Đánh cắp tình yêu [Chương 4.2]

Chương 4.2: Về ở chung!

Edit: bichan

Trên bàn ăn hình chữ nhật, hai người vai tựa vai ngồi cạnh nhau, chính giữa bàn là hai đĩa thức ăn vẫn còn nóng, tuy đơn giản nhưng lại nhiều chất dinh dưỡng. Hơi nóng bốc lên khắp gian phòng, mùi vị nồng đậm phả tới tấp vào mặt. Phương Khiêm nhắm mắt hít vào một hơi, tay cầm bát cơm Giản Tình đưa cho, nhanh chóng bóc ra hai đôi đũa, động tác tuy rằng không phải là tao nhã nhưng cũng thực bình thường thản nhiên.

Giản Tình vừa mới bị trêu chọc, sắc mặt vẫn hồng hào như cũ. Trong lòng lưu lại vài phần khó chịu, sau khi nhìn thấy nam nhân mỹ mãn nhấm nháp đồ ăn do cô làm thì hoàn toàn biến mất. Cô lấy một cái đĩa, nhanh chóng gắp một miếng cá thật ngon, cẩn thận lấy ra những mẩu xương nhỏ, sau đó đem đặt vào bát anh.

Nam nhân gắp một miếng đưa vào miệng mình, sau khi ăn xong thì gắp một miếng khác đưa đến miệng cô: “Em cũng nếm thử đi.”

Giản Tình thuận theo đưa miếng cá vào miệng, sau mới hậu tri hậu giác phát hiện, hai người lại cùng ăn chung một đôi đũa! Loại này cùng với hôn môi thân thiết đâu hề khác nhau, làm cho cô âm thầm ngượng ngùng không thôi, nhưng vẻ mặt nam nhân tự nhiên hào phóng, lại làm cho cô cảm thấy hành động như vậy là đương nhiên.

“Đi công tác lâu như vậy, bên ngoài chắc anh ăn không quen.” Chỉ cần nhìn vẻ mặt đẹp trai khi ăn của anh, Giản Tình đã cảm thấy thật no rồi, thì ra câu “tú sắc khả cơm” [Bi: nhìn người đẹp là no không cần ăn cơm] cũng có thể áp dụng cho nam nhân.

Thật tự nhiên nhớ tới, một tuần trước, sau ngày anh đi công tác có nhắn tin về than phiền, nói đầu bếp ở khách sạn đều là đồ bất tài, thức ăn căn bản khó có thể nuốt xuống, thật muốn đem cô thu nhỏ lúc nào cũng có thể mang theo bên người. Có lẽ thời điểm anh nói những lời này, chỉ thuần túy tưởng niệm hương vị thức ăn cô nấu, nhưng cô cũng rất tự nhiên gộp nó với lời nói yêu thương thành một loại, vì thế hưng phấn xúc động, cũng không để ý anh đang đi công tác nước ngoài, trực tiếp ấn số điện thoại, muốn nghe giọng nói của anh một chút. Điều làm cho cô dở khóc dở cười là, nam nhân tiếp điện thoại đang ở trong phòng họp, tin nhắn là thừa dịp người ta thảo luận không để ý lén gửi đi. Sau khi vội vàng ngắt điện thoại, Giản Tình thật không hiểu là nên trách nam nhân làm việc không chuyên tâm, hay là nên vui mừng anh tùy thời tùy chỗ nhớ tới mình.

“Chẳng có vị gì!” Nam nhân cau mày tổng kết, giống như ngay cả nhớ lại cũng không muốn.

Giản Tình nửa tin nửa ngờ:“Nghiêm trọng như vậy?”

Phương Khiêm nghĩ nghĩ, thận trọng gật đầu, vẻ mặt như ở trước bàn họp hạ một quyết định quan trọng: “Hầu hết là muốn em nhớ đến anh.”

Không nghĩ rằng nam nhân lại có thể hé ra khuôn mặt tuấn tú, nghiêm túc nói ra những lời buồn nôn như vậy, Giản Tình liền sặc một ngụm canh.

Cơm nước xong, rửa hết bát đũa, Giản Tình bởi hạ thân ướt át khó chịu, đi tắm giặt trước, chờ khi cô mặc quần áo thoải mái ở nhà đi ra, Phương Khiêm đã chuẩn bị xong một mâm hoa quả, ngồi ở trên ghế sô pha, chuyên chú xem văn kiện, chắc là khi đi làm vẫn chưa xong nên mang về nhà làm. Đối diện là TV màn hình siêu mỏng, đang phát bản tin thể thao.

