Đánh cắp tình yêu [Chương 7.1]

Chương 7.1 : Ám độ trần thương

[đi con đường không ai nghĩ đến]

Edit: ss yanka

Beta: bichan

Qua vài lượt mời mọc, mấy trưởng phòng uống say bắt đầu rượu vào lời ra, cùng Phương boss bàn bạc từ thời cuộc chính sự, kinh tế cho tới chuyện chánh nhân bát kinh [1]; rồi tiếp thêm nhiều chén nữa thì đề tài lại chuyển thành: trưởng phòng nào mua nhà, trưởng phòng nào mua xe, trưởng phòng nào quen bạn gái, thậm chí cuối cùng còn nói tới chuyện cười chăn gối. Đàn ông trong lúc ăn nhậu hay nói giỡn như vậy thật ra cũng không mất phong nhã lắm, nhưng vấn đề là trong phòng còn có một cô gái trong sáng như Giản Tình ngồi nghe thì thật là mắc cỡ.

Vừa rồi sau khi Phương boss cười sáng lạn, Giản Tình đã có cảm giác đứng ngồi không yên, muốn tìm cớ thoát thân. Đến lúc thấy chủ đề của nhóm trưởng phòng càng ngày càng không đứng đắn thì cuối cùng cũng hạ quyết tâm, Phương boss cô còn không sợ, không lẽ lại sợ đắc tội với mấy trưởng phòng quèn hay sao? Thế là cô buông đũa, lau miệng cười khanh khách đứng lên: “Phương tổng, tôi còn tài liệu buổi chiều phải sửa sang lại cho xong, không thể tiếp đãi nữa rồi.”

Phương Khiêm kỳ thật cũng không thèm ăn nhiều lắm, hơn nữa cũng đã chán ngấy mấy người ở đây, nãy giờ anh căn bản không hề động đũa. Nghe được Giản Tình muốn rời đi trước thì cũng bỏ cái chén trên tay xuống, ung dung nhìn cô, khóe miệng không lộ rõ ý cười.

Thái quản lí còn đang mải bận rộn gắp cơm chia thức ăn cho Giản Tình, nhìn thấy cô muốn rời đi thì cũng đứng lên, nhiệt tình nói: “Giản trưởng ban, tôi đưa cô về.”

Nhóm trưởng phòng không nghĩ Giản Tình lại dám rời đi trước, ngây ngốc nhìn về bên này, yên lặng xem diễn biến tình hình.

Giản Tình vội vàng xua tay: “Không cần, Thái quản lí, anh hình như chưa ăn gì, nên ở lại ăn thêm đi.”

Thực ra chỉ là một câu khách khí, nhưng trong tai Thái Minh Cường lại thành một câu quan tâm đầy tình cảm, chỉ thấy Thái quản lí hai mắt tỏa sáng: “Không có, tôi thật sự ăn no rồi, nơi này lại xa công ty, tôi nên đưa cô về.”

“Việc này……” Giản Tình khó xử, một bàn tay đưa ra sau lưng, âm thầm ngoắc ngón tay với Phương boss bên kia, ý bảo anh nhanh giải vây thay cô.

Động tác này làm cho Phương Khiêm cảm thấy thực hưởng thụ, cười khẽ một tiếng, bộ dáng cô gái nhỏ lúng túng như vậy, thật là thú vị: “Thái quản lí, Lưu trưởng phòng bọn họ uống nhiều rồi, xem ra làm phiền anh ở lại chăm sóc, về phần Giản trưởng ban, thì để tôi tiện đường đưa về.”

Boss lớn đã mở miệng, khí thế thong thả đáng tin, trong nháy mắt giết chết mọi người, đặc biệt là Thái quản lí đang tràn đầy nhiệt tình lập tức ủ rũ, không dám không nghe theo sự sắp xếp.

Trở lại trong xe, Giản Tình đã ủy khuất mấy lần: “Khiêm, anh cố ý chọc em.” Nghĩ lại vừa rồi anh vẫn dùng ánh mắt cười như không cười nhìn Thái quản lí cùng động tác của cô, trong lòng Giản Tình tăng thêm vài phần ai oán, nam nhân này đôi khi cũng thực ác liệt .

Phương Khiêm cũng không lập tức khởi động xe, mà vươn người về phía cô, cánh tay chụp tới, dễ dàng ôm cô vào lòng, cúi đầu hung tợn in lên môi cô một nụ hôn nồng nhiệt triền miên. Trong miệng anh còn lưu lại mùi rượu thơm ngọt, cùng đầu lưỡi dây dưa, khiến cho cô cũng cảm thấy say rượu, cả người choáng váng vui sướng.

Chờ anh khởi động xe, mở một nửa kính ra, không khí lạnh từ cửa sổ tiến vào, làm cho Giản Tình đang mơ màng  hồi  tỉnh, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, hình như không phải đường về công ty .

“Đi đâu vậy?” Giản Tình nghi hoặc hỏi nam nhân bên cạnh.

“Em vừa rồi có người hầu hạ, ăn no rồi, nhưng anh vẫn còn đói bụng.” Phương boss mân miệng, tuy miệng anh nói những lời này nghe như đùa nhưng lại tràn đầy ý ghen tuông làm Giản Tình suýt chút nữa bị sặc.

