Ngạo khí hoàng phi – chương 4.1

Ngạo khí hoàng phi – chương 4.1

 

Hơ hơ, 1 chương hơi dài nên ta tách ra vậy. Mà ta tách tuỳ hứng a ~

“Tiểu thư, ngươi cẩn thận một chút, tại sao thả diều lại phải leo núi a?” Lam Nhi lo lắng nhìn bóng người phía trên. Tiểu thư là bị làm sao vậy? Trở nên rất hiếu động. Bất quá, nàng thích tiểu thư như vậy. Đương nhiên, tiểu thư trước kia cũng tốt lắm. Một động một tĩnh, rất khó tưởng tượng các nàng là cùng một người. Nhưng tiểu thư lại không có tỷ muội sinh đôi, nên đây đúng là tiểu thư thật a. Nhưng không hiểu sao lại có cảm giác là lạ?

“Yên tâm, tiểu thư ta thân thủ thật sự rất mạnh mẽ, sẽ không xảy ra chuyện gì…” Lời còn chưa nói hết, chân liền giẫm vào khoảng không lao thẳng xuống.

Thảm rồi, lúc này mà rơi nhất định sẽ rất khó xem. Không biết mặt sẽ trở thành cái gì? Ở cổ đại lại không có bệnh viện chỉnh dung. Thật sự là thiên đố hồng nhan a!

Vũ Tình hơi sợ hãi, nhắm mắt lại chuẩn bị nhận một khắc thống khổ này, nhưng đau đớn như trong dự đoán cũng không có truyền đến.

Di? Như thế nào lại mềm mềm, chẳng lẽ có người làm đệm miễn phí cho ta! Là ai bất hạnh như vậy. Vũ Tình mở to mắt vừa thấy, oa, lại là một đại soái ca ở trước mặt. Nếu nói tiểu Hiên Tử là tác phẩm đắc ý nhất của điêu khắc sư, thì hắn chính là nhân đẹp nhất từ trong tranh bước ra a. Hôm nay thật là đào hoa, liên tục gặp được hai nam nhân dễ nhìn, nhưng lại là cái loại đẹp trai rối tinh rối mù này. Cổ đại đẹp trai chính là quá nhiều, nếu có thể mang vài người đến hiện đại, khẳng định sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Nghe nói ở công ty đang tìm người phát ngôn, ta xem hắn cũng rất thích hợp.

“Cô nương, cô nương. Ngươi không sao chứ?” Thanh âm trầm thấp, dễ nghe vang lên.

Hảo hảo thanh âm nga. Người đẹp trai thanh âm cũng rất dễ nghe, đủ thập toàn thập mỹ. Nếu là ở hiện đại khẳng định sẽ trở thành ngôi sao nổi tiếng.

“A? Không có việc gì!” Lúc này mới phát hiện chính mình đang bị nam nhân dễ nhìn kia ôm ấp, lập tức nhảy ra. Lần đầu tiên bị người khác phái ngoài cha nàng ôm, hai đám mây đỏ nhanh chóng nhảy lên mặt, lại còn có chút nóng nóng.

Hắn, sắc mặt bất biến, nhìn nữ tử trước mắt này có chút chân tay luống cuống thì không khỏi giơ lên một tia mỉm cười, vừa rồi ở xa xa hắn nhìn thấy một thân ảnh màu trắng ở hòn giả sơn nhảy lên nhảy xuống, thì không ly khai tầm mắt ra được…… Lúc nàng chuẩn bị  ngã  xuống, tâm không hiểu sao co thắt lại.

“Ngươi có người ký hẹn rồi sao?” “Mặt hàng tốt” như hắn hẳn là đã sớm có người ký rồi.

“……” Cô  nương này vừa rồi không phải là bị đập đầu vào đâu chứ, sao lại nói toàn những lời lạ lùng.

“Không nói lời nào là đúng rồi sao?” Vũ Tình có chút thất vọng, nhưng nàng cũng không tính bỏ cuộc: “Không bằng ngươi theo ta được không? Tập đoàn Lăng thị chúng ta tiền lương cao, phúc lợi tốt, cam đoan ra giá không thấp hơn công ty của ngươi.” Vốn công tác này là không cần đại tiểu thư nàng xuất mã, bất quá thỉnh tướng không bằng ngẫu ngộ, nếu để nàng gặp, liền thay công ty làm sự kiện này đi. Tuy rằng nàng không quan tâm chuyện nội bộ công ty, nhưng tốt xấu gì cũng là của cha nàng.

“Cô nương, ngươi xác định ngươi không có việc gì?” Có muốn tìm thái y xem qua một chút không?

