Chiếm đoạt vợ yêu [chương 4.3]

Chiếm đoạt vợ yêu [chương 4.3]

      Edit: Viochan

 

 Sơn Bản Tư tự dưng bị trừng đành phải vắt hết óc ra mà suy nghĩ.

Kỳ quái, một người đàn ông có khí thế ngang tàng như vậy khiến người ta rất khó quên, nếu không có ấn tượng gì về anh ta chứng tỏ họ không hề biết nhau, thế thì……anh ta làm gì mà bày ra một bộ dáng muốn chém anh thành mười bảy mười tám phần thế kia?

“Sao vậy?”

Y Đằng Ưu Nhi  nhận ra Sơn Bản Tư hơi khác thường.

“Không có gì đâu, Nại Nại chắc là đã đến rồi, chúng ta mau đi vào thôi.” Anh khoác tay lên bờ vai mảnh khảnh của cô, vội vàng tiến đến thang máy. Anh hiện tại đã là trai có vợ, phiền toái nếu có thể tránh được thì tốt nhất là nên tránh.

“Mẹ.” Y Đằng Ưu Nhi vừa bước vào phòng khách chỗ mẹ cô liền tò mò gọi: “Mẹ tìm con sao? Có chuyện gì……” Trước mắt cô đúng là thân ảnh to lớn của cha. Cô giật mình một chút, trực giác nhìn quanh tìm mẹ.

Hoàn hảo, mẹ tuy rằng giống như con thỏ trước mặt sư tử, vẻ mặt kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt nhưng không bị thương tổn gì cả.

“Ưu Nhi.” Y Đằng phu nhân vừa thấy con gái đến, nháy mắt thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng kéo cô đến bên người, nhẹ giọng báo cho con gái biết: “Cha con có việc cần nói với con.”

“Cha ạ!” Y Đằng Ưu Nhi cung kính chào hỏi.

Kỳ quái, Thê Phượng cư là nơi mẹ ở, cha đã nhiều năm nay chưa từng bước vào, hôm nay sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây? Thấy vẻ mặt ôn hoà của ông, trong lòng cô đột nhiên trầm xuống. Chuyện có thể làm cho cha vui vẻ bình thường đều làm cho người khác phải khổ sở, cho nên lúc này đây cô thật sự có dự cảm không tốt.

“Ưu Nhi, mấy ngày trước ta đã nhận lời câu hôn của Thiếu Hoài, cũng quyết định đến cuối tháng sẽ cho hai đứa kết hôn, tính từ bây giờ thì còn không đến một tháng nữa. Thời gian có chút gấp gáp, có điều, ta sẽ phái người đến hỗ trợ, bọn họ đều là những người chuyên nghiệp rất có kinh nghiệm, con không cần phải lo lắng.” Y Đằng Văn cao hứng gật gật đầu, tâm nguyện đã đạt được làm ông cảm thấy rất vui sướng.

Nhâm Thiếu Hoài thật sự muốn kết hôn với cô? Y Đằng Ưu Nhi rất kinh ngạc, tại sao có thể như vậy? Cô đã nghĩ rằng mình không cần để ý đến anh nữa, dù sao mấy người chị em của cô tích cực với anh như thế, không ngờ anh……Sao anh lại muốn kết hôn với cô? Điểm ấy sau này nói sau, bây giờ quan trọng nhất là cô còn chưa đồng ý sẽ lập gia đình, cha cô sao có thể tự tiện quyết định?

“Cha!” Y Đằng Ưu Nhi căm giận bất bình trừng mắt nhìn người cha đang đắc ý dào dạt, “Hôn nhân với con là một chuyện rất quan trọng, liên quan đến hạnh phúc cả đời của con, sao cha có thể không hề hỏi con một tiếng mà đã bá đạo quyết định hết thảy như vậy?”

