Chiếm đoạt vợ yêu [chương 2.4]

   Chiếm đoạt vợ yêu [chương 2.4]

 

                    Edit: Viochan

 

 

“Không biết xấu hổ, anh là đồ đại sắc lang đáng chết một nghìn lần!”

 

Y Đằng Ưu Nhi đứng trước chiếc gương lớn trong phòng tắm, trừng mắt nhìn cánh hoa sưng vù chảy máu trong gương, nhịn không được mắng ra tiếng. Đáng tiếc bình thường cơ hội cô được mắng chửi người ta thật sự không nhiều lắm, cho nên mắng đi mắng lại vẫn chỉ có vài câu, chẳng nghĩ ra được cái gì mới cả.

 

Nâng tay nhẹ nhàng rút chiếc nơ con bướm trên vai ra, chiếc váy trắng làm từ chất liệu tơ tằm không còn gì níu giữ, nhanh chóng tuột xuống khỏi thân hình cân đối, quây thành một vòng tròn quanh chân cô. Chiếc gương lớn chiếm diện tích toàn bộ một mặt tường, trung thực phản chiếu đường cong thon dài lung linh, trong suốt như ngọc không chút tỳ vết của cô. Nhưng tất cả sự chú ý của cô lập tức tập trung hết thảy lên hai má đỏ bừng, ánh mắt sáng rỡ và đôi môi sưng đỏ như cánh hoa hồng nở rộ.

 

Đầu ngón tay tiếp xúc với đôi môi sưng đỏ, cảm giác đau đớn bén nhọn lập tức xuất hiện khiến cô bỗng thấy khó thở, trong đầu ngay tức khắc hiện lên khuôn mặt tuấn dật tao nhã.

 

Anh ta là ai vậy?

 

Người đó thật sự quá làm càn, nhưng cô rõ ràng không hề quen biết anh! Nhớ lại kĩ thuật hôn thuần thục làm người ta mất hồn cùng đôi bàn tay không kiêng nể gì kia, cơ thể cô không hiểu sao lại nổi lên một sự nôn nao lạ kì, khuôn mặt xinh đẹp lập tức trầm xuống.

 

Cho dù cô không nên mặc áo ngủ ra ngoài quyến rũ người khác nhưng ngay cả một người con gái xa lạ cũng có thể làm anh ta không kiềm chế nổi, anh ta nếu không phải là loại công tử trăng hoa quanh năm động dục thì cũng chẳng tốt đẹp gì.

 

Đáng giận! Y Đằng Ưu Nhi ghét nhất loại công tử trăng hoa không chung thuỷ, cô đã sớm từ tám trăm năm trước thề tránh xa bọn họ cho nó an toàn rồi.

 

Tức giận đá  mấy cái vào cái áo ngủ đã bị sắc lang chạm qua, cô lập tức đem nó vo thành một đống quăng vào cái giỏ quần áo. Như vậy vẫn chưa đủ, nghĩ đến cặp ma chưởng (tay) tà ác kia của anh ta đã hết sờ lại mó trên người mình, cô quyết định phải kì cọ kĩ càng từ đầu đến chân, đỡ bị anh lây nhiễm cho vi khuẩn bệnh tật gì đó.

 

Sau một lúc lâu tắm rửa cẩn thận, đến khi cô cảm thấy cả người sạch sẽ và sảng khoái rồi mới thoả mãn khoác lên người bộ áo tắm rộng thùng thình bước ra ngoài.

 

“Mẹ?”

 

Vừa ra phòng tắm không ngờ lại nhìn thấy mẹ cô thân mình mảnh mai, sắc mặt tái nhợt đang ngồi thẫn thờ trên giường, Y Đằng Ưu Nhi giật thót cả mình. Quỳ gối xuống trước mặt mẹ, nâng lên đôi tay ngọc trắng bệch của bà, cô nhẹ nhàng vuốt ve hai má bà, ôn nhu hỏi:

 

“Thân thể mẹ không khoẻ, sao không ngủ thêm một chút? Sớm như vậy đã đến tìm con là có chuyện gì quan trọng sao?”

 

Dung mạo của Y Đằng Ưu Nhi và Y Đằng phu nhân gần như là từ một khuôn mẫu mà ra. Chỉ khác là, trải qua sự mài mòn của một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, Y Đằng phu nhân trở nên càng tang thương so với tuổi thực tế, mà Y Đằng Ưu Nhi tuổi còn trẻ lại được hết sức che chở giống như một bông hoa đang nở rộ, hơn nữa tính cô trời sinh lạc quan, tinh thần bồng bột phấn chấn khiến cô bất cứ lúc nào cũng đều có vẻ rực rỡ loá mắt, đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.  

