Đánh cắp tình yêu [Chương 5.3]

Chương 5.3: Ám độ trần thương

[đi con đường mà không ai nghĩ đến]

Edit: ss yanka84

Beta: bichan

Này thì….thang máy….

Tin nhắn đột nhiên yên tĩnh, đợi hai phút vẫn không thấy hồi âm lại.

“Đầu heo là ai?” Đầu Lâm Kiều Kiều đột nhiên nhích lại gần, liếc mắt một cái liền nhìn thấy hai chữ “Đầu heo”.

“Đáng ghét, không được nhìn lén tin nhắn của người khác.” Giản Tình cười mắng một tiếng, đóng nắp điện thoại lại, nghĩ đến khả năng anh có thể gởi tin nhắn lại, cũng cầm cầm trên tay không thả lại vào trong bao đựng.

“Chị Tình à, em đã nói là chị có bạn trai mà chị còn nói sạo, dùng đến tên gọi thân mật là đầu heo rồi còn không phải bạn trai!!” Lâm Kiều Kiều đắc ý phân tích: “Aizz, đáng thương Thái quản lí trẻ tuổi đầy hứa hẹn của chúng ta, chờ anh đi công tác trở về thì nữ thần trong lòng của anh đã bị người khác đoạt mất rồi!”

“Nói hươu nói vượn, vào thang máy nhanh đi thôi, bằng không sẽ đến muộn.”

“Chị Tình, chúng ta hôm nào đi mua quần áo đi, em muốn cho mình xinh đẹp một chút, hy vọng đến lúc nào đó có thể câu được một anh đẹp trai.” Lâm Kiều Kiều thập phần mong chờ đến dạ tiệc lễ Noel, nói không chừng đến lúc đó thật sự có thể chiêm ngưỡng phong thái của Phương boss, ngẫm lại liền cảm thấy thật hạnh phúc.

“Chị cũng chưa tính đăng ký.” Giản Tình vừa dứt lời, thì thang máy đã xuống tới dưới, nhìn thấy đã đến thời gian đi làm, mọi người cũng không màng gì đến phong độ, ùa lên, phía sau tiếp phía trước chen vào bên trong. Đang lúc cô theo sau Tiểu Lâm cùng đám người chen vào cửa thang máy, di động lại vang lên, mắt đang cố gắng tìm Lâm Kiều Kiều trong đám đông, Giản Tình lui lại mấy bước, bắt đầu đọc tin nhắn vừa đến, đầu heo lại có chỉ thị mới:“Anh ở cửa thang máy, em đến đây, không cho phép chen lấn cùng người khác!”

Nhìn tin nhắn, Giản Tình choáng váng hai má tự nhiên hồng lên , là ảo giác của cô sao, những lời bên trong sao lại như dẫn theo một cơn lũ ghen tuông? Đưa điện thoại di động cất vào trong bao, quay đầu tìm Tiểu Lâm thì đã không thấy bóng dáng, hẳn là đã theo đám người chen vào, như vậy cũng tốt, không cần phiền toái tìm cớ.

Bước đi nhanh hơn hướng tới lối thoát hiểm, thang máy chuyên dụng nằm ở góc của bãi đỗ xe, mọi người khi lái xe đi làm là đi từ bên kia lên, căn bản sẽ không nhìn đến bên này, Giản Tình nhẹ nhàng thở ra, chạy chậm về phía trong góc.

Người có cấp bậc đại boss đãi ngộ quả nhiên không bình thường, có chỗ đậu xe riêng, có thang máy chuyên dụng, chỗ đỗ xe thì bằng chỗ của ba bốn cái xe khác. Chiếc BMW vừa gây chuyện vượt đèn đỏ, giờ uy phong lẫm liệt đứng ở chính giữa, nêu bật tôn quý của nó.

Vừa mới đi đến chỗ rẽ, liền nhìn thấy Phương Khiêm hai tay bỏ vào túi, hai chân hơi hơi mở ra, thẳng tắp đứng ở nơi đó. Nam nhân này, chờ người thôi mà nhìn cũng có khí thế như vậy.

Anh vừa thấy cô xuất hiện, không nói hai lời, kéo ngay cô vào thang máy, nhưng thật ra Giản Tình nhìn thấy anh chỉ mặc quần áo trong đơn giản, nhịn không được lải nhải: “Lạnh như thế này, sao không mặc thêm một áo khoác nữa.”

