Ngạo khí hoàng phi – chương 13.1

Ngạo khí hoàng phi chương 13.1

Cho ta nợ phần còn lại nha các nàng ^^

Phía trên đại điện

“Cẩn vương, vụ án của Tiêu Tề Uyên tiến triển như thế nào?” Hoàng đế đang ngồi cao cao phía trên long ỷ thượng, uy phong lẫm liệt, lại làm cho người ta một loại cảm giác khó có thể thân cận.

“Bẩm Hoàng Thượng, thần đệ đã tìm được nhân vật mấu chốt tận mắt chứng kiến những truyện đã xảy ra.”

Đọc tiếp

Ngạo khí hoàng phi – chương 12

Ngạo khí hoàng phi – chương 12

Vũ Tình nói như thế nào cũng coi như là người từng luyện võ, thiên kim đại tiểu thư tay trói gà không chặt giống như Thành quý nhân không phải đối thủ của nàng. Vũ Tình một bàn tay tóm lấy tay nàng, tay kia thì hướng đến mặt nàng, Thành quý nhân trên mặt lập tức xuất hiện ngũ chỉ sơn (5 ngón tay) rõ ràng, phấn cũng chấn động rớt xuống đất!

Đọc tiếp

Ngạo khí hoàng phi – chương 11.2

Ngạo khí hoàng phi –chương 11.2

 

 

Y Hàn cùng các thị vệ khác nắm chặt chuôi kiếm, cảm giác sắp phát sinh một hồi đại chiến, thân là thị vệ của Vương gia cũng không phải hạng người hời hợt, đều là đại nội cao thủ đã được tuyển chọn kĩ lưỡng.

Cẩn Hiên lạnh nhạt nói:“Nếu đã đến đây, hiện thân đi!”

Trước mặt lập tức xuất hiện mấy chục đại hán che mặt, toàn thân tản ra sát khí. Gã cầm đầu chỉ vào lão già nói: “Để hắn lưu lại!”

Lão già sợ hãi tránh ở phía sau Y Hàn, sợ Vương gia nghe sát thủ lưu lại hắn, như vậy hắn cũng chỉ còn đường chết .

Cẩn Hiên cười nhạt nói: “Nếu ta nói không thì sao?” Muốn từ trong tay hắn đoạt người, không có khả năng!

Sát thủ tay cầm trường đao (cây đao dài) liền hướng Cẩn Hiên đâm tới, Cẩn Hiên nhìn cây đao từ xa đang tiến đến gần không có phản ứng gì, thẳng đến khi cây đao nhanh chóng đâm về phía ngực hắn, hắn mới dùng ngón giữa cùng ngón trỏ nhẹ nhàng mà kẹp lấy bả đao. Sát thủ giật mình nhìn, ngoại trừ thiên hạ đệ nhất sát thủ Vô Dạ cho tới bây giờ không có người có thể ngăn trụ đao của hắn. Nhưng Cẩn Hiên lại dễ dàng kẹp lấy, sát thủ không cam lòng định rút bả đao ra, chỉ thấy ngón tay Cẩn Hiên nhẹ nhàng uốn cong, đao liền gãy thành hai nửa.

Sát thủ xem như hoàn toàn kinh sợ, tự biết không phải đối thủ của hắn. Nhưng là đi theo con đường sát thủ, có người nào không trải qua vài nhát gươm đao. Không phải giết người chính là bị người giết, mệnh này đã sớm không phải của hắn . Hắn xuất thủ công kích Cẩn Hiên, xuất thủ càng ác độc hơn, đem hết bình sinh sở học lại vẫn là không thể đả thương nửa sợi lông của hắn, miễn cưỡng chỉ có thể cùng hắn chu toàn.

Bọn thị vệ cùng nhóm sát thủ cũng đánh thành một đoàn, nháy mắt đao quang kiếm ảnh. Đánh khó phân thắng bại, bọn thị vệ tuy có khả năng lấy một địch mười, nhưng đó là đối với nhân sĩ giang hồ bình thường. Xem ra Ngụy Trọng Hiền cũng thật không uổng tiền bạc, những sát thủ này có người nào không phải là cao thủ. Tục ngữ nói rất đúng, hai đấm khó có thể địch được bốn tay. Bọn thị vệ bị vây hạ bên trong……

Cẩn Hiên cũng vô pháp bứt ra, những sát thủ này là dùng mạng để đánh. Người nào khó đối phó nhất? Không phải người võ công cao cường, cũng không phải người khoẻ mạnh như trâu, mà chính là người không còn muốn sống.

Đang ở lúc nguy cấp, ở trên không bay tới một người, người nọ cũng là che mặt. Hắn xuất kiếm cực nhanh cực chuẩn, vừa ra tay liền một kiếm đâm trúng yết hầu một sát thủ.

Nhóm sát thủ đối với kiếm khách trên không cảm thấy kinh ngạc, cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đây đúng là tối kỵ của sát thủ! Nháy mắt tình thế nghịch chuyển…… Sát thủ đã bị chém giết hầu như không còn……

Chỉ còn gã cầm đầu cùng Cẩn Hiên giao đấu…… Cẩn Hiên không nghĩ sẽ cùng hắn dây dưa, tuy rằng hắn cũng là một đối thủ xứng đáng, nhưng là hắn phải chết! Cẩn Hiên phản công bắt lấy tay trái của sát thủ, đoạt đao của hắn, hướng cổ hắn chém một đường.