“Con đang trách ta sao?” Ông không hài lòng giận tái mặt. “Ta là cha của con, việc hôn nhân của con vốn là do ta quyết định, ta muốn gả con cho ai thì gả, cần gì phải hỏi ý kiến của con chứ?”

“Cha……” Bộ dáng đương nhiên kia của ông thiếu chút nữa làm cho Y Đằng Ưu Nhi tức chết. “Bây giờ đã là thời đại vũ trụ rồi, nhân loại sắp di dân lên sao hỏa rồi, cha vẫn còn đang dừng lại ở thời đại trung cổ ‘Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy’ sao?”

“Câm mồm!” Y Đằng Văn lạnh lùng quát, “Một người đàn ông có điều kiện tốt như Nhâm Thiếu Hoài bao nhiêu muốn mà còn chẳng được, có thể gả cho anh ta là phúc khí của cô, cô còn định thế nào nữa?”

“Ai muốn gả cho anh ta thì cứ việc, Y Đằng Ưu Nhi con không thèm! Việc hôn nhân của mình con sẽ tự quyết định, nếu là cha đáp ứng hôn sự thì cha đi mà lấy anh ta, không liên quan gì đến con hết.” Y Đằng Văn thái độ cứng nhắc kiên quyết, Y Đằng Ưu Nhi cũng chẳng chịu thua kém chút nào.

“Hỗn láo!” Tuấn nhan càng trầm xuống, bàn tay phẫn nộ dùng sức đập lên mặt bàn. “Cô dám dùng loại thái độ này nói chuyện với cha cô sao? Tất cả đều là lỗi của mẹ cô, bản thân đã vô dụng thì thôi, lại còn cho cô ra nước ngoài từ lúc nhỏ đi mà tiếp thu mấy thứ tà ma ngoại đạo, bây giờ mới để cho cô ngay cả đạo hiếu cơ bản của một người con cũng không biết.”

Y Đằng Ưu Nhi cũng tức giận không kém gì cha, cô ngẩng cao khuôn mặt nhỏ nhắn ương ngạnh, không chút khách khí chỉ trích: “Cha đừng có đánh trống lảng mà nói sang mẹ con. Hôn nhân là chuyện lớn cả đời người, cha hoàn toàn chưa từng hỏi qua ý kiến của con liền một mình đính ước với người ta, thế là bá đạo không phân rõ phải trái. Là chính cha không đúng trước, cha còn có mặt mũi mà trách người khác sao?”

“Cô……” Với quyền thế địa vị của Y Đằng Văn, người dám nói chuyện với ông như vậy thật sự không nhiều lắm, bất hạnh cho ông trong nhà còn có một người, thường xuyên làm ông tức giận đến mức muốn một phen bóp chết cô.

Tức giận liếc mắt về phía người vợ đang phát run trên ghế sôpha, nếu không phải hai mẹ con bọn họ bộ dáng rất giống nhau thì ông thực hoài nghi đứa con gái to gan lớn mật này có phải là sai lầm của ông rồi hay không.

Để củng cố quan hệ hợp tác của hai gia tộc, cuộc hôn nhân này nhất định phải tiến hành. Vì mục đích cầu thành đạt, Y Đằng Văn đành phải nhịn lại cơn tức giận.

“Mặc kệ thời đại có tiến bộ như thế nào đi chăng nữa, cô vẫn là con cháu nhà Y Đằng này. Trong Y Đằng gia, hôn nhân đại sự của con cái luôn luôn do cha mẹ tác chủ, đây không gọi là bá đạo, ta biết cô là do kinh ngạc quá độ nên mới nhất thời không thể chấp nhận. Con là con gái của ta, ta sẽ không để con phải chịu ủy khuất, Nhâm Thiếu Hoài con cũng đã gặp qua rồi đấy. Tướng mạo anh tuấn, khí độ trác tuyệt, bất luận là bối cảnh gia thế hay năng lực, đều là hiếm có khó tìm. Gả cho anh ta là ước mơ tha thiết của biết bao nhiêu cô gái, hôm nay anh ta chọn con là phúc khí của con, con……”