Giản Tình chăm chú nhìn chiếc xe vẫn chạy về phía trước, thật lâu sau cũng chưa đáp lại lời của anh. Phương Khiêm cũng ý thức được trong lời nói của mình quá mức ghen tuông, trong mắt hiện lên một tia mất tự nhiên ngượng ngùng, cũng không chú ý cô nữa. Nào ngờ vừa qua khỏi một ngã ba, Giản Tình lại bật cười, tiếng cười như chuông bạc thanh thúy vang lên, đến lúc không nhịn được nữa, tiếng cười vang ra khắp xe.

Phương Khiêm bị cô cười đến ngượng ngùng, bên tai hơi hơi nóng: “Cô gái này, em cười đủ chưa ?”

“Ha ha……, Khiêm, nhìn anh ghen thật là đáng yêu nha! “Giản Tình đưa tay lau đi khóe mắt ướt, khó khăn lắm mới ngưng được tiếng cười, chỉ có một chút ý cười vẫn lưu lại ở trên khóe môi. Không có cách nào, thấy bộ dáng khẩn trương của anh thật sự làm người ta vui vẻ .

Phương Khiêm khẽ hừ một tiếng, lấy trầm mặc đáp lại.

Không lâu sau, xe dừng ở trước một nhà hàng cổ kính, ông chủ của nhà hàng này là người địa phương, chủ yếu kinh doanh đặc sản phương Nam. Bởi vì hợp khẩu vị của Phương Khiêm nên nhà hàng này trở thành nơi thường xuyên đến của hai người. Anh và cô vừa xuống xe liền có người đón đưa lên, không hỏi chuyện gì cứ thế một mạch đưa bọn họ tới một căn phòng trang hoàng lịch sự, tao nhã nằm riêng ở tầng hai. Do Phương Khiêm ngại phải đặt phòng phiền toái, nên đã đặt thuê lâu dài, vì vậy khi hai người đến nơi liền có người quen đến phục vụ, sau đó có người tiến vào giới thiệu các món ăn chính hôm nay. Ông chủ nhà hàng còn tiến vào chào hỏi đôi lời với Phương Khiêm.

Chờ thức ăn được mang lên, cánh cửa đóng lại, trong phòng lập tức thanh tĩnh, đồ ăn mĩ vị lượn lờ tản ra hơi nóng. Giản Tình nhìn nam nhân bên người vẫn trầm mặc như cũ, không nhịn được mím môi ha ha cười, cầm lấy bát canh đưa tới trước mặt anh: “Đừng như vậy nữa, là em không đúng, nhanh ăn cơm đi, nguội sẽ không ngon nữa.”

Phương Khiêm lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, nhìn bộ dáng ai oán của cô thì nhất thời bật cười: “Em á, không cần làm vẻ đáng thương, anh không trị được em, chẳng nhẽ còn không trị được Thái Minh Cường?” Cầm lấy chén nhỏ, uống một ngụm, thật ngon miệng, không có mấy người đáng chán ở đây, độ thèm ăn hiển nhiên tăng lên rất nhiều.

Giản Tình hiền lành giúp anh gắp thức ăn, nghe được anh nói muốn trị Thái Minh Cường thì cũng không ngốc đến mức ở phía sau nói tốt cho Thái quản lí. Nói tốt cho hắn không chừng sẽ là họa vô đơn chí, đổ thêm dầu vào lửa.

Ăn uống no nê, hai người còn uống thêm mấy chén trà xanh, Phương boss khoác tay lên lưng Giản Tình bắt đầu có hành động xấu, Giản Tình đỏ bừng mặt, bắt lấy hai tay lộn xộn của anh, cau mày trừng mắt :“Chúng ta……chúng ta buổi sáng vừa mới làm!”. Trong lòng hiểu được, nếu nam nhân đã muốn thì có nói không cũng không ngăn được, bản thân mình cũng không thể cự tuyệt anh. Với lại từ trước, cô đã không có ý đồ giãy dụa, ăn no thì muốn dâm – dục, chính là tình trạng lúc này của Phương boss.

Hai tay Phương Khiêm ở trên lưng cô hơi dùng lực, dễ dàng ôm cô đặt trên đùi của mình, khẽ liếm khóe miệng của cô, trầm giọng cười: “Đối với em vẫn còn muốn.”

[1]: thành ngữ TQ, ý chỉ những việc quan trọng

—————————————————————————————–

Chương này…lẽ ra post hôm qua =.= nhưng…Bi ngủ quên mất =.=!! Sr mọi ng` nhá!!!

51 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 7.1]

    • a chi nay do mau lua that cao. the nao bichan do tro da nang cao gap nhieu lan roai, ss thay doc oc trong sang cua e da bi huy hoai mat rui. kho than e

  1. Thanks ban.
    Miệt mài quá độ như PKhiêm e rằng teo sớm mất, vừa ăn no hay mới tắm xong ko nên hoạt đg ngay, hệ tiêu hóa với hệ tuần hoàn chưa kịp hoạt đg mà phải dồn sức cho mấy hoạt đg trên, về mặt sức khỏe là ko tốt cho cơ thể tí nào.
    Nhưng mà 2 a chị này chết sớm hay muộn thì cũng ko sao, miễn có nhiều cảnh hay để độc giả xem là đc rồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s