Sát thủ trừng lớn ánh mắt, hắn cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy đường đao nhanh như vậy. Âu Dương Cẩn Hiên quả nhiên danh bất hư truyền! Sát thủ ở trong lúc nháy mắt ngã xuống, liền nở nụ cười! Đây là số mệnh sát thủ! Có thể chết trong tay một người võ công cao cường hơn hắn, là vinh hạnh của hắn. So với chết ở trong tay kẻ vô danh tiểu tốt, được quyết đấu một trận sinh tử, hắn thỏa mãn!

“Đa tạ tráng sĩ cứu giúp!” Cẩn Hiên ôm quyền nói.

“Gặp chuyện bất bình, rút đao cứu giúp vốn là việc người trong giang hồ nên làm.”

Cẩn Hiên nhợt nhạt nhìn hắn một cái, nam tử che mặt kia thân mình có chút đơn bạc, không giống hiệp khách mà như là một thư sinh. Ai có thể nghĩ một nam tử gầy yếu như vậy nhưng trong người lại mang tuyệt thế võ công!

“Tráng sĩ trong người mang tuyệt kỹ, vì sao không đền đáp quốc gia?” Cẩn Hiên cũng không hỏi hắn vì sao che mặt. Nếu hắn che mặt tất có lý do riêng của hắn, nói không chừng căn bản chính là không muốn cho ta biết hắn, có lẽ ta căn bản là quen biết hắn.

Ngụy Tử Tề không phải không nghĩ tới đền đáp quốc gia, chính là hắn không những không nghĩ thay phụ thân làm việc, mà còn khinh thường hành vi của phụ thân! Nhưng hắn cũng không thể làm việc dưới trướng người khác, không nghĩ đối phó phụ thân chính mình! Dù sao đó là người sinh dưỡng hắn. Cho dù phụ thân thực có lỗi với người khắp thiên hạ, nhưng lại không làm thất vọng hắn! Người trong thiên hạ đều có thể phỉ nhổ phụ thân, chỉ có hắn không được.

“Người trong giang hồ thầm nghĩ sống được tự tại! Ở trong giang hồ cũng có thể vì dân chúng làm việc.”

“Được rồi! Nếu như ngày sau tráng sĩ muốn phục vụ cho quốc gia hoặc là có khó khăn gì, hãy cầm cái này đến biên cương tìm ta!” Cẩn Hiên từ trong lòng lấy ra một khối kim bài, giao cho hắn.

Ngụy Tử Tề sớm biết thân phận của hắn, cầm lấy kim bài không giật mình cũng không cự tuyệt, nói:“Cáo từ!” Ngụy Tử Tề thân ảnh chớp lên, liền biến mất ở rừng cây.

Cẩn Hiên nhìn hắn rời đi, bảy tám phần đã đoán ra hắn là ai!

Thả người lên ngựa, chạy về kinh thành!

Long Hiên hoàng cung, trong ngự hoa viên thưởng hoa ngoạn cảnh, Tiêu Vũ tình tâm tình cực tốt, cực vui sướng……

“Ta còn nghĩ là ai? Thì ra là Tiêu chiêu dung a!” Tiêu Vũ Tình đang cúi người thưởng hương hoa, chợt nghe một giọng nữ chói tai, không khỏi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn xem là người nào quấy rầy hứng trí của nàng. Chỉ thấy người tới một thân y phục đẹp đẽ, trên mặt trang điểm rực rỡ, vẻ quyến rũ vô ngần. Nhưng Tiêu Vũ Tình lại cảm thấy thập phần chán ghét, nàng luôn luôn không thích cố ý ăn diện, đối nàng mà nói tự nhiên mới là đẹp.

“Là ta thì thế nào?” Chẳng lẽ ta không thể ở trong này sao? Thật sự là kì quái, ngự hoa viên là nơi công cộng! Hoàng đế này ánh mắt thật kém quá đi, tuyển phi tử trình độ này sao?

“Khẩu khí lớn lắm! Khó trách ngay cả ngự thư phòng của Hoàng Thượng cũng làm náo loạn, lá gan thật không nhỏ!” Trên thế giới quả nhiên tường không kín gió, chuyện Vũ Tình xông vào ngự thư phòng không đến canh ba trong cung đã sớm truyền đi ồn ào huyên náo! Từ xưa đến nay có người nào xông vào ngự thư phòng có kết cục tốt, vậy mà cư nhiên dám…… Nhưng lại toàn thân trở ra! Hậu cung vốn là bình dấm chua lớn nhất, trải qua việc này, có người đã muốn đem Vũ Tình trở thành tình địch.

“Xông thì xông a,có gì hay ho đâu!” Cũng không phải xông vào Diêm vương điện.

“Thật to gan, cư nhiên dám nói như vậy với bản cung.” Bất quá một chiêu dung nho nhỏ lại dám làm càn như vậy, hiện tại Hoàng Thượng còn không có sủng nàng đã dám như vậy, nếu là có một ngày được sủng ái còn không biết kiêu ngạo thành cái dạng gì.

“Ngươi là ai a?” Đừng cho là ta lưu lạc đến cổ đại là có thể khi dễ ta, ở hiện đại đều không có người dám khi dễ ta huống chi ở cổ đại! Ta tốt xấu cũng là tiểu công chúa của tập đoàn Lăng thị nha!