Giản Tình trước giờ chưa từng quấy rầy công việc của anh, cô ngồi vào một bên chiếc ghế sô pha ngắn, cầm lấy quả táo to anh vừa gọt, cắn một miếng, thấy ngọt lạ thường, thật sự là rất ngon. Bởi vì là quả táo do anh tự tay gọt, nên cảm thấy ngọt hơn so với bình thường đến vài phần!

Phương Khiêm lúc cô ngồi xuống đã muốn phân tâm. Sau khi gõ được vài dòng, thấy khó có thể tập trung được, ngẩng đầu nhìn cô đang ngồi rất xa đối mặt mình, không khỏi nhăn đôi mày kiếm lại, thoáng hờn giận nói: “Sao không sấy tóc?”

Giản Tình đang bị tin tức trong tivi hấp dẫn, kinh ngạc quay đầu lại, sờ sờ mái tóc ẩm ướt, xinh đẹp lè lưỡi: “Em thổi qua rồi, chưa sấy hết thôi.” Kỳ thật nguyên nhân thực sự là cô vội vã muốn ra ngồi với anh, cho nên chỉ thổi qua loa một chút.

“Lại đây.” Anh đem laptop trên bàn để sang một bên, thản nhiên ra lệnh cho cô. Rõ ràng căn phòng chỉ có hai người, cô lại ngồi ở khoảng cách xa như vậy làm cho anh thật không thoải mái. Đến khi cô đứng đậy đi tới chỗ anh ngồi xuống, mà bàn tay to của anh cũng ôm lấy thân hình mềm mại của cô, tim có vẻ đập nhanh hơn, thì khó chịu mới dần dần lơi lỏng xuống. Ngửi mùi thơm tươi mát tự nhiên trên cơ thể cô, tự đáy lòng anh cảm thấy thỏa mãn thật sâu.

Tuy rằng thời gian còn rất sớm, nhưng Giản Tình nhớ tới anh vừa mới đi công tác trở về, vì thế thực tự nhiên ở trong lòng anh nói: “Muốn đi nghỉ sớm một chút hay không?”

Anh đang im lặng ôm cô xem TV, nghe thấy những lời này thì cúi đầu cười ra tiếng, dùng sức kéo cô: “Buổi sáng không phải đã ăn no em rồi sao? Nhanh như vậy đã muốn tiếp!”

Giản Tình sửng sốt, sau khi hiểu thấu đáo lời nói của anh, sắc mặt trở nên đỏ lựng, xấu hổ dụi đầu vào trong lồng ngực anh: “Đáng ghét, em chỉ sợ anh lệch múi giờ nên mệt, muốn bảo anh đi ngủ sớm.”

Phương Khiêm vừa lòng thưởng thức bộ dáng ngượng ngùng đỏ hồng của cô, bàn tay yêu thương nhéo nhéo mặt cô [Bi: trẻ con dã man, a đáng iêu wớ ^^]. Anh thừa nhận, thích đùa cô là một trong số rất ít những hành vi xấu của anh. Mỗi lần nhìn bộ dáng cô ngượng ngùng trốn trong lòng mình, anh lại thấy khoái trá vô cùng.

Nhìn cô gái nhỏ đã bị mình đùa giỡn thành ra thẹn quá hóa giận, anh bèn thu hồi vẻ không đứng đắn, ở bên tai cô tình cảm nói: “Không phiền, có em ở bên cạnh sẽ không mệt.”

Giọng nói trầm thấp, từ ngữ không hề hoa lệ, lại như có một uy lực mạnh mẽ sấm sét, nháy mắt làm Giản Tình toàn thân tê dại.

Ngoài cửa sổ sát đất, mưa nhỏ tí tách, từng giọt mưa không tiếng động âm thầm bắn vào cửa sổ. Trong phòng ngọn đèn ấm áp, điều hòa phát ra nhiệt độ thoải mái giữa không gian rộng lớn.

Hai người không nói gì, chỉ lẳng lặng rúc vào cùng nhau. Trong TV đang chiếu cái gì Giản Tình không thể bận tâm, lúc này lực chú ý của cô, tất cả đều bị nam nhân bên cạnh hút đi hết. Tựa vào anh, vào lồng ngực ấm áp của anh, Giản Tình cảm thấy, nam nhân này giống như một đầm nước ôn nhu, còn mình đang hạnh phúc sa vào trong đó.

Thời gian nếu có thể dừng lại ở đây thật lâu thì tốt quá.

Không biết qua bao lâu, anh nhẹ giọng gọi tên của cô:“Tình, Triệu Dĩ Hiên là ai?”

