Chiếm đoạt vợ yêu [chương 7.2]

Chiếm đoạt vợ yêu [chương 7.2]

          Edit: VIOCHAN

 

Cửa sổ sát đất bốn phía rộng mở, tấm màn màu lam nhạt nhẹ bay lên mang theo mùi hoa từ trong gió vào căn đại sảnh được trang hoàng thanh lịch, ánh nắng mặt trời toả sáng khắp nơi.

“Mẹ, chỗ này thiếu một mũi kim.”

“Aizz, người già suốt ngày hay quên, may mà có con nhắc nhở.” Nhâm mẫu ngoài miệng thì than thở nhưng vẻ mặt lại hoà nhã nghe lời mà đan thêm một mũi nữa.

Triệu Lệ Linh lần đó bị Nhâm Thiếu Hoài tát cho một cái, quay về Đài Loan vừa xuống máy bay liền trực tiếp tới chỗ Nhâm mẫu khóc lóc kể lể, lại còn ác ý nói xấu hạ thấp Y Đằng Ưu Nhi. Cô ta nghĩ rằng cho dù không thể xoay chuyển thế cục hủy bỏ hôn lễ, nhưng chỉ cần Nhâm mẫu có ấn tượng xấu với Y Đằng Ưu Nhi thì sau này khi cô gả vào Nhâm gia cũng sẽ không được vui vẻ.

Hừ, đáng đời! Ai bảo cô ta dám chiếm ngai vàng Nhâm thiếu phu nhân của cô.(Vi: lời của Triệu Lệ Linh)

Triệu Lệ Linh lại không nghĩ rằng mình đã tính sai nước cờ.

Nhâm mẫu tuy rằng bề ngoài hoạt bát nhưng thật ra con người vẫn rất truyền thống. Chỉ cần là chuyện mà Nhâm Thiếu Hoài đã quyết định thì bà rất ít khi phản đối. Huống hồ Nhâm Thiếu Hoài muốn cưới vợ, người làm mẹ nó như bà vui sướng còn chẳng kịp làm sao có thể có ý kiến gì? Cho nên bất luận cô dâu của Nhâm Thiếu Hoài có phải là người mà ban đầu bà chọn hay không thì Nhâm mẫu cũng thấy rất mừng.

Còn nếu con dâu tương lai không hợp với bà thì sao ư? Không vấn đề gì, Nhâm mẫu tinh lực dư thừa là thành viên hội phụ nữ, hội đọc sách, hội những người có cùng sở thích……và còn rất nhiều hội khác đang chờ phía trước. Chỉ cần bà có hứng thú thì cam đoan có thể bận đến nỗi không biết trời đất là gì, lấy đâu ra thời gian mà xung đột với con dâu nữa.

Về phần Y Đằng Ưu Nhi thì sao? Cô tuy rằng không phải thực sự muốn lập gia đình, nhưng cô lại rất quý người mẹ chồng tính tình thoải mái này.

Nhâm mẫu và Y Đằng phu nhân tuy đều là những người phụ nữ truyền thống tôn thờ chồng nhưng số phận lại rất khác biệt. Nhâm mẫu có được một người chồng yêu thương mình và một đứa con hiếu thuận, tuy rằng chồng mất sớm nhưng bà lại có những khoảng thời gian rất ngọt ngào cùng ông, chỉ cần nhớ lại cũng đủ để bà cảm thấy hạnh phúc, cuộc sống cũng muôn màu muôn vẻ. Nếu so sánh thì chẳng khác gì thiên đường với địa ngục khi mẹ của Ưu Nhi thì trời sinh tính nhát gan, lại chịu đủ sự hành hạ của chồng.

Mà sự thật đã chứng minh Y Đằng Ưu Nhi thật thà ngay thẳng sống rất hoà thuận vui vẻ với mẹ chồng. Tuy rằng hai mẹ con Nhâm gia đều nói tiếng Nhật rất lưu loát, trò chuyện với Y Đằng Ưu Nhi không có vấn đề gì nhưng nếu muốn thật sự hoà đồng vào cuộc sống bản địa thì ngôn ngữ là thứ quan trọng nhất, bởi vậy Y Đằng Ưu Nhi vẫn đang thực cố gắng học tiếng Trung, mà Nhâm mẫu vừa lúc là một giáo viên sẵn có.