“Ngươi……” Thành quý nhân thật là bị tức chết, bàn tay đã hướng đến trên mặt Vũ Tình, cũng không kịp bận tâm hình tượng thục nữ. Vốn loại sự tình này nàng hoàn toàn là có thể phân phó tiểu thái giám bên người làm .

Ngạo khí hoàng phi – chương 11.1

Ngạo khí hoàng phi – chương 11.1

“Chuyện gì?” Ngụy Trọng Hiền tức giận nói.

“Lão gia, Cẩn Vương gia xuất kinh!” Quản gia đứng lên, cung kính nói.

“Hắn đi làm gì?” Cẩn Vương gia mặc dù tuổi còn trẻ, cũng không thể khinh thường! Từ nhỏ đã vang danh khắp thiên hạ, chẳng những thanh danh lớn lao, mà còn lập công vô số, văn võ toàn tài, diện mạo tuấn mỹ. Người muốn gả cho hắn chỉ sợ quá nhiều dân chúng kinh thành……

Nhưng hắn đối với loại sự tình bất quá cũng hỏi qua vài câu, lần này vì sao đối với án tử của Tiêu Tề Uyên lại để bụng như thế?

“Tần thiếu gia khi diệt Trương phủ, còn để lại một người sống!”

“Cái gì? Hừ, Tần Chương này làm một việc nhỏ cũng không để tâm! Tuyệt đối không để cho người còn sống kia vào kinh thành!” Ngụy Trọng Hiền sát ý nổi lên.

“Tuân lệnh! Còn Cẩn Vương gia……” Âu Dương Cẩn Hiên cũng không phải dễ dàng đối phó.

“Còn phải hỏi sao?” Nếu có thể thừa dịp này loại bỏ hắn, chẳng phải rất tốt. Âu Dương Cẩn Hiên chính là tai hoạ lớn nhất, cũng là chướng ngại trên con đường thành công của hắn!

“Vâng, vâng…”

Không ngờ, bên ngoài phòng vẫn đứng một người, đem lời nói của bọn họ thu hết trong tai. Hắn căn bản thầm nghĩ quay lại nhìn phụ thân một cái, có lẽ hắn sẽ không trở về nữa……

Một chỗ nhà cỏ bỏ hoang có vài nam tử mặc cẩm hoa y phục(quần áo bằng gấm) đang đứng, tại nơi đồng không mông quạnh không bóng người này có vẻ không thích hợp.

Cửa mở trong yên tĩnh, một gã tóc hoa râm xuất hiện ở trước mặt bọn họ, hỏi: “Các ngươi là……”

“Lão nhân gia, xin hỏi ngươi có phải quản gia của Trương phủ trong kinh thành không?” Thị vệ Y Hàn bên người Âu Dương Cẩn Hiên hỏi.

Lão già sắc mặt tím lại, phất tay nói:“Không phải. Cái gì quản gia Trương Phủ, lão đây không biết!” Hắn không muốn lại cuốn vào trong những ân oán thị phi, đầu năm nay vẫn an phận thủ thường(*) rất tốt.

“Lão nhân gia cũng biết Tiêu đại nhân vì giải oan cho chủ nhân của ngươi mà gặp chuyện chẳng lành chứ!” Cẩn Hiên thản nhiên nói. Từ lúc cửa mở ra, hắn đã có mười phần nắm chắc trước mắt chính là người hắn muốn tìm.

“Cái gì? Tiêu đại nhân hắn……” Lão già sợ hãi hỏi. Kỳ thật hắn sớm biết rằng Tần Chương có thế lực mạnh, cùng hắn đấu chắc chắn chỉ như trứng chọi đá. Nhưng Tiêu đại nhân lại không hề sợ hãi, lập tức chém Tần Chương! Trương lão gia đối hắn ân tình như biển rộng, Tiêu đại nhân vì hắn báo thù, coi như là ân nhân của hắn.

“Đúng vậy. Nếu lão nhân gia không chịu vì Tiêu đại nhân làm chứng, Tiêu đại nhân chắc chắn phải chết!”

“Lão cũng bất quá chỉ là dân đen, có thể có gì hữu dụng đây?” Vào kinh thành rồi liệu có thể trở về hay không vẫn còn là một vấn đề? Ở đó các đại quan đấu tranh gay gắt, hắn sống đến từng này tuổi không phải không hiểu.

“Lão nhân gia xin yên tâm, chỉ cần ngươi chịu thay Tiêu đại nhân làm chứng, nói ra chân tướng sự thật. Không những có thể cứu được Tiêu đại nhân, bổn vương cũng bảo đảm ngươi bình an.” Cẩn Hiên hiểu được vấn đề lão nhân gia lo lắng.

“Vương?” Là cái gì vương?

“Đúng vậy. Đây là đệ đệ của đương kim hoàng thượng tam Vương gia, có Vương gia cam đoan, lão nhân gia cứ yên tâm đi.” Y Hàn giải thích nói.

“Thảo dân tham kiến Vương gia!” Lão già hoảng sợ, hắn nguyên bản tưởng rằng đây là một đại quan trong kinh thành, không nghĩ tới cư nhiên lại là Vương gia. Là tam Vương gia danh chấn thiên hạ đây sao!

“Lão nhân gia xin đứng lên. Mời cùng bổn vương hồi kinh!”

“Tuân lệnh!” Vương gia đối hắn lễ ngộ như thế, đây chính là vinh hạnh đặc biệt! Huống hồ hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Tiêu đại nhân vì giúp hắn mà chết oan chết uổng, nếu như vậy sau khi hắn chết làm thế nào đi gặp lão gia chết thảm đây, lương tâm cũng không thể yên ổn!

