Chiếm đoạt vợ yêu [chương 4.2]

Bạn Vi định làm dài dài rồi post cơ mà ngứa tay nên bạn post luôn nha!

 Chiếm đoạt vợ yêu [chương 4.2]

             Edit: Viochan

 

 Gió đêm nhè nhẹ thổi, không khí se lạnh lướt nhẹ qua cành lá, mơn man trên thân thể như điêu khắc từ bạch ngọc của cô. Nhất thời như ngâm mình vào bồn nước đá khiến cô run lên, lập tức tỉnh táo lại.(bạn Vi: chẹp, tiếc nhể)

“A……” Cô hoảng sợ kêu lên, đẩy mạnh anh ra rồi nhảy dựng lên, ba chân bốn cẳng kéo xuống chiếc váy lụa đang bị vén lên tận thắt lưng, che lại cơ thể trần trụi. Quá tức giận, cô giơ tay thật sự rất muốn cho Nhâm Thiếu Hoài một cái tát.

“Đừng hòng.” Anh đúng lúc tóm được tay cô dùng sức lôi kéo, làm cô kinh hô một tiếng, ngã vào trong lòng anh. Một tay kia nâng gáy cô lên, miệng rộng hé ra, không chút khách khí nuốt hết đôi môi anh đào phấn nộn.

Cô còn chưa kịp giãy dụa thì đã một lần nữa chìm đắm trong cơn tình dục say lòng người.

Ngay khi hai người sắp không khống chế được nữa, âm thanh nói chuyện mơ hồ vang lên kéo lí trí trở lại với Nhâm Thiếu Hoài.(bạn Vi: ta hận mấy người phá đám kia…)

Tâm không cam tình không muốn rời môi cô, chỉ thấy Y Đằng Ưu Nhi vui sướng cư nhiên đang vui sướng ra mặt. Hơi thở gấp gáp, đôi mắt sáng khép hờ, khuôn mặt hồng hào càng quyến rũ làm xuân ý nhộn nhạo, thân thể mịn màng như ngọc lại lần nữa hiện ra trong đáy mắt nóng rực của anh.

Nhâm Thiếu Hoài tuy rất tiếc nuối nhưng vẫn không khỏi lo lắng!

Tuy rằng đã là mùa xuân nhưng không khí vẫn đang lạnh thấu xương, anh cũng không muốn vì vui vẻ nhất thời mà hại cô sinh bệnh. Huống hồ với trạng thái bây giờ của mình, chờ đến lúc anh cảm thấy thoả mãn thì chỉ sợ cô đã phải vào viện cấp cứu vì viêm phổi.(bạn Vi: xỉu…)

Anh lưu luyến cắn cắn làn da mềm nhẵn trắng như tuyết, “Đây toàn bộ đều là của tôi, tôi không muốn có bất cứ người đàn ông nào đụng vào, em tốt nhất tránh ra bọn họ ra, nếu không hậu quả tự gánh vác!” Anh âm trầm đe dọa.

“Không……Tôi không phải là của anh, anh không có tư cách cảnh…… cảnh cáo tôi!” Cô quật cường tranh thủ quyền tự chủ, nhưng giọng nói khàn khàn và cơ thể đang run rẩy lại phô bày sự bất lực của cô.

“Đừng nói em không biết đêm nay em đến đây là để gặp gỡ tôi.” Bàn tay háo sắc đắc ý chơi đùa với đôi gò bồng tuyết.

Cô cắn môi khẽ ho, lại mạnh miệng nói: “Cùng lắm cũng chỉ là gặp gỡ xem mặt thôi, tôi đâu có đồng ý sẽ gả cho anh.”

“Em cho là em có quyền phản đối sao?”

Thế là có ý gì? Y Đằng Ưu Nhi còn chưa kịp hỏi, cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào lại bị anh nuốt hết. Nhâm Thiếu Hoài hung hăng hôn cô đến không thở nổi, mới quát khẽ nói: “Không được phép lại nhận lời khiêu vũ với người đàn ông khác, rõ chưa? Không được!”