“Cô nương?” Tiêu Vũ Tình lúc này mới phản ứng lại, chính mình hiện tại không phải ở hiện đại, sao lại gặp được nam nhân dễ nhìn đầu óc liền choáng váng. Công lực nhiều năm nàng tu luyện đi đâu hết rồi? Xem ra nàng cần phải tu luyện thêm vài năm nữa. Ngượng ngùng cười:“Ta không sao, vừa rồi chỉ là nói giỡn với ngươi thôi.”

Lam Nhi lo lắng đã chạy tới, vội vàng hỏi:“Tiểu thư người không sao chứ? Hù chết Lam Nhi a.”

“Ta không sao, ta……” Vũ Tình nói chưa xong, Lam nhi đã phát hiện nam tử bên người tiểu thư, hoảng hốt nói:“Nô tỳ tham kiến Cẩn Vương gia.”

“Bình thân!” Âu Dương Cẩn Hiên thản nhiên nói.

“Vương gia? Ngươi là Vương gia sao?” Vũ Tình ngây ngốc hỏi. Cư nhiên muốn cùng một Vương gia ký ước, nàng tưởng tượng lấy bá đao bổ đầu mình ra, nhìn xem bên trong có phải toàn hồ dán hay không? Sao lại mất mặt như vậy? Nàng lớn như thế này cũng chưa từng mất mặt vậy a.

“Đúng vậy!” Cẩn Hiên lại giơ lên mỉm cười, làm cho người ta cảm giác như có gió xuân thổi qua.

Vũ Tình cảm khái: Nam tử này tươi cười thật xinh đẹp mà không biết thị vệ Y Thiên phía sau Âu Dương Cẩn Hiên há mồm to đến nỗi đủ để đút vô mấy quả trứng chim. Hắn theo Vương gia mười mấy năm, Vương gia vốn là bất cẩu ngôn tiếu, hôm nay cư nhiên đối với nữ tử này nở nụ cười, hơn nữa còn tận hai lần. Không thể nói đây không phải là một kỳ tích, lập tức hắn quyết định nhất định phải đem tin tức tốt lành hôm nay nói cho hạ nhân toàn quý phủ, lãnh khốc Vương gia mà bọn họ tối tôn kính nở nụ cười.

“Nga, vậy đa tạ ân cứu mạng .” Người cổ đại hẳn là tỏ vẻ cảm tạ giống như vậy.

“Nhấc tay chi lao, cô nương không cần phải cảm tạ.” Nếu có thể, hắn hy vọng cơ hội như vậy có thể nhiều đến vài lần, hắn cũng sẽ không ngại. Tuy rằng nghĩ như vậy là có điểm tà ác, nhưng hắn tin tưởng mình có năng lực  cứu nàng, hơn nữa cam đoan không bị thương một sợi tóc nào.

“Đối với ngươi là nhấc tay chi lao, đối ta là siêu nghiêm trọng , nếu rơi xuống không gãy xương, vẫn là chấn động não, hoặc là hủy dung, ta đây khi còn sống không muốn bị hủy a .” Tiêu Vũ Tình khoa trương nói.

Nàng có phải đem vấn đề nghĩ đến rất nghiêm trọng hay không? Xem nàng khoa chân múa tay vui sướng, làm bộ dáng như thật, Cẩn Hiên đã muốn cười ra. Cô gái này thật sự rất thú vị !

“Đúng rồi, ngươi tên là gì?” Vũ Tình không kiêu ngạo không siểm nịnh hỏi. Cùng hắn hàn huyên lâu như vậy còn không biết tên người ta.

“Âu Dương Cẩn Hiên!”

“Âu Dương Cẩn Hiên? Tên rất hay!” Ít nhất so với cái hoàng đế Âu Dương Chính Hiên kia dễ nghe hơn nhiều. Không biết như thế nào, nàng đối với tên hoàng đế kia rất phản cảm. Trên TV, hoàng đế bình thường đều là loại người chỉ có thể cùng hoạn nạn, không thể cùng phú quý. Vừa mắc bệnh nghi ngờ nghiêm trọng, vừa bạc tình quả hạnh, thay đổi thất thường, tóm lại hoàng đế không phải là người tốt. Vương gia sẽ không như vậy, lại nhiều vàng bạc châu báu, vương gia trước mắt này còn có hảo dung mạo. Quả thực là hoàn mỹ không sứt mẻ! Nếu thật sự ở đây tìm một chân mệnh thiên tử, hắn chính là người tốt nhất để chọn. Nghĩ đến đây, Vũ Tình đột nhiên như là bị cái gì đánh trúng, chính mình đang miên man suy nghĩ cái gì vậy?

8 thoughts on “Ngạo khí hoàng phi – chương 4.1

  1. Pingback: [ Xuyên không ] Ngạo khí hoàng phi - VietBoom Teen Club Entertainment !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s