Đi đến chỗ rừng cây, chợt nghe tiếng gió thổi cỏ lay, khắp nơi trùm lên một không khí quỷ dị……

(*): an phận thủ thường: giữ đúng phận mình, không làm điều gì vượt quá, không đòi hỏi gì hơn

Ngạo khí hoàng phi – chương 10.2

Ngạo khí hoàng phi – chương 10.2

Phủ thừa tướng

Ngụy Trọng Hiền sau khi bãi triều tiến thẳng vào thư phòng, chỉ trong chốc lát thư phòng liền truyền ra thanh âm binh binh rầm rầm. Mọi người nghi hoặc không biết chuyện gì làm cho lão gia tức giận như vậy? Nhưng cũng không ai dám lên tiếng, lão gia cho tới bây giờ chưa bao giờ nghe mệnh lệnh của người khác! Ở trong phủ này không làm việc thận trọng là không được.

“Tiểu hoàng đế, đủ lông đủ cánh rồi, cư nhiên dám không nghe lời ta!” Trong phòng Ngụy Trọng Hiền tràn đầy đống hỗn độn.

Một tỳ nữ run rẩy bưng trà đi vào: “Lão…… Lão gia!”

Ngụy Trọng Hiền vừa định cầm lấy, ai ngờ tỳ nữ kia nhất thời sợ hãi, run rẩy làm trà bắn lên người hắn. Ngụy Trọng Hiền lập tức cho nàng một cái bạt tai, mắng:“Ngay cả việc nhỏ này cũng  làm không xong, ngươi giữ hai tay lại để làm gì!”

Tỳ nữ vừa nghe ba hồn bảy vía đều bay đi mất: “Lão gia tha mạng, lão gia tha mạng……”

Âm thanh tỳ nữ khóc thê thảm nỉ non không hề làm Ngụy Trọng Hiền động lòng, hắn lạnh lùng nói: “Người đâu, mang nàng ra chặt đứt tay cho ta!”

Ra lệnh một tiếng, một người vạm vỡ đi vào, mang tỳ nữ kia đi ra ngoài. Tỳ nữ liều mạng quay đầu, cầu xin:“Lão gia…… xin tha mạng, lão gia……”

Lúc này quản gia vội vàng tiến vào, vui vẻ nói: “Lão gia, thiếu gia đã trở về.”

Ngụy Trọng Hiền trong lòng đang vui vẻ, thoải mái (khiếp, chặt tay ng` ta mà thấy vui ><), nhưng vừa nghe nhắc đến nhi tử sắc mặt lại trầm xuống:“Hôm nay là cái ngày gì, Ngụy đại công tử rốt cục nhớ rõ nơi này là nhà của hắn.”

Ngụy Tử Tề tuấn tú lịch sự, vẻ mặt anh tuấn hoàn toàn không giống bộ dạng hung hăng, dữ tợn của phụ thân mình, làm cho người ta có loại cảm giác như gió xuân, hình dáng đậm chất thư sinh. Lúc này hắn mới hé mặt ra, thản nhiên nói: “Phụ thân!”

“Không biết Ngụy đại công tử hôm nay tới chơi, có việc gì phải làm?” Người ta thường nói phụ tử liền từng khúc ruột, vì sao đứa con này lại luôn trái ngược với hắn. Cả ngày đã muốn dạo chơi bốn bể, khi trở về liền tìm hắn thao thao bất tuyệt. Nếu là người khác, hắn đã sớm không để cho hắn sống sót đến ngày mai nhìn ánh mặt trời!

“Hôm nay nhi tử trở về, thầm nghĩ muốn khuyên phụ thân một câu nữa, quân tử có việc nên làm, cũng có việc không nên làm! Phụ thân nên vì lợi ích của đa số dân chúng trong thiên hạ, đừng nhiễu loạn triều chính. Không nên loại trừ những ai bất đồng chính kiến với mình, lạm sát trung thần tướng giỏi ……” Quả nhiên là người đọc sách, mỗi lời nói ra thật thâm thuý sâu xa! (nguyên văn: quyển sách ra khỏi túi là thao thao bất tuyệt)

“Đủ rồi, lão tử không cần ngươi dạy. Có người nào lại giáo huấn chính phụ thân mình như vậy không? Ngươi có biết biểu đệ của ngươi đã chết rồi hay không?

“Biểu đệ thường ngày ra ngoài xằng bậy, làm biết bao chuyện thất đức, hắn chết vốn cũng chưa hết tội, chẳng trách được người khác!” Tần Chương chết hắn không phải không thương tâm, hắn cũng không phải máu lạnh vô tình. Chính là Tần chương bình thường đã gây ra nhiều điều oan nghiệt lắm rồi…… Khi hắn nghe được Tần Chương giết mười mấy mạng người của  Trương phủ, hắn cũng lòng đầy căm phẫn!

“Ngươi nói cái gì vậy? Hắn là biểu đệ của ngươi, ngươi không giúp hắn báo thù cũng đành thôi, còn nói mỉa mai gì!” Đây rốt cuộc có phải con đẻ của ta không?

“Chúng ta thay hắn báo thù, người khác chẳng phải lại thay Trương gia báo thù sao?” Ngụy Tử Tề nhịn không được cả giận nói. Hắn là người đọc sách thánh hiền, tự biết như vậy là vô lễ với phụ thân, nhưng hắn càng hiểu được cái gì là đại nghĩa, cái gì là lương tâm.