Vài ngày trước, hội phụ nữ tổ chức một cuộc bán hàng từ thiện, Y Đằng Ưu Nhi tùy tay góp vài món áo lông, khăn quàng cổ để bà tham gia bán hàng từ thiện, thủ công tinh xảo và kết cấu cẩn thận khiến cho mấy món đồ đó mới bày ra đã có người mua hết sạch. Nhâm mẫu sau khi suy nghĩ kĩ càng đã quyết định học tập con dâu về kĩ thuật đan lát.

Cho nên buổi sáng sớm cuối tuần hôm nay khi Nhâm Thiếu Hoài xuống lầu, liền thấy hai người này thần sắc hoà nhã, con dâu hướng dẫn mẹ chồng ngồi đan áo len, mẹ chồng sửa lại cách phát âm và dùng từ tiếng Trung cho con dâu, hai người cảm tình tốt đẹp khiến anh cũng phải ghen tị.

“Chào buổi sáng thiếu gia, bữa sáng đã chuẩn bị xong, lúc nào cũng có thể dùng được ạ.”

Nghe thấy tiếng hỏi thăm ân cần của bác Tôn quản gia, hai mẹ con đồng thời quay đầu.

“Mẹ, chào buổi sáng.” Nhâm Thiếu Hoài chào hỏi mẹ xong liền lập tức xoay người nhìn về người vợ hiền mới sáng sớm đã không thấy đâu của mình.

“A……” Y Đằng Ưu Nhi thấy ánh mắt trách cứ của anh mới nhớ tới mệnh lệnh quái gở: “Không được dậy sớm hơn anh” kia. “Anh dậy rồi à! Để em đi xem cà phê của anh được chưa.” Liếc thấy đáy mắt anh lộ ra chút tà ác, Y Đằng Ưu Nhi cả người lông tơ dựng đứng, thuận miệng tìm cái lý do để trốn.

“Không kịp nữa đâu!” Nhâm Thiếu Hoài vòng tay qua thắt lưng ôm lấy  Y Đằng Ưu Nhi đang vội vã chạy trốn, một tay giữ chặt cái cằm nhỏ nhắn của cô, ngón cái ái muội vuốt ve đôi môi mềm mại đỏ mọng. “Tục ngữ nói: Tự thú vô tội, còn không……” Anh cố ý kéo dài giọng nói.

“Không thì sao?” Y Đằng Ưu Nhi hờn dỗi bĩu môi.

“Phạt gấp hai lần.” Giọng nói khàn khàn cất lên, Nhâm Thiếu Hoài lập tức cúi người phủ lên đôi môi như cánh hoa làm người ta thèm nhỏ dãi. Đầu lưỡi linh hoạt tách hai hàm của cô ra, xâm nhập vào khoang miệng mềm mại tham lam hút lấy mật ngọt.

“Ưm……” Nắm tay nhỏ buồn bực vốn là muốn phản kháng lại sự mãnh liệt của anh nhưng chưa đến ba giây lại hóa thành song chưởng, gắt gao vòng lên ôm lấy cổ anh.

Vừa là trừng phạt cô sáng sớm đã biến mất vừa là muốn an ủi tâm hồn suy sụp của mình khi tỉnh lại cô đơn trên giường, cho nên anh hôn thật sự  tham lam, rất lâu còn chưa rời ra.

“Con ơi, nhà mình sắp cháy rồi!” Nhâm mẫu trêu tức nói.

Tiểu tử này, lúc trước bảo nó cưới vợ thì cứ làm như là bị bắt đi giết người phóng hỏa không bằng. Nào ngờ cưới vợ xong thì lại như là trên da có keo dán, suốt ngày bám lấy vợ, nhìn cứ như hai đứa trẻ con sinh đôi bị dính liền vậy.

“Muốn cháy thì cứ để nó cháy đi, cùng lắm xây cái mới là được.” Anh không nghĩ ngợi nhiều lập tức nói, hai tay rắn chắc càng thêm dùng sức cuốn lấy cô vợ đang giãy dụa không ngừng.

“Thiếu Hoài.” Y Đằng Ưu Nhi ngẩng khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng như lửa: “Anh nói bậy bạ cái gì thế? Mau buông em ra, mẹ đang giễu cợt chúng ta kìa.”