Phương Khiêm biểu tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, ánh mắt trốn tránh, tuy rằng anh không nói gì nhưng thời gian hai người ở chung cũng không phải là ngắn, Giản Tình có thể dễ dàng nhận ra cảm xúc của anh.

Hai người yêu đương, cô tự nhận mình ở thế nhường nhịn, mặc kệ phát sinh chuyện gì, luôn là người mềm lòng thỏa hiệp trước, lúc này cũng giống nhau, cô nhẹ nhàng tiến đến ôm anh, lời nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ: “Đừng như vậy, em sẽ thật cẩn thận, cũng là vì bảo vệ tình cảm của chúng ta mà.”

Lời tâm tình vĩnh viễn là nghe hoài không chán, nam nhân sau khi nghe được cô làm nũng giải thích, thở dài, bất đắc dĩ đem cô ôm sát: “Chưa thấy qua cô gái nào có thể ép buộc giống như em vậy!” Hơn nữa luôn luôn khiêu chiến quyền uy của anh.

Giản Tình trong lòng anh khẽ cười giả làm mặt xấu, lập tức nghĩ đến lúc nãy anh vượt đèn đỏ: “Khiêm, lần sau không cho phép lại vượt đèn đỏ .”

Nam nhân cúi đầu, môi hôn lên chóp mũi của cô, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, khi hai người ở chung, không cần phải nói những chuyện này. Anh hưởng thụ cảm giác ôm cô vào trong ngực, mặc kệ là thân thể hay là linh hồn, bọn họ đều là phù hợp cực độ, ngay từ đầu đã giống nhau,  luôn muốn ở cùng một chỗ.

Khi thang máy đến tầng 17, hai người đã hôn đến khó tách rời, Phương Khiêm lấy tay ấn nút đóng cửa lại, tiếp tục nhiệt tình như lửa xoa xoa gáy của cô, áo sơmi của Giản Tình đã bị cởi vài cái nút, một bàn tay to theo cổ áo đi vào dò xét, hướng đến một bên ngực đầy đặn, nhẹ nhàng vuốt ve, động tác này, Phương Khiêm buổi sáng khi rời giường cũng rất hay làm như vậy .

“Khiêm, để em ra ngoài đi, bị muộn rồi .” Tình dục đã bị người nam nhân khơi mào, Giản Tình chỉ có thể thở phì phò, vô lực chống đẩy, kết quả lại biến thành ỡm ờ.

Nam nhân hơi thở cũng dồn dập, trong ánh mắt thâm thúy lộ vẻ nóng cháy rực lửa, đũng quần chỗ vật cứng đã khởi động, xem ra cũng đã đến thời điểm quẫn bách như cung được căng dây, không thể dừng lại.

“Muộn thì cũng đã muộn rồi.” Một bàn tay nam nhân lặng yên vén váy ngắn của cô lên, cách một lớp tất chân, vuốt ve nơi u cốc mẫn cảm của cô, còn thực tà ác nói bên tai cô: “Đã ẩm ướt rồi.”

Giản Tình bị anh cố định không thể giãy, cũng không muốn tránh thoát, mặt trở nên đỏ bừng, chỉ là trên miệng còn có chút kháng nghị,“Muộn sẽ không có tiền thưởng .”

Chỉ là chút tiền thưởng, anh căn bản không để ở trong mắt, vì thế cúi đầu, hôn đi lời lải nhải của cô, động tác tay lưu loát, rất nhanh liền rút đi quần lót của cô, đem một tia giãy dụa cuối cùng của cô hoàn toàn bóp chết.

Một giờ sau, Giản Tình chân run từ thang máy chuyên dụng đi ra, nhờ tường giúp đỡ mới đi được thong thả, thẳng tắp hướng đến toilet, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, về sau không bao giờ đi thang máy chuyên dụng cùng anh nữa.

Dù sao cũng đã muộn, Giản Tình cũng không sốt ruột, ở toilet sửa sang lại bề ngoài một chút, chờ đến khi sắc mặt hết ửng hồng mới thong thả đi đến văn phòng, không phải cô cố ý đi chậm, chỉ là hạ thân ở nơi nào đó vẫn đang đau nhức mẫn cảm chết người, căn bản không có khí lực để đi nhanh.

Vừa mới đến văn phòng, Lâm Kiều Kiều lập tức nhảy ra: “ Chị Tình chị đi đâu vậy? Sao lại trễ như vậy, em rõ ràng nhìn chị vào ngay sau em, vừa mới vào thang máy xoay người lại biến thành một lão đàn ông, thiếu chút nữa hù chết em!”