“Anh làm cái gì……” Trong mắt anh chợt loé lên sự lạnh lùng sắc bén rồi biến mất, làm cô cả người run lên, vô thức không ngừng nói: “Biết rồi.”

“Tốt lắm.” Sự phục tùng của cô làm anh cảm thấy rất vui vẻ, “Tôi thích kiệt tác này của em.”

Gì, không phải anh ta vừa mới phê bình nó là đống “rách rưới” sao?

       Thấy phản ứng của cô là một bộ dáng mờ mờ mịt mịt, anh mới tà ác nói thầm vào tai cô: “Bởi vì……cởi ra thật dễ.”(bạn Vi: xỉu tập 2…)

“Anh……” Cả người nhiệt độ dồn hết lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, cô xấu hổ và giận dữ nhìn anh chằm chằm, đôi mắt to xinh đẹp như chuẩn bị phát hoả.

Thế mà anh một chút cũng không cảm nhận thấy uy lực kia, ngược lại còn khanh khách bật cười nhẹ.

“Em sửa sang lại dung nhan một chút đi, tôi đi vào trước!” Khẽ chạm vào đôi môi cánh hoa ửng đỏ của cô, dường như còn thấy chưa đủ, lại hôn thêm một cái, lại một cái…… Đến tận lúc anh hiểu dù bao nhiêu lần cũng sẽ không đủ mới lưu luyến không rời đứng dậy bước đi.

Nhanh chóng sửa sang lại trang phục hỗn độn, sờ sờ cánh môi vừa sưng vừa nóng, “Đại sắc lang đáng chết!” Y Đằng Ưu Nhi tức giận phỉ nhổ hành vi ác liệt của Nhâm Thiếu Hoài, lập tức lại buông tiếng thở dài. Chẳng biết mình bây giờ đã thành cái bộ dáng quỷ gì nữa, cô nào dám đi ra ngoài dọa người? Dù sao cô vốn cũng không có hứng thú gì với bữa tiệc, không bằng thừa cơ trốn luôn!

Chiếc xe thể thao đỏ rực gọn gàng đỗ ngay cửa một nhà hàng năm sao.

Anh chàng làm ở bãi đậu xe lập tức chào đón, “Chào mừng quý……” Tầm mắt sửng sốt dừng lại trên người cô gái tóc dài vừa bước xuống xe.

“Cẩn thận a, kìa, nước miếng rớt lên đồng phục thì sẽ rất khó coi.” Một thanh niên tuấn tú trẻ tuổi bỡn cợt thức tỉnh bãi anh chàng kia, thấy đối phương mặt nháy mắt đỏ lên, một bộ dáng hận không thể rụt đầu vào cái mai như con rùa, anh ta nhịn không được bật cười một tiếng, hộ tống đại mỹ nữ làm người ta kinh diễm cười vang tiến vào đại sảnh.

“Anh Sơn Bản(yamamoto), trêu đùa nhân viên nhà mình thú vị đến thế sao?” Y Đằng Ưu Nhi bó tay lắc đầu. “Thật là, sắp kết hôn với làm cha rồi, cái tính thích trêu cợt người khác chẳng sửa được chút nào.”

“Thật ra……” Sơn Bản Tư đột nhiên dừng bước, hai tay nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Y Đằng Ưu Nhi, con ngươi tinh tế đang chăm chú nhìn cô toát ra nhu tình chân thành. “Thật ra anh không đùa, ngay lần đầu gặp em anh đã bị em mê hoặc cướp mất hông. Lúc trước khi em muốn đi du học, anh đau lòng không thể chịu nổi! Hơn nữa em càng ngày càng đẹp, tình yêu anh dành cho em cuồn cuộn như nước sông, mãi không bao giờ cạn……”

“Thật sao?” Y Đằng Ưu Nhi khinh thường liếc anh ta một cái, cười mà không cười nói: “Một khi đã như vậy, tại sao khi em đang ‘lưu lạc’ nơi đất khách gian khổ phấn đấu, anh lại tìm được một vị hôn thế ‘số phận đã định’?”