“Bực mình, đúng là biết cách phá hỏng không khí quá mà.” Nhâm Thiếu Hoài nói thầm, có chút oán giận liếc về phía mẫu thân đại nhân. “Mẹ, mẹ cũng tốt bụng quá, sáng sớm sáng sớm đã cướp mất vợ con, bây giờ lại làm nhân viên cứu hoả đi dập lửa, hình như mẹ bận bịu quá rồi đấy? Aizz, thật oan trái a! Hoá ra tình địch của con không phải là ai khác mà lại chính là người mẹ đã sinh thành ra mình.” Đôi cánh tay của anh như bạch tuộc vẫn cứ quấn quýt lấy vợ yêu không dời.

Nhâm Thiếu Hoài tuy rằng rất mừng khi mẹ và vợ mình ở chung hòa hợp vui vẻ, nhưng chính vì hòa hợp lại hại anh thường xuyên bị họ bỏ rơi vứt sang một bên, bảo anh làm sao có thể không ghen tị chứ.

Y Đằng Ưu Nhi nhất thời đỏ bừng cả mặt.

Nhâm mẫu hừ nguýt một tiếng: “Xì, bản thân mình mị lực không đủ mà không biết tự kiểm điểm đi, còn mặt mũi mà trách bà già này sao? Con dám nói nhưng mẹ xấu hổ quá không nghe nổi đâu!”

“Mị lực không đủ? Mẹ nói con mị lực không đủ?” Nhâm Thiếu Hoài kêu la như là phải chịu sự ô nhục rất lớn.

“Đừng hoài nghi làm gì, nếu không phải mị lực của con không đủ thì sao Ưu Nhi sáng sớm đã khẩn cấp rời khỏi con hả?”

“Ưu Nhi, em mau nói rõ sự thật cho mẹ biết, em sở dĩ dậy sớm tất cả đều là bởi vì đêm qua anh nhất thời mềm lòng, tuỳ tiện tin vào lời xin tha của em mà không tận tình phát huy hết tinh lực chiến đấu……”

“Thiếu Hoài!” Y Đằng Ưu Nhi che lại cái miệng không ngoan của anh, nhưng Nhâm phu nhân người hầu trong nhà đã sớm cười đến ngã trái ngã phải, Y Đằng Ưu Nhi quả thực xấu hổ đến muốn chui luôn xuống đất. Cô trừng mắt dậm chân, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng mà cảnh cáo anh: “Anh mà còn nói linh tinh nhiều như vậy, em……sau này em sẽ không để ý đến anh nữa.”

“Đừng……” Anh vội vàng ôm lấy cô cầu xin tha thứ, “Ưu Nhi tốt bụng của anh, em có thể không quan tâm tới bất kì ai nhưng không thể không để ý  đến anh được.”

“Hừ……” Y Đằng Ưu Nhi thật sự không để ý tới anh, làm anh bày ra vẻ mặt đau khổ cầu khẩn không thôi.

Đáng đời! Nhâm mẫu hừ một tiếng, thấy con trai đang khốn khổ chẳng những không cầu tình giúp mà còn ngược lại bỏ đá xuống giếng khiến anh càng đáng thương hơn.

“Nuôi con dạy cái thì có ích gì chứ? Ta cứ ngậm đắng nuốt cay nuôi con nên người, vốn đang muốn trông cậy vào đứa con  hiếu thuận. Ai ngờ con lớn tuy không rời đi nhưng vừa có vợ thì đã quên mất mẹ, còn gọi người mẹ chồng hiền lành như ta đây là bà già không cần phải để ý tới, thật sự là…… Aizzz! Mọi người đều nói nuôi con rồi con nó sẽ nuôi mình, thằng con ta nuôi này…… thật là nản lòng quá đi.

Nhâm mẫu hết thở dài lại lắc đầu, vừa nhìn thấy Y Đằng Ưu Nhi xấu hổ ngượng ngùng đang sốt ruột không biết làm sao để an ủi người mẹ chồng “Thương tâm” thì Nhâm Thiếu Hoài lại hừ hừ nói:

“Mẫu thân đại nhân yêu quý, con mẹ đây từ nhỏ đã có vú em chăm sóc, nói không chừng ngay cả bộ dáng mặc tã của con mẹ còn chưa từng nhìn thấy, làm gì có chuyện vất vả? Buồn cười chết người, hơn nữa, cha con đây nổi tiếng yêu vợ như mạng, xin hỏi, mẹ làm gì có cơ hội mà ‘Ngậm đắng nuốt cay’?”

