Đánh cắp tình yêu [Chương 9.1]

Chương 9.1: Sự kiện ngày nghỉ

Edit: pikonn

Beta: bichan

Thường hai ngày cuối tuần là thời gian mà hai người thích nhất, không cần trốn tránh, cũng không cần dựa vào những tin nhắn ngắn ngủi để an ủi nhớ nhung. Như đã giao hẹn trước, bất kể có bao nhiêu công việc, Phương Khiêm đều hủy bỏ tất cả các cuộc hẹn xã giao, chuyên tâm cùng với cô gái của mình ở nhà tận hưởng thời gian nghỉ ngơi yên bình.

Thỉnh thoảng bọn họ ra ngoài mua sắm, có lúc ra ngoại thành đi dạo, nhưng phần lớn thời gian là nhàn nhã ở trong nhà, hưởng thụ thế giới ngọt ngào của hai người, anh sẽ ở trên sô pha xem văn bản, tạp chí, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô. Cô sẽ ở xung quanh phòng làm việc, sắp xếp lại phòng, quét dọn vệ sinh. Ngắm nhìn bộ dáng hết sức tập trung giống như một người nội trợ bận rộn của cô chính là một loại hưởng thụ. Có đôi khi Giản Tình cũng ngồi dựa bên người anh, ôm laptop lên mạng, xem tin tức, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cười trong trẻo, tiếng cười này tựa như lan truyền mãi, làm khóe miệng nam nhân đang xem tạp chí ở bên người cô cũng khẽ cong lên. Đôi khi, hạnh phúc chỉ là khóe miệng khẽ nhếch nụ cười như vậy.

Thứ bảy hôm nay, bọn họ cũng không đi đâu cả, hai người đều vui vẻ yên tĩnh. Ở nhà thả lỏng nghỉ ngơi thì ra lại là một loại tiêu khiển tốt nhất, chỉ cần ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, lập tức có thể thấy người kia trong lòng, đó là thỏa mãn lớn nhất.

Giản Tình sắp xếp lại sô pha bên cạnh, vô tình thấy thiếp cưới xinh đẹp bày ra trước mắt, lúc này mới nhớ tới thời gian tiệc mừng chính là buổi tối hôm nay. Hôm trước Tần Tiểu Ý nói cô ấy sẽ tham gia, bản thân mình cũng nói sẽ xem xét lại, nhưng về đến nhà, tất cả tâm tư đều vây quanh Phương Khiêm, làm cho cô hoàn toàn quên mất việc này. Nếu không phải nhìn thấy thiếp mời này, có thể tiệc cưới qua đi, cô vẫn còn chưa nhớ tới.

Giản Tình cầm thiếp cưới, tự hỏi đến nửa ngày, mới ngẩng đầu hỏi nam nhân đang ngồi ở sô pha xem tạp chí: “Anh nói em có nên đi tham gia tiệc cưới không?”

Tầm mắt Phương Khiêm chuyển từ tạp chí sang trước mắt cô: “Em muốn tham gia thì đi, nếu thấy miễn cưỡng thì đừng đi.”

Giản Tình cau mày, định hồi tưởng hình dáng bạn học cấp ba Lý Điềm, tiếc rằng thời gian đã trôi qua nhiều năm, hình dáng Lý Điềm trong đầu cô sớm đã mơ hồ không rõ: “Ừ, có chút không ngờ, mọi người không biết, nhưng Tiểu Ý nói cô ấy muốn đi.”

Nam nhân nghe đến tên Tần Tiểu Ý, nhíu mày, trên mặt rõ ràng hờn giận. “Cái yêu nữ gây chuyện kia, sớm hay muộn cũng làm cho em hư hỏng.”

Giản Tình nghe được oán giận, lập tức cảm thấy buồn cười, hai người luôn đối địch nhau, cũng không ngờ có lúc ăn ý. Tần Tiểu Ý hôm trước nói cô đã bị Phương Khiêm làm hư, mà anh hôm nay lại lo lắng cô sẽ bị Tần Tiểu Ý làm hư. Phải biết rằng, cô cùng Tần Tiểu Ý ở chung đã hơn mười năm, nếu bị làm hư, thì đã hư từ lâu rồi.

Cuối cùng, Giản Tình vẫn quyết định đi tham gia tiệc cưới. Dù sao người ta cũng đã phát thiệp, chứng tỏ người ta có thành ý, nếu bản thân mình không đi, nghĩ lại có chút khác người. Nhiều năm chưa gặp lại bạn học cũ, đi đến tham gia họp mặt cùng các bạn cũng tốt.