Giản Tình có điểm ngây ngốc, đối với tên Triệu Dĩ Hiên này cảm thấy thực mờ mịt, ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy trong tay trái anh cầm hé ra một tấm thiệp cưới đỏ au, trông khá đoan trang.

Giản Tình hiểu rõ, thiệp cưới này bị cô tùy tay vứt ở ghế sô pha bên cạnh chiếc tủ nhỏ, khó trách bị Phương Khiêm phát hiện dễ dàng như vậy, cô hé miệng: “Sao anh không hỏi cô dâu là ai?” Cảm thấy có điểm buồn cười, sao anh lại cố tình đọc chệch tên của nam nhân thành mẫn cảm như vậy (*).

Phương Khiêm nhếch mi: “Ừ, Lí Điềm kia là ai?” Anh rất biết nghe lời, hỏi tiếp.

“Cô ấy là bạn thời trung học của em, đã lâu không liên lạc, không nghĩ cô ấy lại gửi thiệp cưới cho em.” Trong trí nhớ, quan hệ của cô cùng Lí Điềm hình như không tốt tới mức phải gửi thiệp cưới cho đối phương. Ngày đó nhận được thiệp hồng chói mắt xong, cô còn gọi điện lại cho bạn tốt Tần Tiểu Ý để xác định xem Lí Điềm có phải gửi nhầm thiệp cho cô không. Sau khi nghe Tần Tiểu Ý cảm khái một hồi, cô cuối cùng hiểu được, Lí Điềm sở dĩ gửi thiệp cưới cho cô không chỉ bởi vì cô là bạn học mà còn vì chồng của Lí Điềm có thể coi là nửa đồng nghiệp của cô. Thì ra người gọi chú rể Triệu Dĩ Hiên này cũng đi làm ở Phương thị, nhưng ai bảo người ta lại là nhân vật quản lý cấp cao ở công ty.

“Công ty nhiều đồng nghiệp như vậy, đâu nhất thiết đều phải tham gia hôn lễ chứ.”” Giản Tình lúc ấy cảm thấy kì lạ, nói đại loại như vậy với Tần Tiểu Ý. Kết quả, Tần Tiểu Ý cuối cùng cảm khái: “Người ta chức cao quyền lớn tất nhiên muốn khoe khoang với chúng ta!”

Nghĩ đến đây, Giản Tình buồn cười che miệng, giương mắt nhìn chằm chằm Phương Khiêm: “Anh không biết Triệu Dĩ Hiên là ai sao?”

Phương Khiêm ngạc nhiên thấy cô hỏi như vậy: “Sao? Anh nên biết sao?”

Giản Tình im lặng, sau lại nghĩ, Phương Khiêm là nhân vật VIP ngày trăm thứ việc, các bộ phận, ban, ngành trong công ty lại quá nhiều, bắt anh phải nhớ một quản lý ở công ty quả thực là có điểm làm khó anh.

Vì thế, cô vui vẻ nói: “Hắn là quản lý trong công ty anh, nghe nói năng lực cũng không tệ lắm.”

Phương Khiêm thoáng giật mình, nghiêng đầu suy tư một hồi, không có đầu mối: “Không ấn tượng.”

Nhìn anh lơ đãng lấy tay xoa xoa cổ, Giản Tình ngồi thẳng người dậy, không tiếp tục nói đề tài này, mà nháy mắt mấy cái với anh: “Em giúp anh xoa bóp bả vai nhé?”

Tuy rằng cuộc sống sinh hoạt bình thường của anh không có những thói quen xấu, nhưng vì công việc bận rộn, nên thời gian đi đến phòng tập thể dục của anh cũng rất hiếm hoi. Giản Tình chỉ sớm biết, xương cổ của anh thường xuyên đau nhức cứng ngắc. Vì vấn đề này của anh, cô đã đi học riêng một khóa về thủ pháp mát-xa.

Phương Khiêm hưởng thụ chuyên gia mát-xa đã không phải là chuyện ngày một ngày hai, vì thế tự giác đưa lưng về phía cô, ngồi thẳng dậy. Khi bàn tay mềm mại của cô nhấn vào các huyệt trên lưng anh, đầu ngón tay như mang theo một dòng điện lưu, từng đợt từng đợt tác động vào thần kinh cảm giác của anh. Cổ dễ chịu, hạ thân, ý chí chiến đấu cũng thoải mái sục sôi.

Giản Tình ngồi ở sau lưng anh, khi lấy khuỷu tay kìm lấy vai anh, ánh mắt lơ đãng đảo qua trước người anh. Nơi nào đó, cũng thực vô tội lọt vào tầm mắt cô. Cúi đầu cười khẽ một tiếng, đối với việc có thể dễ dàng động vào điểm đó của anh, cô cảm thấy có chút đắc ý.