 

“Mẹ……” Y Đằng phu nhân ôn nhu vuốt mái tóc đen dài mượt mà của con gái, tự trong đáy lòng bỗng thấy xúc động, tiểu Ưu Nhi của bà thật sự trưởng thành rồi! Nhưng khi nghĩ đến mệnh lệnh của chồng, trong lòng bà không khỏi có chút do dự, bà biết con bé nghe xong nhất định sẽ không vui ,”Cha con muốn……muốn con tham gia bữa tiệc cuối tuần này.”

 

“Tham dự tiệc?” Cha chưa bao giờ đưa ra yêu cầu như vậy với cô, Y Đằng Ưu Nhi kinh ngạc không khỏi tò mò.

 

Y Đằng Ưu Nhi luôn không quá ngoan ngoãn, từ khi mười hai tuổi lại cùng Y Đằng Long ra nước ngoài du học. Nhiều năm qua, Y Đằng Văn gần như không còn nhớ đến đứa con quật cường phản nghịch này, trừ bỏ thời gian cố định hàng năm ở buổi tiệc gia đình ra, hai cha con hầu như không thấy mặt và quả thực cũng đã mau quên sự tồn tại của đối phương, sao ông ấy đột nhiên lại yêu cầu cô tham dự hoạt động xã giao?

 

“Vì sao ạ? Bữa tiệc lần này có ý nghĩa đặc biệt, hay là cha có ý đồ gì?” Mắt cô đột nhiên sáng lên,”Xem mắt?” Nghĩ đến khả năng này mặt cô tối sầm lại.

 

Con gái gia tộc Y Đằng luôn luôn là bắt đầu từ năm mười tám tuổi sẽ bị an bài gặp mặt, sau đó đính hôn, kết hôn. Rất ít có người có thể giống cô “cao tuổi” đến tận hai mươi tư rồi mà còn chưa có hôn ước. Vốn tưởng rằng phụ thân đại nhân đã buông tha cho đứa con gái này rồi, không ngờ ông ấy vẫn còn chưa bỏ cuộc.

 

“Ưu Nhi.” Y Đằng phu nhân khẽ gọi, vì con gái quá thông minh mà lo lắng.

 

Trong một gia tộc nam quyền trên hết như thế này, phụ nữ cần biết mềm mại mà phục tùng, người thông minh có chủ kiến sẽ chỉ khiến bản thân khổ sở thôi.

 

Đáng tiếc Y Đằng Ưu Nhi căn bản không biết đến sự lo lắng của mẹ cô.

 

“Trong gia tộc còn nhiều tiểu thư chưa kết hôn mà, thiếu con cũng đâu có sao. Hơn nữa…… Liên Na(?) và Mỹ Sa Tử( Misato) không phải cũng chưa có hôn ước sao?” Tuy rằng hai người họ chỉ là con của vợ bé, bất quá cũng là chị em cùng cha khác mẹ với cô.”Muốn xem mắt thì gọi bọn họ đi, mẹ bảo cha đừng lôi con vào, con không có hứng thú vì lợi ích gì đó của gia tộc mà bán đứng chính mình đâu.”

 

“Họ cũng sẽ tham gia.” Y Đằng phu nhân nói nhỏ.

 

“Cái gì? Họ cũng……” Y Đằng Ưu Nhi rất giật mình,”Chẳng lẽ cha muốn ba bọn con xếp thành một hàng cung nhân(cung nữ ngày xưa) cho người ta chọn? Đối phương là ai?”

 

Y Đằng gia là danh môn quyền thế lâu đời tại Nhật Bản, người muốn xây dựng quan hệ với bọn họ nhiều như ngưu mao(lông trâu), thường thường cái gọi là xem mắt, căn bản trước đó đã được quyết định xong xuôi cả rồi. Mà ý nghĩa của việc này chính là cho hai bên nam nữ cơ hội được chính thức giới thiệu, làm gì có kiểu chọn tam kiểm tứ(lựa chọn từ nhiều người) này bao giờ?

 

“Mẹ……mẹ không biết.” Y Đằng phu nhân bất giác rụt người lại, ngay cả giọng nói cũng hơi run run.”Cha con chưa nói.”

 

Thực ra, Y Đằng Văn bảo người hầu gọi bà đến thư phòng, chỉ đơn giản mệnh lệnh nói bà bảo con gái chuẩn bị tham dự buổi tiệc rồi cho lui. Mà Y Đằng phu nhân nhu nhược vốn luôn sợ hãi bị không khí trầm ngưng nghiêm túc trong thư phòng làm hoảng hốt, chỉ muốn mau mau rời khỏi nơi đó, sao còn dám hỏi nhiều đến nửa câu? Sở dĩ bà biết mục đích của bữa tiệc là xem mắt chính do Mai cô nghe ngóng được .

