Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 1.4]

Chương 1.4

Edit: bichan

Ánh mắt sắc bén vừa nâng lên, liền phát hiện Mai Côi Chi Lang kia đã tỉnh lại, tay cầm dao nhỏ đâm về phía hai người bọn họ.

Đinh Vũ thấp giọng rủa một tiếng, quyết định đẩy cô ra, trước tiên giải quyết nhanh gọn kẻ bắt cóc!

“Nguy hiểm!” Một cú đẩy mạnh quăng Đinh Vũ ra ngoài, cô gái nhỏ lực đạo kinh người, người bị đẩy ra dĩ nhiên là hắn.

Một trận trời đất xoay tròn, cuồn cuộn nổi lên – hắn như một quả cầu tròn đầy nước, bùm một tiếng, bị một cây gậy chọc thủng.

Mai Côi Chi Lang sắc mặt dữ tợn, đầy sát ý xông tới, lớn tiếng mắng: “Con đàn bà thối tha! Dám đánh vào đầu ta, Mai Côi Chi Lang ta hôm nay không đem ngươi tiền dâm hậu sát, thề không làm người!”

Đường Tâm Nhu từ cô gái nhỏ dịu dàng, yếu đuối biến thành nữ trung hào kiệt[1] mạnh mẽ, một tay ngăn dao nhỏ, một tay kia cũng không nhàn rỗi, cứng rắn như bàn tay sắt thẳng tắp, chuẩn xác đánh trúng cái mũi đối phương, làm truyền đến thanh âm xương cốt vỡ vụn, nhưng nắm tay của cô lại không hề tổn thương, có vẻ dễ dàng như đánh một khối đậu hũ.

Mai Côi Chi Lang lại lần nữa ngã xuống đất, ngay cả cơ hội kêu một tiếng cũng không có, liền chết ngất đi.

“Con rùa chết tiệt, ngươi vốn không phải là người! Không cho ngươi nhìn ít nhan sắc, ngươi còn tưởng phụ nữ dễ bắt nạt sao. Ta đạp, đạp, đạp!”

Đường Tâm Nhu để lại cho đối phương vài vết giày, lại đạp lại đá, đến tận khi chân đã mỏi nhừ mới bỏ qua. Cô vuốt tro bụi trên tay, lạnh lùng trừng mắt liếc sắc lang một cái, mới quay đầu mỉm cười: “Ha ha, không sao rồi, cô…..”

A… a? Người đâu?

Đường Tâm Nhu ngạc nhiên, trừng mắt nhìn “không khí” đằng trước, quay phải nhìn một cái, quay trái nhìn một cái, lại quay ba trăm sáu mươi độ nhìn một cái, tìm nửa ngày, ngay cả một bóng ma cũng không thấy.

Quái lạ! Mới biểu diễn công phu trong chốc lát, người đã biến mất không còn bóng dáng? So với rùa Ninja còn lợi hại hơn.

Aiz, thiệt thòi mình tốt bụng cứu cô ta, vậy mà chưa nói cảm ơn đã lẻn đi mất. Nếu cảnh sát đến, không thấy nạn nhân thì cô biết giải thích như thế nào đây?

Vừa nghĩ xong, chợt nghe tiếng còi cảnh sát từ xa đến gần, Đường Tâm Nhu than nhẹ một tiếng, xem ra chỉ có tự mình giải thích với cảnh sát. Trong lòng thầm oán vô hạn, một bụng hờn dỗi không chỗ phát, nhìn Mai Côi Chi Lang trên mặt đất, cô nhất thời ngứa chân, lại đạp cho hắn vài phát.

“Súc sinh đáng chết! Ai bảo ngươi làm nhiều việc ác, lại gặp phải Đường Tâm Nhu ta! Đạp chết ngươi, đạp chết ngươi, đạp chết ngươi!”

Cô đời này hận nhất sắc lang, đá hắn mấy đá đều không đủ. Không bao lâu, cô báo lại tất cả với cảnh sát, rồi theo họ về đồn làm tường trình. Trước khi đi, cảm thấy sau lưng truyền đến một cảm giác rùng mình, cô giật mình quay lại, nhưng không thấy gì.

Nhún nhún vai, nhất định là do mình suy nghĩ nhiều, vừa rồi cảm thấy có người ở phía sau nhìn trừng trừng cô, nên hơi khựng lại! Không có thời gian nghĩ tiếp, cô lập tức ngồi lên xe cảnh sát.

Âm thanh mọi người đã đi xa, hai bong người lặng lẽ đi ra từ bóng tối, một nam một nữ, nam tuấn nữ mĩ, là hai thành viên cùng trong tổ chức thợ săn với Đinh Vũ, đi tới cống nước lớn bên đường.

Hai người đều tự che tiếng cười sắp ra khỏi miệng, nhìn chằm chằm Đinh Vũ nằm trong cống nước, không thể tưởng tượng được “Vua sói” ai cũng sợ hãi lại rơi vào kết cục này.

“Anh có khỏe không?” Tiêu Nại Nhi hỏi.

“Rõ ràng là không rồi.” Hàn Hạo Liệt tự động phụ họa trả lời thay “Sói”.

Ánh mắt tử thần của Đinh Vũ sắc bén lườm hai đồng bọn tới xem náo nhiệt này. Không nói gì, cũng không cần bọn họ hỗ trợ, bèn nhanh chóng từ trong cống nước nhảy lên.

Hắn một thân hôi thối vô cùng.

Ánh trăng chiếu sáng bộ dạng chật vật của hắn, hại hai người kia lại nghẹn cười thiếu chút nữa bị rút gân.

“Đi về!” Bỏ lại lời nói đằng sau, hắn nổi giận đùng đùng xoay người rời đi, bước đi theo kiểu đàn ông, không để ý tới hai người kia vui sướng hả hê khi người gặp họa.

Đời này hắn chưa bao giờ chịu nhục như vậy.

Tướng mạo của cô, hắn nhớ kỹ, nỗi hận này, hắn cũng nhớ kỹ, bắt hắn phải nhảy xuống cống nước, hắn tuyệt đối đòi lại cả vốn lẫn lãi!

“Sói” một khi ngắm được con mồi, tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

 


[1] : Nữ trung hào kiệt (nǚ zhōng háo jié): chỉ phụ nữ kiệt xuất, phi thường.

Trung Quốc ngày xưa có 4 nữ trung hào kiệt là: Hoa Mộc Lan, Mục Quế Anh, Phiền Lê Hoa, Lương Hồng Ngọc.

 


29 thoughts on “Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 1.4]

  1. Xuỵt!!! ai biểu You chậm chân chi. Lần đầu cầm đc cái tem mà bị hù giết rùi lần sau chắc ta hok dám giựt nữa âu.

  2. Pingback: CÚT NGAY! ĐẠI SẮC LANG – C1.4 « WELCOME TO VƯỜN TRĂNG

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s