Hai tay lặng lẽ mò tới thắt lưng anh, thừa dịp thân thể anh lơi lỏng, cù mạnh vào phần eo mẫn cảm của anh.

Đừng nhìn Phương Khiêm bình thường trước mặt người khác luôn một bộ dáng oai phong lẫm liệt, hình tượng bình thản ung dung rực rỡ. Ở nhà, anh kỳ thật rất sợ người khác cù mình, chỉ cần tùy ý cù anh một chút, phản ứng của anh đều cực kỳ thảm thiết. Đương nhiên, khuyết điểm nhỏ này không ảnh hưởng tới toàn cục. Cho tới bây giờ, cũng chỉ có một mình Giản Tình biết mà thôi.

Có thể tưởng tượng, đột nhiên bị cô cù mạnh như vậy, Phương Khiêm cả người run lên, bắn nhanh ra khỏi ghế sô pha, thắt lưng khom lại, khó tin nhìn chằm chằm cô đang nằm trên ghế sô pha cười khoái trá. Không nghĩ rằng cô gái nhỏ bình thường ngoan ngoãn mềm yếu, lại cũng đùa dai như vậy!

Phương Khiêm đương nhiên không phải người dễ chọc, chỉ ngây người vài giây, anh liền nhanh chóng phản kích , lấy một tư thế nhanh như hổ đói vồ mồi, bổ nhào vào cô gái nhỏ âm mưu chống lại mình, một đôi tay cùng lúc làm nhiều việc, ở trên người cô tận tình cù mạnh.

“Ha…… Ha ha……” Giản Tình lật người quay cuồng, trong tiếng cười hỗn loạn đứt quãng là âm thanh cầu xin tha thứ. Cười đến đỏ cả mặt, cười đến mức chảy cả nước mắt.

Anh dần dần ngừng tay, nhìn vào mắt của cô, có điểm si mê. Giản Tình không biết, bộ dáng lúc này của cô có bao nhiêu mê người. Đôi mắt ẩn giấu một chứt ướt át, con ngươi đen láy ở dưới ngọn đèn, tỏa sáng như ẩn như hiện, hai má trắng nõn trở nên đỏ bừng, đôi môi hơi hé mở. Trong căn phòng, không khí đầy ái muội, vừa nãy do giãy giụa, chiếc áo sơ mi đã bị tụt ra vài nút, ánh vào mi mắt Phương Khiêm là nụ đào đẫy đà như nước mật, dụ dỗ anh muốn hung hăng cắn lên một ngụm.

Trong ánh mắt của anh, tình triều mênh mông mãnh liệt rõ ràng, nhịp tim dần dần đập nhanh lên, Giản Tình biết, anh lại muốn ăn luôn cô.

Ôn nhu hôn triền miên trên trán của cô, trên chóp mũi, rồi cuối cùng rốt cục dùng lại ở trên cánh môi cô. Trước nhẹ nhàng mà ma sát, lại tỉ mỉ khẽ liếm, cuối cùng tiến quân thần tốc, ở trong khoang miệng ấm áp của cô, tận tình công thành đoạt đất.

Phương Khiêm hai tay dùng sức một cái, thoải mái ôm lấy cô đi vào trong phòng, đôi môi trao đổi hôn sâu, thủy chung dây dưa không rời đối phương.

Trong căn phòng ấm áp, trên đệm giường mềm mại, khi hai bộ phận của thân thể gắt gao giao hòa với nhau, hai trái tim yêu nhau, cũng càng thêm thân mật khăng khít.

Đêm còn rất dài, mùa đông, lại cùng sưởi ấm cho nhau, thật là thân thiết!!!

[1]: chỗ này Bi ko hiểu ý lắm, chỉ biết từ Hiên còn có 1 âm là Xuân, còn nghĩa thực sự vì sao lại là nhạy cảm thì Bi chưa rõ >”<

~Hết chương 4~

 

68 thoughts on “Đánh cắp tình yêu [Chương 4.2]

  1. Ta ức chế!
    Ta tức chế!
    Ta ức chế!
    >______<
    Bi à, ta vừa qua bên đó nói mấy câu, có điều ta lại dùng từ "chúng tôi" (tức là thay mặt mọi người mà chưa hỏi ý trước),ta có nói gì sai thì bỏ qua nhé, tại ta tức quá đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

      • ss cũng chưa biết =.=
        Chắc chắn ss sẽ khoog làm cái việc ngu ngốc là mail cho bạn đó rồi.
        Nhưng email này cũng có thể làm được nhiều việc lắm nha, ví dụ: chặn bạn ý lại dể bạn ý đỡ phải đi lạc đường vào “bãi rác” nhà mình, cũng đỡ cho mình phải ô nhiễm 2 con mắt ~^^~, hoặc là tìm được 1 số thông tin gì gì đấy😀
        Ôi, ss thấy bản thân mình thực đáng sợ!😀

      • ^^ thui e cung chang de y lam j, ke thui, dau nam de y nhieu lam j cho met, ke ban ay thui, minh cung da noi het nhung j can noi roi.

