lập tức quay lại nhìn chằm chằm Giản Tình và Tần Tiểu Ý.

“Lâm Nhị béo, vài năm không gặp, miệng cậu càng ngày càng hèn mọn!” Tần Tiều Ý không sợ sinh sự, đối đáp rất nhanh chóng. Đối với bạn học nhiều năm không gặp, một chút cũng không lạ lẫm, giao tiếp rất tự nhiên, sau đó tìm hai chỗ trống, kéo Giản Tình ngồi xuống.

Giản Tình ngồi bên cạnh tần Tiểu Ý, cùng mọi người chào hỏi, vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, để che giấu mình đang mất tự nhiên.

Đưa mắt quét một vòng những người đang ngồi, Giản Tình ngạc nhiên phát hiện, quả nhiên có vài người mang theo cả con cái tới. Đứa bé ba bốn tuổi, nhìn thấy không khí náo nhiệt, bèn nhảy lên nhảy xuống, trông vô cùng vui vẻ.

“Giản Tình, cậu kết hôn chưa?” Nữ nhân ngồi đối diện Giản Tình ôm bé trai hỏi. Giản Tình ngồi xuống sau, cũng muốn mở miệng nói chuyện với cô, nhưng lời ra khỏi miệng lại rút về. Do dự một lúc lâu, cuối cùng cô cũng tìm được đề tài mở miệng.

Giản tình xoay lại nhìn cô ấy. Khuôn mặt giống như từng quen biết, làm cô mơ hồ nghĩ đến một cái tên nhưng cũng không dám xác định: “Cậu là… Trần Manh?”

Nữ nhân ôm bé trai gật gật đầu, cũng vì cô còn nhớ rõ tên mình nên vui mừng mãi. “Ừ, hồi trước tớ ngồi ở phía sau cậu.”

Giản Tình gật đầu liên tục, trí nhớ vừa mới được kích hoạt, như mở được cống trút nước, mãnh liệt tuôn trào. Nhớ rõ ngày xưa, Trần Manh nhát gan ngồi ở sau cô, bị một nam sinh tên là Lâm Việt bắt nạt, ngay cả  tâm tính của cô ôn hòa nhưng nhìn cũng không vừa mắt, bèn nhờ Tần Tiểu Ý giúp tìm thêm vài người, tan học chờ Lâm Việt ở trong ngõ tắt nhỏ, một đám nữ sinh khoa chân mua tay, làm cho mặt mũi Lâm Việt bầm dập. Chuyện này qua đã lâu nhưng đối với Giản Tình vẫn còn là một sự kiện oanh liệt nhất. Tuy nhiên sau này lại nghe nói Lâm Việt cùng Trần Manh thi vào cùng một trường, thật sự là nghiệt duyên.

“Tớ chưa kết hôn.” Giản Tình cười trả lời câu hỏi của cô, tay mình nhéo nhéo bàn tay bé trai: “ Đây là con trai của cậu sao? Đáng yêu quá!” Cô nhận ra mình rất có cảm tình với cậu nhóc này. Trong lòng không khỏi nảy ra suy nghĩ, nếu cô cùng Phương Khiêm có một đứa con, có phải cũng đáng yêu như thế này không? Nhưng bây giờ cô cảm thấy kết hôn đã xa vời, nghĩ đến có con lại càng quá sớm.

“Ừ, nó tên là Lâm Vũ, xảo quyệt rất giống ba nó.” Trần Manh cười đầy ngọt ngào, khuôn mặt thanh tú của cô cười càng thêm động lòng người.

“Lâm Vũ…” Giản Tình nỉ non tên cậu nhóc, có điểm giật mình: “Ba nó  không phải là…”

Cô còn chưa nói hết lời, Trần Manh liền gật đầu thừa nhận: “Ba nó chính là Lâm Việt.”

Đầu Tiên Giản Tình giật mình, sau đón nhịn không được cười ra tiếng, tự đáy lòng cảm thán: “Duyên phận của các cậu thật kỳ lạ, sao hôm nay anh ta không tới?”

“ Anh ấy tự mở công ty nhỏ, cả ngày đều bận xã giao.”  Tuy rằng miệng Trần Manh oán trách, nhưng nhắc tới chồng, ở khóe mắt đuôi lông mày lại hiện lên hình ảnh một cô gái hạnh phúc, e thẹn.

Cứ như thế, hai người mở miệng tán gẫu, tìm được rất nhiều đề tài để nói chuyện. Sau khi Giản Tình nhanh nhẹn lưu lại số điện thoại để có thể tiếp tục liên lạc, Trần Manh như một giải thích viên, nhỏ giọng kể lể tình hình những người khác cho Giản Tình. Nghe xong, Giản Tình xúc động vạn phần: “Nói như vậy, phần lớp các bạn lớp 203 của chúng ta đều đã kết hôn?”

“Đúng  vậy, tay chân mau lẹ, đều giống như tớ, con cũng đã bốn tuổi.” Trần Manh không biết Giản Tình còn có tâm sự, lại tiếp tục bàn luận về vấn đền kết hôn sinh con. “Giản Tình, điều kiện của cậu tốt như vậy, chắc chắn có rất nhiều người theo đuổi, cậu đừng chọn lựa quá.”

Tự nhiên Giản Tình nghĩ đến người yêu vĩ đại kia, khóe miệng khẽ cong lên, “Tớ không chọn, tất cả đều tùy theo duyên phận thôi.” Nếu cô cùng Phương Khiêm có duyên, cô nguyện ý cùng anh đi đến ngày bạch đầu giai lão.

45 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 10.1]

  1. ợ! bạn Tình có chọn lựa j đâu, nhắm mắt ăn quàng, nhưng ko hiểu mắt nhắm mắt mở thế nào ăn ngay vào vi cá mập!!! =.=

  2. nàng ơi có thể cho phép ta mang truyện này sang 2T được không .ta sẽ ghi rõ tên người dịch và nguồn đấy đủ .Thank nàng.

  3. hi hi vẫn đang lượn vô nhà nàng đọc tr thấy được nàng trả lời ta vui quá cơ .Nàng dễ thuương quá ,quyết làm fan trung thành nhà nàng .CHO hôn 1 cái nào muahhhhhhh….

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s