Giản Tình bình tĩnh ngồi trở lại vị trí của mình, chậm rãi đem túi xách bỏ vào ngăn tủ: “Chị nhìn thấy người quen, cho nên nói chuyện một chút.” Tuy biết rằng đó là cái cớ sơ sài, nhưng là cái đầu tiên cô có thể nghĩ đến.  Từ lúc đi ra thang máy đến bây giờ, đầu của cô vẫn còn trong tình trạng mơ màng.

“Người quen nào lại quan trọng như vậy, chẳng lẽ là người yêu?” Lâm Kiều Kiều ưu điểm lớn nhất chính là sức tưởng tượng khôn cùng và khả năng đào khoét bí mật cực giỏi.

“Không nói cho em!” Nghĩ đến mình lại cùng Phương Khiêm ở thang máy làm-chuyện-đó, Giản Tình đỏ bừng mặt, phản ứng như vậy của cô ở trong mắt Lâm Kiều Kiều tự động  giải thích vì – Chị Tình thật sự rất yêu người ta .

“Chị Tình, điều kiện Thái quản lí tốt như vậy chị đều không để vào mắt, người ấy của chị có phải phi thường phi thường xuất sắc hay không?” Không thể trách cô tò mò, thật sự là Chị Tình điều kiện rất vĩ đại, tính tình tốt, hòa nhã, bộ dạng người lại xinh đẹp, cô gái như vậy người thường căn bản là không xứng.

Gương mặt tự tin kiêu ngạo của Thái quản lí chợt lóe qua đầu , lập tức chọc Giản Tình liên tục nhíu mày, ở trong lòng cô, Phương Khiêm là tồn tại duy nhất, từ ngày yêu anh, anh đã là ông trời của cô, là thế giới của cô. Về phần người khác không có quan hệ, cô liếc mắt một cái đều cảm thấy thực phí tinh thần.

Đối mặt với sự tò mò của Lâm Kiều Kiều, Giản Tình gợi lên khóe miệng: “Anh ấy là độc nhất vô nhị.”

“Oa…… khi nào thì mang ra giới thiệu?” Lâm Kiều Kiều nhìn thấy Giản Tình rốt cục cũng nói ra, vì thế rèn sắt khi còn nóng  liền yêu cầu gặp mặt.

Mang ra giới thiệu? Làm sao có thể! Giản Tình thử nghĩ đến cảnh tượng khi mang Phương Khiêm cho Lâm Kiều Kiều gặp mặt, căn bản không thể tưởng tượng, đối với Lâm Kiều Kiều mà nói, đó khẳng định sẽ là thảm họa, thảm họa ảo tưởng tan biến.

“Về sau hẵng nói.” Cô nói cho có lệ .

“Hắc hắc…người chị Tình yêu hẳn là rất phong độ.”

“Trưởng phòng hôm nay không phải đã trở lại sao? Chị đến trễ như vậy, anh ấy có tìm chị hay không?” Giản Tình đổi chủ đề.

Nào biết nghe lời nói của cô như vậy, Lâm Kiều Kiều lại có vẻ càng thêm hưng phấn, bắt đầu buôn chuyện bà tám:“Theo thư ký của Phương boss truyền ra tin tức đáng tin cậy: Buổi sáng vài trưởng phòng vừa đến đúng giờ đã lên báo danh với boss, nào biết cái hội nghị nho nhỏ còn chưa có bắt đầu, Phương boss nói bọn họ đợi một chút, sau đó áo khoác cũng chưa mặc liền đi ra ngoài, tin tức này truyền ra đã được nửa giờ rồi nên không biết lúc này Phương boss đã trở về chưa.”

Giản Tình im lặng, trong lòng có chút ai oán, thật không rõ chân tướng người đã truyền ra cái chuyện tọc mạch này, nhiều nhất cũng chỉ biết vui vẻ đoán Phương boss biến mất trong khoảng thời gian này là làm gì. Chỉ có mình lại biết rõ nội tình, cũng rất vô tội nhớ tới một cái từ — hồng nhan họa thủy?

Lâm Kiều Kiều bên kia còn chưa tám xong, Giản Tình bên này cũng chưa ai oán xong, chỉ thấy một người trẻ tuổi ôm một bó hoa hồng to, rêu rao đứng ở cửa văn phòng các cô .

“Oa, bó hoa thật lớn a, có 99 đóa sao?” Lực chú ý của Lâm Kiều Kiều nháy mắt đều bị bó hoa kia hút đi.