Gọi điện thoại cho Tần Tiểu Ý, bảo cô trước buổi tối tới đón mình, rồi cùng nhau tới khách sạn. Tần Tiểu Ý sảng khoái đáp ứng rồi còn cười hắc hắc vài tiếng, dặn dò cô phải ăn mặc xinh đẹp.

Giản Tình nghe xong không đồng ý: “Một khi là tiệc mừng kết hôn, cô dâu đương nhiên phải là người đẹp nhất trong đám cưới, những người khác có xinh đẹp hay không, đâu có liên quan gì.”

Tần Tiểu Ý ở đầu kia điện thoại chậc chậc vài tiếng: “Tiểu Tình, có điều cậu chưa biết. Lý Điềm hiện tại, người ta đã không còn là con nhóc, chồng của cô ta có thân phận địa vị, đương nhiên muốn phô trương, cậu ăn mặc tùy tiện, người ta lại nghĩ cậu thất lễ.”

Giản Tình thắc mắc: “Có thân phận có địa vị? Không phải ngày đó cậu nói chồng cô ấy là quản lý bộ phận nào đó ở công ty Phương thị sao?”

“Đúng vậy, quản lý của một công ty, còn nói không có thân phận không có địa vị sao? Tóm lại cậu ăn mặc chỉn chu là được.” Nữ nhân ở đầu kia điện thoại tiếp tục cười hắc hắc.

Giản Tình cảm thấy cô cười thực sự rất gian trá: “Trước cậu có gặp qua Lý Điềm rồi?”

“Đúng vậy, tình cờ gặp qua tại một nhà ăn nào đó, aizzz, ấn tượng sâu sắc. Thôi không nói nữa, tớ còn có việc, hẹn buổi tối gặp lại.”

Cuối cùng, bởi vì Tần Tiểu Ý nhắc nhở, việc ăn mặc khiến Giản Tình bỗng chốc phiền não. Ăn xong cơm trưa, cô liền trở lại phòng, mở tủ quần áo bắt đầu chọn lựa để buổi tối mặc, Phương Khiêm cũng đi vào theo, hai tay ôm ngực, ngồi ở mép giường, giống như đang xem diễn kịch trên sân khấu vậy, ung dung xem cô gái nhỏ liên tiếp lựa chọn quần áo.

Giản Tình không phải là không có quần áo, trái lại, quần áo của cô nhiều đến mức cả một tủ đồ cũng không chứa nổi, trong đó phần lớn đều là của Phương Khiêm mua từ nước ngoài về. Có thể là do cô không quan tâm đến quần áo hàng hiệu, trong tủ rất nhiều quần áo, không biết là nhãn mác gì, nhưng mà nhìn chế tác rất tinh xảo, giá cả chắc không rẻ, còn có lễ phục Phương Khiêm đi công tác nước ngoài mua, làm quà cho cô. Bình thường cô đi làm đều mặc đồng phục của công ty, cả tủ quần áo này, cũng ít khi cô mặc đến. [Bi: chậc chậc, phí quá….]

Bây giờ, cô thật sự muốn lấy bộ quần áo thích hợp ở đây để mặc tối nay, nhưng thấy thật khó chọn. Giản Tình cầm một bộ lễ phục màu đen đứng trước gương so đo, cảm thấy kiểu dáng có vẻ thích hợp, vì thế quay một vòng, rồi hỏi nam nhân ngồi trên giường: “Khiêm, anh thấy bộ này như thế nào?”

Phương Khiêm nhìn cô liên tục cầm quần áo so sánh, đột nhiên trong đầu xuất hiện một ý niệm, ánh mắt càng trở nên thâm trầm, thanh âm thoáng khàn khàn: “Nếu là tiệc cưới, màu quần áo tối như vậy có vẻ không thích hợp.” [Bi: chẹp, âm mưu xấu xa đây…ai đoán đc có thưởng ^^]

Khóe miệng Giản Tình hạ xuống, vẻ mặt uể oải, suy nghĩ cả nửa ngày cũng không biết nên mặc cái gì. Phương Khiêm nhìn cô khó xử, cười nhạt, đứng dậy đi đến bên cạnh cô, tùy tay lấy từ tủ quần áo một bộ lễ phục màu xanh, vải tương đối dày, rất thích hợp mặc mùa đông, sau đó cầm chiếc áo lông hồ ly màu trắng làm thành một áo khoác nhỏ: “Thử bộ này xem sao.”