“Hả……” Nhâm mẫu bị vạch trần nhất thời nghẹn lời, “Đi, cái thằng con bất hiếu này, không chút thương tình người mẹ có công dưỡng dục này, mới sáng sớm đã làm ta tức chết.” Bà vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác, “Hai vợ chồng các con không phải là hẹn người ta đi đánh tennis sao? Còn đứng ở đây làm cái gì, đi mau đi mau!”

Hai vợ chồng quay lên lầu thay quần áo, chuẩn bị đến câu lạc bộ có hẹn.

Đang giúp Nhâm Thiếu Hoài chỉnh trang lại, Y Đằng Ưu Nhi lơ đãng hỏi:

“Thiếu Hoài, anh thật sự cảm thấy em bỏ rơi anh sao?”

“Có một chút.”

“Vậy anh cũng thật sự ăn dấm chua với mẹ sao?”

“Làm gì có!”

“Có, mặt anh đỏ kìa.”

“Không có là không……”

“Có có có……”

Anh mạnh mẽ hôn cô, hai tay nửa cởi nửa xé hết quần áo, lập tức xoay người giữ chặt lấy cô, “Anh nói không có là……” Cử động hạ thân, mãnh liệt tiến vào cô. “Không có.”

“Rõ ràng…… là có mà!”

Câu lạc bộ Hoa Tinh ở trung tâm vùng ngoại ô thanh tĩnh của thành phố Đài Bắc giá trị hàng trăm vạn, rất nghiêm khắc trong việc lựa chọn thân phận hội viên, bởi vậy, trung tâm giải trí tuyệt đẹp, rộng rãi này chính là nơi dành cho quý tộc.

Kiến trúc bao gồm hai khu nhà : A có sân gôn, sân cưỡi ngựa, sân tennis, bể bơi, sân bóng rổ, trung tâm tập thể hình; B thì có cung nữ phường, bên trong là trung tâm thẩm mĩ chăm sóc sắc đẹp cho các vị tiểu thư thục nữ từ đầu đến chân. Nhà hàng ở đây hàng năm đều cam kết thay đổi liên tục các đầu bếp nổi tiếng đến từ khắp các quốc gia trên thế giới, thức ăn được chế biến ra đều là những món ngon hoàn mỹ nhất, làm thỏa mãn nhu cầu ẩm thực của các hội viên thân phận tôn quý.

Từ khi khai trương đến nay, tất cả hội viên đều là vui vẻ mà đến, thỏa mãn mà đi, không có ngoại lệ. Bây giờ có lẽ đã có người muốn làm ngoại lệ đầu tiên rồi.

“Ưu Nhi, dậy đi nào, chúng ta đến nơi rồi.”

“Không đâu, người ta muốn ngủ, không xuống xe đâu.”

“Ưu Nhi……”

Nhâm Thiếu Hoài quả thực tức đến to cả đầu, sáng sớm ngày ra đã phải đối phó với Y Đằng Ưu Nhi lúc này đang giống như con mèo lười, nằm trên ghế dựa lớn đùa giỡn không chịu tỉnh dậy.

“Thật là.” Anh không nhịn được nói thầm: “Không biết ai tự xưng là cao thủ, còn nói là phải đánh cho anh hoa rơi nước chảy. Không ngờ anh còn chưa kịp khởi động thì cao thủ đã chạy trối chết rồi còn đâu.”

“Anh còn nói!” Y Đằng Ưu Nhi hơi hé mắt, sẵng giọng: “Nếu không phải tại anh làm mấy chuyện xấu thì sao em lại ra nông nỗi này?”

“Lại là anh sai sao?” Anh nói khẽ, ôm cô vào lòng vuốt ve, hy vọng có thể làm cho cô không ngủ tiếp nữa.

“Đương nhiên! Không phải anh thì là ai?” Không nói thì không sao, càng nghĩ lại càng giận, bàn tay nhỏ bé oán hận véo lấy véo để hai má anh. “Anh biết rõ là phải đi chơi bóng, vì sao còn thừa dịp lúc em thay quần áo mà dính vào? Anh hư quá đi mất, làm em bây giờ tay chân bủn rủn, lấy đâu ra sức lực mà chơi bóng chứ!”

“Anh sớm đã cảnh cáo em là không được rời giường trước anh, ai bao em không nghe!” Anh nói rất đúng lý hợp tình, không hề có chút xấu hổ.

“Nhâm Thiếu Hoài…… Hừ!” Cô tức giận chuyển sang vuốt tóc không thèm để ý tới anh, thực chất là không còn sức mà cãi nhau với anh nữa.