“Có phải phúc khí hay không con tự mình biết, không phải cha nói là được! Huống hồ, con là con người có sức sống có ý thức, không phải là hàng hoá vô tri vô giác, con tuyệt đối sẽ không đồng ý để cha biến con thành hàng hoá bán cho người ra giá cao nhất đâu.” Cô ngẩng đầu đối mặt với người cha đang vô cùng tức giận, một chút cũng không chịu nhượng bộ. “Cha từ bỏ đi, con nhất định sẽ không đáp ứng đâu.”

“Bà dạy dỗ con gái tốt quá đấy!” Y Đằng Văn tức sùi bọt mép không có chỗ trút, đành phải ngược lại khiển trách người vợ đang sợ tới mức co rúm lại một bên.

 Y Đằng phu nhân nhát gan bình thường nghe thấy giọng nói của chồng đã sợ tới mức chết khiếp, bây giờ ông ta lại còn đang tức giận, nước mắt nhất thời giống như vòi nước bị hỏng van chảy ròng xuống. “Vâng, tôi thực xin lỗi……”

“Việc này thì có liên quan gì đến mẹ con, cha mắng bà ấy làm cái gì?” Đau lòng ôm lấy mẹ, vỗ vỗ lưng bà anh ủi nói: “Mẹ, đừng sợ, không có việc gì đâu.”

Mẹ không ra mẹ, con không ra con, chẳng ra cái gì cả! Y Đằng Văn nhìn thấy càng tức, đột nhiên ánh mắt chợt lóe, bàn tay bất ngờ vươn ra kéo giật Y Đằng phu nhân về phía mình.

 

~trong phần này có chỗ Vi dùng “cô” và “ta”, có chỗ lại dùng “con” và “ta” khi 2 cha con Ưu Nhi nói chuyện là tuỳ theo tâm trạng và thái độ của nhân vật nha! Hì, cãi nhau ai còn cha con ngọt xớt được chứ~

 

37 thoughts on “Chiếm đoạt vợ yêu [chương 4.3]

      • Ôh em cũng ko ngờ, em vào còn thong dong đọc hết rồi mới comment, vì bây h đã hêt cuộc thi nên em cũng ko ham hố giành giựt tem của mọi ng nữa😀. Bao giờ mới đến chap hot hả ss😦

      • Còn xíu nữa thôi hà, mà dù đến thì em cũng ko được vào a, chưa đủ tuổi, ko được vượt rào đâu =”=

    • Ơ, em sắp đủ rồi :((. Mà các ss để rating là để cho mọi ng ai thấy ko phù hợp với truyện 18 thi ko vào, chứ em tình nguyện chấp nhận mất máu mà * cười gian *. Còn chút xiu nữa là phần sau hả ss ;)), phần sau ss cứ từ từ mà edit dài dài cho đến hết đoạn hot hãy cut, ko phải vội post đâu

    • Ối, oan cho em ss ơi, em chỉ doạ chứ đâu dám làm thật, em vẫn là đứa trẻ con thích ăn kẹo mà, nhờ ss nhờ *mắt chớp chớp**tay thò vào túi ss trộm kẹo*

  1. choang ta. Sao khi ta vao chua co chuong moi ma di 1 vong ve lai dong dao nhan si nhu the a. Ta nghi lam. Vi co bi moi nguoi mua chuoc ko do?

  2. đừng nói anh tính cướp nàng về nhà rồi mới bắt đầu làm nàng yêu anh nha :-<

    nghĩ lại thấy thiệt là dã man @@ 2 lần gặp đều bị anh ăn ngon lành @@ lấy anh rồi anh ăn hàng ngày luôn @@ thiện tai thiện tai @@

    Thanks nàng XOXO

  3. Pingback: Chiếm đoạt vợ yêu | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s