Sơn Bản Tư là bạn của Y Đằng Long, lúc còn đi học là khách quen của Y Đằng gia, ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô đã tự nhận là “nhất kiến chung tình”. Cho dù đã bị Y Đằng Long hung hăng “dạy dỗ” nhưng mỗi lần gặp lại cũng không quên tuyên thệ quyết tâm muốn lấy cô, lúc ấy cô chỉ coi là trò đùa, sự thật chứng minh quả thật đúng là trò đùa số một.

Hôm nay, anh mời Y Đằng Ưu Nhi ăn cơm là để giới thiệu cho vị hôn thê của mình, nhân tiện đa tạ nhà thiết kế nổi tiếng trong số thế hệ trẻ của Paris này đồng ý đích thân thiết kế váy cưới cho vị hôn thê của anh.

“Oái!” Sơn Bản Tư nghe vậy há hốc mồm, đột nhiên bày ra vẻ mặt bi tráng anh hùng, “Được rồi, anh không nên thừa dịp em không có ở đây mà thay lòng đổi dạ yêu người khác. Để chứng minh nhân cách của anh, cũng để thực hiện lời hứa ngày xưa với em, anh quyết định sẽ huỷ bỏ hôn lễ này. Lại đây nào, để chứng minh quyết tâm của anh, chúng ta hãy ‘hôn’ một cái ước hẹn.” Nói xong, Sơn Bản Tư liền tiến ngay lại gần Y Đằng Ưu Nhi.

“Này……” Ưu Nhi giật mình, vừa bực mình vừa buồn cười đẩy khuôn mặt đang gần sát ra, sẵng giọng: “Không biết xấu hổ, ai muốn có nụ hôn ước hẹn với anh chứ.”

“Lại đây, lại đây, anh sẽ yêu thương em thật nhiều.” Cách nói dụ dỗ nghe cứ như một con sói đang nói với một con cừu ngây thơ vô tội.

“Sơn Bản Tư thối tha, anh dám công khai đùa giỡn em hả?” Bàn tay bạch ngọc nhỏ bé lặng lẽ xuất hiện chỗ phần eo rắn chắc của anh, dùng sức véo mạnh.

“A! Nhẹ thôi, nhẹ thôi.” Sơn Bản Tư vặn vẹo nghiêm mặt hô nhỏ, tay véo đáng sợ quá. “Xin Ưu Nhi đại tiểu thư tha cho tôi lần này, tiểu nhân về sau không dám nữa.”

“Hừ, coi như anh thức thời. Nếu không an phận, cẩn thận em báo cáo với vị hôn thê của anh, đến lúc đó nhất định anh không được yên đâu.” Cô khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt đắc ý.

Sơn Bản đang định nói gì đó, đột nhiên thấy cả người lông tơ dựng đứng, chỉ thấy cách đó mấy chục mét có một đám nhân viên văn phòng, trong đó một người đàn ông khí độ trầm ngưng có vẻ như là lãnh đạo, đang dùng ánh mắt lạnh như băng trừng trừng nhìn bọn họ — đúng! Chính là hắn.

48 thoughts on “Chiếm đoạt vợ yêu [chương 4.2]

    • hớ hớ

      là của hokhok hết rùi a

      >”<

      karacami lấy tạm ghế thường ngồi xem truyện nhoa

      ^^!

  1. nếu ánh mắt có thể giết người thì anh SBT không còn mạng để làm đám cưới nữa rồi
    Hoài ca đúng là bình giấm chua bự >.<

  2. Hehe, nữa đi ss Vio iu dấu :-j. Dù hokhok đã cướp hết ghế nhưng em nguyện đứng đọc truyện, dù nó có dài thế nào đi nữa, ss cứ làm dài vào, càng dài càng tốt, hehe ^^

    • Nếu ko có gì đột ngột thay đổi(tỉ dụ như kiểm tra kiểm chéo T^T) thì Vi post mỗi ngày một phần của một chương a ^^ hôm nào máu lên thì làm luôn 2 phần =))

  3. Pingback: Chiếm đoạt vợ yêu | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s