Ngạo khí hoàng phi [Chương 24.2]

Ngạo khí hoàng phi chương 24.2

Edit: viochan

 

Long Hành cung

Vừa cãi nhau với Vũ Tình làm Âu Dương Chính Hiên rất bực mình, nhìn thấy hộp gấm trên bàn cảm thấy thật là chướng mắt, càng xem càng căm tức. Bàn tay to gạt một cái hộp gấm liền rơi xuống lăn trên mặt đất.

Đọc tiếp

Ngạo khí hoàng phi [Chương 24.1]

Ngạo khí hoàng phi chương 24.1

Edit: viochan

 

Chính Hiên đảo mắt, trong mắt hiện lên chút bối rối, nhưng chỉ chớp mắt một cái liền lúng túng trả lời: “Trẫm…… đi ngang qua.”

Đọc tiếp

Đánh cắp tình yêu [Chương 3.2]

Đánh cắp tình yêu chương 3.2

Edit: bichan

Mùa đông phía nam lạnh lẽo nhiều mưa, giữa trưa rõ ràng vẫn là thời tiết mới vào đông còn hửng nắng, đến giờ tan tầm lại đã có mưa dầm kéo dài. Cơn gió lạnh mang theo hơi nước ẩm ướt thổi thốc vào mặt, làm cho người ta hít phải một ngụm khí lạnh, không nhịn được run rẩy, rùng mình.

Đọc tiếp

Ngạo khí hoàng phi [Chương 23.2]

Ngạo khí hoàng phi [Chương 23.1]

Ngạo khí hoàng phi chương 23.1

Edit: viochan

Beta: bichan

“Tiểu thư……” Lam nhi thấy Vũ Tình mặt mày ủ rũ, than thở, rất muốn khuyên giải an ủi nhưng lại không biết nói từ đâu. Nàng tin rằng tiểu thư nhà nàng sẽ không bao giờ làm những chuyện như thế này.

Đọc tiếp

Cút ngay! Đại sắc lang [Chương 1.1]

Chương 1.1

Edit: bichan

Nửa đêm, tiếng giày cao gót rõ ràng, thanh thúy vọng lại trong một con hẻm nhỏ. Theo âm thanh dần dần đến gần, một bóng người thướt tha, yểu điệu cũng nhanh nhẹn đi tới.

Trăng tròn nhô lên cao, một cô gái một mình trong hẻm nhỏ hẻo lánh không người, dáng người cao cao tương xứng với mái tóc dài cuộn sóng, mỗi chuyển động của bàn tay đều lộ vẻ diêm dúa, phong tình, câu dẫn dục hỏa của đàn ông.

Ánh trăng không chiếu tới khuôn mặt cố ý cúi thấp của cô gái, chỉ chiếu ra đôi môi đỏ bừng, bóng loáng, cực kỳ giống một đóa hồng rực rỡ của cô. Cô mặc một chiếc váy ngắn bó sát mê người, đôi chân thon dài gợi cảm lộ ra, duyên dáng lắc hông, thướt tha vô cùng. Bất cứ ai nhìn đều không nhận ra, một cô gái xinh đẹp như vậy, kỳ thật là do đàn ông giả trang.

Một trận gió thổi lay động, Đinh Vũ ngửi được hơi thở nguy hiểm trong đêm đen truyền đến, đôi môi xinh đẹp khẽ nở một nụ cười chết người.

Sói, đến đây!

Đột nhiên một bàn tay vươn từ phía sau thô lỗ bịt miệng “cô”, tiếp theo một con dao sáng bóng kề vào cổ họng.

“Cấm kêu, nếu không ta cắt đứt yết hầu ngươi!”Thanh âm tà ác cùng hơi thở dâm đãng, ô uế vang lên bên tai “cô”.

Đinh Vũ không giãy dụa, mặc hắn giữ lấy mình. Kẻ bắt cóc nếu cảnh giác hơn một chút, sẽ phát hiện ra thần trí đối phương bình tĩnh cực không bình thường. Nhưng hắn chỉ tưởng đã dọa cô gái này ngây người, lại thấy rất hợp ý hắn, bèn trói gô rồi khiêng mang đi.

Kẻ bắt cóc đem Đinh Vũ đến bên một ngôi nhà nhỏ, thô lỗ ném “cô” xuống mặt đất.

“Ha ha, cô gái nhỏ, ngươi thật may mắn, hôm nay tâm trạng ta rất tốt, nếu ngươi làm cho ta vừa lòng, có thể sẽ được ta tặng cho một đóa hoa hồng.”

“Ngươi là “Mai Côi Chi Lang”? Lấy mái tóc dài che mặt, Đinh Vũ nhỏ giọng khẽ hỏi.

“Đúng vậy, ta chính là Mai Côi Chi Lang đại danh lừng lẫy, ngươi ngoan ngoãn nghe lời đi!” Hắn cố ý xoay xoay con dao nhỏ trước mặt “cô”.

“Tên mấy tháng qua tập kích con gái ở những hẻm nhỏ không người, sau khi xong việc còn lưu lại bên cạnh một đóa hoa hồng, chính là ngươi?” Trong mắt Đinh Vũ hiện lên tia cười tà ác, giọng nói cất giấu nguy hiểm không thể phát hiện, cả người hắn phát ra sự thù địch.

Tên kia lắc đầu, nâng một đóa hoa hồng đặt ở mũi hưởng thụ hương thơm, thở dài: “Dùng hai chữ “tập kích” này thật thô tục, ta chỉ “chơi đùa” cùng họ mà thôi.”

Hắn không phát giác đối phương khác thường, một mạch khoe khoang sự nghiệp to lớn của mình một cách đắc ý: “Ha ha, nhìn phần trên của ngươi gợi cảm như vậy, chờ ta chơi xong, nói không chừng sẽ đặc biệt  thưởng cho ngươi một bó hoa hồng.”

Đêm nay nguyệt hắc phong cao[1], là ngày xuống tay cực kỳ thích hợp.


[1] : Nguyệt hắc phong cao (yuè hēi fēng gāo): Trời không trăng, gió lớn.

Nguyệt hắc: Do thời tiết xấu, vào chập tối, mây đen kéo tới thấp, che khuất ánh trăng, gây ra hiện tượng “trăng đen”.

Phong cao: Vì mây đen kéo tới thấp, gió sẽ lớn. Cho nên khi miêu tả thời tiết xấu, người ta thường dùng từ “phong cao”.

Các thành ngữ đồng nghĩa: nhật nguyệt vô quang (trời, trăng không có chút ánh sáng), thiên hôn địa ám (trời đất mù mịt).

Các thành ngữ trái nghĩa: nguyệt minh như kính (trăng sáng như gương), nguyệt quang như thủy (ánh trăng như nước), nguyệt minh tinh hi (trăng sáng ít sao).

Ngạo khí hoàng phi – chương 22.2

Ngạo khí hoàng phi chương 22.2

Edit: violeter

Beta: bjn0

 

Vũ Tình lạnh lùng nhìn hết thảy xung quanh, môi khẽ nhếch lên cười lạnh, có chút quỷ dị: “Ngươi không tin ta?” Hắn thật sự hoài nghi nàng.

Đọc tiếp