Người trẻ tuổi ngại ngùng cười, sợ hãi hỏi: “Xin hỏi vị nào là Giản Tình tiểu thư?”

Nguyên bản là Giản Tình ở một bên xem kịch vui, không dự đoán được chính mình lại là nhân vật chính, môi đỏ mọng hóa thành hình chữ O, ngơ ngác nhìn người trẻ tuổi ôm hoa hướng về phía cô, ngơ ngác nhận hoa, ngơ ngác ký nhận.

Lâm Kiều Kiều ở một bên thúc giục cô,“Chị Tình, là ai tặng chị vậy, có thiệp hay không, mau lấy ra xem!”

Được Tiểu Lâm nhắc tỉnh táo lại, Giản Tình tim đập không khỏi nhanh thêm mấy nhịp, tìm tìm ở bó hoa quả nhiên có một tấm thiệp nhỏ màu hồng nhạt, bề mặt có hoa văn tinh tế còn tản ra hương thơm hợp lòng người. Mở tấm thiệp ra, nhịp tim thình thịch của Giản Tình lập tức giảm xuống, chữ viết trên tấm thiệp tuy rằng cũng là rồng bay phượng múa, nhưng so với chữ của Phương Khiêm đã học qua thư pháp cũng kém khá xa.

“Thái Minh Cường……” Tiểu Lâm ở bên cạnh thì thào đọc chữ ký trên tấm thiệp, sau đó cười hắc hắc: “Thái quản lí đi công tác đã về rồi?”

Giản Tình tùy ý đem hoa đặt trên bàn làm việc, rất uể oải: “Ai biết!” Aizz, đau đầu!

68 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 5.3]

  1. Thang máy chuyên dụng chắc phải to lắm nhỉ? Ôi ta cũng biến thái quá đi mất…
    Đề nghị em đặt rating 20+ (hic hic, kiểu này editor khỏi edit luôn)🙂

  2. thanks bi nha a này là vô đối chắc cái thang máy đấy phải to lắm đây^^ (sao mờ mih bt quá hờ hờ)

    • vi nag goi xe cuu thuong nho dat san ho ta 1 cho nha^^ aiiiiiii sao ta thay mih giong thieu than qua bit la se tu n van lao vao vi cai toi hong> <

  3. hơ hơ, bi ơi! ta thấy nhiều người mong chờ chương đấy quá, theo ý t thì để thỏa trí mong đợi của mọi người bi edit chuong 31 trước cho mọi người khỏi ngóng.
    mà theo ta thấy thì hình như mọi người ở đây BT theo nhau cả rùi he he (bao gồm cả ta)

  4. hehehe. chuyen hay wa. phuc anh chi nay ghe. anh khiem ma biet chuyen tang hoa thi ko biet thai quan li se ra sao day

  5. Bi em, vất vả cho em, dịch chap hot chắc mệt người lắm em nhỉ?
    Mà hai anh chị này, trong thang máy cũng ko tha, bái phục báo phục!

  6. Ta thi thay chap nay van chua hot lam dau, co chang noi anh Khiem chon qua that la dac sac, haha , dien hinh cho tinh yeu cong so

    một bàn tay to theo cổ áo đi vào dò xét, hướng đến một bên ngực đầy đặn, nhẹ nhàng vuốt ve, động tác này, Phương Khiêm buổi sáng khi rời giường cũng rất hay làm như vậy ->>> chi mot cau cung du noi len muc do bien thai cua anh Khiem

  7. @Bi n Vi: rốt cục là có úông hay k có uống rượu vậy 2 nàng :D? GT có uống rượu thì ta có thể châm chước chứ GT hoàn toàn tỉnh táo mà làm oral thì ta sụp đổ ttượng thiệt à =)))))))

  8. bạn ơi
    mình k nhớ là đã cm ở nhà bạn chưa nhưng dù sao cái cm này bạn cứ xóa đi nha
    mình nghĩ là bọn mình đọc ngôn tình nhiều, hầu hết thời gian ngồi trước máy tính, vì vậy bạn có thể đổi màu chữ (cho màu chữ thật đen ấy hoặc màu xanh bạn ạ, màu xanh rất tốt cho mắt) hoặc font nền được không, cho đỡ mỏi mắt.
    cảm ơn bạn nhiều

  9. Anh này quả thật bt, ở trong thang máy xxx những 1h, aizz, chắc anh cầm tinh con gấu mất.
    À nhầm, cầm tinh con heo chứ, ai bảo nữ chính gọi anh ý là đầu heo, bùn cười quá
    Thanks bạn Bin nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s