“Loại dân đen ấy chết không cần thương tiếc!”

“Phụ thân thật là muốn thay biểu đệ báo thù sao? Vẫn chỉ là vì diệt trừ bất đồng, mượn chuyện công để làm việc tư mà thôi…… Quên đi, dù nói nữa người cũng sẽ không nghe. Lần này trở về nhi tử muốn khuyên phụ thân một lần cuối cùng, xin người buông tay! Tiêu Tề Uyên đại nhân là một vị quan tốt, coi như là vì dân chúng thiên hạ mà tích đức, phụ thân hãy thả hắn ra!”

“Không có khả năng! Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết! Hắn dám phản kháng ta cũng chỉ có một con đường chết!”

“Phụ thân, cho người khác một con đường sống, cũng là cho chính mình một đường lui!” Khuyên qua phụ thân vô số lần, cùng người cãi nhau vô số lần, nhưng cuối cùng vẫn không thu được kết quả gì! Chẳng lẽ ta thật sự trơ mắt nhìn phụ thân làm điều ác, cuối cùng bất lực nhìn cả nhà rơi vào kết cục sao trảm sao? (sao trảm = chém đầu)

“Không cần nói nữa! Nếu không ngay cả ngươi ta cũng không tha đâu, đừng tưởng rằng ngươi là con ta, ta sẽ không giết ngươi!” Ngụy Trọng Hiền ánh mắt lộ ra tia hung ác! Kỳ thật vô luận như thế nào đó cũng là nhi tử của hắn, hắn sẽ không xuống tay được .

“Xem ra chúng ta đã không còn lời nào để nói. Con xin cáo lui!” Hắn thật sự tuyệt vọng.

“Nghiệt tử!” Ngụy Trọng Hiền nhìn bóng dáng kiên quyết rời đi tức giận hô. Hắn thiếu chút đã tức giận đến mức bệnh tim tái phát .

Ngụy Tử Tề vừa mới đi không lâu, quản gia lại vội vàng chạy vào, bất quá lần này không vui sướng giống như vừa rồi, mà là vẻ mặt sợ hãi:“Lão gia, không tốt ! Lão gia……”

“Nô tài chết bầm, lớn tiếng cái gì?” Vốn đang một bụng hoả, nhìn thấy cái gì cũng cảm thấy phiền.

“Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết!” Quản gia nhanh chóng quỳ xuống. Tự biết mình tìm không đúng thời điểm, biết rõ lão gia đang trong cơn tức giận! Mặc dù đã theo lão gia hơn ba mươi năm nay, nhưng nếu làm lão gia không hài lòng, thì cái mạng nhỏ này cũng chẳng thể giữ nổi. Nhưng quyền lực này quả thực rất dụ hoặc, đừng nhìn hắn chỉ là một quản gia, ngay cả trong triều đình, cho dù là quan to tam phẩm cũng phải đối với hắn cung kính ba phần, vị kia thật sự là quá mỹ diệu……

Ngạo khí hoàng phi – chương 10.1

Ngạo khí hoàng phi – chương 10.1


Chính Hiên tâm tư lại bị nàng liếc mắt một cái nhìn thấu, tư duy của nữ tử này hắn không thể hiểu rõ…… Nàng luôn có những suy nghĩ thật không giống người thường!

“Nếu thực cho đến lúc này, hy sinh là ở điều khó tránh khỏi! Hy vọng ngươi không trách trẫm!” Hoàng đế có chút bi thương.

“Ta đương nhiên sẽ trách ngươi. Sinh mệnh mỗi người đều ngang hàng , ngươi cho rằng ngươi là hoàng đế thì có thể thao túng sinh tử của người khác sao, chi phối vận mệnh của người khác sao? Vô luận người kia có tội hay không, chỉ cần ngươi nói một câu thì nhất định phải chết sao? Như vậy, ngươi cùng bạo quân khát máu có gì khác nhau?” Vũ Tình càng nói càng kích động, hoàn toàn bỏ qua khuôn mặt biến sắc của người trước mặt!

“Làm càn!” Bạo quân! Nàng lại đem trẫm nói thành bạo quân, trẫm vẫn thầm nghĩ sẽ làm hoàng đế tốt, một hoàng đế tạo phúc cho thiên hạ, vậy mà ở trong mắt nàng lại chỉ là một bạo quân khát máu!

Khắp thiên hạ mọi người có thể hiểu lầm hắn, hiểu lầm hắn yếu đuối vô năng (vô năng = bất lực), hiểu lầm hắn ngu ngốc không chịu nổi, chỉ có nàng không thể! Bởi vì nàng chính là nữ tử hắn quan tâm, để ý nhất.

“Ngươi lớn tiếng như vậy để làm chi?……” Vũ Tình bình tĩnh một chút, phát hiện chính mình vừa rồi cũng quả thật mắng rất kịch liệt.“Thực xin lỗi a, ta…… vừa rồi là mắng hơi nặng lời!…… Ta tin tưởng chuyện này là ai đúng ai sai, ngươi rất rõ ràng!”

“Đúng vậy! Ta rất rõ ràng Tiêu đại nhân là vô tội, nhưng người khác không nhất định hiểu được. Ngụy Trọng Hiền thân là thừa tướng, lại là phụ thần, quyền thế to lớn như thế nào ngươi cũng không thể tưởng tượng được . Lần này người chết là cháu hắn, hắn tuyệt đối không chịu để yên! Hắn tất sẽ tập hợp quần thần bức bách trẫm, đến lúc đó trẫm có tài cán cũng đành bất lực!”