      • Lại đây ta nói nhỏ này, nick thường dùng của nàng ý (bao gồm cả bên TVE) là sieumynhan!
        =.=
        Ta cũng không làm gì cả, chỉ biết thế thôi ~^^~

      • Siêu gì đâu, ta search google ấy mà ~^^~
        Qua tìm mấy bài nàng ý comt, toàn bên văn học trong nước + phê bình nhiều hơn khen, ta hết cả ức chế😀

      • Không hắn là chê, những phê bình của bạn ấy (hay đúng hơn là chị ấy – sinh 85) tương đối có tính chất xây dựng, có điều mang lại cho ss cảm giác chị này xét nét quá. Không biết chị ấy làm nghề gì nhỉ?!

      • e cung po tay, um, cong nhan la chi ay noi theo 1 khia canh nao do thi ko sai, vi nhieu ng cung nhiem cach noi cua TQ nhung e thay viec day cha lien quan gi den e hay viec e post bai ben TVE, hon nua lai con noi den tu trong dan toc thi dung la qua buon cuoi.

  2. Post xen kẽ đi em…được spoil ít ít thú vị lắm… hehe…
    Mà thôi tùy em vậy, ss thấy chap nào cũng dài,thương em quá!

  3. post hết chính văn đã nàng ạ! hi, như thế thì kích thích hơn, he.
    nàng vất vả rùi,thanks nàng nhiều nha

  4. nàng ơi, cứ xen phiên ngoại vào cho nó hay vì phiên ngoại đọc cũng thú vị mà, thank nàng, hóng đấu tranh cho tình yêu, thích nhất truyện này trong nhà nàng

  5. Hi ! Minh thay thi ban nen post het truyen roi hay post phien ngoai … Vi nhu vay k0 co lam loang chuyen … Hi sorry it’s just my opinion ..

  6. Vì Mạc Y chỉ đuợc được đọc truyện là vui rồi, nên bạn post cách nào cũng không thành vấn đề.

    Mong cho mọi việc rắc rối chóng qua với bạn nhé! Mình mới biết WP của bạn qua truyện này thôi. Tết về quê chỉ xem bằng di động không còm cho bạn được ^^

    Cảm ơn các bạn, các bạn đã vất vả nhiều rồi. Mạc Y có đọc entry ở trên rồi. Trước đây Mạc Y có làm phim phụ đề. Cũng bị tình trạng phim đem đi, rồi in đè logo của của người khác lên. Nhưng vì là quá nhiều nên không có cách gì để phản đối được. Có lúc cũng khùng lên không muốn làm nữa. Nhưng rồi vì các bạn cùng làm, vì một số bạn thường xuyên viết vài trong thread, đành ngó lơ những người như vậy.

    Đối với truyện, thực như vậy thì khó, mà kiểm soát với internet là khó hơn. Chỉ mong người đọc có một chút tâm, để người làm còn giữ được nhiệt huyết.

    Một lần nữa mong các rắc rối qua mau. Mạc Y đang đọc truyện này, nếu tình hình cho phép, bạn cho Mạc Y xin pass nhé. Còn trong tình hình chưa thể, cũng không sao. Khi nào bạn có thể mở public thì Mạc Y xem. Mạc Y chờ ^^

    Email : sophie.huyen@yahoo.com
    Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

  7. huhu! chi oy! em moi dzja we len la thay dat pass ui!!! chi send pass cho em doc ke voi, chac em chet vi dau tim we!!!! huhu!!! iu chi nhiu!!!! HAPPY VALENTINE!!! MOAZ….MOAZ….MOAZ….

  8. em muốn nhanh chóng coi hết truyện nay. ko hiểu sao truyện nay lại dài như vậy , chăc la còn nhiều sóng gió lắm hả chi?//

  9. Lúc đầu mà càng yên ổn thì về sau càng sóng gió, haizzzzzzz, nhưng nam 9 sủng nữ 9 thật, mà chị nữ 9 cũng chiều nam 9 ghê ghớm.
    Ước có một anh soái ca ở trước mặt wá :)~
    Thanks Bi nhớ, hớ hớ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s