Chiếm đoạt vợ yêu [chương 3.3]

 

Đây, màn khiêu vũ mọi người mong chờ đây nhé, bất quá, nó không được là khiêu vũ đơn thuần cho lắm ==!!

 

  Chiếm đoạt vợ yêu [chương 3.3]

              Edit: Viochan

 

“Lần trước vì sao trốn?” Anh liếc mắt một cái liền nhận ra cô chính là tiểu hồ ly trong nhà kính.

“Cái gì mà trốn với không trốn , tôi không biết anh đang nói…… Oái!” Anh ngang nhiên thít chặt cánh tay đang ôm eo cô, khiến cả người cô thiếu chút nữa bị bẻ thành hai đoạn, đau đến mức phải oa oa kêu. “ Anh thả lỏng một chút được không? Đừng ôm chặt như vậy, thế này rất khó coi, tôi cũng không khiêu vũ được.”

“Không được! Rút kinh nghiệm lần trước, tôi hiện tại đã thập phần biết em là một tiểu hồ ly giảo hoạt. Nếu không giữ chặt em thì đến lúc em nhanh như chớp trốn đi, một mình tôi bị bỏ lại trên sàn nhảy mới là khó coi!”

“Cái gì hả, tôi không hiểu anh đang nói cái gì hết.” Cô chột dạ giả ngu, bàn tay nhỏ bé ở trên vai anh dùng sức cố gắng thoát ra, “Tôi thấy anh chỉ đang đánh lạc hướng, muốn thừa cơ tôi không chú ý ăn đậu hủ, không có cửa đâu!”(vio: chị thông minh quá đấy,thế là ko đc =.=)

“Không hiểu? Y Đằng Ưu Nhi, Nhâm Thiếu Hoài tôi không phải là trẻ con mà có thể để người ta phủ nhận vài câu cho xong!” Không để ý đến sự chống cự của cô, Nhâm Thiếu Hoài mạnh mẽ tăng thêm lực đạo, ôm chặt lấy thân thể mềm mại thơm tho vào trong lòng, “Nói, vì sao trốn?”

“Anh……” Cô tức giận đến quên mất mình đang giả bộ vô tội, cắn răng gầm nhẹ: “Xin hỏi vị Nhâm tổng tài Thiếu Hoài tiên sinh anh minh này, vì sao tôi không nên trốn? Tôi không phải là đồ ngốc, gặp phải sắc lang còn ngây ra đứng đấy để bị phi lễ a? Tôi không muốn bị thương tổn, cho nên tôi nghĩ cách bảo vệ chính mình, cái này có gì sai chứ? Người thực sự phải kiểm điểm là đồ đại sắc lang anh đấy, anh có tư cách gì mà hung dữ với tôi?”

“Tôi sẽ không gây thương tổn cho em.” Anh trừng lớn mắt. Biết bao nhiêu phụ nữ dùng đủ mọi kế, phủ phục dưới gấu quần anh, chỉ mong được ngẫu nhiên ân sủng, cô lại dám lên án anh là……sắc lang!

“Làm sao tôi biết được là anh sẽ không?” Muốn thi trừng mắt sao, cô cho tới bây giờ chưa từng thua ai. Mở lớn đôi mắt hạnh, cô càng ra sức trừng lại.

Bốn mắt nhìn nhau, anh dừng một chút, kiềm chế sức lực thả lỏng không ít.

“Hôm đó……” Anh hòa hoãn mở miệng, “Dưới nắng sớm em tựa như một thiên sứ thuần khiết không chút tỳ vết, chính vì đẹp như vậy nên đã hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của tôi, làm tôi nhất thời khó kìm lòng nổi. Tôi nghĩ, cho dù có là vào một lúc khác thì cũng rất khó có biểu hiện tốt hơn được. Bất quá,  suy nghĩ từ một góc độ khác, hành vi hôm đó của tôi là có chút đột ngột.”

Y Đằng Ưu Nhi tức giận lườm hắn một cái, “Muốn xin lỗi thì anh cũng phải thật lòng đi chứ, vòng vo như vậy thật không có thành ý.” Hơi đột ngột? Nhiều “ẩn ý” lắm đó!

Anh trừng mắt với cô, cô cũng không chịu yếu thế trừng lại, sau một hồi lâu cứ như vậy, anh bỗng bật cười.

“Đâu có.” Ôn nhu điểm điểm lên cái mũi nhỏ của cô, anh mềm giọng lấy lòng nói: “Ưu Nhi là đoá hoa giải ngữ(?) xinh đẹp thông minh như vậy, sao có thể không hiểu được lời xin lỗi từ tận đáy lòng của tôi chứ!”

Sự ca ngợi vô cùng thân thiết của anh làm khuôn mặt nhỏ nhắn nhỏ nhắn của cô đỏ bừng , bất quá cô vẫn cứ mạnh miệng nói: “Đừng tưởng anh có thể quyến rũ được tôi, tôi không dễ bị lừa thế đâu……”

“Bộ lễ phục này của em là hở lưng sao?” Anh đột nhiên lên tiếng cắt ngang câu nói chưa xong của cô, trừng lớn mắt, biểu tình cứ như cô là người ngoài hành tinh vậy.