Quyền thần là như thế sao (quyền thần = quan có quyền lực lớn trong triều)? Cùng lắm thì làm như với Ngao Bái, Khang Hi hơn mười tuổi cũng đã giết Ngao Bái đấy thôi(*)! Từ xưa đến nay có quyền thần nào có kết cục tốt?

“Hắn có thân tín, chẳng lẽ ngươi không có sao? Ta không tin ngươi sẽ không bồi dưỡng một ít thế lực cho mình!” Với tham vọng mạnh mẽ của hắn chắc chắn không cam tâm làm một hoàng đế bù nhìn.

Hoàng đế lạnh nhạt cười, cuộc sống tri kỷ quả là tốt nhất! Nàng lại hiểu hắn như vậy…… Thông minh mà linh động, thanh tú mà bướng bỉnh, nữ tử như vậy thế gian có thể có mấy người?  Nàng rất quan trọng với hắn, vô luận lấy cái gì đổi lấy nàng hắn đều sẽ không tiếc!

“Với thế lực của trẫm xác thực đủ để đối đầu cùng hắn, nhưng thời cơ còn chưa đến. Trừ phi có mười phần nắm chắc, trẫm còn chưa muốn trở mặt với hắn!”

“Cho nên mặc dù bắt ngươi lập nữ nhi của hắn làm hoàng hậu, ngươi cũng không phản kháng?” Thực không quen nhìn loại hôn nhân chính trị này. Thật may ta có ba mẹ tuyệt thế vô địch tốt bụng, mặc dù cũng xuất thân giàu có, nhưng cũng sẽ không bắt buộc ta. Trăm phần trăm yêu đương tự do!

“Bất quá là cho nàng cái danh phận thôi.” Nữ nhân với hắn mà nói, cho tới bây giờ sẽ không là nhân tố ảnh hưởng tới hắn. Nữ nhân bất quá chỉ dùng để phát tiết, là công cụ làm ấm giường mà thôi! Nhưng từ khi gặp gỡ nàng, tựa hồ hết thảy đều thay đổi, hắn bắt đầu để ý nàng……

“Danh phận? Nói nghe đơn giản, ngươi cũng biết đó là hạnh phúc cả đời nàng, cũng sẽ là hạnh phúc của ngươi……”

“Hạnh phúc của trẫm tuyệt đối sẽ không là nàng!” Chính Hiên hướng về phía Vũ Tình hét lên. Chẳng lẽ nàng không biết hạnh phúc ta muốn là nàng sao? Thật sự là một nha đầu ngốc nghếch!

“Không phải nàng thì là ai? Các ngươi là vợ chồng đó nha!” Thật là, đã cưới người ta rồi còn không có trách nhiệm. Thật sự là một hoàng đế vô tâm!

“Thê tử của trẫm cũng không phải chỉ có mình nàng!” Hậu cung ba ngàn mĩ nhân nàng không thể so sánh với! Ít nhất chỉ có nữ tử trước mắt so với nàng mạnh hơn nhiều.

“Đó không tính là thê tử của ngươi, nhiều lắm chỉ là thiếp!…… A ~ ~ ~ ta làm chi lại nói chuyện tào lao với ngươi, lại không liên quan đến chuyện của ta!”

“Sao lại không liên quan đến chuyện của ngươi? Người nào đó cũng là một trong số đó nga!” Chính Hiên mỉm cười ma mãnh…… Nàng là nữ nhân của hắn, nàng tuyệt đối trốn không thoát đâu! Mỗi lần ở cùng nàng một chỗ, luôn thấy nhẹ nhàng như vậy! Chỉnh nàng, tựa hồ là một điều rất thú vị! Hơn nữa mỗi lần xem nàng bộ dáng hoảng sợ lo lắng,  thật sự là rất đáng yêu !

“Ta sẽ không bao giờ làm thiếp của người khác! Hôn nhân rất thiêng liêng, là chuyện của hai người, ta sẽ không cùng người khác chia sẻ một lão công. Mà ta cũng tuyệt đối không làm bên thứ ba!” Nói thật sự rõ ràng, ta rất khinh thường một nam nhân có nhiều nương tử như vậy, mà ngươi là hoàng đế, lại không có khả năng chỉ có một lão bà, cho nên chúng ta là không có khả năng . Ngươi nghe có hiểu được không?

Hoàng đế thâm trầm xuống, không nghĩ tới nàng xem tình yêu là duy nhất như vậy! Là trẫm không đáp ứng được. Nhưng trẫm có thể cho nàng cung điện tốt nhất, cuộc sống tốt nhất! Độc sủng một mình nàng, thậm chí có thể phế đi hoàng hậu……

“Uy, ngươi suy nghĩ cái gì?” Vũ Tình đưa tay đến trước mặt Chính Hiên quơ quơ.“Chuyện của cha ta, rốt cuộc như thế nào?”

“Trẫm có thể đáp ứng ngươi, nếu có chút chứng cớ chứng minh cha ngươi vô tội, trẫm bảo đảm Tiêu đại nhân vô sự!” Tiêu Tề Uyên tuy chỉ là một tri phủ nho nhỏ nhưng không khuất phục cường quyền, có thể đáng giá tín nhiệm. Kinh thành dưới sự cai quản của hắn rất yên ổn, vẫn có thể xem là một vị quan có tài cán! Giết hắn chỉ sợ sẽ làm trung thần thất vọng đau khổ, vô luận về công về tư, trẫm đều nên bảo vệ hắn!