 

“Mẹ, con……” Y Đằng Ưu Nhi an ủi nắm chặt bàn tay ngọc lạnh như băng của mẹ, do dự không biết có nên cự tuyệt hay không. Cô mới hai mươi tư tuổi, còn có tiền đồ tốt đẹp phía trước, làm gì có thời gian mà xem với chả mắt? Cô thậm chí đã quyết định cả đời sẽ không kết hôn. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng cầu xin của mẹ, cô không tự chủ được mềm lòng, “Được, con sẽ đi.”

 

Y Đằng Ưu Nhi lại thầm mắng lão cha cáo già, biết rõ cô không thể để người mẹ yếu đưới phải khó xử nên mới cố ý bắt bà đến thông báo.

 

“Mẹ, mẹ và cha con cũng là kết hôn do sắp đặt sao?” Vấn đề này Y Đằng Ưu Nhi sớm đã muốn hỏi, nhìn thấy mẹ gật đầu, cô hỏi tiếp:”Nhưng mẹ rõ ràng sợ ông ấy như vậy, tại sao còn có thể đồng ý kết hôn?” Mẹ cô nhìn thấy chồng còn thảm hơn con chuột nhìn thấy mèo, bởi vì con chuột còn dám trốn, mà mẹ cô ngoại trừ run rẩy vẫn chỉ có run rẩy.

 

“Ông ấy không biết ôn nhu săn sóc, tính tình ngang ngược, lại nuôi một đống tình nhân bên ngoài……” Y Đằng Ưu Nhi nhất nhất liệt kê ra khuyết điểm của cha mình. Tính cho cùng, cô phát hiện mẹ cô thật sự là vĩ đại, có thể chịu được một người chồng như vậy, hơn nữa còn là trong suốt hai mươi mấy năm trời.

 

“Mẹ…… Ông ngoại con rất quý ông ấy.”

 

“Thì ra là thế.” Y Đằng Ưu Nhi gật gật đầu. Đã nói rồi mà! Từ bé cô đã biết, cái gọi là “vĩ nhân” đều là do bị thời thế áp bức mà ra, chưa từng có ai là tự nguyện. Vấn đề muốn hỏi làm trong lòng khó chịu không thôi, cô rốt cục không nhịn được hỏi:”Mẹ, mẹ có từng nghĩ đến việc ly hôn chưa?”

 

“Ly hôn!” Y Đằng phu nhân khiếp sợ trừng lớn mắt, cư như trên đầu cô mọc ra cái sừng dài, sợ hãi nhìn xung quanh,  đến khi xác định chỉ có hai mẹ con thì hai má tái nhợt mới khôi phục được chút huyết sắc.”Ưu Nhi, mẹ là vợ của cha con, một khi đã gả vào Y Đằng gia thì chính là người nhà Y Đằng gia. Hơn nữa, Y Đằng gia từ xưa tới nay, chưa bao giờ có trường hợp ly hôn nào!”

 

“Trường hợp có thể do mình tạo ra.”

 

“Ưu Nhi.” Y Đằng phu nhân khẽ gọi.

 

“Được rồi! Bất quá, mẹ, mẹ nhất định rất hối hận khi đã kết hôn với cha con phải không?”

 

“Hối hận?” Cảm xúc phức tạp nhanh chóng qua đi, Y Đằng phu nhân lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to của con gái mà cười nói: “Không kết hôn với cha con thì làm sao có được đứa con gái tri kỷ bảo bối này đây? Có con, mẹ cảm thấy hết thảy đều đáng giá , không có gì phải hối hận cả!”

 

             ~~~~~~~~~~~~Hết chương 2~~~~~~~~~~~~~~

 

Phù, cuối cùng cũng hết một chương dài ơi là dài *quệt mồ hôi*

 

32 thoughts on “Chiếm đoạt vợ yêu [chương 2.4]

  1. Hớ hớ.
    A chị sắp ra mắt nhân dân lần 2 rùi a.
    Hố hố
    Lần này ta mong chờ kí warning của nàng, Vio ạ.
    Khửa khửa

  2. Ss Vio ới ời.,.. Em biết 1 chap truyện này là super dài, ss làm rất mệt nhưng mà truyện nó hay quá, đọc hết chương này lại thèm chương sau nên vẫn mong ngóng dc đọc mỗi ngày 1 phần *cười gian*:(. Em thích truyện này lắm, mong truyện của ss hằng ngày . Thanks ss nhiu lắm * ôm ôm hun hun *

  3. Pingback: Chiếm đoạt vợ yêu | Như Tuyết Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s