“Đúng vậy!” Nhắc tới trang phục mình thiết kế, ánh mắt cô sáng ngời, cũng không so đo việc bị anh ngắt lời, lập tức thao thao bất tuyệt nói: “Lưng áo được cắt hình chữ V, vừa vặn có thể bày ra đường cong lưng nữ tính tao nhã và da thịt tuyết trắng không tỳ vết, đây là một trong những kiệt tác đắc ý nhất của tôi.”

Bộ trang phục dạ tiệc này là tác phẩm mới nhất của cô, bất quá, nghĩ đến ông anh trai rất có tinh thần gà mái bảo vệ con, cô đành phải buông mái tóc quăn cuộn sóng dài chấm thắt lưng xuỗng che phủ, làm cho người ta vẫn tưởng nó là thiết kế truyền thống. Nhưng điều kiện tiên quyết là, cô không cúi đầu, không làm động tác mạnh, cũng không khiêu vũ với ai hết.

“Thiết kế hở lưng là một trong những điểm đặc biệt của bộ…… Nhâm Thiếu Hoài!” Cô trợn to mắt, hổn hển hạ giọng kêu lên: “Anh đang làm cái gì thế hả?”

“Làm cái gì? Đương nhiên là đang hưởng thụ lạc thú (thú vui) do bộ lễ phục này mang lại a.”

Vẻ mặt của anh thực vô tội, nhưng ma chưởng vốn đang dán trên lưng cô lại ỷ vào có mái tóc dài che đậy, không kiêng nể gì âu yếm vuốt ve tấm lưng mịn màng của cô. Một dòng điện từ lưng lan ra khắp chân tay làm cả người cô cứng đờ, nổi hết cả da gà.

“Hưởng thụ……” Nàng nuốt nước bọt, cắn răng gầm nhẹ, ánh mắt phẫn nộ như sắp phát hoả. “Anh đang nói linh tinh cái gì thế hả? Tôi yêu cầu anh  thu ngay cái móng vuốt sói lại!”

“Không đời nào!” Anh nhẹ nhàng cự tuyệt, biết chắc rằng cô không dám gây xung đột với mình trên sàn nhảy làm trò cười cho người khác cho nên càng thêm không kiêng nể gì ăn đậu hủ thơm ngon của cô. Mà Y Đằng Ưu Nhi đáng thương thật sự cũng chỉ có thể cắn chặt răng……nhịn. “Em dám mặc đồ rách rưới khiêu vũ với tôi, tôi không để ý đến hành động sỗ sàng này. Chỉ là theo ý của em mà hưởng thụ chút đậu hũ thôi. Bất quá sờ tới sờ lui đều là xương cốt, Ưu Nhi, không phải tôi ghét bỏ khinh thường gì đâu nhưng dáng người của em thật sự……”

“Nhâm Thiếu Hoài!” Anh ta chẳng những phê bình kiệt tác của cô là “rách rưới” mà còn dám chê bai thân hình cô không đẹp? Thật quá đáng!

“Sao vậy?”

“Anh đừng có mà được tiện nghi còn khoe mẽ, khinh người quá đáng!”

“Tiện nghi? Ừm, em coi như có chút tự biết mình, biết bản thân cả người đều là xương cốt, quả nhiên là ‘quý’ không tưởng tượng được.

“Nếu không thích thì xin đừng miễn cưỡng. Lập tức, lập tức bỏ cái móng vuốt của anh ra!” Có ai cả người đều “không phải” là xương cốt sao? Đồ sắc ma đáng chết một vạn lần này!

“Không sao, dù gầy tôi vẫn tạm chấp nhận được.”(vio: chẹp, anh đúng là vừa cùn vừa BT)

“Nhâm Thiếu Hoài!”

Người bên ngoài không biết hai người đang giơ thương múa kiếm, không thấy được lửa giận bên dưới mặt nạ hoà nhã của Y Đằng Ưu Nhi, chỉ thấy bọn họ thân thiết ôm ấp cứ nhảy một bài lại một bài. Biểu hiện nhiệt tình ngoài ý muốn của Nhâm Thiếu Hoài làm cho Y Đằng Văn vui sướng khẽ nâng đuôi lông mày.

 

42 thoughts on “Chiếm đoạt vợ yêu [chương 3.3]

  1. lần đầu tiên ta gặp 1 anh thế này nhớ: mồm chê dở nhưng vẫn ăn đậu hũ con nhà ng ta ko nhả ra, ko đỡ đc! =_=!

  2. [img]http://Taochu.Uhm.vN/chu/52/n.gif[/img][img]http://Taochu.Uhm.vN/chu/52/k.gif[/img][img]http://Taochu.Uhm.vN/chu/52/h.gif[/img][img]http://Taochu.Uhm.vN/chu/52/p.gif[/img]

  3. Pingback: Chiếm đoạt vợ yêu | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s