“Thật sự?” Vũ Tình mỉm cười, vọt tới trong lòng Chính Hiên ôm lấy hắn.

Đây chính là lần đầu tiên nàng chủ động ôm hắn, tuy rằng chỉ có n giây thời gian…… Chính Hiên ngửi thấy được trên mái tóc Vũ Tình mùi hương độc đáo, không khỏi có chút phân tâm…… Đáng tiếc nàng rất nhanh đã thoát ra, làm hoàng đế còn chưa kịp định thần lại……

“Ta đây đi rồi, cúi chào!” Vũ Tình như tia chớp chạy đi!

Thật sự là nói phong chính là vũ (gió chính là mưa)! Sớm biết sẽ không nhanh như vậy đáp ứng nàng, như vậy có thể ngốc nghếch cùng nàng chút thời gian! Hoàng đế đột nhiên cảm thấy chính mình thật buồn cười, cư nhiên lại có ý nghĩ như vậy! Bất quá, nụ cười của nàng thật sự rất đẹp, nếu có thể có được nụ cười khuynh thành của nàng hắn dù cho từ bỏ giang sơn thì đã sao!

Hắn hiện tại rốt cục có thể lý giải vì sao các đại quân vương sẽ vì nụ cười của mỹ nhân mà làm ra nhiều chuyện hoang đường như vậy.

(*): Khang Hi lên ngôi khi mới 8 tuổi, vào ngày 7 tháng 2 năm 1662 sau khi vua cha Thuận Trị qua đời. Trước khi qua đời, vì sợ Khang Hi không đủ sức cai trị đất nước nên Thuận Trị đã giao quyền chính về tay Tứ mệnh đại thần, trong đó có Ngao Bái. Ngao Bái chuyên quyền, kéo bè kết cánh trong cung. Năm 1667, Khang Hi 13 tuổi tuyên bố tự cầm quyền và sau đó ông bố trí lập mưu bắt được Ngao Bái.

Ngạo khí hoàng phi – chương 9.2

Ngạo khí hoàng phi – chương 9.2

Vũ Tình hùng hổ đi đến, đột nhiên xoay người, thấy Chính Hiên vẻ mặt tươi cười nhìn nàng, lửa giận vô cớ bốc lên ngùn ngụt: “Tiểu Hiên Tử, ngươi giỏi lắm, cư nhiên dám lừa gạt ta?”

“Trẫm lừa ngươi cái gì ?”

“Ngươi gạt ta ngươi là thái giám!”

“Trẫm chưa từng nói qua trẫm là thái giám?”

“Ta…… ta…… tóm lại chính là ngươi không đúng!” Không phân rõ phải trái chính là sở trường của nữ nhân! (phản đối >o<)

“Được, được, cứ cho là trẫm không đúng!”

“Đúng thôi, thành khẩn một chút. Như vậy, ta sẽ có thể tha thứ ngươi!” Xem ra tiểu hoàng đế này cũng dễ dạy. “A…Ắt xì……”

Chính Hiên không khỏi nhíu mày nói:“Ngươi xem ngươi không có việc gì lại đi dầm mưa, hiện tại bị phong hàn rồi?” Nha đầu kia như thế nào không biết yêu quý tốt thân thể của chính mình?

“Cái này không liên quan chuyện gặp mưa được không? Ta thân thể rất tốt, một chút mưa có là gì? Đều tại ngươi, ngày hôm qua kéo ta xuống nước để làm chi, ngươi cũng không phải không biết nước lạnh như thế nào!”

“Giống như người nào đó đẩy trẫm xuống nước thôi!” (ca ca thù dai quá đấy)

“Ta đẩy ngươi xuống nước? Nếu ngươi không……” Vũ Tình đột nhiên ngừng lại, nhớ tới chuyện tối hôm qua, mặt lập tức đỏ ửng lên. Ngẩng đầu vừa thấy, hoàng đế sắc mặt mị hoặc nhìn nàng, ánh mắt có chút mê ly, hai người không biết từ khi nào mặt đã gần nhau trong gang tấc.

Vũ Tình lập tức nhảy ra, giữ khoảng cách hai người, nàng cũng không muốn tái diễn lịch sử một lần nữa! “Ngươi muốn làm gì? Đừng có mà xằng bậy nha!”

“Xằng bậy? Lúc trước ngươi không biết thân phận trẫm cũng đành thôi. Nay ngươi đã biết, tin rằng ngươi cũng hiểu được ngươi là phi tử của trẫm, trẫm đối với ngươi làm bất cứ cái gì cũng không thể xem là xằng bậy?” Kỳ thật hắn vừa rồi chính là muốn chỉnh nàng một chút!

“Cái gì cùng cái gì? Ta cảnh cáo ngươi, ta tuy vậy nhưng đã từng luyện qua triệt quyền đạo, người bại dưới tay ta nhiều vô số kể! Ta khuyên ngươi đừng nên đụng tới ta nha.” Không biết cổ đại nhân có dùng triệt quyền đạo hay không. Xem các tiểu thuyết võ hiệp, có người nào không mang tuyệt kỹ trong mình? Không biết hoàng đế này có biết võ công hay không? Mặc kệ, cứ doạ trước đi!