Không ngờ rằng anh lại tự chọn quần áo cho mình, Giản Tình chớp mắt, nở nụ cười ấm áp: “Nhưng chiếc váy này bó sát người, bên trong không thể mặc thêm để giữ ấm.”

“Hôm nay cũng đâu quá lạnh, bây giờ em mặc vào thử xem.” Anh cổ vũ cô.

Giản Tình vẫn còn do dự, tiếp nhận váy, nghĩ đến muốn thay váy, tất nhiên phải cởi toàn bộ quần áo, nhưng nhìn nam nhân đang đứng trước mắt, thay đồ trước mặt anh thật khó xử.

“Anh… Anh xoay người sang chỗ khác đi.” Cuối cùng, Giản Tình xấu hổ đỏ mặt yêu cầu.

Phương Khiêm nhướn mi, thản nhiên nói: “Anh đã biết hết thân thể của em rồi, còn hiểu rõ hơn cả em, sao lại phải xoay người chứ?” [Bi: hiểu rõ thế cơ à…… =.=]

Giản Tình nghe lời trêu chọc của anh, sắc mặt lại đỏ thêm vài phần, ngượng ngùng dậm dậm chân: “Không được nói bậy.”

Nam nhân cười khẽ, cúi đầu thổi vào bên tai cô một luồng hơi nóng, giống như đang thôi miên, nói: “Anh muốn nhìn thấy em thay đồ, ngoan.” [Bi: hơ hơ, tiểu bạch thỏ chuẩn bị sập bẫy…]

Trong lòng giống như có một động vật nhỏ, không an phận đang nhảy tới nhảy lui, làm Giản Tình cảm thấy vô cùng khó thở, tay cầm váy có chút run run, sửng sốt nửa ngày, không còn cách nào khác đành duỗi tay cởi quần áo trên người.

Phương Khiêm nhìn thấy tai cô từ từ đỏ lên, biết cô gái nhỏ da mặt mỏng lại bắt đầu thẹn thùng. Mỗi lần nhìn bộ dáng của cô như vậy, anh đều không nhịn được muốn trêu chọc cô.

“Anh giúp em thay.” Nam nhân ôm cô, ghé sát bên tai cô tà mị nói.

Khuôn mặt Giản Tình đỏ bừng, trừng đôi mắt bồ câu, bộ dáng phong tình vạn chủng, do dự nhìn Phương Khiêm. Anh không để ý tới cô đang giãy dụa, bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô ra.

Ầy, cắt phát nhể, học tập vio =)))))))))

58 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 9.1]

  1. ui sao nang lai cat dung cho nay chu heeeeeeee hnay post them tr nay di nang chu de moi nguoi tu tuong tuong tip theo nhu tha nao co khi lai di wa xa voi mach tr mat heeeeeeeeeee

  2. thiệt là ác mà, cắt đúng chỗ ghê vậy đó, thôi ta chờ chứ sao, chờ xem cái âm mưu biến thái của anh Khiêm dê xòm

  3. aaaaaaaaaaa
    kg chịu đâu *giãy đành đạch, lăn wa lăn lại ăn vạ*
    sao lại cắt đúng cảnh zậy chứ T________T

  4. á chứ đọc truyện nhưng thấy comt là biết cut đúng đoạn rồi, k biết đâu, nữa cơ, năn nỉ, năn nỉ, giãy đành đạch

  5. bạn Bi toàn học “thói hư tật xấu” nhở! Có ngày ra đg thấy bị ném bom thì đừng có thắc mắc vì sao nhé!!! =))

    • =))) Vi ta đã luyện được một học trò rất xuất sắc. Haha, tốt tốt, bài kiểm tra này bạn Bi được cô giáo Vi cho 10 điểm🙂

      • Hít le ss Vio :((. Em đau tim qua, nếu ko có CDVY hay DCTY để em hồi phục lại, chắc em đột qụy rồi…. nằm giường đợi tiếp

  6. thanks bi^^
    @vio nàng nhá làm hư bi nhá sao lại để bi cắt đúng đn gay cấn thế kiaaaaa > < k bít đâu!!!!!!!!!!!!!

  7. Pingback: Top Posts — WordPress.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s