Bộ dáng xấu hổ đáng yêu của Y Đằng Ưu Nhi làm anh vừa nhìn thấy liền không nhịn được, hai tay vừa rút về lại gắt gao ôm lấy thân mình nhỏ nhắn mềm mại của cô vào trong lòng.

“Ngoan, đừng giận mà. Lần sau lúc anh muốn ‘Xử phạt’ em thì nhất định sẽ chọn thời điểm thích hợp.” Anh ăn nói khép nép dỗ dành cô, nhưng lưòi anh nói ra lại làm Y Đằng Ưu Nhi tức cũng không tức được, cười cũng không cười được, cực kì bất đắc dĩ.

“Hôm nay em thật sự không còn sức chơi bóng nữa.”

“Nhưng……” Trong câu lạc bộ cũng có phòng dành cho hội viên nghỉ ngơi, nhưng anh không muốn lần đầu tiên cô đến cũng chỉ biết đến mỗi cái giường, “Nếu không thì em lên cung nữ phường trên tầng hai khu B bấm huyệt, mát xa, nhân tiện ngủ một chút, đến lúc nào ăn cơm trưa thì anh đi đón em, được không?”

“Được ạ, có điều, anh phải bế em qua đó.” Nhìn thấy vẻ mặt khó xử của anh, cô lại càng cao giọng, “Là tại anh không tốt thôi! Làm hại người ta toàn thân hết sạch sức lực, anh không bế em thì làm sao em đi được chứ?”

“Em đúng là cái đồ gian xảo!” Điểm một cái vào mũi cô, anh tức giận nói: “Chưa thấy một ai lười như em.”

“Hì hì……” Biết anh đã chịu thua, Y Đằng Ưu Nhi cười vui vẻ không ngớt.

~~~Hết chương 7~~~

 

p/s: NKHP thì nếu ko có gì thay đổi, tối Vi sẽ làm cho mọi người ^^ Cơ mà hem biết có gì ko nữa…Và đây là tin cập nhật 2 tiếng sau: huhu, nhà Vi bị mấy ông điện thù oán j hay sao í, lại mất ồi…ko biết có làm đc NKHP ko…:(

Ầy, CĐVY sắp hoàn rồi, tự dưng buồn dễ sợ😦

Ưm, mà Vi đang băn khoăn ko biết có nên làm “Thiên Dực Thâu Nguyệt” không nữa, truyện này hay nhưng vẫn là của Tiểu Ngôn, hem biết mọi ng có thích ko?

54 thoughts on “Chiếm đoạt vợ yêu [chương 7.2]

  1. Cảm ơn nàng nhé, sắp hoàn rồi, cố lên!Mai mốt khi xem xong truyện, chắc điều duy nhất mà ta nhớ được là sự tài năng của anh Hoài trong việc… xé quần xé áo

  2. Bạn ơi mình là jackreacher1994 bên TVE. Xin hỏi bạn mình có thể làm ebook bộ Chiếm Đoạt Vợ Yêu khi nó hoàn được không? Vì mình thấy là bộ này sắp hoàn rồi. Mình sẽ tuân thủ mọi nguyên tắc. Mong bạn sớm trả lời! Ngay khi bạn đồng ý mình sẽ bắt đầu!

      • ok. vậy khi cậu hoàn có cần beta lại ko hay tớ copy từ đây luôn?

      • minh va vi se beta lai, ban de lai mail nhe, minh se beta tu chuog dau luon, toi nay minh xog den dau gui cho ban den day!

  3. hi thank nang tr hay wa ah ham mo cs vo chong cua thieu hoai ghe tinh cam vo chong tot hon nua van de con dau me chong cung ko xay ra

  4. Đọc nhiêu ngôn tình quá, thành ra chẳng thấy có nam nhân nào bên ngoài bằng đc 1 nửa của mấy nam chính trong truyện a. Ta đi tự kỷ!

  5. vừa vào đã bị cướp tem
    nhưng mình đã tự làm tem cho mình
    phong bì không nhận chẳng sao
    chỉ cần tỷ Vi chăm chỉ nhanh tay pót bài
    hihi.thank Tỷ nha.

  6. Pingback: Top Posts — WordPress.com

    • Hự, rất sozi mọi ng, tại cả buổi tối mạng nhà ta lag nên ko làm gì đc T_T tối mai Vi sẽ cố gắng post nha! Cảm ơn đã ủng hộ ^^

  7. Pingback: Chiếm đoạt vợ yêu | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s