“Mưu sát chồng là tội cực kỳ nghiêm trọng, hơn nữa ngươi không chỉ sát phu còn thức quân, tội càng thêm tội.” Chính Hiên cười gian tới gần nàng.

“Ngươi cũng không phải trượng phu của ta!”

“Như thế nào không phải?” Nàng đang nói cái gì? Đều là phi tử của trẫm, còn nói trẫm không phải trượng phu của nàng! Chẳng lẽ nàng sớm đã có người trong lòng?

“Ngươi cùng hoàng hậu mới là vợ chồng chính tông hợp pháp. Ta cũng không muốn làm kẻ thứ ba!” Nghe nói hắn đã có hoàng hậu! Còn có vài cái phi tử, có biết hay không ở hiện đại chúng ta hắn đã vi phạm nghiêm trọng luật hôn nhân!

“Chẳng lẽ ngươi không biết trong hậu cung phi tử đều là nữ nhân của trẫm sao? Đương nhiên bao gồm cả ngươi!” Hoàng đế tới gần nàng.

“Ngươi này…đại sắc lang! Ta cảnh cáo ngươi, đừng có tiến thêm nữa. Ta không chỉ luyện qua triệt quyền đạo, còn luyện qua không thủ đạo……” Vũ Tình vừa nói vừa lui về phía sau. Uy hiếp của nàng đối với hoàng đế mà nói không có nửa điểm tác dụng!

“Ngươi còn muốn sát trẫm?” Tuy rằng không biết nàng nói tới cái gì, hẳn chỉ là chút võ công nho nhỏ! Hơn nữa nhìn nàng vũ động quyền đầu, giương nanh múa vuốt bộ dáng thật là đáng yêu, nhịn không được muốn đến cạnh nàng!

“Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, nhiều lắm chỉ đánh ngươi tàn phế mà thôi!” Vũ Tình tuy rằng bị hoàng đế làm cho không thể tiến lùi, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ như trước!

“Ngươi làm được?” Chính Hiên ái muội nói. Đem nàng bức đến bên giường! Hai tay chống lên giường, đem Vũ Tình vây quanh ở bên trong. Thế giới của nàng cùng hắn không cho phép bất luận kẻ nào chen chân.

Vũ Tình bị buộc đến đầu giường, đã mất đường lui:“Ta…… ta có cái gì luyến tiếc. Tốt lắm, ta hôm nay đến tìm ngươi là để nói chính sự.” Cùng hắn mò mẩm thiếu chút nữa đã quên!

Chính Hiên biểu tình trở nên ngưng trọng đứng lên, bỏ hai tay của nàng xuống dưới. Hắn biết nàng muốn nói gì, đây cũng là chuyện hắn phiền não nhất.

“Ngươi là vì chuyện của cha ngươi mà đến?” Hoàng đế hai tay đặt ở phía sau, sắc mặt không chút thay đổi nói.

Nhìn Chính Hiên vừa rồi bộ dạng lưu manh, đột nhiên lại trở nên nghiêm trang, khó trách mọi người đều nói hoàng đế hay thay đổi, gần vua như gần cọp những lời này nói một chút cũng không sai. Vũ Tình không khỏi cảm thán nói!

“Ân! Chuyện cha ta ngươi thấy thế nào?” Vũ Tình cũng trở nên đứng đắn.

Hoàng đế như thế nào cũng không nghĩ tới nàng hỏi như vậy, hắn nghĩ nàng sẽ thay cha nàng cầu tình, chủ yếu Chính Hiên muốn xem biểu lộ khuôn mặt nàng mà tha cho Tiêu Tề Uyên. Nói không chừng còn có thể xem nàng vừa khóc lóc vừa đòi tự sát cũng nên! (ặc ặc, suy nghĩ kinh khủng!!) Ngàn vạn lần cũng không ngờ là nàng bình tĩnh như vậy hỏi ý kiến hoàng đế! Nữ tử này thật sự làm cho hắn nhìn với cặp mắt khác xưa!

“Ngươi hy vọng trẫm xem xét thế nào?” Chính Hiên lại đem vấn đề hỏi ngược lại Vũ Tình.

“Rất đơn giản, nếu cha ta vô tội, ta hy vọng ngươi thả hắn. Nếu hắn…… hắn thật sự có tội, thì cứ thuận theo tự nhiên mà làm.”

“Trẫm đã phái người đi thu thập chứng cớ. Nếu thật sự điều tra rõ vô tội, trẫm sẽ tự thả hắn!” Nhưng nếu đến thời điểm bất đắc dĩ, có lẽ phải hi sinh một ít…… Điểm này Chính Hiên tự nhiên sẽ không nói cho Vũ Tình.

“Thật vậy sao?” Vũ Tình tràn ngập hoài nghi nói. Tuy rằng nàng chưa từng tự thể nghiệm qua cái gì đấu tranh cung đình, cái gì quyền thần lộng quyền, nhưng ở trên TV, ở trong lịch sử, nàng đã gặp qua rất nhiều!“Ngươi thật sự có thể cam đoan sao? Ngươi có thể bảo đảm ngươi sẽ không vì lấy đại cục làm trọng mà hy sinh cha ta sao?”

Chính Hiên tâm tư lại bị nàng liếc mắt một cái nhìn thấu, tư duy của nữ tử này hắn không thể hiểu rõ…… Nàng luôn có những suy nghĩ thật không giống người thường!